Chương 58
Dung Thiển ở lại phòng khám ba ngày, đến khi Kiều Quân Triết cho phép cô về nhà để dưỡng thương.
Đáng nói là, mấy ngày nay ngoài giờ làm việc, Thẩm Kỳ hầu như luôn ở lại phòng khám chăm sóc cô. Vậy nên, ngày cô xuất viện, Thẩm Kỳ cũng đi cùng.
Hứa Mặc là người lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai người ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu.
Dung Thiển khiến anh cảm thấy có chút kỳ lạ. Dù không có vẻ gì là một cô gái quê mùa, nhưng cô lại tỏ ra ngạc nhiên trước mọi thứ mình thấy, cứ như lần đầu tiên nhìn thấy chúng vậy.
Đối với Dung Thiển, đây thực sự là lần đầu tiên. Trong thời đại mà phim Hồng Kông thịnh hành, không ai không từng xem qua phim của xứ cảng thơm, đó là ký ức của một thế hệ.
Vì vậy, khi được tận mắt chứng kiến khung cảnh nơi đây, cô như đang bước vào thế giới của một bộ phim, cảm giác quen thuộc xen lẫn hoài niệm. Hơn nữa, vào thời kỳ này, nền kinh tế tại Thượng Hải – Hồng Kông phát triển vượt bậc so với trong nước.
Dung Thiển ngồi sát cửa sổ, nhìn chăm chú ra ngoài, Thẩm Kỳ đặt một tay lên đầu cô, phòng khi xe phanh gấp sẽ bảo vệ cô khỏi bị va đập.
Sự quan tâm này tất nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Hứa Mặc. Anh cảm thấy vừa ngưỡng mộ vừa có chút ghen tỵ, vì từ trước đến nay chưa thấy ông chủ đối xử “chu đáo” với anh như thế bao giờ!
Thẩm Kỳ đã mua một căn nhà ở đây, nằm ở vị trí đắc địa, nhưng theo Dung Thiển thì đây chẳng phải là nhà, mà là “biệt thự xa hoa”!
Nhớ lại lần trước đến, cô còn phải ngủ trên ghế sofa trong một căn nhà nhỏ, lần này sự đối lập rõ ràng khiến cô nhận ra rằng, đứa trẻ mà cô đã chứng kiến trưởng thành thực sự đã rất thành đạt!
Thẩm Kỳ sắp xếp cho cô ở phòng trên tầng ba, nơi chỉ có hai phòng – một phòng ngủ chính và một phòng phụ.
Thẩm Kỳ ở phòng chính.
Nghe nói căn phòng được trang trí theo yêu cầu của Thẩm Kỳ. Khi bước vào, Dung Thiển ngỡ ngàng, căn phòng ngập tràn phong cách công chúa, quá đỗi mộng mơ!
Sau khi tham quan phòng, Dung Thiển chỉ có một suy nghĩ. Cô quay qua Thẩm Kỳ: “Chỉ có cậu là coi tôi là con gái thôi.”
Vì luyện võ từ nhỏ, cô hầu như chưa từng mặc váy, trong suốt tuổi dậy thì, cô luôn trông như một cậu con trai.
Thậm chí, từng có lần bạn nữ trong lớp còn tưởng cô là con trai và gửi thư tình cho cô.
Có lẽ vì tính cách mạnh mẽ, nên hầu hết những người xung quanh đều không coi cô là con gái. Dần dà, cô cũng mặc định mình là một “chàng trai đích thực,” không hứng thú với những thứ màu hồng dễ thương, có vẻ không hợp với hình ảnh của cô.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn khao khát điều đó.
“Em chỉ nghĩ chị sẽ thích căn phòng như thế này thôi.” Nói thì nói vậy, nhưng thực ra, Thẩm Kỳ cũng có ý riêng.
Ý riêng của anh rất đơn giản, chỉ là muốn cưng chiều cô như một nàng công chúa.
Căn biệt thự này rất tiện nghi, thiết kế hiện đại, có phòng sách, phòng chiếu phim để xem phim khi rảnh rỗi. Lên trên nữa là phòng nhạc cụ, phòng giải trí, và trên tầng thượng còn có cả bể bơi.
Nhưng lại có vẻ không thân thiện với Dung Thiển.
Dung Thiển vốn không nghĩ mình là người mù đường, cô luôn có cảm giác phương hướng tốt. Thế nhưng, kỳ lạ là vừa vào căn biệt thự này, cô liền không thể định hướng nổi.
Có lẽ là do thiết kế với nhiều chi tiết phức tạp, có quá nhiều lối đi khiến cô bối rối. Cứ bước ra khỏi phòng, cô lại không biết phải đi hướng nào.
Biệt thự có nhiều lối đi tầng tầng lớp lớp, với đủ loại cửa thông với nhau, có thể nói là chằng chịt.
Dung Thiển thường xuyên nhìn thấy Thẩm Kỳ từ xa, nhưng chỉ quay đầu lại một chút, anh đã xuất hiện ngay sau lưng cô, khiến cô giật mình không ít lần!
Và quan trọng nhất, cô thường đi nhầm phòng!
Cửa phòng chính và phòng phụ giống hệt nhau, mà Thẩm Kỳ lại không khóa cửa. Lần đầu đi nhầm, Dung Thiển nhân tiện đã tranh thủ tham quan phòng của anh.
Phòng của Thẩm Kỳ là nơi thể hiện rõ nhất nội tâm của anh.
Căn phòng mang phong cách lạnh lùng với tông màu đen trắng, rộng rãi và thanh lịch, có ban công và nhiều chậu cây cảnh. Sàn nhà bằng gỗ tự nhiên được phủ một tấm thảm lông cao cấp, giường và chăn ga đều có màu xám đậm.
Kế bên là khu vực làm việc với cả một bức tường chứa đầy sách. Căn phòng cho Dung Thiển cảm giác sạch sẽ, thoải mái – giống hệt tính cách của anh.
Lần thứ hai đi nhầm phòng, vừa mở cửa, Dung Thiển bắt gặp Thẩm Kỳ đang thay đồ. Anh đã mặc xong quần và đang chuẩn bị mặc áo.
Đây là lần đầu tiên cô thấy rõ thân hình của anh. Không ngờ vẻ ngoài trông có vẻ gầy gò nhưng lại sở hữu bụng sáu múi săn chắc, cơ thể cân đối, dài và không có chút mỡ thừa nào.
Đặc biệt là phần lưng – mạnh mẽ, gọn gàng, khiến người khác không khỏi nghĩ ngợi, làn da trắng mịn càng khơi gợi cảm giác muốn chạm vào.
Dung Thiển khẽ lắc đầu, tấm tắc vài tiếng, ngắm xong lại đi ra, đóng cửa như không có chuyện gì xảy ra.
Cô lắc đầu là vì thán phục, người đàn ông này sao lại hoàn hảo đến mức không có một chút khiếm khuyết nào?
Nhưng Thẩm Kỳ thì không tự tin đến vậy. Phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ mình bị cô chê bai, cảm giác có chút hụt hẫng…
Dung Thiển cứ thế ở lại nhà Thẩm Kỳ như thể đó là điều hiển nhiên, chẳng ai cảm thấy có gì bất ổn.
Thẩm Kỳ bận rộn, buổi chiều anh lại ra ngoài, mãi đến nửa đêm mới về nhà.
Anh muốn xem thử Dung Thiển đã ngủ chưa, thấy cửa phòng cô không khóa, chỉ khép hờ. Anh gõ cửa nhưng không nghe thấy động tĩnh gì, liền nhẹ nhàng đẩy cửa vào để kiểm tra.
Kết quả là, trong phòng không có ai.
Thẩm Kỳ dừng lại một chút, cô đã đi đâu rồi?
Tiếp theo, Thẩm Kỳ gần như tìm khắp mọi nơi trong nhà, cuối cùng lên tầng thượng và tìm thấy cô bên cạnh hồ bơi.
Thẩm Kỳ âm thầm thở phào, may mà cô vẫn còn ở đây…
Dung Thiển đang ngồi bên hồ bơi, nghịch nước, ngón chân khẽ quẫy trên mặt nước, một mình chơi đùa chán chường.
Đêm nay, bầu trời rất đẹp, một vầng trăng sáng treo lơ lửng, phản chiếu trên mặt nước tạo thành bóng hình lung linh, mặt nước gợn sóng dưới ánh trăng dịu dàng.
“Trễ thế này, sao vẫn chưa ngủ?”
Thẩm Kỳ bước đến, khoác chiếc áo của mình lên vai cô. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, trời đã vào thu, gió đêm cũng bắt đầu se lạnh.
“Không sao đâu, chị không ngủ được, lên đây ngắm trăng, uống chút rượu.” Dung Thiển lắc lắc ly thủy tinh, bên trong là rượu whisky cô đã lấy từ tủ rượu của anh và uống gần nửa chai.
Thẩm Kỳ lấy ly rượu từ tay cô, uống hết phần rượu còn lại, rồi nói: “Vết thương của chị chưa lành, không được uống rượu.”
“Được rồi, nghe lời cậu, dù chị đã uống nửa chai rồi.” Dung Thiển nháy mắt cười gian.
Thẩm Kỳ bất lực cười nhẹ, trong mắt anh tràn ngập sự cưng chiều và dịu dàng dành cho cô.
“Sao rồi? Về phía Thomas, có tin gì chưa?” Dung Thiển hỏi.
Thẩm Kỳ xoay xoay chiếc ly trong tay, im lặng một lúc rồi gật đầu: “Ừ, có tin rồi.”
“Hắn còn trong tù không?” Dung Thiển nóng lòng hỏi.
Thẩm Kỳ lắc đầu: “Không.”
Sắc mặt Dung Thiển lập tức nghiêm trọng. Quả nhiên, đúng như cô dự đoán, Thomas đã dùng cách nào đó để trốn khỏi nhà tù. Cô không biết liệu hắn còn ở Mỹ hay không.
“Thiển Thiển.” Thẩm Kỳ khẽ gọi.
Dung Thiển ngẩng đầu nhìn anh, “Có chuyện gì sao?”
Thẩm Kỳ chăm chú nhìn vào mắt cô, từ tốn nói: “Giờ chị có thể nói cho em biết không?”
“Hửm?” Dung Thiển không hiểu anh đang nhắc đến điều gì.
Là hỏi cô về những gì Thomas có thể làm với anh, hay là muốn cô nói cho anh biết sự thật về thân phận và câu chuyện xuyên không của cô?
Nhận xét Box