Chương 18
Trên đường lái xe đưa Dung Thiển về nhà, Từ Dương thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu để ngắm cô gái ngồi ở ghế sau. Cô chăm chú nhìn một bức tranh, dường như rất nhập tâm.
Từ Dương đã từng thấy bức tranh đó. Đó là một trong số những bức tranh mà nhị gia của anh đã sưu tập. Cậu bé trong tranh trông đẹp đến mức phi thực, như thể họa sĩ đã tưởng tượng ra mà vẽ nên, vì thực tế chẳng có ai như vậy cả.
Từ Dương nhớ rằng những bức tranh đó anh thậm chí không được phép chạm vào, vậy mà bây giờ nhị gia lại đem tặng nó cho cô ấy? Cô ấy đã nói gì với nhị gia?
Không chỉ có bức tranh, Nhị gia của anh còn tặng Dung Thiển một chiếc hộp sắt nhỏ mang phong cách cổ điển, được chế tác rất tinh xảo. Theo lời nhị gia, Thẩm Kỳ từng sống cùng ông một thời gian.
Sau đó khi Thẩm Kỳ rời đi, có một số món đồ chưa kịp mang theo. Nhị gia đã giữ chúng lại cho đến tận bây giờ.
Ông ta nói rằng vì cô đã đến, những món đồ này nên giao cho cô bảo quản.
Chiếc hộp nhỏ không khóa, Dung Thiển mở ra --Truyện Nhà Bơ --, đập vào mắt cô đầu tiên là một khung ảnh.
Trong khung ảnh là một bức hình chụp chung.
Dung Thiển cầm khung ảnh lên, ngắm kỹ. Bức ảnh có năm người, độ tuổi khoảng mười tám, mười chín, đều ở giai đoạn thanh xuân tươi đẹp.
Đứng phía trước là một nam một nữ, cả hai nắm tay nhau, tay còn lại giơ lên biểu tượng "chiến thắng" đầy vui vẻ, trông như một cặp đôi. Nụ cười của họ tươi rạng rỡ.
Phía sau cặp đôi là hai chàng trai khác.
Một trong số họ là người da đen, nụ cười để lộ hàm răng trắng nổi bật, cũng giơ tay làm dấu "chiến thắng". Cậu còn lại, cũng là người châu Á như cặp đôi phía trước, trên cánh tay có hình xăm, ngậm một điếu thuốc trông như một thiếu niên ngỗ nghịch, vẻ ngông nghênh nhưng lại cuốn hút.
Cuối cùng là một chàng trai quay lưng lại với máy ảnh, chỉ để lại một bóng lưng thanh tú. Có thể thấy anh ấy đang đút tay vào túi, tay kia không tình nguyện nhưng vẫn giơ dấu "chiến thắng".
Dù chỉ là một bóng lưng, Dung Thiển vẫn nhận ra ngay đó chính là Thẩm Kỳ!
Khung ảnh đã cũ, trông khá xưa. Dung Thiển nhìn mặt sau của khung ảnh, phát hiện có một dòng chữ ghi "Số 302, phố Thánh La số 17."
Số 302, phố Thánh La số 17? Đó là nơi nào?
Dung Thiển nhận ra đây là nét chữ của Thẩm Kỳ. Chữ anh ấy viết rất đẹp, đến mức khiến cô phải tự ti khi nhìn vào.
Có vẻ như những người trẻ trong bức ảnh là bạn của Thẩm Kỳ.
Dung Thiển đặt khung ảnh qua một bên và bắt đầu xem những thứ khác trong hộp. Có một chiếc chìa khóa, một chiếc bút máy, và một cuốn sách với tiêu đề mà cô không hiểu.
Ngoài những thứ đó, không còn gì nữa.
Ánh mắt của Dung Thiển một lần nữa dừng lại ở khung ảnh. Không hiểu sao cô lại có linh cảm, rằng bên trong khung ảnh này còn có gì đó khác.
Dung Thiển vốn là người nói là làm, không chần chừ liền tháo khung ảnh ra. Quả nhiên, bên trong còn có một bí mật khác!
Bên trong khung ảnh còn giấu một bức ảnh nữa.
Dung Thiển lật bức ảnh đó lên xem, phát hiện người trong bức ảnh chính là cô…
Buổi tối, sau khi tắm xong, Dung Thiển dùng khăn lau tóc, rồi đi đến bàn trang điểm ngồi xuống, cầm lấy bức ảnh mà cô đã đặt trên bàn.
Dung Thiển nhìn vào bức ảnh, thấy mình đang đứng trước ban công, hai tay khoanh trước ngực, lông mày nhíu lại, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Thời tiết trong bức ảnh có lẽ là mùa đông, vì cô mặc một chiếc áo khoác dáng dài kiểu Anh màu đen, bên trong là áo len trắng, cổ còn quàng một chiếc khăn đỏ, đi đôi giày bốt Martin.
Trong ảnh, cô đứng tựa vào ban công, từ góc chụp có thể thấy giống như một người mẫu với khuôn mặt lạnh lùng đang chụp cho một tạp chí.
Dung Thiển nhìn bức ảnh, không nhịn được lẩm bẩm: "Lúc chụp bức này, rõ ràng là mình đã trở lại, hơn nữa chắc chắn lại bị chụp trộm, vì mình đâu có nhìn vào ống kính."
Nói đến đây, cô không khỏi tự nhắc nhở: "Lần này quay lại, nhất định không thể đi mà không nói lời nào. Khi mặc bộ đồ này, mình phải nhớ nói với anh ấy rằng mình sẽ rời đi một thời gian, rồi sẽ quay lại tìm anh ấy!"
Dung Thiển thấy kế hoạch này rất hợp lý. Chỉ có điều, bức ảnh có khả năng giúp cô xuyên không đã có trong tay, vấn đề bây giờ là làm sao để quay lại đó?
Cô nhớ lại những lần trước mình xuyên không, dường như chỉ khi gặp nguy hiểm cô mới có thể xuyên qua được…
Hôm sau, khi đến đồn cảnh sát, Dung Thiển đưa tấm ảnh chụp chung cho Trần Gia và nhờ cô ấy tra giúp xem những người trong ảnh là ai.
Trần Gia nhận lấy bức ảnh, liền hỏi: "Cậu lấy bức ảnh này từ đâu vậy? Nhìn như đã cất giữ nhiều năm rồi."
"Một hai câu khó mà nói rõ. Trước hết, cậu giúp mình tra xem những người trẻ trong bức ảnh này tên là gì, bây giờ họ đang ở đâu, có tìm ra được không?" Dung Thiển trực tiếp giao nhiệm vụ.
Trần Gia đáp: "Được rồi, trong giờ ăn trưa mình sẽ có kết quả cho cậu."
"Cảm ơn nhé!" Dung Thiển cảm kích, lúc này Trương Hạo đi tới hỏi cô: "Chị Dung, gần đây chị có gặp người nào khả nghi không?"
Dung Thiển lắc đầu: "Không, từ lần đó đến giờ không có gì bất thường." --Truyện Nhà Bơ --
"Không có thì tốt, nhưng chị vẫn nên cẩn thận. Lần sau có hành động gì mà phải ra ngoài, hãy dẫn tôi theo." Trương Hạo thấy cần phải nhắc nhở.
Dung Thiển qua loa đáp lại rằng lần sau sẽ nhớ, rồi nói sau.
Trần Gia làm việc rất hiệu quả, nói sẽ có kết quả vào giờ ăn trưa, quả thật không trễ chút nào. Tuy nhiên, Trần Gia tiếc nuối cho biết không thể tra ra thông tin gì về chàng trai có vẻ ngoài ngỗ nghịch và chàng trai da đen trong bức ảnh, có thể nói là không có dấu vết gì về họ.
"Không tra ra được sao?" Dung Thiển khá bất ngờ.
"Nếu thực sự không có chút thông tin nào, rất có thể họ đã không còn trên đời nữa..."
"Đúng vậy, chỉ tìm ra được thông tin của đôi nam nữ có vẻ là một cặp tình nhân này thôi." Trần Gia đưa cho Dung Thiển tập hồ sơ đã được sắp xếp, để cô xem.
"Hai người này đúng là những nhân vật đáng nể. Cả hai đều là nhà vật lý học, có đóng góp lớn cho đất nước, hiện đang sống ở Bắc Kinh và làm giáo sư tại một trường đại học danh tiếng."
Dung Thiển vừa nghe Trần Gia giới thiệu vừa lật mở tập hồ sơ. Trang đầu tiên là phần giới thiệu về họ, kèm theo ảnh chụp vào thời trung niên.
Nhưng Dung Thiển vẫn nhận ra người phụ nữ trung niên với nụ cười dịu dàng trong bức ảnh chính là cô gái trong bức ảnh chụp chung. Bà ấy tên là Trần Thi Ý, sinh năm 1954, tốt nghiệp Đại học Harvard.
Thấy trường bà ấy từng theo học, Dung Thiển lập tức nghĩ đến Thẩm Kỳ, vì anh cũng từng học ở Harvard.
Chồng của Trần Thi Ý tên là Lục Tuyên, sinh năm 1953, cũng tốt nghiệp từ Harvard.
Trong bức ảnh, Lục Tuyên đeo kính, mang vẻ thư sinh. Khi bước vào tuổi trung niên, ông ấy vẫn giữ nét hòa nhã và thân thiện.
Dung Thiển đoán rằng họ là những người bạn mà Thẩm Kỳ quen khi học đại học, và nếu tìm được họ, có thể biết được chuyện đã xảy ra với Thẩm Kỳ trong khoảng thời gian đó... Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Dung Thiển muốn gặp đôi vợ chồng này, nên cô xin nghỉ phép và dự định sáng mai sẽ bay đến Bắc Kinh.
Sau khi về nhà, Dung Thiển quay lại phòng để thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngủ sớm để ngày mai có thể lên đường nhẹ nhàng. Tuy nhiên, khi nằm trên giường, cô lại không tài nào ngủ được.
Cô lấy chiếc hộp sắt nhỏ ra, chăm chú nhìn chiếc chìa khóa, linh cảm rằng nó sẽ có ích, nên cô nhét nó vào túi quần mà mình dự định mặc vào ngày mai.
Sau đó, cô lại lấy cuốn sách toàn tiếng Anh khó hiểu ra, tiện tay lật vài trang và phát hiện có một tấm thẻ đánh dấu sách kẹp bên trong.
Tấm thẻ đánh dấu là một bưu thiếp, trên đó có hình tháp Eiffel. Dung Thiển lại lật mặt sau của tấm thẻ lên xem, và kết quả là, cô bỗng ngây người.
Chỉ thấy mặt sau trống trơn của tấm thẻ lại chi chít những chữ "Dung Thiển".
Hai chữ "Dung Thiển" phủ kín cả mặt sau của tấm thẻ, nét chữ in đậm như thể người viết đang kìm nén cảm xúc gì đó. Mỗi nét viết đều rất có lực, từng chữ, từng nét đều đầy mạnh mẽ.
Dung Thiển nhìn những chữ này, cảm nhận được một nỗi oán giận sâu sắc.
Cô không khỏi cười khổ: "Xem ra, anh ấy thật sự rất giận mình rồi..."
Nhận xét Box