Hiệu suất làm việc của Thẩm Kỳ rất cao. Chỉ với một cuộc điện thoại, công ty bảo vệ đã cử những vệ sĩ cấp cao nhất đến.
Về phía công ty quản gia, Thẩm Kỳ cũng tự tay xử lý. Anh tìm người quen giới thiệu, thuê hai nữ giúp việc và một cô nấu ăn.
Nữ giúp việc không chỉ lo dọn dẹp đơn giản mà chủ yếu là chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của Dung Thiển.
Nghe đến sắp xếp này, Dung Thiển không thể tin nổi. Cô có phải bị liệt hay không thể tự chăm sóc bản thân đâu? Một người sống sờ sờ thế này lại cần có người phục vụ sao?
Thẩm Kỳ chỉ đáp lại cô một câu: “Không ai ở bên cạnh chị, em không yên tâm.”
Một câu nói đơn giản nhưng lại hàm ý sâu xa. Dung Thiển hiểu được ý anh, cũng không nói thêm gì.
Đột nhiên, Dung Thiển nhớ ra rằng lần này, cô không biết mình sẽ rời đi trong hoàn cảnh nào. Mặc dù cô đã nhìn thấy bức ảnh đó, nhưng có một vài chi tiết cô chưa để ý đến.
Chỉ có một điều, Dung Thiển nhớ rất rõ.
Đó là, trong bức ảnh ấy, cô đang nhìn về hướng ống kính…
Phát hiện này vô cùng quan trọng, vì nó cho thấy cô đã chủ động rời đi vào thời điểm đó.
Sau khi nhận ra điều này, Dung Thiển lập tức tìm Thẩm Kỳ và hỏi về tung tích của Phó Bá Trọng.
Từ Thẩm Kỳ, cô biết rằng Phó Bá Trọng vẫn đang ở Mỹ, vì ông là quản gia của nhà họ Thẩm, có trách nhiệm của mình.
Bên cạnh đó, lý do ông không theo Thẩm Kỳ rời đi là để ở lại giám sát Mạnh Ngọc Hinh.
Đây là quyết định mà Phó Bá Trọng tự đưa ra sau khi thảo luận với Thẩm Kỳ. Thẩm Kỳ cũng không ngăn cản ông, nhưng anh đã có kế hoạch để đưa ông từ Mỹ sang.
Lần này, nhân dịp Mạnh Ngọc Hinh đến Hồng Kông, Phó Bá Trọng cũng sẽ đến, hy vọng sẽ mang đến cho Thẩm Kỳ một số tin tức.
“Họ không đi cùng chuyến bay, chuyến của Phó quản gia sẽ đến vào tối nay. Lúc đó, em sẽ bảo Hứa Mặc lái xe đón ông ấy.”
Nghe đến đây, Dung Thiển hỏi theo thói quen: “Còn cậu thì sao?”
“Tối nay có một bữa tiệc mừng, có lẽ em sẽ về lúc một, hai giờ sáng. Em sẽ nhờ tài xế đưa em đến đó.” Thẩm Kỳ vừa nói vừa chọn một bộ vest phù hợp trong tủ quần áo.
Anh chọn lấy một bộ rồi hỏi Dung Thiển: “Chị thấy bộ này thế nào?”
“Bộ nào cũng đẹp mà!” Dung Thiển ngồi khoanh chân trên thảm, một tay chống cằm, ngáp liên tục.
Cô bỗng cảm thấy mình giống hệt những anh chàng bạn trai không kiên nhẫn đi mua sắm với bạn gái, câu trả lời thì đầy vẻ qua loa, -+-Truyện Nhà Bơ -+- đúng kiểu “đáng chê trách”.
Cuối cùng, Thẩm Kỳ vẫn chọn bộ vest mà anh đã hỏi cô lúc đầu.
Nhìn cảnh này, Dung Thiển nhớ đến những đoạn hài hước mà cô từng xem, không nhịn được bật cười. Thẩm Kỳ không hiểu cô cười vì điều gì, nhưng thấy cô vui là anh cũng vui.
Khi biết rằng tối nay mình sẽ không được đi cùng, Hứa Mặc lo lắng nhăn mày, dặn đi dặn lại rằng Thẩm Kỳ nhất định không được uống nhiều.
Ngay cả khi Thẩm Kỳ đã rời đi, Hứa Mặc vẫn còn đầy lo lắng, vẻ mặt rầu rĩ.
Thấy vậy, Dung Thiển hỏi anh: “Cậu ấy không uống được rượu sao?”
“Có thể uống, nhưng không thể uống nhiều. Nếu uống nhiều sẽ đau dạ dày.” Hứa Mặc hiểu lời dặn của mình cũng chẳng có tác dụng, vì nếu cần, Thẩm Kỳ vẫn sẽ uống.
Nghe vậy, Dung Thiển cũng nhíu mày lo lắng.
Nhớ lại lần cuối cùng gặp Thẩm Kỳ, khi đó anh vẫn còn là một thiếu niên chưa được phép uống rượu, mà giờ đây, anh đã trở thành một người trưởng thành phải đối mặt với những buổi tiệc xã giao.
“Tôi phải kiểm tra xem còn thuốc đau dạ dày không, nếu không còn thì phải nhờ bác sĩ Kiều mua thêm.” Hứa Mặc muốn chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Dung Thiển cũng theo anh đến xem. Khi mở ngăn kéo ra, cô thấy bên trong có đủ loại thuốc cấp cứu. Hứa Mặc cẩn thận kiểm tra từng loại, xác nhận là vẫn còn đủ nên mới yên tâm.
Quay đầu lại, thấy gương mặt xinh đẹp của Dung Thiển nhăn nhó, Hứa Mặc bật cười: “Dung tiểu thư, ngay cả cô cũng cảm thấy sếp của chúng tôi quá liều lĩnh đúng không?”
“Cái này mà gọi là liều sao, cậu ấy gần như đang chơi đùa với tính mạng mình.” Dung Thiển không thể tưởng tượng được anh đang sống trong hoàn cảnh nào.
Hứa Mặc cảm thán: “Trước đây tôi cũng từng hỏi, anh ấy liều như vậy là vì cái gì chứ? Nếu nói là tiền, anh ấy đâu thiếu.”
“Sau này tôi mới biết, anh ấy làm vậy là để một ngày nào đó có thể bảo vệ những người xung quanh mình, không để họ bị thế lực xấu hãm hại.” Hứa Mặc đến giờ vẫn xúc động, nước mắt lưng tròng khi nhớ lại.
Thẩm Kỳ hiểu rất rõ quy tắc của xã hội này: nếu không muốn bị loại bỏ, anh phải sở hữu sức mạnh đủ lớn để không ai có thể lay chuyển. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Dung Thiển trầm ngâm.
Cô nhận ra rằng những gì Thẩm Kỳ đang làm đều là những điều cô từng dạy anh, và anh đã thực hiện chúng…
Đêm đó, 11 giờ, Hứa Mặc lái xe đi đón Phó Bá Trọng.
Khi Phó Bá Trọng xuống xe và thấy Dung Thiển đang đứng trước cửa vẫy tay chào, ông ngạc nhiên vui sướng: “Dung tiểu thư!”
Dung Thiển mỉm cười chào ông, “Phó quản gia, lại gặp nhau rồi~”
Phó Bá Trọng xúc động vô cùng. Nhìn thấy Dung Thiển không thay đổi chút nào, ông cảm thấy như mình cũng còn trẻ.
Dung Thiển nhìn ông, lòng đầy cảm xúc.
Tóc ông đã bạc đi nhiều, khuôn mặt cũng thêm phần già nua, không còn vẻ khỏe khoắn như trước. Trên người ông đã lộ ra dấu hiệu mệt mỏi của tuổi già.
Hứa Mặc đã sắp xếp cho Phó Bá Trọng một phòng khách. Dung Thiển muốn nói chuyện riêng với ông, nên đuổi Hứa Mặc ra ngoài.
Hứa Mặc phản đối: “Có chuyện gì mà tôi không thể nghe chứ?”
“Chính là chuyện mà anh không thể nghe.” Dung Thiển đẩy anh ra cửa, khiến Hứa Mặc đành buồn bã rời đi.
Câu đầu tiên Dung Thiển hỏi Phó Bá Trọng là liệu ông có mang theo máy ảnh không.
Phó Bá Trọng chỉ vào chiếc vali của mình, “Ở trong đó đấy. Cô muốn tôi chụp một tấm cho cô sao?”
“Không, không, không!” Dung Thiển vội xua tay. Rồi cô hít một hơi sâu, nghiêm túc nói với ông: “Phó quản gia, tôi có một việc rất quan trọng cần nhờ ông. Đó là, khi chưa có sự cho phép của tôi, ông tuyệt đối không được chụp ảnh tôi! Có thể không?”
Phó Bá Trọng gật đầu, “Tất nhiên rồi, đó là sự tôn trọng cơ bản.”
“Đợi đến khi tôi muốn ông chụp, lúc đó ông hãy chụp giúp tôi, được không?” Dung Thiển xác nhận kỹ càng.
Phó Bá Trọng đồng ý và hứa sẽ giữ lời --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, khiến Dung Thiển thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Phó Bá Trọng vẫn nhìn cô chăm chú, Dung Thiển nhận thấy và hỏi: “Sao ông nhìn tôi như vậy?”
Phó Bá Trọng thở dài: “Dung tiểu thư, cậu chủ luôn rất nhớ cô…”
Ánh mắt Dung Thiển tối lại. Cô tự nhủ lần này tuyệt đối sẽ không bỏ đi mà không nói lời tạm biệt nữa.
Đêm đó, Dung Thiển trằn trọc mãi, đến tận hai giờ sáng mới thiếp đi. Nhưng vừa ngủ không lâu, cô đã nghe thấy những tiếng động nhỏ.
Nghe kỹ, đó là tiếng mở cửa!
Đôi mắt Dung Thiển mở bừng, ai lại xông vào phòng cô giữa đêm thế này?
Nhận xét Box