Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 08

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 08

 Chương 8: Vậy chị có thể dạy em không?

An toàn trở về phòng, Dung Thiển mới hỏi cậu: "Vừa rồi là ai vậy?"

"Mẹ tôi."

Dung Thiển không quá ngạc nhiên, đã đoán trước rồi. cậu và mẹ cậu có vài nét giống nhau, nhưng có lẽ giống ba cậu nhiều hơn. Dung Thiển từng thấy Thẩm Kỳ khi trưởng thành, nên đoán được ba cậu trông thế nào.

Nhưng Dung Thiển thấy hơi kỳ lạ. Nếu đó là mẹ cậu, tại sao hai ngày nay lại không tới thăm cậu một lần nào?

Theo những gì Dung Thiển biết, Thẩm Kỳ khi lên sáu đã cùng gia đình di cư ra nước ngoài. Ba cậu là đại gia trong giới kinh doanh, là một phú hào. Theo lẽ thường, Thẩm Kỳ phải là con nhà giàu, sống trong sự yêu thương chiều chuộng.

Nhưng sau hai ngày tiếp xúc, Dung Thiển lại không thấy thế.

Môi trường ở đây quá ngột ngạt, tĩnh mịch, không chút sinh khí. Lịch trình mỗi ngày của cậu cũng không phải thứ mà một người bình thường có thể chịu đựng. Dường như cậu bị giam cầm, bị ràng buộc, không chút tự do.

Dung Thiển vừa lau tóc vừa hỏi một câu: "Em với mẹ em, không hòa thuận à?"

Cậu cúi đầu, rất lâu sau mới đáp: "Mẹ bị một gã đàn ông cưỡng bức nên mới sinh ra tôi. Mỗi lần thấy khuôn mặt này, bà chỉ muốn bóp chết tôi." --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Động tác lau tóc của Dung Thiển khựng lại. Cô sững sờ nhìn cậu, trong đầu chỉ lóe lên một suy nghĩ: Cậu đã trải qua những gì thế này?

Nửa đêm, Dung Thiển nằm trên ghế sô pha, cố lắm vẫn không ngủ được. Cô mở mắt nhìn lên trần nhà, thẫn thờ.

Hai ngày nay sống cùng Thẩm Kỳ nhỏ, Dung Thiển nhận ra cậu có dấu hiệu tự kỷ nhẹ, trầm mặc ít nói, không cười. Điều này khiến Dung Thiển không khỏi nghĩ đến Thẩm Kỳ khi trưởng thành — lịch sự nhã nhặn, phong độ ung dung, ôn hòa mà khiêm nhường.

Dung Thiển thực sự khó tưởng tượng nổi, Thẩm Kỳ bây giờ đã trải qua kiểu trưởng thành nào để có thể thay đổi lớn đến vậy?

Nghĩ đến đây, Dung Thiển ngồi dậy, đi tới bên giường, nhìn Thẩm Kỳ đang ngủ. Lông mày cậu nhíu lại, tay nắm chặt lấy chăn, dường như đang gặp ác mộng, ngủ không yên.

Dù không biết cậu đã trải qua những gì khi còn nhỏ, nhưng Dung Thiển có thể thấy quá khứ của cậu rất thiếu thốn.

Dung Thiển cảm thấy mình cần phải làm gì đó, nếu cứ tiếp tục như vậy, tương lai cậu sẽ ra sao, cô không dám nghĩ đến…

Sáu giờ sáng, Thẩm Kỳ thức dậy đúng giờ. Vừa mở mắt, cậu liền nhìn về phía ghế sô pha, phát hiện Dung Thiển không có ở đó. Cậu hơi hoảng hốt, bật dậy ngồi dậy!

Sau đó liền nghe thấy tiếng của Dung Thiển từ sau ghế vang lên, "Năm mươi tám, năm mươi chín, sáu mươi..."

Thẩm Kỳ đi qua, thấy Dung Thiển đang nằm sấp trên sàn, tập chống đẩy. Cậu nhíu mày hỏi cô: "Chị đang làm gì vậy?"

"Đang chống đẩy đấy, mấy ngày nay không vận động, tôi cảm thấy xương cốt đều cứng cả rồi." Dung Thiển làm xong cái cuối cùng, đứng dậy và vừa căng người vừa nói với cậu: "Em cũng lại đây làm với tôi, đừng chỉ lo học hành, cơ thể cũng cần phải rèn luyện, có nghe câu 'đức trí thể mỹ lao' chưa?"

Thẩm Kỳ nhăn mặt, nói một câu: "Không muốn làm."

"Tôi nhìn là biết em không hay tập thể dục rồi, nhìn xem người gầy yếu như thế này, trông chẳng khác gì bệnh tật cả. Đừng có ngại mồ hôi, đổ mồ hôi sảng khoái lắm!" Dung Thiển không để cậu từ chối, kéo cậu cùng tập, thế là sáng sớm đã khiến cậu mệt lả, mồ hôi ướt đẫm.

Thẩm Kỳ ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển, ngẩng đầu lên thì thấy Dung Thiển đang đấm quyền, làm động tác nâng cao đùi đá vào không khí. Có thể thấy, kỹ thuật quyền cước của cô rất tốt.

Thẩm Kỳ lấy lại hơi rồi hỏi cô: "Chị biết đánh nhau giỏi lắm sao?"

"Tất nhiên rồi, chị đây giỏi tán thủ, quyền anh, đấu võ tổng hợp, chỉ có khi mạnh mẽ lên mới bảo vệ được người bên cạnh." Dung Thiển tự hào nói.

Thẩm Kỳ suy nghĩ, từ trước tới nay chưa từng có ai nói với cậu những điều như vậy, cũng không có ai bảo cậu rèn luyện cơ thể. Nhưng khi nghe lời Dung Thiển nói, cậu bỗng có ý muốn thay đổi.

"Vậy chị..."

"Sao?" Thấy cậu muốn nói lại thôi, Dung Thiển thu lại nắm đấm chờ cậu nói tiếp.

Thẩm Kỳ mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt cô, "Vậy chị, có thể dạy em không?" Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

"Tất nhiên rồi!" Dung Thiển đáp một cách sảng khoái, coi như nhận một học trò, vừa hay có cách giết thời gian, không bị quá nhàm chán.

Sau đó, ngoài thời gian có gia sư ra, những lúc không có ai, Dung Thiển sẽ chạy đến tập luyện cùng cậu.

Dung Thiển từng cùng cậu chơi cờ vây vài ván, lần nào cũng thua, thua là lại làm nũng, không chịu thua, càng thua càng muốn chơi tiếp! Cuối cùng, Thẩm Kỳ phải cố ý thua cô, khiến Dung Thiển vui vẻ, tự hào suốt cả ngày.

Thẩm Kỳ thật sự không hiểu, thắng được một học sinh tiểu học thì có gì đáng để vui đến thế? Mà đó còn là vì cậu cố ý nhường nữa chứ.

Nhưng không thể phủ nhận, nhìn thấy vẻ vui tươi của cô, tâm trạng Thẩm Kỳ cũng tự nhiên tốt lên. Cậu dần quen với việc Dung Thiển luôn ríu rít, nói cười bên cạnh mình.

Khiến căn phòng mà trước đây cậu muốn trốn chạy, giờ đây không còn đáng sợ đến vậy.

Thời gian Dung Thiển ở đây đã tròn một tháng.

Trong một tháng này, Dung Thiển cũng không rảnh rỗi, nửa đêm cô sẽ lén dậy, làm quen với môi trường xung quanh. Đến cuối cùng, cơ bản cô đã thăm dò được toàn bộ nơi này.

Nói chính xác, đây là một trang viên, nhưng người ở không nhiều, có bảy tám người hầu, một người làm vườn, hai đầu bếp. Còn quản gia thì đi xa mãi chưa về, khiến Dung Thiển phát bực.

Dung Thiển tìm hiểu, nhận ra rằng thực ra người thực sự sống ở đây chỉ có Thẩm Kỳ và mẹ cậu.

Cảm giác rất kỳ lạ, giống như họ bị ai đó giàu có bao nuôi, cả ngày sống ở đây, chẳng thấy mặt trời.

Dung Thiển thực sự muốn biết câu chuyện mà lần trước Thẩm Kỳ nói về mẹ cậu bị cưỡng bức, sau đó mới sinh ra cậu là thế nào. Nhưng cậu không muốn kể, nên cô cũng không ép.

Thật ra là vô tình, Dung Thiển nghe được cô gái tên Felita đang tán gẫu với vài người giúp việc, đề cập đến mẹ của Thẩm Kỳ. Điều này đã giúp cô biết người đàn ông đó là ai.

Đó chính là ba của Thẩm Kỳ, Thẩm Trì.

Mẹ của Thẩm Kỳ tên là Nhan Thanh Dao, là một người con gái miền Nam, xuất thân từ gia đình có truyền thống văn học. Thế nhưng, đời người đẹp thường gặp nhiều lận đận, và bước ngoặt trong cuộc đời của Nhan Thanh Dao chính là khi cô đi du học ở nước ngoài.

Nói ra cũng rất thường, trong thời gian du học, Nhan Thanh Dao đã phải lòng một người đàn ông, và thật trùng hợp, người đàn ông đó cũng yêu cô T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o. Tuy nhiên, người đó không phải là Thẩm Trì.

Mà là một người khác tên Hứa Chi Vi.

Thẩm Trì đã dùng cách "cướp" để cướp Nhan Thanh Dao từ tay Hứa Chi Vi. Khác với Hứa Chi Vi thư sinh nho nhã, Thẩm Trì làm việc bất chấp thủ đoạn.

Ông ta thích ai hoặc thứ gì, chẳng ai được phép tranh giành với ông. Nếu dồn đến đường cùng, ông ta thà phá hủy chứ không để người khác có được!

Chính bằng cách đó, Thẩm Trì khiến Nhan Thanh Dao mang thai đứa con của mình và ép cô phải cưới ông ta.

Nhan Thanh Dao không yêu Thẩm Trì, cô chỉ có hận. Cô đã bỏ trốn nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị Thẩm Trì bắt về. Hiện thực không phải là câu chuyện ngôn tình, mỗi lần bỏ trốn, Nhan Thanh Dao đều bị Thẩm Trì bạo hành, đánh đến mức thổ huyết.

Thẩm Kỳ lớn lên trong môi trường như vậy.

cậu tận mắt chứng kiến mẹ mình bị bạo hành, tận mắt nhìn mẹ bóp cổ mình, nét mặt dữ tợn nguyền rủa tại sao cậu không chết đi?

Nhan Thanh Dao nhìn Thẩm Kỳ bằng ánh mắt đầy căm ghét.

Cô ấy đối với cậu tràn ngập thù hận, mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt càng ngày càng giống Thẩm Trì của cậu, cô ấy sẽ phát điên, thường xuyên la hét điên cuồng, tinh thần đã bị tổn thương nặng.

Những điều này là Dung Thiển tóm lược lại từ những lời tán gẫu vụn vặt, nhưng những lời như vậy cũng không thể coi là bằng chứng, không loại trừ khả năng có những tình tiết bịa đặt.

Nói cách khác, câu chuyện này có thật hay không, vẫn còn cần phải điều tra thêm.

Là một cảnh sát hình sự, cô không thể dựa vào vài câu nói mà đưa ra kết luận, nhưng bất kể sự thật là thế nào, Thẩm Kỳ vẫn là nạn nhân lớn nhất trong sự kiện này.

Nếu nói Nhan Thanh Dao đáng thương, thì đúng là đáng thương, nhưng nói cô vô tội thì chưa chắc.

Những tổn thương mà cô gây ra đã rơi xuống người con trai của cô. Chỉ từ điểm này, Dung Thiển thấy cô đáng thương, nhưng không cảm thấy đồng cảm.

Dung Thiển vốn tưởng rằng mình sẽ cứ tiếp tục sống mỗi ngày cùng Thẩm Kỳ như vậy, cho đến khi quản gia Phó còn chưa trở về, chuyện ngoài ý muốn đã phát sinh. Nhưng vào buổi sáng hôm đó, Thẩm Kỳ lại nói với cô, người đàn ông đó đã trở về.

Lúc đầu, Dung Thiển chưa phản ứng kịp, "Ai trở về?"

"Thẩm Trì, ba tôi."

Dung Thiển sững sờ, Thẩm Trì trở về rồi sao?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box