Về Trễ - Chapter 42

Về Trễ - Chapter 42

 Chương 42

Những lời đó anh nói chỉ để dỗ dành cô vui, Chung Dạng cũng không thực sự cầm lấy điện thoại của anh. Cô mím môi cười: "Em đùa thôi mà."

Ôn Trì Chi hai ngón tay cầm điện thoại, cúi đầu liếc cô một cái, trêu chọc: "Thật không xóa à? Qua thôn này thì không có quán nữa đâu."

Chung Dạng đưa tay chạm vào vùng bụng dưới của anh, chớp mắt nói: "Em tin anh."

Nghe vậy, Ôn Trì Chi nhếch môi cười, lại kéo tay cô qua, hỏi: "Còn muốn nữa à?"

Chung Dạng khẽ sững sờ, một lúc sau mới hiểu ý anh. Cô giơ tay nhẹ đập vào lòng bàn tay anh, nói: "Đồ lưu manh."

Ôn Trì Chi gạt tay cô ra khỏi người mình, không nặng không nhẹ nắm lấy tay cô, nhắm hờ mắt nói: "Vậy đừng có mò lung tung."

Chung Dạng hứng chí trẻ con nổi lên, cô cố tình đưa tay xoa xoa bụng dưới của anh, Ôn Trì Chi khẽ "chậc" một tiếng, lật người đè cô xuống dưới. Anh luồn tay vào chăn.

Chung Dạng co ro trong chăn như con tôm, giờ mới rối rít xin tha, tiếng cười trong trẻo vang lên.

Ôn Trì Chi thực ra không định làm gì thật, đợi khi mặt cô đỏ bừng, anh mới buông tay. Giọng Chung Dạng vẫn còn khàn, cô nhỏ giọng lầm bầm điều gì đó.

Nghe vậy, Ôn Trì Chi dựa vào đầu giường cười, ánh mắt thư thái: "Cho em một bài học nhớ đời."

Hai người đùa nghịch đến nửa đêm mới an ổn ngủ.

Sáng hôm sau, khi Chung Dạng thức dậy, mũi cô bị nghẹt cứng. Cô hít hít mũi, lúc đó Ôn Trì Chi vẫn còn ngủ, không biết có phải do tiếng động của cô làm anh tỉnh không, anh mơ màng mở mắt, giọng khàn khàn hỏi: "Sao vậy, không khỏe à?"

Chung Dạng cuộn mình trong chăn, khẽ hắng giọng, nhíu mày nói: "Hình như em bị cảm."

Ôn Trì Chi giơ tay qua, mu bàn tay đặt lên trán cô, nhiệt độ quả thực có hơi cao. Anh ngồi dậy, đưa tay khẽ cọ mũi cô, cười nói: "Thật chẳng có chút sức khỏe gì."

Chung Dạng bực bội, đá anh một cái dưới chăn, trách móc: "Cũng tại anh tối qua làm quá."

Ôn Trì Chi cười nhẹ, kéo chăn, bước xuống giường.

Một lát sau, anh quay trở lại, trên tay cầm theo một cây nhiệt kế. Anh đưa nhiệt kế cho cô: "Đo thử đi."

Chung Dạng định ngồi dậy, Ôn Trì Chi khẽ "chậc" một tiếng, một chân quỳ lên giường, tay kia kéo cổ áo cô ra. Bên trong cô không có gì, nhưng mặt anh vẫn bình thản, đưa nhiệt kế vào dưới cánh tay cô.

Mặt Chung Dạng hơi đỏ lên, cô lại rúc vào trong chăn, chỉ để lộ khuôn mặt.

Ôn Trì Chi tựa vào đầu giường, cầm điện thoại, sau năm phút lấy ra xem, nhiệt độ là hơn 38 độ. Anh nói: "Uống chút cháo, lát nữa uống thuốc hạ sốt."

Chung Dạng nằm thêm hai mươi phút thì bị Ôn Trì Chi gọi dậy. Cô uống cháo, uống thuốc hạ sốt, rồi trở về phòng nằm nghỉ.

Đến gần mười một giờ trưa, Ôn Trì Chi mới vào phòng gọi cô dậy: "Dương Thận hẹn đi ăn cơm, có muốn đi không?"

Chung Dạng sau khi uống thuốc hạ sốt, ngủ thêm một giấc, cũng không còn thấy khó chịu nữa. Cô đáp: "Đi thôi, dù sao đó cũng là bạn thân của anh, không đi cũng không hay."

Ôn Trì Chi cầm điện thoại, nói với vẻ thờ ơ: "Sao hôm nay lại chu đáo vậy?"

Chung Dạng kéo chăn ra, nhẹ nhàng mỉm cười: "Chẳng phải em đã nói sẽ ngoan hơn sao?"

Ôn Trì Chi khẽ cười một tiếng.

Chung Dạng thay một bộ quần áo, trang điểm lại. Cô cố tình chọn một màu son đậm để trông có sức sống hơn. Khi bước ra khỏi phòng ngủ, Ôn Trì Chi nhìn cô thêm vài lần nhưng không nói gì.

Ôn Trì Chi lái xe đưa Chung Dạng đến nơi, cả hai xuống xe, anh đưa chìa khóa cho nhân viên đỗ xe bên cạnh.

Hôm nay thật sự khá náo nhiệt, hai người còn chưa bước vào thì đã nghe thấy tiếng nói chuyện râm ran từ trong phòng bao.

Khi Ôn Trì Chi và Chung Dạng bước vào, Dương Thận nhìn thấy Chung Dạng liền trêu: "Ôi chà, làm lành rồi à?"

Nghe vậy, Chung Dạng không hiểu gì, quay đầu nhìn Ôn Trì Chi, anh ôm lấy vai cô, nói: "Cậu chỉ được cái nói nhiều."

Hai người ngồi xuống, cửa nhà vệ sinh trong phòng bao bị đẩy mở, Tôn Phổ từ bên trong bước ra, nhìn thấy Ôn Trì Chi: "Đến rồi à."

Chung Dạng lúc này cũng nhìn thấy Tôn Phổ, khẽ mỉm cười với anh ta.

Ôn Trì Chi nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không thay đổi.

Thật ra Tôn Phổ hôm nay không định đến, anh ta đến thành phố Z là vì có việc cần thảo luận về dự án. Dương Thận không biết nghe tin từ đâu, cố ý gọi điện mời anh ta đến ăn cơm.

Tôn Phổ vốn định từ chối, nhưng không cưỡng lại được cái miệng khéo léo của Dương Thận, cuối cùng vẫn đến.

Trong phòng bao vẫn đang bật điều hòa, Chung Dạng hôm nay hơi cảm lạnh, lúc này có chút lạnh. Ôn Trì Chi như nhận ra điều gì, lớn tiếng nói: "Tăng nhiệt độ điều hòa lên chút."

Có người cầm điều khiển, tăng nhiệt độ.

Dương Thận cười: "Sao, cậu lạnh à?"

Ôn Trì Chi không trả lời, gõ tàn thuốc vào gạt tàn.

Chung Dạng ăn không được nhiều, cả bữa chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống. Trong lúc đó, cô ra ngoài đi vệ sinh một lần, khi trở về, Ôn Trì Chi không có trong phòng.

Tôn Phổ cười nói: "Anh ta ra ngoài nghe điện thoại rồi."

Chung Dạng gật đầu, Tôn Phổ lại nói: "Thấy em ăn ít quá, không khỏe à?"

Chung Dạng không ngờ anh ta lại quan tâm đến vậy, mỉm cười nói: "Hôm nay bị sốt, không có khẩu vị."

Tôn Phổ gật đầu, nói: "Cảm thì đúng là không có khẩu vị, nhưng món canh gà này khá ngon, em thử một chút đi."

Khi Ôn Trì Chi trở vào, liền thấy cảnh Tôn Phổ đặt một bát canh nhỏ trước mặt Chung Dạng, cô mỉm cười với anh ta và nói điều gì đó.

Chung Dạng múc một thìa canh, quả thực rất ngon. Thấy Ôn Trì Chi ngồi xuống bên cạnh, Chung Dạng khẽ cong mắt: "Canh này ngon lắm, em múc cho anh một bát nhé?"

Ôn Trì Chi nói: "Ngon đến vậy sao?"

"Thật sự ngon lắm, em múc cho anh một bát."

Ôn Trì Chi tựa lưng vào ghế, cũng không ngăn cản, nhìn cô nghiêng người múc canh cho mình. Mấy sợi tóc của cô rũ xuống bên má, che khuất tầm nhìn. Ôn Trì Chi giơ tay giúp cô vén tóc lên, Chung Dạng quay lại nhìn anh, khẽ cười. Ôn Trì Chi nhếch môi nhẹ.

Tôn Phổ ngồi bên cạnh, nhìn cảnh này, cầm cốc lên uống nước, cảm thấy không mấy dễ chịu.

Bữa trưa kết thúc khi đã gần một giờ.

Hai người rời khỏi phòng bao, Chung Dạng nói: "Anh đưa em đến bệnh viện nhé, hôm nay em chưa đến đó."

Ôn Trì Chi "Ừ" một tiếng, lại hỏi: "Lúc nãy em nói gì với Tôn Phổ mà vui thế?"

Chung Dạng thản nhiên đáp: "Chẳng nói gì cả, anh ấy thấy em ăn ít, hỏi em có khỏe không."

Ôn Trì Chi cười nhạt, giọng hờ hững: "Anh ta cũng quan tâm em quá nhỉ."

Chung Dạng ngẩng đầu nhìn anh, khoác tay anh, thăm dò: "Ê, anh đang ghen à? Em với anh Tôn chỉ nói vài câu thôi mà."

Ôn Trì Chi khẽ cười, giơ tay chạm vào mặt cô, giọng lạnh nhạt: "Dạng Dạng, đừng giả vờ ngốc."

Chung Dạng im lặng một lúc, rồi nghe anh nói tiếp: "Em thông minh như vậy, đừng nói với anh là em không nhận ra tình ý của Tôn Phổ với em?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box