Về Trễ - Chapter 22

Về Trễ - Chapter 22

 Chương 22

Cô gái nhỏ không có vẻ gì là tâm trạng khá hơn, Ôn Trì Chi cảm thấy hơi chán nản, anh thở dài một tiếng, rồi khẽ cười, nhẹ giọng an ủi: "Dạo gần đây, ngoài em ra thì thật sự không có ai khác, Dạng Dạng."

Chung Dạng thoáng giãn nét mặt, do dự một chút, lại nghiêm túc nói: "Nếu sau này anh có người khác mà anh thích..."

Lời tiếp theo cũng không cần phải nói ra.

Câu nói của cô lộ ra chút gì đó tự ti, Ôn Trì Chi bỗng có cảm giác buồn bã mơ hồ. Phải nói rằng cô gái này thật sự rất đặc biệt, nếu là người khác, khi gặp phải tình huống như vậy, chắc sẽ làm nũng, giận dỗi, rồi sau đó khiến anh phải mua vài chiếc túi hàng hiệu để bù đắp. Nhưng cô lại đàng hoàng ngồi bàn bạc với anh về chuyện nếu anh có người khác thì cô sẽ không miễn cưỡng chịu đựng. Đúng là một người thú vị.

Ôn Trì Chi gật đầu, lấy ra một bao thuốc, anh nhíu mày, châm điếu thuốc lên, khói trắng bay lên lơ lửng, trên khóe mắt anh nở một nụ cười nhạt, rồi chậm rãi hỏi lại: "Cô bé, anh trong mắt em là người như thế sao?"

...

Chung Dạng đẩy cửa xe xuống, đứng trong màn đêm se lạnh, nhìn theo hướng xe rời đi.

Gió đêm thổi qua mang theo chút hơi lạnh, lúc này Chung Dạng mới tỉnh táo hơn. Cô bỗng nghĩ lại những lời nói trong xe lúc nãy, cảm thấy mình thật sự hồ đồ. Anh đã giải thích rồi, cô còn không thuận theo, thật sự không biết điều. Cô đoán rằng trong số những người phụ nữ anh từng qua lại, cô chắc là người nhạt nhẽo và thiếu tinh tế nhất.

Cách Trăn vừa tan học về, đi qua tòa ký túc xá, thấy Chung Dạng đứng trước cổng, cô bước lại gần, thắc mắc hỏi: "Nhìn gì thế?"

Chung Dạng bừng tỉnh, mím môi nói: "Không có gì."

"Ồ, vậy thì vào thôi."

Chung Dạng hỏi: "Vừa tan học à?"

"Ừ, môn tự chọn kỳ sau, tớ sẽ không chọn môn học buổi tối nữa đâu, muốn đi chơi cũng không đi được." Cách Trăn lải nhải than thở.

Chung Dạng có chút hờ hững, nghe tai này rồi lọt qua tai kia.

Cách Trăn bĩu môi: "Tiêu Thấm tối nay chắc lại không về nữa nhỉ."

Chung Dạng: "Không rõ, cô ấy không nói gì."

"Ồ."

Hai người vào ký túc xá, Chung Dạng vào nhà tắm tắm rửa. Lúc tắm xong bước ra, Cách Trăn đang cầm điện thoại, hỏi cô có muốn ăn khuya không.

Chung Dạng tối nay vì sự xuất hiện của Ôn Hân mà ăn không được ngon, giờ cảm thấy hơi đói, hai người đặt đồ nướng và mì bò.

Cách Trăn đặt điện thoại lên bàn: "Dạng Dạng, tớ đi tắm, lát nữa đồ ăn đến, cậu đi lấy hộ tớ nhé."

Chung Dạng gật đầu: "Ừ, cậu đi tắm đi."

Quán ăn mà họ đặt đồ ở ngay đối diện trường, nên cũng nhanh, khoảng hai mươi phút sau, Chung Dạng nhận được cuộc gọi từ người giao hàng. Đại học Z không cho phép giao đồ ăn vào trường, Chung Dạng phải đi bộ khoảng năm phút đến cổng Bắc để nhận.

Chung Dạng khoác một chiếc áo lông dài đến mắt cá chân rồi xuống tầng. Khi xuống đến tầng một, cô mới phát hiện mình quên mang thẻ mở cửa. May mắn thay có một cô gái khác đang ra ngoài, quẹt thẻ giúp cô.

Chung Dạng cảm ơn, ra khỏi cửa, bên trong áo lông là bộ đồ ngủ mỏng, gió lạnh thổi vào mang theo chút lạnh buốt.

Chung Dạng lấy đồ ăn về, hai bên má bị gió lạnh thổi làm tê tái, cô vừa định quay người trở về ký túc xá thì có người gọi: "Chung Dạng."

Chung Dạng khựng lại, quay đầu nhìn, là Từ Tông Đông.

Từ Tông Đông vừa đưa một cô học muội về ký túc xá, sau khi nói vài câu với cô ấy liền đi về phía Chung Dạng, nhìn thấy túi đồ ăn trong tay cô, cười hỏi: "Chưa ăn tối à?"

Chung Dạng lắc đầu: "Ăn khuya thôi. Sao anh lại ở đây?"

Từ Tông Đông không cùng ngành với cô, ký túc xá của anh ở khu Nam, nếu đến khu Tây phải đi vòng nửa trường, anh giải thích: "Có chút việc, ngày mai ở khu Tây có một buổi hội thảo, giờ vừa mới sắp xếp xong hội trường, em mai không có tiết, có thể đến nghe thử."

Chung Dạng nửa đùa nửa thật hỏi: "Sao thế, thiếu người cổ vũ à?"

Từ Tông Đông cười, đáp lại: "Bài giảng của thầy Nhậm, mà còn cần người cổ vũ à?"

Chung Dạng có chút hứng thú, tròn mắt hỏi, giọng hơi phấn khích: "Nhậm Bình? Tác giả tiểu thuyết kiếm hiệp ấy hả?"

Đây là lần đầu tiên Từ Tông Đông thấy cô có dáng vẻ thế này, hiếm hoi có chút trẻ con, anh gật đầu, Chung Dạng vui vẻ hỏi: "Thế mai giảng lúc mấy giờ?"

Từ Tông Đông nói: "Ba giờ chiều, nhưng tốt nhất là nên đến sớm. Anh đoán mai phòng giảng chắc không đủ chỗ ngồi đâu."

Hai người nói thêm vài câu, lúc Chung Dạng định vào ký túc xá, Từ Tông Đông bỗng gọi lại, Chung Dạng quay đầu, ánh mắt hỏi: "Sao thế?"

Từ Tông Đông lại cười, lắc đầu: "Không có gì, em vào đi."

Chung Dạng cũng không nghĩ nhiều, mở cửa vào ký túc xá.

Khi cô về phòng, Cách Trăn đã tắm xong, nhìn thấy cô, nói: "Cậu và Từ Tông Đông nói gì mà lâu thế?"

"Cậu làm sao biết tớ gặp Từ Tông Đông?"

"Tớ tắm xong ra, nhìn thấy từ ban công mà." Cách Trăn nói thoải mái.

"Ồ, nói về chuyện mai thầy Nhậm đến giảng bài."

"Thầy viết tiểu thuyết kiếm hiệp à?"

Chung Dạng gật đầu: "Ừ."

Cách Trăn hờ hững: "Ồ."

Cách Trăn không hứng thú với tiểu thuyết kiếm hiệp. Cô ấy vốn không thích đọc sách, ngoài mấy cuốn bắt buộc trong chuyên ngành thì không đọc thêm gì khác. Chung Dạng từ cấp hai đã đọc tiểu thuyết của thầy Nhậm, giờ thầy ấy đến giảng bài, tâm trạng của cô không khác gì fan gặp thần tượng.

...

Trên con đường sáng đèn, dòng xe tấp nập.

Xe của Ôn Trì Chi nằm lẫn trong dòng xe đó, đúng lúc gặp đèn đỏ, anh nhận được cuộc gọi từ Dương Thận: "Ở đâu vậy?"

Ôn Trì Chi ngước mắt nhìn đèn đỏ đang đếm ngược, nói vài câu, Dương Thận lại mời anh đi đánh bài. Ôn Trì Chi dừng lại hai giây rồi nói: "Được, đợi nhé."

Sau nửa tiếng lái xe, cuối cùng anh cũng đến nơi. Khi Ôn Trì Chi đến, mấy người bạn đã chơi hai vòng rồi. Hôm nay Dương Thận không may, thua liên tục. Thấy Ôn Trì Chi đến, anh đẩy bộ bài: "Cậu vào chơi đi, hôm nay tớ xui quá, không thích hợp chơi cờ bạc."

Có người cười trêu: "Đừng mà, anh Dương, mới thế đã tính bỏ à, anh cũng đâu lo thiếu tiền?"

Dương Thận nhả một hơi khói: "Tớ có tiền nhưng đâu phải rải khắp phố?"

Người kia bật cười lớn.

Ôn Trì Chi thay Dương Thận chơi vài ván. Cô gái ngồi cạnh Dương Thận lúc nãy, giờ lại ngồi cạnh Ôn Trì Chi. Cô ấy không rời đi, vẫn ngồi bên cạnh anh nhìn bài.

Có người cười trêu: "Triệu Nhiễm, sao thế, vẫn không chịu dời chỗ à?"

Triệu Nhiễm là nghệ sĩ mới ký hợp đồng với công ty giải trí của Dương Thận. Dạo này cô không có bộ phim nào để đóng nên cứ đi theo Dương Thận. Cô gái nhỏ cười nhạt, với vẻ ngây thơ, chu môi hỏi: "Không cho xem bài luôn sao?"

Sau vài ván chơi, Ôn Trì Chi cũng không gặp may, thua liên tiếp. Hôm nay tâm trạng anh không tốt, chẳng có hứng thú. Dương Thận nhìn ra, giơ tay chạm vào anh: "Sao thế, hôm nay không vui à?"

Ôn Trì Chi tựa lưng vào ghế, cười lười biếng: "Không có gì."

Ôn Trì Chi chơi thêm hai ván nữa, cuối cùng thật sự không chịu nổi, thấy Triệu Nhiễm càng lúc càng tiến gần hơn, anh cúi đầu, mỉm cười hỏi: "Biết chơi không?"

Triệu Nhiễm không ngờ anh lại đột nhiên nói chuyện với mình, dù gì cũng đã ngồi cạnh nửa tiếng mà anh chẳng nhìn thẳng vào cô lấy một lần. Triệu Nhiễm khẽ cười: "Chơi thì biết, nhưng chơi không giỏi, sợ thua tiền."

Ôn Trì Chi cười nhẹ: "Không sao, em chơi đi, thua tính cho anh, thắng tính cho em."

Người đối diện là Dư Lập Duy đùa: "Nhiễm Nhiễm, Ôn tiên sinh hào phóng nhỉ, tôi thấy hay em kiếm người tài trợ khác đi, theo Ôn tiên sinh luôn đi."

Trong mắt đám người này, phụ nữ như quần áo, hôm nay anh mặc, ngày mai có thể đổi cho người khác.

Dương Thận cười khẩy: "Này, Dư Lập Duy, bình thường tớ đâu có tệ với cậu, mà sao cậu lại muốn đội nón xanh cho tớ rồi? Tớ còn đang ngồi đây nhé?"

Dư Lập Duy cười ngượng: "Tớ chỉ lỡ lời thôi, không có ý gì đâu, chỉ đùa chút thôi mà."

Triệu Nhiễm nghe lời Ôn Trì Chi nói vậy, cũng không làm dáng thêm nữa, thay anh vào chỗ chơi bài. Ôn Trì Chi không quan tâm đến lời Dư Lập Duy, cầm áo khoác đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Dương Thận theo anh ra ngoài: "Không chơi tiếp à?"

"Thấy hơi mệt, về trước đây."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box