Chương 61
Hành trình đã bước sang ngày thứ ba.
Hứng thú của cả hai không còn cao như lúc mới đến, nhưng không ai nói ra điều đó.
Khi Vương Kết Hương tỉnh dậy, Ân Hiển đang ngồi làm việc trước bàn.
Ánh nắng mùa thu chiếu vào phòng. Anh hơi nhíu mày, lật giở những tập tài liệu trên tay.
Gió khẽ thổi qua rèm cửa màu trắng, trong phòng không quá lạnh cũng không quá nóng, tách trà mới pha đang tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ.
Thời tiết rất đẹp, mọi thứ đều ổn.
"Hôm nay ra biển đi dạo nhé." Vương Kết Hương nói.
Họ ăn trưa xong mới đi ra ngoài, dù là ngày nắng ấm và gió nhẹ, bãi biển vẫn chẳng có mấy ai.
Vương Kết Hương mặc áo khoác dày, gió biển thổi đến làm cô nheo mắt lại, rùng mình một cái.
Sóng biển vỗ vào những tảng đá bên bờ, để lại những lớp bọt trắng xóa.
Biển xanh thẳm, mặt nước bình yên và rộng lớn kéo dài đến tận chân trời.
Trên bầu trời là những đám mây mỏng manh, thỉnh thoảng có vài chú chim biển bay qua, kêu lên vài tiếng "quác quác".
Họ tìm một bậc thềm đá ngồi xuống.
Vương Kết Hương mở ba lô ra, lục tìm đồ ăn vặt mang theo.
Nghe tiếng xé bao bì nhựa, Ân Hiển ngạc nhiên nhìn cô: "Ăn trưa chưa no sao? Em còn ăn nổi à?"
Cô gật đầu: "Ăn thêm chút nữa, lát nữa phải xuống nước bơi mà."
Vừa nói xong, cô đã xé xong bao xúc xích nhỏ, tự mình ăn một cái, rồi đưa tới trước miệng anh.
Ân Hiển không ăn.
"Nước lạnh lắm, không xuống được đâu."
Cô bĩu môi, chẳng mấy để ý.
"Thôi được, vậy anh đứng trên bờ nhìn em bơi."
Cô giơ tay chỉ một khu vực đại khái, rồi nói: "Em sẽ bơi từ đây đến chỗ kia."
Anh dứt khoát ngăn lại: "Em cũng không được bơi."
Vương Kết Hương kéo khóa áo khoác xuống, cho anh thấy dây áo bơi hoa bên trong.
"Em không sợ lạnh, em đã mặc đồ bơi bên trong rồi."
"Không được, sẽ bị cảm." Anh kiên quyết kéo lại khóa áo của cô.
"Anh có nghe nói về bơi mùa đông không? Bơi mùa đông thì mùa đông cũng có thể bơi, vậy tại sao mùa thu lại không được?" -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Cô chu miệng cố cãi, trước mặt anh giận dỗi ăn hết cả gói xúc xích nhỏ.
Ân Hiển đứng lên: "Em muốn bơi thì về khách sạn mà bơi, khách sạn có hồ bơi đấy."
"Không, không bơi nữa," Vương Kết Hương kéo tay anh, kéo anh ngồi lại bên cạnh mình: "Chưa nhìn ngắm biển cho đã, sao có thể về được."
Cô nhất định phải nhìn cho thỏa, ngắm cho đã mắt biển xanh này.
Lái xe xa đến vậy, khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ, đã mong chờ lâu đến thế, cuối cùng mới được thấy biển.
Vương Kết Hương mở to đôi mắt, chăm chú nhìn, cô cũng muốn Ân Hiển nhìn.
Phải có điều gì đó khiến anh thư giãn, khiến anh vui vẻ chứ. Nếu không, chuyến đi này chẳng khác nào không làm được gì cả.
"Wow, biển đẹp quá. Những con sóng lấp lánh trên biển, tiếng sóng vỗ êm tai, gió biển mát lành, nơi này chỉ có hai chúng ta, cảnh đẹp thế này bị chúng ta độc chiếm! Bảo sao có biết bao nhiêu bài thơ, bộ phim, bức tranh tán dương vẻ đẹp của biển."
Những lời tán dương bất ngờ cùng biểu cảm phấn khích như thể vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Ánh mắt của Ân Hiển cũng hướng về phía biển giống cô.
Anh chỉ nhìn thấy biển, bình lặng, trống trải, không một bóng người qua lại.
"Bầu trời và biển đều màu xanh, nhưng xanh của bầu trời nhạt hơn."
"Biển ở mỗi nơi có cùng một màu không? Biển mỗi mùa có cùng một màu không?"
"Giữa biển, những đốm sáng trôi nổi, đẹp quá đi. Em đoán đó là những nàng tiên trên trời đang rải sao xuống mặt biển."
"Chú chim đang hát kia, thân trắng muốt, cánh màu xám đen, có phải là chim mòng biển không?"
Vương Kết Hương một mình nói mãi không ngừng, cố gắng miêu tả cho Ân Hiển tất cả những gì cô thấy, tất cả những gì cô nghĩ.
Cô quay đầu lại, phát hiện anh đang trả lời tin nhắn trên điện thoại.
Lại là công việc của công ty.
Những câu hỏi với giọng điệu cố ý nâng cao, những câu hỏi cố ý muốn anh tương tác, sau khi cô thấy cảnh này, tất cả đều bị đóng băng, trở nên cứng nhắc.
Vương Kết Hương thu ánh mắt lại, im lặng nhìn ra biển.
Một lúc lâu sau. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Gió nổi lên bên bờ biển, anh nói: "Về thôi, ngồi đây lạnh quá rồi."
Cô vẫn không nhúc nhích, kiên trì nhìn vào mặt biển trống trải, cô hỏi.
"Hè này mình lại ra biển nữa, được không?"
Ân Hiển đứng lên, nắm lấy tay cô, định kéo cô dậy cùng.
"Ừ, nếu lúc đó có thời gian."
Tay cô rất lạnh, những ngón tay gầy và nhỏ, thế mà còn bảo không sợ lạnh.
Anh nhìn sang khuôn mặt nghiêng của cô.
Vương Kết Hương nhíu mày, đột ngột nói với anh.
"Lúc đó chúng ta còn bên nhau không?"
Gió biển thổi qua vạt áo anh, tiếng gió ù ù. Biển ồn ào quá, sóng biển ào ào tràn lên bờ cát, những con chim biển lượn vòng trên không trung, cất tiếng kêu không dứt.
Chỉ có tiếng của Ân Hiển là không nghe thấy.
Vì vậy.
Cô nhìn anh, từng chữ từng chữ hỏi anh.
"Ân Hiển, anh có yêu em không?"
Lần cuối cô hỏi câu này đã từ rất lâu trước đây, Ân Hiển vẫn nhớ giọng điệu ngọt ngào của cô, vừa rụt rè vừa nũng nịu—"Anh Hiển, anh thích em không?" Cô tính tình như một đứa trẻ, trong lòng đầy những bất an, không có kẹo thì sẽ nhõng nhẽo giận dỗi.
Không biết từ bao giờ, Vương Kết Hương đã không còn như thế nữa.
Trong mắt cô không có cảm xúc nào khác, câu hỏi này cũng chỉ đơn thuần là một câu hỏi mà thôi.
Dù không nhận được câu trả lời, cô cũng sẽ không làm ầm lên...
"Chúng ta về thôi," Vương Kết Hương đứng dậy, tìm cho anh một lối thoát: "Gió lớn, quả thật lạnh quá."
Ngày thứ tư.
Chuyến đi kết thúc, họ trả phòng, lái xe về nhà.
Ân Hiển giúp Vương Kết Hương mang hành lý lên xe, chiếc vali lớn đã nhẹ đi hơn phân nửa so với lúc đến, vì tất cả đồ ăn vặt đều đã được cô ăn hết.
Xe đi được một đoạn đường, Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com Vương Kết Hương bỗng vươn tay sờ lên mái tóc mình.
Không tìm thấy thứ cô cần, cô mở gương phía ghế phụ ra, tiếp tục tìm trên đỉnh đầu.
Anh không hiểu tại sao cô đột nhiên lại hoảng hốt như vậy.
"Em sao thế?"
Mở chiếc túi nhỏ mang theo bên mình, Vương Kết Hương thở dài một tiếng: "Cái kẹp tóc..."
"Kẹp tóc gì?"
"Kẹp tóc thỏ, là cái anh tặng em." Cô đổ hết những món nhỏ trong túi ra, giọng nói có vẻ buồn bã.
Ân Hiển nhớ ra, đúng là họ đã mua một chiếc kẹp tóc hình con thỏ ở khu phố ẩm thực, mấy ngày qua Vương Kết Hương vẫn luôn cài nó trên đầu.
"Không có," cô cất lại mọi thứ vào túi, hồi tưởng lại một chút: "Có lẽ để quên trong phòng tắm khách sạn rồi."
Anh an ủi cô: "Thôi đừng nghĩ nữa, cũng không đáng bao nhiêu tiền mà."
Vương Kết Hương cúi đầu, nhìn chằm chằm vào túi của mình, thất thần.
Ân Hiển giảm tốc độ xe: "Nếu em muốn quay lại, anh sẽ quay lại..."
Vương Kết Hương lắc đầu: "Không cần đâu."
"Về cũng không xa, chúng ta mới đi được mười phút thôi." Anh bật đèn xi nhan.
"Thật sự không cần mà."
Trong ánh mắt cô đã có chút mệt mỏi.
"Về nhà thôi, em mệt rồi."
Xe lại đi tiếp một đoạn.
Trên đường, họ đi ngang qua bãi biển mà ngày hôm qua đã ở.
Biển mà cô đã hết lời ca ngợi "đẹp quá", giờ chỉ cách họ một khoảng ngắn.
Ân Hiển quay đầu nhìn cô.
Vương Kết Hương dựa vào cửa sổ xe, nhắm mắt.
Cô đã ngủ rồi sao? Anh không biết.
Dù sao đi nữa, anh cũng không gọi cô.
Nhận xét Box