Vương Kết Hương dùng tay lau nước mắt rồi cũng nằm xuống.
Anh không để ý đến cô, không rõ đã ngủ chưa.
—— Chắc là anh ấy chê mình phiền phức lắm rồi.
Nhìn bóng lưng mờ mịt trước mặt, cô khẽ nói nhỏ:
“Lần sau em sẽ không khóc nữa, đừng ghét em nhé.”
Ân Hiển trả lời ngay lập tức:
“Anh không ghét em.”
Vương Kết Hương nhắm mắt lại, giọng nói mơ hồ: “Thật không?”
Anh thở dài.
Chiếc giường phát ra tiếng “cọt kẹt”, Ân Hiển xoay người, dường như đang quay mặt về phía cô.
“Nói đi, tại sao lại khóc?”
Cổ Vương Kết Hương co lại trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu. Trong đêm đen không thể nhìn thấy rõ bất cứ điều gì, cả cô lẫn anh đều không thể thấy biểu cảm trên khuôn mặt nhau.
Dù là cảnh tượng này hay người đàn ông này, đều khiến cô cảm thấy an toàn.
Vì vậy, Vương Kết Hương bắt đầu mở miệng, kể về những trải nghiệm khi làm việc của mình.
Ân Hiển không ngắt lời cô trong suốt quá trình.
Trong phòng chỉ có tiếng của cô, kể một lúc, dừng một lúc.
Cô kể mãi cho đến khi nhắc đến chuyện quản lý nói rằng cô chỉ là nhân viên thử việc, không khéo léo trong giao tiếp nên gây ra phiền phức, cả tháng lương trôi theo dòng nước, về đến nhà thì bị chủ nhà gõ cửa... Vương Kết Hương cuối cùng cũng kể xong câu chuyện của mình.
Ân Hiển cũng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Ban đầu anh nghĩ Vương Kết Hương khóc vì không lấy lại được tiền, nhưng đến cuối câu chuyện, anh nhận ra cô buồn nhiều hơn vì bạn bè.
Tại sao lại như vậy? --Truyện Nhà Bơ - - Cô nghĩ mình không làm sai chuyện gì, nhưng lại không được người khác yêu thích, thậm chí bị bạn bè ngày xưa xa lánh.
Cô cuộn tròn trên sàn nhà, sát ngay cạnh giường, trông như một chú chó nhỏ không ai đoái hoài.
Ân Hiển không chọn cách an ủi cô.
“Tình cảm giữa người với người chính là như vậy, cô bạn cùng quê của em không muốn mất việc, không muốn gây thêm phiền phức, hành động như vậy với em cũng là bình thường thôi. Em muốn làm người tốt, muốn giúp đỡ cô ấy, vậy đó là lựa chọn của em.”
Lời nói của Ân Hiển khiến Vương Kết Hương bị tổn thương.
Trước đó, cô chìm đắm trong cảm giác không cam tâm, nhưng anh đã kéo cô trở lại với thực tế một cách thẳng thừng, lạnh lẽo từ đầu đến chân.
—— Muốn làm người tốt, thì tự em chịu.
Cô đã dành lòng tốt với hy vọng người khác sẽ hiểu, nhưng người khác không có nghĩa vụ phải chấp nhận lòng tốt đó, cũng không có nghĩa vụ phải đáp lại. Cuối cùng, người muốn làm điều tốt lại trở thành người ngốc nghếch nhất, do chính mình lựa chọn thì tự mình chịu lấy hậu quả.
Vương Kết Hương không muốn làm người ngốc.
Hiện tại, bản thân cô cũng thấy ghét chính mình vì sự ngốc nghếch đó.
Cô rơi vào cảm giác tự ghê tởm, bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
Hai người không nói thêm gì nữa.
Ân Hiển nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn Vương Kết Hương vì suy nghĩ quá nhiều mà mất ngủ suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, khi anh gọi cô dậy, cô mới vừa chợp mắt được một lúc.
“Anh sáng nay không đi làm. Chiều anh sẽ đi làm, tối không về.”
Ân Hiển nói nhanh quá, Vương Kết Hương cố gắng mở đôi mắt đang dính chặt bởi cơn buồn ngủ, chật vật để hiểu những gì anh nói.
Anh chẳng quan tâm cô đã tỉnh hẳn hay chưa, chỉ nói hết những gì cần nói.
"Em thay đồ đi, chúng ta ra ngoài một lát."
Vương Kết Hương hoàn toàn tỉnh táo ngay khi nghe tiếng "rầm" khi Ân Hiển đóng cửa lại.
Cô với mái tóc rối bù ngồi dậy.
Ân Hiển đứng chờ ở cửa, -+-Truyện Nhà Bơ -+- Vương Kết Hương không chần chừ, chỉ mất năm phút để thay quần áo rồi bước ra.
Anh để cô đi trước.
Vương Kết Hương vẫn chưa hiểu chuyện gì: “Chúng ta đi đâu vậy anh?”
“Tiệm cắt tóc.” Anh trả lời.
Buổi sáng, các tiệm cắt tóc thường không đông khách, trong tiệm chỉ có lác đác vài người, các thợ làm tóc khác thì đang rảnh rỗi.
Vương Kết Hương và Ân Hiển đứng ngoài cửa tiệm.
Cô nhìn qua cửa kính, thấy một vài khuôn mặt quen thuộc, lòng không khỏi cảm thấy lo lắng.
“Không cần vào, em đợi ngoài này.” Ân Hiển quay đầu nói với cô.
Anh vốn dĩ không định để cô vào cùng.
Ngay khi anh sắp bước đi, tay áo của anh bị kéo lại từ phía sau.
Vương Kết Hương lắc đầu với anh.
“Đừng đi mà.”
Ánh mắt cô đầy vẻ e dè, đôi mắt to cụp xuống, lại thêm một tay khác níu chặt lấy anh.
“Anh định đánh nhau với họ sao? Sẽ bị thương đó.”
“Đừng lo, không sao đâu.”
Gương mặt nghiêm nghị của Ân Hiển hiếm khi nở một nụ cười.
Anh vỗ nhẹ lên tay cô để trấn an.
Nhưng Vương Kết Hương vẫn không chịu buông tay. Cô nhìn vào những người đàn ông trong tiệm, họ tuy không cao lớn như Ân Hiển, nhưng lại đông người hơn, hơn nữa đây là tiệm cắt tóc, trong tiệm có nhiều dụng cụ có thể gây thương tích.
Sự chần chừ này khiến các nhân viên trong tiệm cũng chú ý đến hai người họ.
Trước khi Vương Kết Hương kịp thuyết phục Ân Hiển rời đi, đã có người gọi quản lý ra.
“Cô Kết Hương à.” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com
Quản lý mở cửa bước ra, biểu cảm thân thiện, tự nhiên như thể không có chuyện gì xảy ra.
“Sao cô lại đến tiệm của chúng tôi nữa vậy?”
Vương Kết Hương vẫn còn nhớ như in lần trước bị quản lý bắt nạt, cảnh tượng ông ta yêu cầu cô phải đền tiền vẫn hiện rõ trong đầu, khiến cô không thể nào có thái độ tốt với ông ta được.
“Quản lý…”
Ân Hiển chụp lấy tay cô, kéo cô ra sau lưng mình, chắn giữa hai người.
“Chào anh, quản lý.”
Anh đưa tay ra chào hỏi.
Quản lý không bắt tay anh.
“Cậu là ai?”
Ân Hiển và Vương Kết Hương đồng thời đáp.
“Anh trai cô ấy.”
“Bạn trai em.”
Quản lý nhìn chằm chằm vào cả hai.
Vương Kết Hương vội vã cướp lời, nhẹ nhàng nắm lấy tay phải của Ân Hiển.
“Là bạn trai em. Em gọi anh ấy là Hiển ca.”
Cô không dám nhìn vào ánh mắt của anh, đầu cúi gằm xuống.
“Ồ, được rồi. Vậy…”
Quản lý cười, giả vờ không biết chuyện gì: “Hai người đến đây có việc gì à?”
Ân Hiển quay đầu lại, móc ra một tờ tiền rồi nhét vào túi Vương Kết Hương.
“Em sang tiệm ăn sáng đối diện, chọn vài món em thích, ăn sáng cho no rồi mang về cho anh một phần. Anh sẽ nói chuyện với quản lý.”
Anh dịu giọng: “Ngoan, đi nhanh nhé.”
Cuối cùng, Vương Kết Hương cũng chịu nghe lời.
...
Tiệm ăn sáng rất đông, cô mua một túi bánh bao và phải đợi rất lâu mới lấy được.
Khi cô vội vã quay lại tiệm cắt tóc, quản lý và Ân Hiển đã không còn đứng ở cửa. Qua lớp kính, cô thấy anh và quản lý ngồi bên trong, hai người không đánh nhau, chỉ nói chuyện bình thường.
Giang Băng Băng mở cửa cho cô, hỏi cô có muốn vào trong ngồi không.
Nhưng chưa kịp để Vương Kết Hương trả lời, cuộc trò chuyện đã kết thúc, và quản lý tiễn Ân Hiển ra ngoài.
Ân Hiển nháy mắt với cô, nhưng cô không hiểu ý anh.
Anh nhận lấy túi bánh bao cô đang cầm, rồi đưa chiếc túi cho quản lý.
“Cảm ơn quản lý. Mọi người vất vả rồi, cả tiệm cùng ăn sáng nhé.”
Quản lý nhận lấy sự cảm kích nhỏ này, cười ha hả: “Khách sáo quá! Lần sau đến cắt tóc ở tiệm chúng tôi, sẽ giảm giá cho cậu.”
“Được rồi, lần sau chắc chắn tôi sẽ đến.”
Vương Kết Hương và Ân Hiển tiếp xúc với nhau chưa lâu, nhưng người đàn ông hoạt bát, luôn miệng cười nói trước mắt cô bây giờ lại khác xa hoàn toàn với hình ảnh Ân Hiển mà cô từng biết.
Mỗi lần cô gặp anh, anh luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, ít nói đến mức như người câm.
Âm thầm quan sát dáng vẻ hiện tại của anh, Vương Kết Hương bất giác suy nghĩ vu vơ.
"Về nhà thôi." Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com Ân Hiển vòng tay qua vai cô, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi.
"Dạ." Vương Kết Hương để anh dắt đi.
Hai người đi một đoạn, anh thả tay cô ra.
Cô liếc nhìn anh từ bên cạnh.
Con người quen thuộc đã trở lại.
Gương mặt anh lạnh lùng như thường, anh kéo cổ áo rồi chửi thề.
"Cái gã quản lý chết tiệt, đúng là đồ khốn."
Rồi anh rút tiền trong túi ra, đưa toàn bộ cho Vương Kết Hương.
"Kiểm tra xem đủ không."
Cô tròn xoe mắt, khuôn mặt lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Anh thực sự lấy lại được sao? Em còn tưởng rằng..."
Anh nhướng mày: "Tưởng cái gì?"
"Ôi. Hiển ca, cảm ơn anh, thật sự cảm ơn."
Vương Kết Hương nhảy cẫng lên, vô cùng phấn khích và biết ơn, không biết phải cảm ơn anh như thế nào cho đủ.
Ân Hiển thì lại rất bình tĩnh: "Em mau đếm tiền đi."
"Ồ! Ồ!" --Truyện Nhà Bơ --
Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu gấp từng tờ tiền lại và đếm từng tờ một, đếm đi đếm lại ba lần.
"Không sai, đúng là số tiền lương đã thỏa thuận ban đầu, không thiếu một xu."
Vương Kết Hương vui sướng vô cùng.
Nếu Ân Hiển không có dáng vẻ lạnh lùng khó gần như vậy, cô có lẽ đã không kiềm chế được mà lao tới ôm chặt lấy anh.
Anh chỉ gật đầu, không quan tâm đến sự phấn khích của cô, rồi bước đi trước.
Vương Kết Hương liền nhanh chóng lon ton chạy theo "đại ca" của mình.
"Hiển ca, em mời anh ăn sáng nhé?"
Anh không quay lại, hỏi: "Ăn mì không?"
"Được ạ!"
Vương Kết Hương đáp lớn: "Mì thêm ớt nha!"
Nhận xét Box