Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 39

Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 39

 Chương 39

Quyết tâm của Vương Kết Hương đã tan vỡ ngay vào ngày hôm sau.

Sự việc xảy ra ngay trước khi đóng cửa tiệm. Trời đã khuya, trong tiệm không còn nhiều khách, hầu hết nhân viên đều rảnh rỗi, tụ tập ở phòng nghỉ, người thì chơi điện thoại, người thì hút thuốc.

Vương Kết Hương đang thu dọn những chiếc khăn đã phơi khô. Công việc này cô có thể làm một mình nên bảo Giang Băng Băng ngồi nghỉ trước.

Nhân viên trong tiệm nói chuyện về những chủ đề vô thưởng vô phạt, nhưng Vương Kết Hương vẫn chú ý vì nghe thấy Giang Băng Băng hét lên: "Cút ra chỗ khác, anh làm phiền chết đi được."

Cô quay đầu nhìn vào phòng nghỉ, thấy một nam nhân viên tựa đầu lên vai Giang Băng Băng.

Gã này cứ như miếng kẹo cao su, Giang Băng Băng tránh đi, gã lại dính chặt. Gã là một trong những thợ cắt tóc có thâm niên trong tiệm, lần trước chính gã đã véo eo Vương Kết Hương.

"Băng Băng à, anh mệt quá, em đến xoa bóp cho anh đi."

Giang Băng Băng đẩy tay gã ra, cáu kỉnh nói: "Xoa bóp thì phải trả tiền đấy, anh trả tôi tiền không?"

"Trả chứ," gã đáp một cách trơn tru: "Em làm anh thấy thoải mái thì anh trả."

Mấy nhân viên khác nháy mắt với nhau, cười gian.

"Hạo ca, thoải mái kiểu gì thế?"  Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com

Cả bọn nhìn nhau, cười thầm đầy ẩn ý.

"Cái thoải mái này vi diệu lắm nhé, bàn tay nhỏ của Băng Băng mà xoa bóp cho anh thì anh sẽ tỉnh táo hơn, ban đêm chắc không ngủ được."

"Đúng vậy, ban đầu anh còn mềm, nhưng với kỹ thuật của Băng Băng, xoa bóp xong thì cứng đơ, cả người nóng bừng, khó chịu muốn chết."

Nam nhân viên liếc xéo mấy người đang nói chuyện, kéo tay Giang Băng Băng đặt lên đùi mình.

"Mấy ông thật xấu xa. Băng Băng à, đừng nghe họ, đến ngồi xuống đây giúp anh mát-xa."

"Thôi bỏ đi." Sắc mặt Giang Băng Băng không mấy dễ chịu. Cô cố rút tay ra, nhưng bị giữ chặt, không thể thoát.

Vương Kết Hương bước vào phòng nghỉ, không nói một lời, chỉnh vòi nước sang mức lạnh nhất, cầm lấy vòi hoa sen, dội thẳng vào đám đàn ông xung quanh Giang Băng Băng.

Mấy gã nhân viên bị tạt nước bất ngờ.

Họ nhảy dựng lên, tìm chỗ tránh, miệng chửi bậy.

Quản lý đang cắt tóc cho khách liền lao vào, giật lấy vòi hoa sen khỏi tay Vương Kết Hương.

Gã tên Hạo ca tức giận nhất, lau mặt ướt đẫm rồi lao đến định đánh Vương Kết Hương.

Cô thấy nắm đấm sắp giáng xuống, nhưng không tránh né, ưỡn thẳng cổ, trừng mắt đối mặt với gã.

"Được rồi, được rồi," quản lý chen vào giữa, ngăn họ lại: "Bên ngoài vẫn còn khách, các cậu làm cái gì thế hả?"

"Ai mà biết được, con điên này có vấn đề, tôi đâu có làm gì cô ta!" Hạo ca đá đổ cái ghế, mặt đầy phẫn nộ: "Mẹ kiếp, cô phải xin lỗi tôi."

"Anh làm gì, anh nói gì, ở đây bao nhiêu người nhìn thấy, người phải xin lỗi là anh."

Vương Kết Hương đứng thẳng lưng, đàng hoàng đối chất với gã. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Hạo ca cầm lấy tờ giấy do người khác đưa, lau nước trên người: "Con điên này lao vào cắn người, tôi muốn nghe xem tôi làm gì cô ta?"

"Anh sờ vào người Giang Băng Băng, cô ấy không thích, anh quấy rối, tất cả mọi người đều thấy."

Đôi mắt cô sáng ngời, giọng nói dứt khoát.

Cô nói xong, ánh mắt quét qua tất cả những người có mặt.

Mọi người vô thức tránh ánh mắt của cô.

Quản lý nhìn sang Giang Băng Băng.

Cô rõ ràng bị tình huống bất ngờ này dọa cho sợ hãi, đứng im lặng ở góc phòng, không nói gì.

Sau khi cân nhắc, quản lý chọn đối thoại với Vương Kết Hương.

"Tôi biết các cô là đồng hương, cô thân với cô ấy, nhưng cũng không thể gây chuyện trong tiệm của tôi được."

"Tôi không gây chuyện, là anh ta, là họ," Vương Kết Hương chỉ từng người đàn ông đã tham gia vào vụ việc vừa rồi: "Bọn họ nói chuyện khiếm nhã, đụng chạm lung tung."

"Chúng ta làm việc để kiếm sống, chúng ta làm công việc của mình, và được trả lương. Anh làm thợ cắt tóc, tôi làm thợ gội đầu, không có lý do gì chúng tôi phải thấp hơn anh, bị anh bắt nạt. Quản lý, chẳng phải vậy sao?"

Đây là lần đầu tiên Vương Kết Hương lớn tiếng như vậy trong tiệm cắt tóc, cũng là lần đầu tiên từ khi đến thành phố cô dũng cảm nói ra điều mình suy nghĩ.

Trong khoảnh khắc này, Vương Kết Hương không sợ gì cả. Dù có bị mấy gã đàn ông kia đánh chết ngay tại chỗ, cô cũng không sợ.

Khách trong tiệm, những nam nhân viên bị dội nước, và các nhân viên khác đều nhìn chằm chằm vào quản lý.

Vương Kết Hương có lý, nếu không bảo vệ cô, quản lý sẽ mất mặt.

"Các cậu không được trêu ghẹo mấy cô gái trong tiệm nữa, sau này phải chú ý hơn." Quản lý quay sang dạy dỗ những người mà Vương Kết Hương đã chỉ ra.

Sau hôm đó.

Không ai dám động đến Vương Kết Hương nữa.

Sau khi chứng kiến hành động của cô, mọi người đều biết cô không phải người dễ bắt nạt.

Dẫn đầu bởi Hạo ca, đám thợ cắt tóc tránh tiếp xúc với cô càng nhiều càng tốt. Khi có khách đến, muốn gội đầu, pha thuốc nhuộm, hay cắm phích điện máy sấy, họ đều gọi Giang Băng Băng.

Giang Băng Băng bận rộn như con quay, còn Vương Kết Hương thường làm xong việc lặt vặt, đứng không làm gì.

Vào giờ cao điểm buổi tối, khi có khách, cô chủ động bước tới giúp.

Hạo ca hoàn toàn phớt lờ cô, nói với khách: "Anh đợi một chút nhé, thợ gội đầu của chúng tôi đang bận."

"Để tôi gội cho..." Vương Kết Hương cầm khăn, sẵn sàng làm việc.

Gã không thèm nhìn cô, chỉ nói: "Giang Băng Băng sẽ gội."

Vương Kết Hương còn định nói thêm gì đó thì anh ta đã ngó đầu vào trong gọi lớn: "Băng Băng à, nhanh lên, ở đây có khách mới."

"Đây, đây." Giang Băng Băng lau khô tay, vội vã chạy ra.

Vương Kết Hương chặn cô lại, thì thầm bên tai: "Khách trước còn phải lau khô tóc phải không? Cậu lo bên đó đi, để mình gội cho khách này."

"Không cần đâu." --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com Giang Băng Băng nói với giọng điệu lạnh lùng khó hiểu.

Thực ra, việc dội nước lên mấy gã nhân viên hôm đó, Vương Kết Hương không hề hối hận.

Nhưng cô lại cảm giác như mình đã làm sai điều gì.

Sau khi tan làm, Vương Kết Hương cố chấp đi theo Giang Băng Băng, muốn nói chuyện với cô.

Giang Băng Băng ngồi xổm ở góc phố, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác.

Vương Kết Hương nói rất nhiều, hỏi nhiều câu, nhưng Giang Băng Băng chỉ lặng im lắng nghe.

Khói thuốc lượn lờ giữa hai gương mặt của hai người bạn, như có thứ gì đó ngăn cách, khiến họ không thể nhìn rõ ánh mắt của nhau.

Khi hút hết điếu thuốc cuối cùng, Giang Băng Băng cuối cùng cũng lên tiếng.

Đó cũng là câu duy nhất cô nói với Vương Kết Hương vào tối hôm đó.

Cô nói: "Ở đời, chịu khổ là điều khó tránh, ai cũng phải vậy thôi. Có những nỗi khổ phải chịu đựng thì cuộc sống mới dễ dàng hơn."

...

Công việc ở tiệm cắt tóc kéo dài đến cuối tháng, khi ngày phát lương tới.

Tiền lương được quản lý phát trong phong bì, Giang Băng Băng đã nhận từ sáng. Đến khi đóng cửa, Vương Kết Hương vẫn chưa nhận được phong bì của mình, cô không nhịn được mà đi tìm quản lý hỏi.

Quản lý nhai kẹo cao su, vẻ mặt bình thản: "Cô chỉ mới thử việc thôi biết không? Chỉ nhân viên chính thức mới có lương."

Vương Kết Hương cau mày: "Tôi đã được nhận rồi, sao lại là thử việc? Hơn nữa, ngay cả thử việc thì anh cũng không nói trước với tôi, tôi không biết gì cả."

Quản lý gãi gãi sau cổ, lảng sang chuyện khác: "Cô làm loạn ở tiệm cả tháng này, tôi không bắt cô bồi thường là tôi đã tốt với cô lắm rồi."

"Tôi đã làm loạn gì chứ?"

Cô đoán là anh ta đang nhắc lại chuyện cũ, nhưng rõ ràng lần đó quản lý đứng về phía cô, sao bây giờ lại lật ngược lại?

"Nếu là chuyện tôi tạt nước bọn họ, anh bảo bọn họ tạt lại đi, được không?"

Vương Kết Hương chưa từng gặp tình huống như thế này, trong cơn bối rối, cô đã hoàn toàn mất đi sự mạnh mẽ hôm trước, đầu óc chỉ quẩn quanh một suy nghĩ: Không có lương, xong đời rồi.

Cô sẵn sàng xin lỗi, thậm chí quỳ xuống, miễn là có thể nhận được tiền...

"Kết Hương à, tôi biết cô từ quê lên, nhưng cô thật sự quá không biết nói chuyện."

Những nhân viên trong tiệm đều có mặt, quản lý gọi họ đến để làm chứng.

"Chị Triệu, khách quen của tiệm, muốn nhuộm lại tóc. Cô nói là chị ấy da đen, không hợp với màu sáng. Rồi chị ấy nghe theo cô, không nhuộm nữa. Cô biết nhuộm tóc ở tiệm chúng tôi giá bao nhiêu chứ? Cái đơn đó có nên bắt cô bồi thường không?"

"Khách nam muốn cắt tóc, cô phụ trách gợi ý kiểu tóc, cô lại nói một câu: 'Anh ít tóc thế này, cắt nữa là hết tóc luôn'. Rồi anh ta chỉ gội đầu rồi đi về."

"Còn mấy hôm trước, {bơ bui bặm} có cô nữ sinh muốn duỗi tóc, cô vừa sấy tóc vừa nói 'Tóc tự nhiên của cô là tóc xoăn, duỗi thẳng chỉ giữ được vài tuần rồi sẽ xoăn lại thôi'. Cô ấy nghe xong cảm thấy không đáng, nên không duỗi nữa."

Quản lý nhả viên kẹo cao su ra, bấm vài phím trên máy tính.

"Để tôi tính xem mấy đơn này lẽ ra kiếm được bao nhiêu tiền."

Nhìn con số trên máy tính cứ tăng dần, mắt Vương Kết Hương ngấn lệ: "Tôi chỉ nói sự thật thôi... tôi không biết là phải bồi thường."

Giọng cô nhẹ nhàng, không còn sức lực.

Giống như quản lý nói, tính toán rõ ràng từng khoản, cô phải trả ngược lại tiền cho tiệm.

Vương Kết Hương nhìn quanh cầu cứu các đồng nghiệp.

Họ khoanh tay đứng nhìn, gương mặt hiện rõ vẻ "xem trò vui".

Không ai đứng ra giúp cô, kể cả Giang Băng Băng.

Quản lý đưa máy tính cho cô.

"Đấy, cô xem con số này đi. Tôi đối xử với cô thế là tốt lắm rồi. Đây là quy tắc ở tiệm, nếu cô không phục, cô có thể nghỉ."

Vương Kết Hương cúi gập lưng xuống.

"Giang Băng Băng," quản lý tìm người làm chứng: "Cô làm ở tiệm tôi lâu rồi, cô cũng biết quy định này có từ lâu rồi phải không?"

Cô nuôi hy vọng cuối cùng, nhìn về phía Giang Băng Băng.

Giang Băng Băng khẽ gật đầu.

Hôm đó có lẽ là ngày lạnh nhất trong năm, khi Vương Kết Hương bước ra khỏi tiệm cắt tóc với hai tay trống rỗng.

Vương Kết Hương nghĩ đến việc về nhà...

Về nhà, trùm chăn kín người mà khóc.

Tuyết rơi dày ngoài bầu trời đêm.

Cô nhìn con đường trắng xóa xa lạ, đầu óc trống rỗng.

Một nỗi nghẹn ngào chất chứa trong lồng ngực khiến cô khó thở.

Dù có cố gắng sống đến mấy, cuộc sống vẫn chẳng thể tốt lên.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box