Vừa gặp quản lý, Vương Kết Hương đã được nhận ngay.
Giang Băng Băng nắm chặt tay cô, vui mừng khôn xiết: "Sao cậu không nói sớm là muốn tìm việc chứ?"
Vương Kết Hương cười ngượng ngùng. Vừa mới đến thành phố, cô phải cố gắng lắm mới gặp được cô ấy, Giang Băng Băng thậm chí còn không để lại số điện thoại, cô làm sao liên lạc được?
"Kết Hương, sau này chúng ta sẽ chăm sóc lẫn nhau nhé. Cứ như hồi ở quê, có gì không hiểu thì hỏi mình."
Người chị em thân thiết trước đây dường như đã trở lại, Giang Băng Băng tỏ ra thân thiện, ấm áp vô cùng.
Trong lòng Vương Kết Hương cảm thấy ấm áp, lớn tiếng đáp lại: "Ừ!"
Công việc gội đầu không chỉ đơn giản là gội đầu như tên gọi.
Họ giống như những người làm tạp vụ trong tiệm cắt tóc.
Gội đầu, mát-xa, lau tóc, sấy khô, giặt khăn bẩn, gấp khăn, lau kính, quét dọn là những công việc cơ bản hằng ngày.
Khi khách đến, họ còn phải mang trà nước, giới thiệu các dịch vụ làm tóc; khi khách sốt ruột chờ đợi, họ phải trò chuyện để trấn an tâm trạng. Thợ cắt tóc cần giúp đỡ, họ phải có mặt ngay lập tức.
Cả ngày tay chân dính nước, khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, ngâm đến nỗi nhăn nheo.
Cả ngày Vương Kết Hương cúi lưng, từ sáng đến tối không có lúc nào được đứng thẳng.
Dù vậy, trong lòng cô vẫn cảm kích vì có việc để làm. Công việc này bận rộn hơn bán dầu, bữa ăn cũng không đúng giờ (truyennhabo.com), thường xuyên phải làm thêm giờ. Tuy nhiên, ưu điểm là cô cuối cùng cũng có người quen để trò chuyện, và tiệm cắt tóc nằm trong nhà, không lạnh lẽo như ngồi lều.
Sau một tuần làm việc, vẻ bề ngoài của Vương Kết Hương đã hoàn toàn bị đồng nghiệp "đồng hóa".
Tóc đen của cô được nhuộm thành màu nâu nhạt, mái tóc dài đến eo bị cắt ngắn và uốn thành kiểu xoăn sóng ngang vai.
Quần áo cũ của cô bị Giang Băng Băng chê là quê mùa, lỗi thời. Giang Băng Băng dẫn cô đi chợ mua vài bộ đồ mới.
Quần áo mới kiểu dáng hiện đại nhưng chất lượng không tốt: quần sau khi giặt một lần đã phai màu, áo len chỉ mặc vài ngày đã bung chỉ.
"Đồ chợ rẻ mà, hỏng thì vứt, rồi mua cái khác thôi."
Giang Băng Băng nói một cách thản nhiên, Vương Kết Hương ngoài miệng đồng ý nhưng không nỡ vứt đồ đi thật.
Vẻ ngoài đã thay đổi, cô cũng dần quen với công việc tại tiệm cắt tóc.
Vương Kết Hương là nhân viên mới của tiệm, cô còn trẻ, lại xinh xắn.
Không chỉ khách quen đến tiệm thích chọn cô gội đầu, ngay cả nhân viên cũng thường xuyên bắt chuyện với cô.
"Em gái tội nghiệp quá, một mình lên thành phố làm việc sao?"
"Tương lai có dự định gì không? Sao không tiếp tục đi học?"
"Còn trẻ thế này, phải học hành mới có tương lai chứ."
"Ở quê em có gì vui, có món gì ngon không? Em trông không giống mấy cô gái quê, không đen không vạm vỡ gì cả."
"Em xinh thế này, đã có bạn trai chưa?"
"Yêu mấy lần rồi? Có ai đang theo đuổi em không?" Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Vương Kết Hương vốn là người thích nói chuyện, nhưng khi làm việc cô lại ít nói hơn hẳn.
Cô không thích cách họ nhìn cô, trong ánh mắt đó có gì đó nhẹ nhàng nhưng trống rỗng; cô không thích cách họ nói chuyện, những câu hỏi dò xét mập mờ, cái giọng điệu từ trên cao xuống… Điều cô ghét nhất là những lần tiếp xúc cơ thể bất ngờ trong lúc nói chuyện.
"Em gái, ăn nhiều lên chút đi, gầy như cây sào vậy."
Vương Kết Hương đang ôm khăn đi qua hành lang thì một nam nhân viên trong tiệm đi ngang qua. Anh ta vừa nói vừa vòng tay qua eo cô, bóp mạnh một cái.
Cô bỏ khăn xuống, tức giận quay lại lườm anh ta: "Anh làm cái gì vậy?"
Nam nhân viên vẫn cười cợt, không hề nghiêm túc.
"Ôi dào, em hung dữ thế, giỡn xí không được à?"
"Không được." Vương Kết Hương nghiêm mặt, rõ ràng muốn nói chuyện thẳng thắn với anh ta.
Cô càng nghiêm túc, anh ta càng cố tình trêu chọc.
"Ôi sợ quá, em định đánh anh hả?"
Anh ta giễu cợt, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào tay cô.
Vương Kết Hương siết chặt nắm đấm, không định nhịn thêm nữa.
Giang Băng Băng xuất hiện kịp lúc, kéo cô sang một bên.
"Cậu đi quét dọn đi, không cần lo khăn nữa, để mình làm cho."
Mặt Vương Kết Hương đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ: "Cậu có thấy không? Hắn vừa véo eo mình!"
Giang Băng Băng bình tĩnh nói: "Mình thấy."
Trong ánh mắt cô ấy, Vương Kết Hương có thể đọc được hàm ý: Anh ta bắt nạt cậu thì sao chứ?
Ngọn lửa giận trong lòng cô như bị một chậu nước lạnh dập tắt, nắm tay cô từ từ nới lỏng.
Cô đã vượt núi vượt sông để thoát khỏi nhà, để không bị coi thường, để được tôn trọng, để sống một cuộc đời tự do. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Nhưng có lẽ cô đã ngây thơ quá rồi.
Sống theo ý mình cần có vốn liếng, đừng nói đến việc sống cho ra sống, ngay cả tiền lương tháng này mà không lấy được, cô cũng không biết sẽ xoay sở thế nào.
Trong tiệm cắt tóc sáng trưng, ngoài trời đã tối, trên con đường lớn có kẻ lạnh đến chết, có người đông cứng. Cô phải ở lại trong này.
Vậy nên, đúng vậy. Bị bắt nạt thì sao nào?
Theo lời Giang Băng Băng, Vương Kết Hương tiếp tục quét dọn.
Cô cúi đầu, chăm chỉ quét dọn, không bỏ sót một sợi tóc nào.
Nhân dịp sinh nhật của quản lý, tiệm cắt tóc hiếm khi đóng cửa sớm, các đồng nghiệp hẹn nhau ra quán vỉa hè ăn đồ nướng và uống bia.
Vương Kết Hương cũng hòa mình đi cùng.
Bữa này có người mời.
Cô ăn một bữa tối miễn phí, cùng mọi người cười nói vui vẻ, ăn uống no nê.
Trên đường về nhà, đi qua cầu vượt, Vương Kết Hương tình cờ gặp một người bán thỏ.
Đó là những chú thỏ mà cô thích nhất.
Đây chắc chắn là khoảnh khắc vui vẻ nhất trong ngày của cô.
Cô nhanh chóng chạy lại, ngồi xổm trước lồng nhìn những chú thỏ.
Gió mùa đông thổi mạnh, lạnh buốt khiến cả cô và những chú thỏ đều run rẩy. Nhìn những con vật dễ thương, cô mở lời, không còn kiềm chế được.
"Này, mấy chú thỏ, các cậu cũng từ nơi xa đến giống mình, đúng không?"
Những chú thỏ dựng tai lên lắng nghe, đôi mắt tròn xoe nhìn cô chăm chú.
"Dù đến thành phố lớn, nhưng vẫn bị nhốt trong chiếc lồng bé nhỏ. Không có tự do, đúng không?"
Vương Kết Hương thở dài một hơi.
Những chú thỏ lặng lẽ tụ tập lại trước lồng.
Chúng đang lắng nghe, cô lại càng nói nhiều hơn.
"Mùa đông lạnh thật đấy, các cậu có lạnh không?"
"Mình ước mình cũng có thể mọc ra một lớp lông dày trắng như các cậu."
"Hôm nay các cậu đã ăn no chưa? Phải ăn nhiều một chút nhé."
Cảm xúc bị dồn nén cả ngày nay cuối cùng cũng trào ra.
Cô muốn vuốt ve chúng, sờ vào đôi chân nhỏ mềm mại không có đệm thịt.
Nhưng tiếc là không thể, những chú thỏ bị nhốt trong lồng, còn Vương Kết Hương bị nhốt bên ngoài.
Cả hai đều không tự do.
Cô chớp chớp mắt, đôi mắt cay xè, trái tim trống rỗng, như có một lỗ hổng.
"Haiz."
Người bán hàng thấy cô ngây người nãy giờ, không kiên nhẫn nữa.
"Cô thật sự thích thì mua một con đi."
Vương Kết Hương lắc đầu với ông ta.
Cô rụt cổ vào chiếc khăn quàng, đứng dậy rời khỏi quầy hàng.
...
Khi về đến trước cửa nhà, Vương Kết Hương bị chủ nhà chặn lại.
"Cô gái, tiền đặt cọc tôi chưa thu của cô, nhưng tiền nhà tháng này cô không thể nợ nữa đâu nhỉ?"
Vương Kết Hương ngơ ngác: "Hả? Tiền nhà tháng này, tôi đã trả rồi mà."
"Tôi đang nói tiền nhà tháng sau," bà chủ nhà ngừng lại, thấy cô vẫn còn mơ màng, tiếp tục giải thích: "Ở thành phố chúng tôi thuê nhà, Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com tiền thuê phải trả trước một tháng, số tiền đó đáng lẽ cô phải đưa cho tôi từ đầu tháng rồi."
"Cuối tháng tôi trả được không?"
Bây giờ trong túi của Vương Kết Hương chẳng có đồng nào, đừng nói hai trăm rưỡi, ngay cả năm mươi cũng không có.
"Tôi mất việc trước đây rồi, giờ mới tìm được việc mới, cuối tháng tiệm mới phát lương..."
Đang nói chuyện, người hàng xóm cạnh cô trở về nhà.
Chủ nhà chào hỏi anh ta.
"Tiểu Ân, về muộn thế?"
Người hàng xóm gật đầu chào cô rồi bước vào nhà.
Vương Kết Hương đứng dựa vào tường, nghĩ về chuyện tiền bạc, cúi đầu ủ rũ.
"Vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?" Bà chủ nhà quay lại nhìn cô: "Giờ cô có thể trả tiền nhà không?"
Cô xoa xoa tay, -+-Truyện Nhà Bơ -+- giọng nhẹ nhàng: "Thật sự xin lỗi, bây giờ tôi không có đủ tiền..."
"Được thôi, hạn cuối là cuối tháng, nhưng không có lần sau đâu đấy."
Bà chủ nhà khoanh tay, vẻ mặt không mấy hài lòng.
"Nhà tôi tuy tiện nghi đơn giản, nhưng vị trí tốt, không lo không có người thuê. Nói trước với cô, nếu cuối tháng cô còn chậm trễ không trả tiền thuê, đừng trách tôi sẽ cho người khác thuê."
"Cuối tháng tôi nhất định trả!"
Vương Kết Hương cúi đầu cảm ơn rối rít: "Cảm ơn bà, cảm ơn bà."
Cô quyết tâm làm việc chăm chỉ.
Còn những điều khó chịu nho nhỏ, có thể chịu đựng được thì cứ chịu đựng, không sao cả.
Nhận xét Box