Người hàng xóm mới này thật kỳ lạ. Ân Hiển vừa lấy tay ôm bụng, vừa bật đèn trong nhà lên.
"Cô ta mắt mũi kiểu gì vậy?"
Anh đang ngồi xổm ngoài sân để đánh răng, rõ ràng nhìn thấy cô ấy từ xa bước xuống dốc. Vậy mà cô ấy như không nhìn thấy anh, không những đạp anh ngã xuống mà còn dẫm lên bụng và mặt anh rồi cứ thế bước đi.
Ân Hiển lau khô mặt bằng khăn, liếc ra ngoài cửa sổ, cô ấy vẫn đang đứng ngây ra đó.
"Cô ta là đồ ngốc à?" Anh nhíu mày, kéo rèm cửa lại.
Đây không phải là lần đầu tiên Ân Hiển có ấn tượng này về cô.
Một tháng trước.
Sau khi tan làm, Ân Hiển trở về nhà. Cạnh nhà anh có mấy dãy nhà gỗ liền kề. Đi qua những căn nhà đó, rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi đi sâu vào, anh mới về tới nhà mình.
Từ xa, anh đã thấy một cô gái lạ đứng dưới chân nhà gỗ.
Nhìn qua trông như một thiếu niên, cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, trán cao, đôi mắt to tròn. Cô mặc một chiếc áo hoodie màu tím nhạt có in chữ, quần jean của cô bạc màu vì giặt quá nhiều.
Khi Ân Hiển bước tới gần dãy nhà, cô gái đã lên lầu.
"Để cháu giúp bà nhé." Anh nghe cô ấy nói.
"Được rồi, cảm ơn cháu nhiều." Bà cụ thả tay khỏi món đồ nặng trên tay và cảm ơn cô gái.
Một loạt âm thanh lộn xộn vang lên, xen lẫn với tiếng bước chân hấp tấp chạy xuống cầu thang.
"Này, này!" Bà cụ gọi.
Cô gái đi rất nhanh: "Bà yên tâm, cháu mang được."
"Không, không phải thế, ôi trời..."
Ân Hiển quay đầu lại, thấy cô gái khi nãy đang vác một chiếc tủ lớn trên vai, đứng ngay dưới chân cầu thang.
Sau khi đặt chiếc tủ xuống, cô ấy phủi tay, lau mồ hôi.
Cô gái mỉm cười, rõ ràng rất hài lòng với công việc vừa hoàn thành, đợi bà cụ.
Bà cụ đi rất chậm, cuối cùng cũng đuổi kịp, ôm lấy chiếc tủ mà thở dài.
"Sao cháu đi nhanh thế, bà gọi mà cháu không nghe. Bà muốn mang nó lên lầu, bà đã khệ nệ mang nó lên đến tầng hai, mà cháu lại mang nó xuống đây mất rồi."
Cô gái mở to mắt, ngơ ngác mất vài giây rồi mới phản ứng lại.
"Ồ ồ, để cháu giúp bà mang lên lầu."
"......"
Ân Hiển đứng xem không nhịn được, bật cười thành tiếng.
"Đúng là đồ ngốc."
Vài ngày sau, khi bắt gặp cô đang gội đầu ngay vòi nước trước nhà mình, anh mới biết cô chính là người hàng xóm mới chuyển đến.
"U á u á u u."
Cô cứ liên tục phát ra những tiếng rít khó hiểu và những âm thanh kỳ quặc khi đổ dầu gội lên đầu, tay thì cào cào tóc. Bọt xà phòng dính đầy lên cổ áo cô, nước lạnh làm ướt gần hết nửa lưng của cô.
Nghe kỹ lại, Ân Hiển mới nhận ra cô đang hét.
"Lạnh quá, lạnh quá!"
Mở vòi nước xả bọt xà phòng đi, tiếng hét của cô càng cao vút, nghe thảm thương như thể đang bị hành hạ.
"Lạnh chết mất, lạnh lạnh lạnh!"
Cứ như việc la hét có thể giúp cô chống chọi lại cái lạnh, cô liên tục cào mạnh lên đầu, trong khi miệng thì không ngừng kêu la.
Trong thời tiết lạnh như thế này, ai có chút kiến thức cơ bản và trí khôn đều sẽ không dám dùng nước lạnh để gội đầu... Ân Hiển đóng cửa lại, trở về phòng, và chắc chắn rằng người hàng xóm mới của mình không bình thường chút nào.
Khu nhà ổ chuột cách âm rất kém, tường như thể làm bằng giấy.
Thỉnh thoảng Ân Hiển lại nghe thấy tiếng cô hàng xóm tự nói chuyện một mình trong nhà.
"Lúc ra ngoài mình quên tắt đèn à? Đúng là bất cẩn, tiền điện đắt lắm đấy."
"Đợi khi nhận lương, phải mua rèm cửa thôi, nhưng không biết cửa hàng rèm ở đâu nhỉ."
"Đói quá, nhưng không thể ăn thêm nữa, phần này để dành cho bữa sáng mai."
"Ôi, đói đến mức không chịu nổi rồi!"
Ân Hiển kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng không nghe thấy tiếng cô nói. Nhưng cô cứ liên tục kêu đói, khiến bụng anh cũng bắt đầu réo "ọc ọc".
“Nếu bây giờ có một tô mì nóng hổi để ăn thì tốt biết mấy.”
Ân Hiển xoay người, khó chịu lấy tay bịt tai lại. Sao lại có người cứ tự nói một mình nhiều thế chứ?
Dần dần, anh đã bắt đầu quen thuộc với giọng nói của cô hàng xóm mới này. Giọng miền Nam nhẹ nhàng, nói nhanh, nhiều từ đệm. Khi tự nói chuyện một mình, phát âm của cô còn mơ hồ hơn, như một con ong nhỏ đang vẫy cánh liên tục bên tai.
Sáng hôm sau, khi anh còn đang mơ màng ngủ, lại nghe thấy giọng của cô.
“Này, con bé kia, có phải mày lấy cái túi của tao không hả!”
Ông lão thu mua phế liệu ở đối diện hét to, lời lẽ gay gắt: “Bà Triệu bảo nhìn thấy mày đấy, đừng có chối! Mày dám lấy trộm phế liệu tao vất vả lắm mới nhặt được, mày có biết tao nghèo đến mức nào không? Mày ăn cắp đồ của tao, đúng là vô lương tâm!”
Ân Hiển rời giường, nhìn qua cửa sổ thấy cô hàng xóm mới của mình chắp tay xin lỗi ông lão.
“Cháu xin lỗi, cháu không biết ông cần cái đó. Cái túi màu đen, toàn là rác, cháu thấy thế nên tiện tay vứt luôn rồi.”
Ông lão khoát tay, không thèm nghe cô giải thích: “Giúp tao á? Mày giúp tao kiểu gì vậy? Mày không biết là cái gì thì đừng động vào. Mày nghĩ đó là rác, nhưng tao đã vất vả lắm mới nhặt được những phế liệu đó, mày có biết không?”
“Cháu xin lỗi.” Cô cúi đầu, không nói thêm lời nào, mặt mày ủ rũ.
Ông lão càng được đà, giọng nói hống hách hơn: “Mày phải đền tiền cho tao.”
Cô gái nhỏ gật đầu: “Vâng... ông muốn cháu đền bao nhiêu?”
Ông lão nói ra một con số rõ ràng là muốn ăn vạ cô.
Ân Hiển không tiếp tục theo dõi nữa.
Người ta tốt bụng, thích giúp đỡ người khác, đó là chuyện của họ.
Không liên quan đến anh, anh sẽ không bận tâm.
_______________________________________________
Vương Kết Hương chắc chắn mình đã bị bệnh.
Từ hôm trước trở về nhà, cô đã uống rất nhiều nước nóng, nhưng cổ họng vẫn đau rát. Ngày hôm sau, cô cố đi làm, nhưng khuôn mặt xanh xao, đứng không vững khi có gió thổi.
Cô chịu đựng suốt cả buổi sáng, nhưng không thể tiếp tục. Cô đến tìm chị Từ, nhờ đổi vị trí buổi chiều.
Chị Từ trợn mắt, thẳng thừng từ chối.
“Bệnh thì xin nghỉ phép với quản lý, về nhà ngủ đi.”
Vương Kết Hương không định xin nghỉ, mà đến gặp quản lý để xin vào làm việc trong siêu thị buổi chiều thay vì đứng bán ngoài trời.
Quản lý cảm thấy kỳ lạ: “Quy định từ trước là hai người các cô phải thay phiên nhau mà, sao lại phải xin phép?”
“Chị Từ nói chị ấy quen thuộc với siêu thị hơn, nên vẫn là em đứng bán ở lều bên ngoài.”
Vương Kết Hương không có ý định tố cáo, cô chỉ cảm thấy không khỏe, muốn ở chỗ ấm áp hơn, nhưng nếu xin nghỉ thì sẽ bị trừ lương, mà cô cần tiền nên không muốn xin nghỉ.
Dù không phải là lỗi của cô, nhưng quản lý vẫn dẫn cô đến gặp chị Từ và mắng chị ấy một trận.
Cuối cùng, Vương Kết Hương đã có thể ở lại trong siêu thị buổi chiều.
Tuy nhiên, kể từ đó, cô bị đồng nghiệp trong siêu thị xa lánh nặng nề hơn.
Đến khi chương trình khuyến mãi dầu đậu phộng kết thúc, siêu thị không giữ cô lại làm việc nữa, và Vương Kết Hương lại bắt đầu con đường dài tìm việc.
Cô chỉ mới tốt nghiệp cấp hai, không có kỹ năng đặc biệt, cũng chẳng có kinh nghiệm làm việc gì nổi bật.
Hơn nữa, Vương Kết Hương là một cô gái nhỏ gầy yếu, những công việc cần sức lực đều không ai muốn nhận cô.
Hai tháng ở thành phố, cô vẫn chưa có ai để tâm sự, công việc thì chẳng tìm được, cũng không có ai giới thiệu việc làm cho cô.
Vương Kết Hương lang thang trên những con phố xa lạ, cảm giác mình như một hạt cát bị sóng biển lạnh giá cuốn vào đại dương. Niềm vui, nỗi buồn và cả sự tồn tại của cô đều bị biển cả nuốt chửng.
Trước thành phố rộng lớn này, cô nhỏ bé như vô hình.
Khi không còn đường nào khác, cô lại tìm đến Giang Băng Băng.
Trước tiệm làm tóc nơi Băng Băng làm việc, dán một tờ thông báo tuyển dụng.
“Cần tuyển nữ nhân viên gội đầu, dưới 24 tuổi, lương thỏa thuận.”
Trong mắt Vương Kết Hương lóe lên tia hy vọng, cô xé tờ thông báo và bước vào tiệm.
Nhận xét Box