Cơn mưa lớn vẫn tiếp tục trút xuống từ bầu trời xám xịt, tách biệt thế giới hiểm ác bên ngoài với không gian ấm áp bên trong căn nhà qua những cánh cửa sổ đóng kín.
Trong phòng ngủ yên tĩnh, chiếc đèn bàn ánh vàng cam chiếu sáng một góc nhỏ. Trên bậu cửa sổ hẹp, có một chậu xương rồng, một chiếc bát thủy tinh nhỏ chứa nước, bên trong thả một bông hoa trắng thơm ngát.
Ân Hiển gãi đầu bối rối.
Anh vừa nhận được một gói quà... ớt sao?
Anh cười cười rồi mở gói giấy ra. Bên trong có đúng bảy quả ớt: một quả thì cong queo, hai quả nhỏ và dẹt, ba quả thì dài và gầy, còn một quả tròn trĩnh mũm mĩm.
Ân Hiển đặc biệt chú ý đến dòng chữ mà cô ấy đã cố tình xóa đi: “Khi ăn nhớ bỏ vào cẩn thận, mình thấy khá là cay đấy!” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com
Chính vì câu nói này, anh lại càng muốn bỏ thêm ớt để thử xem thế nào.
Nhưng mà...
Ân Hiển lấy riêng quả ớt tròn mũm mĩm, ngắm nghía nó từ nhiều góc độ, càng nhìn càng thấy thích.
Anh nhấc chậu xương rồng trên bậu cửa sổ lên, nhìn qua một lượt rồi hạ quyết tâm.
Cây xương rồng xanh mướt bị anh nhổ cả gốc, thẳng tay vứt vào thùng rác.
Quả ớt được thay thế, trở thành chủ nhân mới của chậu cây.
Với đôi bàn tay khéo léo, Ân Hiển tỉ mỉ lấy hạt từ quả ớt, rắc đều lên lớp đất trong chậu.
“Xong rồi, từ giờ em nhớ ngoan ngoãn lớn lên ở đây nhé.” Anh chu đáo tưới thêm ít nước cho nó.
Trên chậu cây, nhãn mác vẫn ghi ba chữ “xương rồng”, Ân Hiển cầm bút lên, sửa thành “Ớt Tiên Nữ”.
Ớt Tiên Nữ đã có nhà mới và bắt đầu lặng lẽ lớn lên.
Mùa mưa năm Ân Hiển 17 tuổi, bỗng nhiên trở nên bớt khắc nghiệt hơn.
Anh quay lại với việc học, tham gia đều đặn các buổi tự học sáng và tối, không bỏ lỡ bất kỳ lớp học thêm nào.
Sau giờ tan học, anh len lỏi qua đám đông để đi ăn một tô mì, rồi trở về phòng ngủ để tưới nước cho cây của mình.
Con dao nhỏ trong ống bút của anh không còn dùng vào việc gì ngoài việc gọt bút chì nữa.
Ân Hiển kiên nhẫn chờ đợi Ớt Tiên Nữ lớn lên thành một chậu ớt cay nồng.
Mỗi ngày, anh đều viết thư cho “Tiên Nữ” của mình.
Có khi họ nói với nhau rất dài, có khi chỉ vài câu ngắn ngủi.
Dù chưa từng gặp mặt, cô lại quan tâm đến anh nhiều hơn cả người thân, dành nhiều thời gian ở bên anh hơn bất cứ ai.
Trước khi mùa mưa kết thúc, biết cô thích ăn ngọt, Ân Hiển đã gửi cho cô một cây kem vị sữa trong phong thư.
Vào mùa mưa trên núi, Vương Kết Hương nhận được từ người bạn qua thư mang biệt danh “Đảo” của mình một cây kem.
Khi đến tay cô, cây kem vẫn còn hơi lạnh như vừa được lấy ra từ tủ đông.
Vị sữa ngon nhất!
Vương Kết Hương đã luôn muốn ăn nó.
Vương Kết Hương luôn muốn được ăn cây kem đó.
Ở tiệm tạp hóa nhỏ trong thị trấn có bán, nhưng mỗi cây kem đều rất đắt, gia đình cô không thể nào mua được.
Cô lịch sự hỏi trong thư: “Mình thật sự có thể ăn không?”
Anh trả lời: “Được mà.”
Vương Kết Hương vui mừng khôn xiết.
Cô tháo lớp vỏ bọc của cây kem, đổ vào một cái tô.
Kem trắng muốt như miếng đậu hũ làm từ sữa, tỏa ra làn khói mờ lạnh và hương thơm đậm đà của sữa.
Cô nuốt nước bọt ừng ực, nhưng vẫn không nỡ ăn một mình, quyết định gọi mẹ đến cùng ăn.
Mẹ cô đang bận rộn thu dọn lá trà đã phơi khô trong sân, đáp lại: “Trời sắp mưa rồi, đợi chút mẹ sẽ vào.”
Thế là Vương Kết Hương cầm hai cái muỗng, ngồi đợi ở bàn ăn, lòng ngập tràn mong đợi, chăm chú nhìn vào tô kem.
“Đây là gì?”
Một bàn tay từ đâu bất chợt xuất hiện, mang tô kem của cô đi.
Vương Kết Hương ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của bà nội.
Bà già có đôi mắt sụp mí, miệng hơi nhô ra ngoài. Khi không vui, cả khuôn mặt của bà trở nên căng thẳng, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào người đối diện. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Vương Kết Hương không hiểu sao mình lại sợ bà đến thế.
Cô không tự chủ được mà rụt người lại, giọng nói run rẩy.
“Đó là đồ ăn ạ...”
Bên ngoài, những đám mây đen đã tụ lại, chuẩn bị cho một trận mưa lớn.
Một tia sét lóe lên, chiếu sáng cả đất trời trong chốc lát rồi lại vụt tắt.
Chiếc tô bị đập mạnh xuống bàn, bà nội lạnh lùng hỏi cô: “Lấy từ đâu ra?”
Tiếng sấm ầm ầm vang lên bên tai.
“Dạ... từ...” Vương Kết Hương bị bà làm cho hoảng loạn, ấp úng đáp: “Người ta cho con mà.”
“Người ta? Ai mà tốt bụng thế hả?”
Bà túm lấy cổ áo cô, tay kia tát mạnh vào mặt cô một cái: “Có phải mày lấy trộm tiền của tao đi mua không?”
“Không phải, con không có.”
“Mẹ!”
Vương Kết Hương cảm thấy mũi cay cay, yếu ớt gọi mẹ từ ngoài sân.
“Mẹ ơi, cứu con…”
“Đồ ăn trộm, đồ bỏ đi...”
“Đồ con hoang, chuyên nói dối...”
Bà nội khạc một bãi nước bọt xuống sàn, vừa tát cô vừa chửi rủa từng lời cay độc.
“Mày không biết à? Mày không có mẹ đâu.”
Căn nhà chìm trong bóng tối, mưa bắt đầu rơi xuống.
Không có đèn, cả thế giới dường như không còn ánh sáng, núi rừng cũng im lặng chẳng nói gì.
Vương Kết Hương bật khóc, tiếng khóc ngày càng lớn.
Mặt cô đã sưng lên, tóc buộc gọn bị đánh đến rối tung, sợi dây buộc cũng không biết rơi mất ở đâu.
Trong nhà, tiếng khóc của một cậu bé vang lên.
Cậu khóc theo cô.
Không có mẹ.
Cô không có mẹ. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Vương Kết Hương căm hận lắm.
Cô xõa tóc, nước mắt, nước miếng, và nước mũi dính đầy trên mặt.
Cô trừng mắt nhìn bà nội, đôi mắt đen tối và sâu thẳm. Cô gào thét, giọng the thé như con mèo bị dẫm phải đuôi.
“Thế mà em trai con vẫn có kem!”
Vương Kết Hương bướng bỉnh cắn chặt môi, răng cô run rẩy, cả người cũng run theo.
Cô trợn trừng mắt, nước mắt lăn tròn trong hốc mắt nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi xuống.
"Em trai lúc nào cũng có kem, lần nào cũng có."
Cô hỏi: "Bà ơi, tại sao con không có?"
Bà nội bưng tô kem của cô, mang vào nhà dỗ dành cậu em trai đang khóc.
Bà nhẹ nhàng nói: "Vì con là con gái."
Đó mới là sự thật.
Vương Kết Hương cắn ngón tay, đôi vai run rẩy, rồi cô bật cười, một nụ cười không thể kiềm chế.
Những điều này, mới là thật.
Trái tim tan vỡ là thật, gương mặt sưng tấy là thật, và chuyện cô chưa từng được ăn kem là thật.
Thế giới tinh thần của Ân Hiển thật quá nông cạn.
Những gì anh nghĩ, tất cả đều giả dối đến buồn cười.
Tuổi 16 của Vương Kết Hương, thanh xuân của cô...
Không có học cấp ba, không có mẹ, không có xe đạp của ba mua, cũng chưa bao giờ được bà nội mua cho một cây kem.
Không có phép màu, không ai khen cô đẹp, không ai tặng cô kẹo hay kem, và cũng không trở thành bạn qua thư của Ân Hiển.
Thanh xuân cứ thế mà trôi qua.
Cô chẳng có gì cả, chẳng làm được gì.
Đó là thanh xuân của cô.
"Kết Hương... Kết Hương..."
Tiếng mẹ vang lên từ bên trái, bà vẫy tay gọi cô, mỉm cười khoe chiếc áo len cổ tròn màu xanh da trời mới đan cho cô.
Tiếng khóc của em trai từ bên phải, giấy bút để viết thư cho Ân Hiển cũng ở bên phải.
Vương Kết Hương đứng giữa hai âm thanh ấy.
Cô biết rõ, chỉ cần chạy đến nắm tay mẹ, cô sẽ có thể dừng lại, không cần phải bước đi nữa.
Khi ấy, cô sẽ có thể trở lại điểm khởi đầu của thế giới này, mặc chiếc áo len mới đi học cấp ba, ôm mẹ mà làm nũng, nghe nhịp thở và những lời càu nhàu của mẹ, để mẹ cười bảo cô không bao giờ lớn, để mẹ dịu dàng kéo chăn lên cho cô.
Nhưng cô đứng dậy, bước về phía bên phải.
Tiếng gọi kéo cô lại, mỗi bước đi như thể rút từng miếng thịt từ trái tim.
Cuộc trò chuyện bên bờ suối ngày ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí cô.
Cô từng nói rằng cô muốn ở bên mẹ mãi mãi, thề thốt rằng cô sẽ không bao giờ lấy chồng, cũng sẽ không bao giờ thích ai đến mức không thể kiểm soát.
"Mẹ ơi, làm sao mà thích ai đó có thể kiểm soát được chứ," mẹ cô đã nói như vậy.
Vương Kết Hương lau khô nước mắt, ngồi vào bàn học, cầm lấy giấy bút.
Cô viết rất lâu, viết đi viết lại, cuối cùng chỉ còn lại một câu.
"Ân Hiển, giá mà cuộc đời có thể bắt đầu lại từ đầu. Mệt mỏi quá rồi, chúng ta đừng gặp nhau nữa."
Sau khi bức thư được gửi đi, cô bước về phía giường của em trai.
Lúc này, cậu ta đã ngừng khóc, ngấu nghiến ăn kem. Bà nội ngồi cạnh, chăm sóc, giúp cậu lau miệng.
Thằng bé đang ở độ tuổi nghịch ngợm, thấy cô đến, bèn làm một cái mặt xấu xí trêu chọc.
Mẹ cô đẹp, và khuôn mặt của Vương Kết Hương cùng đôi lông mày của cô thừa hưởng nhiều nét từ ba hơn, vì vậy em trai cô giống mẹ nhiều hơn cô.
Cậu có hàng mi dài, lông mày thanh tú, và đôi môi đầy đặn giống mẹ y như đúc.
Sự giống nhau đó không làm Vương Kết Hương cảm thấy yêu thương, mà ngược lại, càng khiến cô ghét cậu hơn.
Đó là một sự oán trách thầm lặng đối với việc hoang phí điều đẹp đẽ.
"Đồ bỏ đi," em trai học theo bà nội, gọi cô như vậy.
Vương Kết Hương càng tức giận, thằng bé càng tỏ ra đắc ý.
Tiểu ác quỷ với khuôn mặt xinh đẹp giống mẹ, làm những biểu cảm xấu xí và nói những lời khó nghe với cô.
"Trả lại kem cho chị."
Vương Kết Hương lạnh lùng, từng chữ một nói với cậu: "Đó là của chị."
Bà nội bắt đầu tỏ vẻ không vui, đứng dậy chống nạnh, bênh vực cho cậu em.
"Làm chị thì phải nhường cho em chứ? Của ai thì đã sao, cho em trai con ăn thì làm sao?"
Vương Kết Hương không buồn cãi với họ, cô dùng hết sức giật lấy tô kem, rồi đập mạnh xuống sàn.
Chiếc tô vỡ tan tành. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Kem trắng rơi xuống sàn nhà dơ bẩn.
Trước mắt cô, bà nội trố mắt ngạc nhiên, em trai khóc không ngừng, tất cả dần biến mất khỏi không gian này.
Vương Kết Hương kiệt sức, ôm lấy đầu gối, ngồi thụp xuống.
Bên ngoài, trời mưa xối xả.
Như thể có ai đó đang gào khóc đến khản cả giọng thay cho cô.
"Ân Hiển," Vương Kết Hương nhìn ra ngoài cửa sổ, tự nhủ: "Giá mà cuộc đời có thể bắt đầu lại từ đầu..."
Trong bức thư, trước khi mọi thứ bị gạch bỏ.
Cô đã viết:
**"Ân Hiển, nếu cuộc đời có thể bắt đầu lại, tôi - Vương Kết Hương - vẫn muốn gặp lại cậu.
Tôi muốn sống cạnh nhà cậu, dạy cậu đi xe đạp, dẫn cậu đi chơi, chúng ta cùng nuôi một chú thỏ. Khi lớn lên, chúng ta sẽ học chung trường, tôi sẽ để cậu thích tôi trước, để tôi có thể trả lại tất cả tình cảm mà tôi dành cho cậu.
Cậu sẽ giám sát tôi học hành chăm chỉ, dạy tôi toán; còn tôi sẽ dạy cậu viết văn, nhắc nhở cậu đừng từ bỏ ước mơ. Sau khi tốt nghiệp, tôi và cậu cùng thi vào đại học, trở thành một cô gái thông minh, có tri thức.
Rồi cậu sẽ mãi mãi thích tôi, chúng ta lớn lên, kết hôn và có một đứa con gái. So với đứa bé, cậu vẫn sẽ thích tôi hơn. Thế nên, tôi sẽ uống rất nhiều nước ép cà rốt và sống trọn một đời hạnh phúc bên cậu."**
Trên bàn xuất hiện một phong thư trắng tinh.
Vương Kết Hương thở dài, bước đến, mở nó ra.
Bên trong không còn thư hồi âm từ Ân Hiển 17 tuổi, chỉ có một chiếc chìa khóa nằm cô độc.
"Cậu thật đáng ghét."
Không biết điều gì đã chạm đến nỗi đau sâu thẳm, nước mắt đã khô lại trào ra.
Vương Kết Hương lau nước mắt bằng tay, chải qua mái tóc rối của mình. Sau đó, cô cầm chiếc chìa khóa trong phong thư, siết chặt nó trong tay.
Mưa ngừng rơi, ánh nắng xuyên qua những đám mây, toàn bộ ánh sáng của thế gian dường như bị chiếc chìa khóa hút lấy.
Hình ảnh căn nhà cũ dần dần mờ đi, Vương Kết Hương nhắm mắt lại, cơ thể cô được bao bọc bởi một hơi ấm dịu dàng.
Nhận xét Box