Ân Hiển không ngờ mình có thể nhận được hồi âm nhanh như vậy.
Ngoài cửa sổ lớp học, mưa rơi như trút, không khí ẩm ướt khiến người ta dễ dàng buồn ngủ. Chuông hết giờ reo, vài học sinh ngồi hàng đầu đồng loạt nằm xuống bàn chợp mắt.
Ân Hiển xoa thái dương mệt mỏi, rồi lấy sách cho tiết học tiếp theo.
Cảm giác kỳ lạ khiến cậu lật cuốn sách lên, bức thư đột ngột xuất hiện được kẹp chặt trong cuốn sách toán của cậu.
Cậu lấy phong bì ra, địa chỉ người nhận mà cậu đã viết trước đó bị gạch bỏ, thay vào đó là địa chỉ của cậu. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Hiệu suất gửi và nhận thư nhanh như vậy thật không bình thường, như thể đang gặp phải một sự kiện kỳ bí.
Tuy nhiên, điều làm giảm bớt tính kỳ bí là: dường như "con ma" này rất biết tiết kiệm giấy.
Cậu mở lá thư ra và bắt đầu đọc.
"Ước mơ của mình là trở thành tỷ phú, sau đó mình sẽ ăn hết tất cả các món ngon và ngủ thật đã. Lần này quả dưa hấu của cậu tròn hơn trước."
Đọc đến đây, Ân Hiển không khỏi cười khẽ.
Người bạn cùng bàn vừa trở về lớp nhìn cậu với ánh mắt tò mò.
"Cậu đang xem cái gì vui thế?"
"Không có gì." Ân Hiển gấp lá thư lại, che khuất tầm nhìn của bạn.
Vì đây là một trong những điều thú vị hiếm hoi trong cuộc sống học tập nhàm chán, nên cậu cứ nghĩ ngợi về nội dung lá thư trong suốt giờ học.
Chắc là một cô bé nông thôn vui vẻ? Từng câu chữ đều toát lên sự chân chất, có chút ngây thơ.
Cô ấy thực sự rất hăng say vẽ vời. Trong thư có vài đoạn bị cô ấy gạch bỏ, có lẽ cô nhận ra mình viết chưa thông minh lắm.
Nhưng chính những đoạn cô ấy gạch đi lại khiến Ân Hiển tập trung đọc kỹ hơn.
Khóe miệng cậu cong lên, Ân Hiển chép lại phương trình trên bảng một cách cẩn thận, nghĩ rằng sẽ hồi âm cho cô bé khi về ký túc xá.
Khi tan học, mưa đổ càng lớn.
Nước đọng trên sân trường dâng đến tận đầu gối, Ân Hiển xắn quần lên, che dù rồi bước ra ngoài.
Phụ huynh đến đón con làm tắc nghẽn cổng trường, những chiếc xe đỗ kín cả hai bên đường, không còn lối đi. {bơ bui bặm}
Thế giới ướt sũng dưới cơn mưa lạnh lẽo, vẻ mặt của mọi người đều tỏ ra khó chịu, tiếng còi xe liên tục vang lên khắp con phố.
Ân Hiển tạm biệt bạn bè, rồi lội qua dòng nước bẩn, rẽ đường tắt.
Cậu không cần ngước lên tìm kiếm bóng dáng ai, bởi cậu biết không có ai đến đón mình cả.
Thời tiết này làm lòng cậu trống trải như dạ dày đói cồn cào. Trước khi trở về trung tâm luyện thi, Ân Hiển quyết định ghé vào quán ăn để ăn một tô mì nóng, bỏ thật nhiều ớt.
Cậu bước nhanh hơn, tránh xa những ánh mắt lo lắng của người khác, và hòa mình vào màn mưa.
Sau một quãng đường dầm mưa, cuối cùng Ân Hiển cũng đến quán mì, quần cậu đã ướt sũng.
Cậu thở dài, gấp dù lại.
Khi cậu vừa xoay người vào quán, bất ngờ chạm mặt một người đang tránh mưa ngoài quán.
Hai người nhìn nhau.
Bà cau mày, vẻ mặt có chút bối rối.
Giữa họ là một người đàn ông trung niên cầm túi xách của phụ nữ.
Ân Hiển nhìn bà ấy, (truyennhabo.com) rồi nhìn người đàn ông đứng bên cạnh bà, nuốt ngược lại lời định nói: "Mẹ."
Bà ấy mím chặt môi, vội vã tránh ánh mắt của cậu, quay sang nhìn cơn mưa như trút ngoài đường.
Trong khoảnh khắc, Ân Hiển bình tĩnh lại, cậu siết chặt tay cầm dù và bước vào quán.
Ba mẹ cậu đã ly hôn, cậu sống với ba, và từ đó, mẹ con họ đã không gặp nhau nhiều năm.
Ân Hiển từng mong rằng mẹ sẽ nhớ cậu, giống như cậu luôn nhớ về bà; cậu từng mơ về việc bà sẽ tìm đến cậu, và khi ấy cậu sẽ khoe cho bà thấy thành tích học tập xuất sắc của mình... Nhưng cậu không ngờ lần gặp lại họ sẽ là như thế này.
Cậu ăn hết một tô mì to.
Dù đã bỏ rất nhiều ớt và ăn mì nóng hổi, cơ thể cậu vẫn không thể ấm lên.
Khi Ân Hiển ra khỏi quán, mẹ cậu đã không còn ở đó.
Mưa vẫn chưa dứt, cậu mở dù và bất chợt không biết phải đi đâu.
Cậu đi đi lại lại trong cơn mưa, quần áo trên người khô rồi lại ướt.
Cuối cùng, Ân Hiển quyết định đến bốt điện thoại để gọi cho ba.
Tiếng tút kéo dài một cách đơn điệu, và giọng nói máy móc vang lên thông báo không có người nghe máy.
Đến lần gọi thứ năm, cuối cùng cũng có người bắt máy.
"Alô, có chuyện gì thế?"
"Ba."
Giọng của ba cậu lạnh lùng: "Nói đi, có chuyện gì?"
Ân Hiển im lặng một lúc rồi hỏi.
"Ba, sau khi con học xong cấp ba, sẽ thế nào?"
"Sau đó à? Con sẽ vào một trường đại học tốt, học một ngành kỹ thuật..."
Cậu ngắt lời ba.
"Ý con là, sau khi học xong cấp ba, con sẽ không phải ở nội trú trung tâm luyện thi nữa đúng không?"
"Đương nhiên rồi, đại học có ký túc xá mà."
Ba cậu ngừng lại một chút, Ân Hiển không nói gì thêm.
"Ba đang bận. Nếu con không có chuyện gì khác, ba cúp máy nhé."
Ân Hiển cầm ống nghe, --Truyện Nhà Bơ -- định gọi ba lại, nhưng đầu dây bên kia đã ngắt kết nối.
17 tuổi, Ân Hiển có nhiều khoảnh khắc cảm thấy ghét chính mình.
Tối hôm đó, cậu bỏ học buổi tối ở trung tâm luyện thi, một chuyện cậu chưa từng làm trước đây, rồi tự nhốt mình trong phòng ký túc.
Cậu muốn làm điều gì đó khác, điều gì không liên quan đến học hành. Nhưng rồi sao?
Ân Hiển không thể nghĩ ra bất cứ sở thích hay cách giải tỏa nào cho mình, thậm chí không nghĩ ra nổi một bài hát yêu thích.
Chỉ có sách, khắp nơi đều là sách: trong cặp, trên bàn, trong tủ. Không có gì khác ngoài sách.
Trong hộp bút có một con dao nhỏ dùng để gọt bút chì.
Ân Hiển nhìn chằm chằm vào nó.
Một cơn bực bội dồn nén trong lòng, cậu bấm móng tay vào da để lại những vết hằn sâu.
Cậu không kìm được, rút con dao nhỏ ra khỏi hộp bút.
Ngay khi cậu định đưa lưỡi dao đến gần da mình, -+-Truyện Nhà Bơ -+- cuốn sách toán bị khuỷu tay cậu quét rơi, và phong bì thư bên trong rơi ra.
Ân Hiển liếc nhìn sàn nhà.
Cặp sách của cậu đã bị ướt do mưa, và lá thư cũng không tránh khỏi, một góc đã bị ngấm nước.
Cậu nhặt lá thư lên, nhìn nó cũng trong tình trạng tồi tệ.
Tờ giấy bên trong đã nhàu nát, một số chữ viết bằng bút bi bị nhòe—dòng chữ "Cậu có ít thời gian về nhà phải không?" bị nhòe đặc biệt nặng.
Ân Hiển đặt con dao xuống, tìm một cây bút, và viết một cách bực bội bốn chữ:
[Tôi không có nhà]
Viết xong, cậu gấp đại lá thư nhàu nát đó lại, nhét vào phong bì, và sửa địa chỉ trên thư.
Cậu tự hỏi liệu bức thư này có thể được hồi đáp hay không?
Ân Hiển chống cằm lên bàn, nhìn chằm chằm vào phong bì mà đợi.
Nhìn một lúc, bức thư đột nhiên biến mất.
Khi phong bì xuất hiện trở lại, góc bị ướt đã khô ráo.
Người bên kia vẫn dùng tờ giấy cũ, và phần giấy ướt đã được làm khô, những chỗ rách được dán cẩn thận bằng băng keo trong.
Ân Hiển mở thư ra.
Lần này, cô ấy không viết chữ.
Cô ấy vẽ một ngôi nhà lớn bao quanh câu "Tôi không có nhà" của cậu.
Ngôi nhà lớn có ống khói, cửa sổ, cầu thang, lối đi lát đá trước cửa; bên ngoài ngôi nhà có mặt trời, vài bông hoa, một cái cây và một chú thỏ nhỏ ngồi bên cạnh ngôi nhà. Những đường lượn sóng ở nền có lẽ là một con suối.
Ân Hiển nhìn vào bức vẽ đơn giản của cô, cố gắng nhận ra những hình tròn và hình vuông đại diện cho cái gì.
Sau một lúc lâu, cậu gấp lại tờ giấy đã được sửa chữa và cất vào ngăn kéo.
Cậu viết một mảnh giấy mới và hỏi cô ấy:
[Cậu là người sống thật sao?]
Lần này, hồi âm đến rất nhanh, nhanh đến mức như thể cô ấy đã cầm sẵn bút chờ đợi cậu.
[Haha, mình là cô tiên nhỏ sống thật đấy.] Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Nét chữ của cô ấy tròn trịa, đáng yêu, và chữ "nữ" cuối cùng được viết một cách uyển chuyển, như một người nhỏ bé đang nhảy múa, khoe khoang với một chân đá cao lên trời.
Họ không dùng định dạng thư nữa, mà bắt đầu đối đáp qua lại như truyền giấy trong giờ học, liên tục gửi và nhận nhanh chóng.
[Ở chỗ cậu có mưa không?]
[Không, trời lúc nào cũng nắng. Nắng nhiều lắm, trên núi vào mùa xuân hoa nở rất nhiều, bầu trời xanh ngắt không thể tin được. Ngày mai là thứ bảy, mình không đi học, sẽ cùng mẹ đi bắt cá ở suối.]
[Nghe hay đó.]
[Ở thành phố cậu trời đang mưa à?]
[Đúng vậy, mưa suốt.]
[Cậu có bị ướt không?]
[Có.]
[Cậu đã tắm nước nóng chưa? Đừng để bị cảm nha.]
Khi đọc đến dòng này, Ân Hiển hắt hơi một cái thật lớn.
Cô ấy nói đúng, cậu thật sự nên tắm nước nóng.
Nhưng cậu vẫn muốn viết thêm thư một chút nữa.
[Mình không sao, mình khỏe mạnh, sẽ không bị cảm đâu.]
[Nghe có vẻ cậu đang cố tỏ ra mạnh mẽ đấy nhỉ? Bị cảm không dễ chịu chút nào đâu.]
[Biết rồi mà.]
[Mình đi ngủ đây, mai viết tiếp nhé.]
Ân Hiển ngồi chờ thêm hai mươi phút, nhưng không có thêm lá thư nào được gửi đến.
Cậu đứng dậy, chỉnh lại bàn học lộn xộn, con dao được cậu đặt lại vào hộp bút.
Đã đến lúc đi tắm…
Ân Hiển kéo ngăn kéo ra, không thể không nhìn lại bức vẽ trên tờ giấy.
"Cô tiên nhỏ."
Cậu đọc ba chữ đó, cảm thấy danh xưng này thật đáng tin.
Nhận xét Box