“Cô bé?” Người trung niên thấy cô đứng đờ ra, liền gọi thêm một lần nữa.
“Cháu chưa nghĩ xong có nên tìm anh ấy không.” Vừa xoa đầu đau nhức, Vương Kết Hương vừa tránh sang một bên: “Chú cho cháu suy nghĩ thêm một chút được không?”
Tại sao thế giới lại bị reset?
Cô suy nghĩ theo lối mạch trước khi vào nhà: cô đã vượt qua các phòng, Ân Hiển - chú thỏ - không thay đổi, vậy chỉ có thể là cô đã có sự thay đổi. T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o Cô đã tận mắt chứng kiến quá khứ của anh, biết được tính cách tệ hại của anh có lý do, và điều đó khiến cô có chút cảm thông. Trong quá trình vượt qua các căn nhà, tình cảm của họ dần được hàn gắn và phát triển.
Còn Ân Hiển ở thế giới này, với những hành động của mình, đã làm tổn thương đến tình cảm của cô.
Vì thế mà thế giới đã bị reset.
Đúng rồi! Chắc chắn là như vậy!
Vương Kết Hương thực sự muốn mọc thêm một cái miệng để hôn lên cái đầu thông minh của mình.
Anh Từ nhìn cô bé đứng ở cửa, thấy cô vẫn chưa đi mà lại đứng ở góc khi thì nhăn nhó, khi thì đăm chiêu, lúc lại cười một mình không ra tiếng.
"Đến rồi à." Ân Hiển đứng dậy khỏi bàn mạt chược, vỗ vai anh Từ.
Anh Từ tỉnh lại, quay lại chào anh.
“Anh Từ, anh chơi thay em nhé. Em ra căng-tin ăn cơm, chiều em sẽ qua xưởng xem thế nào.”
“Ồ, được chứ. Cậu ăn xong về chơi tiếp. Xưởng có người trông rồi, cần gì cậu phải lo.”
Anh Từ ngồi vào chỗ Ân Hiển vừa rời đi.
Sau khi mặc xong bộ đồ bảo hộ mới mà đồng nghiệp đưa cho, Ân Hiển đi về phía Vương Kết Hương.
“Đồ đáng ghét!” Cô liếc anh, bĩu môi đầy bất mãn, lẩm bẩm: “Ai thèm reset để quay lại làm người yêu của anh chứ, em định xóa file luôn rồi.”
Anh bước thẳng ra cửa, hai người gần như sắp lướt qua nhau.
“Hừ.” Vương Kết Hương chống nạnh, nhảy ra chắn trước mặt anh.
Ân Hiển không hề thấy cô, cú phanh gấp khiến anh lảo đảo một bước. Để giữ thăng bằng, tay anh đẩy về phía trước.
Như chiếc lá bị gió cuốn đi, Vương Kết Hương nhẹ nhàng ngã xuống sàn... “Bốp!”, mông cô chạm đất trước.
Vừa ngồi xuống đất, gương mặt Vương Kết Hương sững lại. Ngay sau đó, cơn đau đánh thức bản năng của cơ thể trẻ nhỏ, cô “Oa ——” một tiếng khóc ầm lên.
Ân Hiển nhanh tay bịt miệng cô lại, nhấc bổng cô lên và kẹp dưới cánh tay, kéo ra ngoài cửa.
“…” Vương Kết Hương không biết nói gì: Anh à, động tác của anh thành thạo quá rồi đó.
Cô một tay ôm mông, tay kia xòe ra, đưa về phía Ân Hiển.
“Mông em đau, bồi thường.”
Vương Kết Hương đã chuẩn bị sẵn lời thoại tiếp theo rồi.
Anh sẽ hỏi cô “Em muốn gì”, cô sẽ đáp “Em muốn anh chịu trách nhiệm cho kiếp sau của em”. Cảnh này sẽ trở thành một dấu mốc kinh điển, đánh dấu sự khởi đầu của tình yêu đích thực, cực kỳ giống trong tiểu thuyết ngôn tình mà cô cực kỳ tâm đắc.
Nhưng Ân Hiển không nói lời nào.
Ngay sau đó, Vương Kết Hương lại bị anh nhấc bổng lên lần nữa.
“Anh định làm gì vậy?” Cô đạp chân loạn xạ trên không: “Em chỉ bị thương nhẹ thôi, không cần phải diệt khẩu đâu.”
Một lúc sau, Ân Hiển đặt cô xuống.
Trước mặt là căn phòng quen thuộc, cùng với người phụ nữ mảnh mai quen thuộc… chiếc váy hoa nhí không đổi, mái tóc dài ngang vai, và nhan sắc lóa mắt đó.
Lại là cô ấy sao?
Chẳng lẽ vì định mệnh của tình yêu đích thực không thể tránh khỏi, cô phải đối đầu với Hà Thiện để phân định ai là nữ chính, ai là nữ phụ sao?
Vương Kết Hương đột nhiên cảm thấy có chút thiếu tự tin: Xong rồi, đến mình còn muốn chọn Hà Thiện làm nữ chính nữa. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com Cô gái này thật sự quá xinh đẹp.
“Giờ này mà anh không chơi mạt chược với họ, lại có thời gian đến tìm em à?” Hà Thiện vừa vuốt tóc vừa mỉm cười với Ân Hiển.
Anh ra hiệu cho cô nhìn về phía Vương Kết Hương.
“Tôi không cẩn thận, làm đứa bé này bị ngã. Em xem thử cô bé có bị gì không.”
Sự tự nhiên khi Ân Hiển nhờ vả Hà Thiện khiến Vương Kết Hương cảm thấy khó chịu.
Lần đầu là nhờ tìm bóng, lần này lại nhờ xem vết thương, anh cứ động một chút là tìm Hà Thiện. Hồi xưa khi họ còn bên nhau, anh từng tin tưởng cô như vậy chưa? Vương Kết Hương không nhớ nổi lần nào anh nhờ cô giúp đỡ.
Hà Thiện gật đầu, chuẩn bị đưa cô bé vào phòng.
Vương Kết Hương lùi lại, tránh khỏi tay của cô ấy.
“Hai người là bạn trai bạn gái à?” Cô cúi đầu hỏi.
“Ừ,” Hà Thiện đáp mà không chút ngập ngừng: “Em không phải sợ, chị không phải người xấu đâu. Em vào phòng đi, chị sẽ kiểm tra xem em có bị thương không.”
“Là bạn trai bạn gái thật sao? Không phải kiểu giả vờ, chỉ trên danh nghĩa thôi à?”
Hà Thiện hơi ngạc nhiên trước câu hỏi kỳ lạ này, nhưng vẫn đáp: “Bọn chị là người yêu thật.”
Trong lòng Vương Kết Hương thầm chửi Ân Hiển: Đồ lừa đảo!
Rồi sau đó, cô âm thầm xin lỗi Hà Thiện: Xin lỗi nhé, chị gái, nhưng tình yêu đích thực tương lai của anh ta là em cơ.
Ngẩng đầu lên, cô cố gắng tỏ ra ngây thơ, trong sáng nhất có thể và nói: “Lạ thật, chị gái của em cũng từng nói, chị ấy và Ân Hiển là người yêu của nhau đấy.”
Anh không hề né tránh ánh mắt, mà trực tiếp hỏi cô bé.
“Chị của em tên là gì?”
“Chị em tên là…” Vương Kết Hương hùng hồn trả lời: “Vương Kết Hương.”
Ân Hiển lắc đầu: “Không quen.”
“Chắc là có sự hiểu lầm gì đó thôi.” Hà Thiện mỉm cười cố gắng xoa dịu tình huống.
Vương Kết Hương cắn răng, quyết định liều một phen: “Em nghe chính chị gái em kể mà!”
“Ba mẹ quản lý nghiêm khắc, Ân Hiển từ bốn tuổi đã phải thuộc những bài thơ cổ rất khó, nếu không thuộc thì không được vào nhà. Vì ba mẹ bận rộn, cậu ấy từ nhỏ đã phải tự đi học và về nhà. Ân Hiển không biết đi xe đạp vì không ai dạy. Tính cách của cậu ấy không cho phép nhờ bạn bè chở đi, tự học thì lại sợ ngã và bị mọi người cười.”
“Ba của Ân Hiển làm công trình xây cầu, thường xuyên phải di chuyển nhiều nơi để làm việc. Cậu ấy theo ba, thường xuyên phải chuyển trường và chuyển nhà. Lên cấp ba, ba mẹ cậu ly hôn, và cậu học nội trú ở trường bổ túc.”
Hà Thiện vẫn giữ nụ cười trên môi: “Cô bé à, em có thực sự hiểu 'người yêu' nghĩa là gì không? Có khi chị gái em và Ân Hiển chỉ là bạn thuở nhỏ, hoặc hàng xóm thôi?”
“Không phải, cũng không thể nào. Chị em nói rằng Ân Hiển không có bạn chơi thuở nhỏ, cũng không có bạn thân khi đi học.”
Để đưa ra bằng chứng thuyết phục hơn, Vương Kết Hương suy nghĩ một lúc: “Để em nghĩ xem còn gì nữa... (truyennhabo.com)À, Ân Hiển sợ gián và chuột; tửu lượng của anh ấy rất tốt, dù có uống say cũng không nói nhảm. Anh ấy rất thích ăn cay, cực kỳ thích. Nhưng nếu là trứng chiên hay cơm chiên, thì tuyệt đối không cho thêm ớt khi nấu.”
Lông mày Ân Hiển vốn đã nhíu chặt, nghe đến câu cuối lại càng nhíu chặt hơn.
“Cơm chiên trứng không cho ớt là chuyện bình thường, ai lại đi cho ớt vào chứ? Thật là kỳ quặc.”
Vương Kết Hương lập tức phản bác: “Anh thích ăn cay mà, tại sao lại không cho thêm ớt được?”
“Cho thêm ớt vào rồi lại phải nhặt ớt ra, cơm chiên trứng thì ăn từng muỗng một.”
Lời của Ân Hiển giống hệt như những gì anh đã nói khi hai người cãi nhau trước đây. Vương Kết Hương nhớ lại lần cơm chiên trứng của cô bị anh đổ đi và không kìm được, liền tranh cãi với anh.
“Em dùng tương ớt xào, mà tương ớt thì có bao nhiêu ớt đâu.”
“Ít hay nhiều cũng là có, ớt trong tương ớt đã được băm nhỏ rồi.”
“Anh cứ nhất quyết ăn từng muỗng một, vậy thì trước khi ăn hãy nhặt ớt ra.”
“Phiền phức.”
Nếu Hà Thiện không xen vào cắt ngang, có lẽ họ đã cãi nhau thêm năm phút nữa.
“Ân Hiển, không đáng để anh đôi co với một đứa trẻ, những gì con bé nói chẳng phải đều là bịa đặt sao.”
Ánh mắt anh trầm xuống.
“Điều thú vị là, những gì cô bé nói đều đúng.”
Nụ cười của Hà Thiện trở nên gượng gạo.
Mãi một lúc sau, cô mới bình tĩnh lại, cười tự giễu, trong mắt hiện lên sự thấu hiểu.
“Em biết anh định nghỉ việc ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ nói chia tay với em. Thật ra, em cũng đã sớm biết chúng ta không thể đi xa hơn. Nhưng điều cô bé vừa nói... em không biết bất kỳ điều gì trong số đó.”
“Thôi bỏ đi.”
Cô chán nản, cất giọng lạnh lùng: “Chia tay phải không?”
“Ừ, chia tay đi.”
Giọng anh bình thản như thể đã chuẩn bị từ trước.
Hà Thiện không kìm được mà buông lời chửi rủa.
“Anh đúng là đồ rác rưởi. Hẹn hò với anh, mà cứ như chưa từng hẹn hò.”
Anh không nói gì.
Cô giáng cho anh một cái tát mạnh rồi quay người chạy đi.
Thật tiếc đây không phải là thế giới thực, nếu không, Vương Kết Hương thật sự muốn mời Hà Thiện ngồi lại uống với cô một ly.
Hẹn hò mà như chưa từng hẹn hò, quả không sai. Cô và Ân Hiển đã ở bên nhau suốt năm năm, nhưng ngay cả câu hỏi cơ bản “Anh có yêu mình không?” cô cũng không thể trả lời rõ ràng.
“Tại sao không giải thích?” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Cô quay sang nhìn Ân Hiển chằm chằm: “Nếu có hiểu lầm thì giải thích đi chứ.”
Lúc này anh quả thật vô tội, anh không hề biết “Vương Kết Hương” là ai. Với những lời dối trá vụng về mà cô vừa bịa ra, có hàng ngàn cách để anh giải thích.
Anh có vẻ ngạc nhiên: người gây ra tình huống này lại dùng ánh mắt tức giận nhìn anh, như thể cô không hài lòng với tình huống mà chính mình đã tạo ra.
“Không có gì đáng để giải thích.”
Giọng của Ân Hiển lạnh nhạt, không có chút cảm xúc.
“Cô ấy nói đúng, tôi sẽ nghỉ việc và sớm thôi tôi sẽ nói lời chia tay. Kết thúc thì cứ để kết thúc.”
Vương Kết Hương bỗng cảm thấy ấm ức, ấm ức như thể cô lại bị anh bỏ rơi thêm một lần nữa.
“Anh có biết yêu là gì không? Trong tình yêu của anh không có tình yêu sao? Anh đã bao giờ thực sự không muốn mất ai chưa? (truyennhabo.com) Anh có bao giờ từ tận đáy lòng yêu một người, cố gắng giải thích, cố gắng níu giữ không?”
Mắng Ân Hiển là đồ tồi ba vạn lần cũng không đủ, nhưng anh lại chỉ nói:
“Trên cõi đời này, ai chẳng là khách qua đường.”
Nhận xét Box