Âm lượng quá lớn khiến đôi tình nhân sững sờ ngay tại chỗ.
Vương Kết Hương thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội trông như sắp cần một bình oxy.
Còn người bị cô chửi, biểu cảm của anh lúc này...
Vương Kết Hương không cần nhìn cũng biết anh sẽ có biểu cảm gì.
Đôi môi mỏng mím chặt, giữa hai hàng lông mày đầy vẻ khinh bỉ, đôi mắt lạnh như băng.
Ân Hiển cười lạnh một tiếng, nói với Hà Thiện: "Không cần tìm bóng nữa."
"Ai thèm chơi bóng của anh chứ?"
Cô trợn tròn mắt, ưỡn ngực lên.
Dù chiều cao không bằng anh, nhưng cô cố gắng dùng khí thế áp đảo anh.
"Sao? Mẹ tôi nói với cô là tôi dễ nói chuyện à?"
Vẻ mặt và giọng điệu của Ân Hiển lạnh lùng vô cùng.
"Lần đầu gặp mặt, cô đã không tôn trọng người lớn, lý do là gì?"
Vương Kết Hương xắn cao tay áo. Nếu cô không quá lùn và phải kiễng chân để đánh anh, thì bây giờ cái tát đã đáp lên mặt Ân Hiển rồi.
"Anh từng nói tôi là mối tình đầu của anh."
Khoé môi anh co giật. Nửa trên khuôn mặt thì nghiêm túc, nửa dưới lại vội vàng che bằng tay.
Hà Thiện không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Vương Kết Hương quay ngoắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô ta.
"Đồ lừa đảo! Anh từng có bạn gái, tôi đã bắt được anh rồi."
"Ơ này, cô bé." Hà Thiện ra vẻ người lớn, định dạy dỗ cô.
Vương Kết Hương giơ tay ngăn lại, tức giận nhận xét.
"Không thể tha thứ. Cô gái này, tại sao lại có thể xinh đẹp đến thế."
Cô nhìn Hà Thiện từ đầu đến chân, rồi chính xác miêu tả: "Da trắng thế này, tóc nhiều thế này, dáng người chuẩn thế này, trông đầy nữ tính thế này." T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o
Hà Thiện được khen đẹp, vui sướng hỏi Ân Hiển bằng khẩu hình miệng.
"Con bé này sao vậy?"
"Chắc là bị ma nhập rồi." Anh đáp.
"Ân Hiển!"
Vương Kết Hương khóe mắt rơi hai giọt nước mắt: "Từ giờ dù anh có biến thành thỏ, thành cua, hay thành rùa cũng đừng đến tìm tôi. Tôi sẽ không bao giờ quan tâm đến anh nữa."
Nói xong, cô chạy thục mạng, như thể muốn bỏ trốn khỏi nơi đầy đau lòng này.
Ánh mắt Ân Hiển dõi theo, chỉ thấy một bóng lưng đang chạy loạng choạng.
Vương Kết Hương đầy ấm ức ngồi ngoài bãi đất trống, chơi bóng.
Quả bóng là do ông lão trông coi nhà máy sửa xe đưa cho cô. Thấy cô nhảy nhót trước cửa phòng bảo vệ, ông lấy ra một quả bóng và bảo cô ra khu đất trống mà chơi. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Tại sao Vương Kết Hương lại nhảy nhót?
Vì, thật đáng kinh ngạc! Thế giới này có một ranh giới vô hình.
Ở hai thế giới trước, Vương Kết Hương lúc nào cũng bám sát Ân Hiển nên không hề biết có chuyện này. Bây giờ, sau khi chịu tổn thương vì tình cảm, cô muốn tìm một góc không có ai để yên tĩnh một mình cũng không được.
Giúp Ân Hiển ư? Không thể nào giúp Ân Hiển được, ban đầu cô vốn cũng không định thế mà.
Vương Kết Hương tự hỏi: Rốt cuộc anh ta đã làm cách nào mà khiến mình ngoan ngoãn vào từng căn nhà để làm việc vậy? Tất cả vấn đề bắt đầu từ đâu?
Điều khiến cô dao động là gì? Là câu "Đến đảo của anh" được viết trên cánh hạc giấy, là "Nhà của béo béo" trên đảo Thỏ Nhỏ, là chú thỏ đáng thương nói mình mất trí nhớ, hay là ly nước ép cà rốt quen thuộc kia?
"Hình như tất cả đều khiến mình dao động."
Vương Kết Hương tức giận vỗ bóng mạnh xuống đất.
Đáng ghét, thật ra sau khi ra khỏi căn nhà đầu tiên, cô đã nghĩ đến việc không giúp anh ta nữa.
Cô luôn giúp anh ta vô điều kiện, từ việc cứu anh ta khỏi bọn xấu, đến việc dạy anh ta học thơ. Còn anh ta thì sao? --Truyện Nhà Bơ - - Khi quay về đảo Thỏ Nhỏ, cô chỉ hỏi chút chuyện cũ, vậy mà anh ta phòng bị đáp: "Có thể không nói được không?"
Lúc đó lẽ ra cô nên kiên quyết hơn: Mất trí nhớ hay không thì tên đáng ghét vẫn mãi là tên đáng ghét.
Hừ.
Nhưng thật ra cũng không thể hoàn toàn trách mình được, vì thành công ở hai căn nhà trước đến quá dễ dàng.
Đảo Thỏ Nhỏ có thể chọn đến hoặc không đến, trong nhà thì Ân Hiển hồi nhỏ yếu đuối và rất cần giúp đỡ, cách giúp đỡ cũng rất rõ ràng https://www.truyennhabo.com/... thuận tay thì giúp anh ta một chút cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nhưng giờ thì... không thể cứu thế giới này được!
Dù Ân Hiển có quỳ xuống cầu xin cũng...
Cô đang suy nghĩ thì từ khóe mắt thoáng thấy bóng dáng của anh.
Vương Kết Hương lạnh lùng, một tay bắt lấy quả bóng, ngẩng cằm lên chờ anh đến.
Ân Hiển sải bước, không hề nhìn cô, đi thẳng về phía buồng điện thoại bên cạnh phòng bảo vệ.
"Có phải đang giả vờ gọi điện thoại không?"
Cô nghĩ thế. Nhưng ngay giây sau, anh lấy thẻ điện thoại ra, đặt vào khe cắm, rồi nhấc ống nghe lên.
"......"
Hai ba phút sau, Ân Hiển nói xong cuộc điện thoại.
Vương Kết Hương đứng ở một vị trí dễ thấy, chờ anh bước ra khỏi buồng điện thoại.
"Khụ khụ."
Không khí thoáng chốc có mùi lạ bay tới.
Cô ném quả bóng đi, hai tay bịt chặt mũi nhưng vẫn bị luồng khói hôi đột ngột làm sặc.
Xung quanh nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám không tan.
Từ xa, tiếng người vang lên ồn ào. Tiếng TV phát một bài hát, nhưng vì quá nhiều tiếng ồn nên khó phân biệt, nhưng lại có cảm giác như cô đã nghe ở đâu đó không lâu trước đây.
Trong khi cô đang cố nhớ lại, có ai đó từ phía sau vô tình đụng vào cô.
Người đó đỡ vai cô và hỏi: "Cháu đứng chắn cửa làm gì thế?"
Cô bé? Cách gọi này nghe quen thuộc đến lạ lùng, có chút kỳ quái.
Vương Kết Hương không thể kiểm soát được bản thân, cúi đầu xuống và nhìn thấy đôi tay và chân ngắn ngủn... Khoan đã, âm thanh quen thuộc đột nhiên vang lên trong tai.
Khi cô ngẩng đầu lên, cô thấy một căn phòng đầy người đang ồn ào đánh bài, xào bài.
Ân Hiển ngậm điếu thuốc, ngồi ở bàn trong cùng, còn cô thì đang đứng ở cửa ký túc xá của nhân viên.
Mồ hôi lạnh lập tức chảy dài dọc sống lưng Vương Kết Hương.
Thế giới... dường như đang lặp lại.
Nhận xét Box