Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 09

Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 09

 Chương 9

Ân Hiển dắt xe đạp ra.

Chiếc xe còn mới toanh, ngay cả lớp màng nhựa bên ngoài vẫn chưa được bóc.

“Cho chị này.” Cậu hào phóng đưa tay lái xe đến gần cô.

Vương Kết Hương không khách sáo, liền leo lên xe.

Những đứa trẻ xung quanh chú ý đến họ, cố tình đạp xe ngang qua. Vì không quen biết nhau nên chẳng ai đến chào hỏi. Vương Kết Hương ngẩng đầu nhìn, thấy bọn trẻ đạp xe nhanh, cố ý làm cho bàn đạp phát ra tiếng kêu cọt kẹt, khi đã đi xa rồi, bọn chúng còn ngoái đầu nhìn cô.

“Được thôi, cao thủ đạp xe này nhận lời thách đấu của các em.”

Cô đặt một chân xuống đất mượn đà, chân kia đạp bàn đạp, khởi động một cách mượt mà.

Ân Hiển trông thấy cô từ từ đuổi theo nhóm trẻ, hòa mình vào trong đó. Khi cô vòng hết một vòng quanh khu nhà và trở lại tầm nhìn của cậu, Vương Kết Hương đã dẫn đầu đoàn xe.

Tóc cô bay phía sau, bị gió thổi tung, cô cười lớn thoải mái, không chút ràng buộc. Bọn trẻ cố gắng đuổi theo cô, nhưng khi cô đột ngột bẻ lái, xoay người nhanh nhẹn, ngay cả cơn gió cũng không thể níu lấy gấu áo của cô.

Nhanh hơn tất cả lũ trẻ, cô hoàn thành một vòng, dừng xe một cách vững vàng, trở lại bên cạnh cậu.

“Nào, đến lượt em.”

Vương Kết Hương nhảy xuống xe, tay lái xe được đưa lại cho Ân Hiển.

Ân Hiển gật đầu.

Cậu trèo lên xe, hít một hơi thật sâu, rồi nhấn bàn đạp.

“Ầm—!!”

Cả người lẫn xe đều đổ xuống bãi cỏ bên cạnh, Ân Hiển ngã sõng soài, chân tay dang ra.

Nụ cười của Vương Kết Hương chợt tắt ngấm. Cô hoàn toàn không ngờ tình huống này lại xảy ra, lập tức đưa tay ra đỡ nhưng vẫn chậm một nhịp.

“Em có sao không?” Cô vội vàng chạy đến kiểm tra.

“Lại đây xem này!”

Bọn trẻ đang đứng hóng chuyện vây quanh Ân Hiển, cười rũ rượi.

“Ha ha ha, cậu ấy không biết đạp xe, cậu ấy ngã rồi!”

Ân Hiển xấu hổ cúi đầu. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Vương Kết Hương giơ nắm đấm lên, đuổi bọn trẻ đi: “Này, các em! Ngã xe thì có gì đáng cười chứ?”

Bọn trẻ thấy cô khó chịu, liền khôn ngoan leo lên xe của mình.

“Ngay cả xe đạp cũng không biết đi, thật là ngốc.”

Chúng để lại câu nói đó với Ân Hiển, rồi vừa cười đùa vừa vội vàng đạp xe bỏ chạy, sợ bị Vương Kết Hương đánh.

Ân Hiển phủi bụi bám trên người, đứng dậy.

“Em không muốn đạp nữa.”

Vương Kết Hương kéo tay cậu lại: “Chị có thể dạy em mà.”

Ân Hiển lắc đầu: “Không cần đâu.”

Cô thở dài.

“Thật sự không đạp sao?”

Cậu gật đầu kiên quyết.

“Được thôi,” cô mỉm cười với cậu, rồi leo lên xe: “Em không đạp thì chị đạp.”

Ân Hiển nhìn Vương Kết Hương mà chẳng biết nói gì.

Cô đạp xe vòng quanh cậu, xoay vòng vòng.

“Nhìn này, chị đạp xe giỏi lắm đấy.”

Cậu bước một bước, cô cũng di chuyển theo, lắc chuông xe để thu hút ánh mắt cậu.

“Này, thật ra đạp xe rất dễ, chỉ cần học một chút là biết ngay.”

Tóc Vương Kết Hương tung bay, nét mặt đầy tự đắc. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

“Nhưng vì em không muốn đạp, chị sẽ không ép. Vậy thì chiếc xe này, chị đành phải tự đạp thôi. Em đi bộ, chị đạp xe, chắc là em không phiền chứ?”

Ân Hiển bị tóc cô quệt vào mặt mấy lần, cuối cùng không thể chịu nổi nữa.

“Chị chắc chắn muốn dạy em chứ?”

“Nếu em học chậm, phải mất rất nhiều thời gian, chị vẫn sẽ dạy chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.” Cô trả lời không chút do dự.

“Tại sao?”

“Em không biết đạp xe, không thể chơi cùng chị. Năm đồng của em đã tiêu hết, em cũng không thể mua kem cho chị nữa. Dù em có đối xử tốt với chị, thì có ý nghĩa gì?”

“Em nghĩ những lời chị nói khi ở nhà em là vì kem à?”

Vương Kết Hương nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giọng điệu thoải mái.

“Không có lý do gì cả, chẳng cần phải có lý do. Chị muốn tốt với em, chị muốn em sống tốt, mà không cần phải đòi lại điều gì từ em để làm điều kiện.”

Ân Hiển ở tuổi 28 không thể tin tưởng người khác, khó khăn trong việc xây dựng mối quan hệ thân mật. Những cảm xúc bình thường như mệt mỏi, buồn bã, hay tình yêu đều trở thành điều khó nói ra với anh.

Trước mặt Vương Kết Hương là Ân Hiển tám tuổi.

Cậu đã bị bỏ mặc, bị coi thường, bị biến thành nơi để trút giận, và cùng lúc đó, cậu lại được bảo rằng, đây chính là cách họ yêu thương cậu.

Cậu vẫn còn bối rối, vẫn tự hỏi liệu có nên tin vào sự tử tế không lý do này hay không, liệu có thể tỏ ra yếu đuối khi cậu thực sự cần ai đó kéo mình lên.

Những gì Vương Kết Hương có thể làm thật ít ỏi. Cô không biết liệu bàn tay cô đã nắm lấy trong ngày mưa ấy, hay giọt nước mắt cô đã vụng về lau đi có giúp được gì cho cậu không. Nếu có thể giúp, thì cũng đã tốt lắm rồi.

“Thôi nào, nếu em thật sự không muốn học, thì chúng ta…”

“Em muốn học.” Ân Hiển ngắt lời cô.

Lần này không cần Vương Kết Hương phải thuyết phục, cậu tự giác leo lên xe đạp.

“Tốt rồi.”

Cô mỉm cười mãn nguyện, nhảy cẫng lên, chạy ra phía sau xe, hai tay nắm lấy yên xe.

“Việc đầu tiên em cần học là giữ thăng bằng. Giữ chắc tay lái, giữ cho xe ở vị trí giữa, rồi em đạp về phía trước. Nếu cảm thấy mất thăng bằng, nhớ rằng chân em đủ dài để chạm đất, và chị đang giữ em.”

Ân Hiển loạng choạng tiến về phía trước trên chiếc xe nghiêng ngả.

Vương Kết Hương kéo xe dừng lại: “Trước tiên, giữ tay lái cân bằng đã, đừng vội đạp đi.”

Với sự hướng dẫn của cô, tư thế của cậu đã cải thiện đôi chút.

“Đúng rồi, đúng rồi.”

Nhưng cậu lại nghe theo lời cô quá mức, khiến một thói quen mới xuất hiện.

“Ân Hiển, chị bảo đừng vội, nhưng em lại chậm quá rồi. Em đạp chậm thế thì xe sẽ đổ mất!”

“Vẫn chậm quá, tăng tốc lên chút nữa.”  Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com

Không thể nhớ đã ngã bao nhiêu lần, Ân Hiển cứ ngã mãi, ngã đến khi mặt trời lặn.

Nhưng lời khen ngợi sự thông minh của cậu cũng không vô ích. Cậu học nhanh hơn phần lớn những đứa trẻ khác.

Vương Kết Hương nhớ lại, lúc cô học đạp xe phải mất cả vài tuần. Còn Ân Hiển, chỉ sau một buổi chiều đã có thể giữ thăng bằng và tự mình đạp được một quãng ngắn.

Cô duỗi tay, xoa xoa đôi tay mỏi nhừ vì phải giữ xe, rồi nhìn bóng lưng Ân Hiển đang đạp xe xa dần.

Có lẽ đã đến giờ ăn cơm. Mặc dù ba mẹ Ân Hiển có vẻ rất tệ, nhưng cậu vẫn phải về nhà, đúng không? Cô phải nghĩ lý do gì để đến nhà cậu ăn cơm, rồi xin ngủ nhờ đây?

Trong lúc đang suy nghĩ, những đứa trẻ đang trên đường về nhà đạp xe ngang qua Vương Kết Hương.

Một vật sáng lấp lánh lóe lên trong mắt cô.

Cô đuổi theo ánh sáng đó và nhận ra một cậu bé đang đạp xe phía trước, trên yên xe có treo một chùm chìa khóa.

Ánh mặt trời cuối cùng trên bầu trời dường như bị chìa khóa đó hút lấy một phần, khiến trời dần tối đi trông thấy.

“Đó… đó chẳng phải là…”

Cảm giác quen thuộc này, bầu không khí khác thường này.

“Cậu bé phía trước, dừng lại, đó là chìa khóa của tôi!”

Khi Vương Kết Hương kịp phản ứng, cậu bé đã đạp xe xa lắm rồi, cô vội chạy đuổi theo, nhưng cậu đạp ngày càng nhanh.

“Lên xe!”

Ân Hiển, vẫn đạp chiếc xe đạp trẻ em của mình, đã theo kịp, đưa cho cô chỗ ngồi phía sau.

“…” Vương Kết Hương định bảo cậu nhường xe cho cô, để cô đạp, nhưng lưng cậu bé đã thẳng đơ, rõ ràng chuẩn bị sẵn sàng để tăng tốc.

Không nỡ làm cậu mất tinh thần, cô đành cắn răng leo lên chiếc xe trẻ em của cậu.

Không ngờ, dạy Ân Hiển đạp xe lại mang đến cho cô lợi ích này.

Cặp đôi lãng mạn trên xe đạp, đầu cô dựa vào lưng cậu, tay ôm lấy eo cậu… Những điều này khi họ còn yêu nhau cô chưa từng trải qua, nhưng giờ đây lại được trải nghiệm.

Vương Kết Hương bất đắc dĩ ôm lấy vòng eo của cậu bé Ân Hiển để tránh bị văng khỏi chiếc xe trẻ em đang lao nhanh. T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o

“Làm sao đây? Dừng lại là ngã ngay, em không thể giữ thăng bằng được.”

Ân Hiển, trong sự hoảng loạn nhưng cũng đầy quyết tâm, thông báo với cô, giọng như muốn khóc.

“Em… em không dừng lại được, chỉ có thể tiếp tục đạp thôi.”

Lúc này Vương Kết Hương cũng chẳng quan tâm ngã hay không nữa, họ đã đuổi kịp cậu bé có chùm chìa khóa trên yên xe.

“Ân Hiển, nhanh hơn nữa!”

Cô vươn tay ra, cố với lấy chùm chìa khóa.

“Nhanh lên, sắp ngã rồi!”

Ngay khi cậu vừa nói xong, chiếc xe mất thăng bằng và đổ nhào.

Ngón tay của Vương Kết Hương chạm vào chìa khóa.

Chỉ còn một chút xíu nữa thôi, cô ngã xuống, nhưng chìa khóa đã rơi vào lòng bàn tay cô.

Cô đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cơn đau.

Vương Kết Hương nắm chặt lấy chùm chìa khóa, nhắm mắt lại thật chặt.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box