Từ khi ta lên đại học, ba mẹ bắt đầu đi du lịch khắp nơi.
Do đó, mặc dù nhà ta ở ngay trong thành phố Thục Thành, ta hầu như vẫn ở ký túc xá trường.
Nếu bỏ qua Tạ Thời Vi ở Đại học Thanh bên cạnh, thì cuộc sống ở trường vẫn rất thoải mái.
Phan Ninh vẫn thích nói về đàn anh của mình như trước, (truyennhabo.com)nhưng vì đàn anh đó cũng học khoa khảo cổ, thỉnh thoảng ta không tránh khỏi nghe cô ấy nhắc đến Tạ Thời Vi.
Hôm nay, Phan Ninh vội vã chạy về, thần bí nói:
"Doanh Doanh, đi nào, mình đưa cậu đi xem cái hay!"
Ta bị cô ấy kéo đi bất ngờ, chưa kịp phản ứng.
"Xem gì vậy Ninh Ninh?"
Cô ấy kéo ta đến dưới tòa nhà triển lãm, nói:
"Để mình nói cho cậu biết, đàn anh đã cho mình hai vé, có thể vào xem những hiện vật mới được khai quật gần đây."
Chưa đợi ta lên tiếng, Phan Ninh đã tự hào nói:
"Lần khai quật cứu hộ lần này của hai trường, đàn anh cũng tham gia, nên mới có vé. Thật ra những vé này, chỉ có thể dành cho người trong khoa khảo cổ thôi đấy."
Nghe cô ấy nói vậy, ta cười bất lực: "Ninh Ninh, cậu biết mình không mấy hứng thú với những thứ này mà."
Có lẽ do ảnh hưởng từ kiếp trước, kể từ khi xuyên không, ngoài những kiến thức lịch sử cần phải nhớ khi học trên lớp, ta chưa từng chủ động tìm hiểu bất kỳ giai đoạn lịch sử nào.
Đặc biệt là những chuyện xảy ra hơn một ngàn năm trước, liên quan đến Tây Tĩnh và Đông Tĩnh.
"Không thể lãng phí mà, Doanh Doanh. (truyennhabo.com)Cậu xem như đi cùng mình, rất thú vị đấy!" Phan Ninh làm nũng.
Ta mềm lòng, nhưng bất chợt nghĩ đến một người.
"Ninh Ninh, cậu có biết Tạ Thời Vi đến đây không?"
Phan Ninh nghĩ một lúc, lắc đầu: "Nghe đàn anh nói, Tạ Thời Vi lần này lập công lớn trong cuộc khai quật, hôm nay phải ở Đại học Thanh để nhận phỏng vấn."
Không đến thì tốt.
"Vậy mình sẽ đi cùng cậu lần này."
Ta nhẹ nhàng chạm vào trán Phan Ninh, "Lần sau không được thế này nữa."
"Biết rồi, Doanh Doanh, cậu tốt nhất mà."
Cuộc khai quật cứu hộ đã diễn ra khá lâu, các hiện vật đều đã được làm sạch và trưng bày trong các lồng kính.
Triển lãm nội bộ lần này thực ra không có nhiều hiện vật, trông có vẻ chỉ là một phần nhỏ được cứu hộ.
Phan Ninh ríu rít nói chuyện với ta một lúc lâu,{bơ bui bặm} nhưng khi đàn anh đến, cô nàng liền lập tức bỏ ta mà chạy đến bên cạnh anh ta.
Cô nhóc này...
Ta lắc đầu.
Đã đến đây rồi, vừa hay cũng lâu rồi không tham gia triển lãm kiểu này, ta liền dạo quanh trong sảnh một chút.
Chính giữa có treo một bảng giới thiệu về chủ nhân có thể là của những hiện vật lần này.
Lúc đầu có khá nhiều người vây quanh xem, dần dần ít người hơn, ta mới bước tới xem.
Trên bảng chủ yếu trưng bày hai hiện vật.
Một là một chồng giấy dày, cũ nát, trông rất cổ xưa, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng sẽ hóa thành tro bụi.
Một là một đống ngọc vỡ nát, có thể trên đó từng có khắc họa hoa văn nào đó, nhưng vì vỡ quá nhiều nên không thể nhìn rõ.
Ta nhìn một hồi, càng nhìn đống ngọc vỡ này lại càng thấy quen thuộc.
Khẽ nhíu mày, ta chuyển ánh nhìn sang phần chữ giới thiệu ở chính giữa—
Ghi chép từ hơn một ngàn năm trước.
Khi khai quật chỉ còn lại hơn chín trăm tờ giấy, do quá cổ xưa nên chữ viết đã mờ nhòe.
Trong đó, mảnh ngọc vỡ có giá trị cao, qua giám định của các nhà nghiên cứu, có khả năng là vòng ngọc chạm khắc từ thời Tây Tĩnh hoặc trước đó.
Tây Tĩnh và trước đó...
Ánh mắt ta dừng lại trên đống ngọc vỡ.
Ta biết đó là gì rồi.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Nhận xét Box