Có lẽ vì màn cứu bóng của Tạ Thời Vi thay cho Giang Khuê trong trận đấu bóng rổ hôm ấy quá ấn tượng.
Chỉ trong thời gian ngắn, hắn đã nổi tiếng ở Đại học Ninh của chúng ta.
Nghe Phan Ninh nói, hắn cũng học khoa khảo cổ giống như đàn anh, nên hôm đó mới cùng xuất hiện ở sân thi đấu của Đại học Ninh.
"Nhưng trước đó hình như chưa từng nghe đến."
Cũng chưa từng thấy qua. Đương nhiên câu này ta không hỏi.
Phan Ninh gật đầu: "Nghe đàn anh nói trước đây sức khỏe của hắn không tốt, nghỉ học một thời gian dài, đến nửa năm gần đây mới dần hồi phục."
Cô ấy dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Dù sao thì hắn cũng khá nổi tiếng trong khoa khảo cổ, thành tích rất tốt, người lại đẹp trai."
Nói đến đây, Phan Ninh tò mò nhìn ta, đôi mắt lấp lánh:
"Doanh Doanh, đây là lần đầu tiên cậu chủ động hỏi chuyện về một nam sinh đấy, chẳng lẽ cậu đối với hắn—"
Ta lắc đầu, không đổi sắc nói: "Cậu quên lần trước hắn đã giúp chị họ mình chắn bóng rồi sao?"
"Cũng đúng ha." Phan Ninh cười, "Có phải sau lần 'anh hùng cứu mỹ nhân' đó, chị họ cậu đã thích hắn rồi không?"
Sự kiện "anh hùng cứu mỹ nhân" hôm ấy, chưa đến một ngày, hầu như cả trường đều biết.
Chưa nói đến chuyện xảy ra trong cùng một khoa, tin tức lan truyền lại càng nhanh hơn.
Giang Khuê học cùng khoa với chúng ta,(truyen nha bo.com) nên tin tức truyền đi rất chóng.
Một người vốn không thường đi xem đấu bóng rổ, vậy mà trong ba ngày diễn ra giải đấu giữa Đại học Ninh và Đại học Thanh, đều xuất hiện ở khán đài cả ba ngày.
Mọi người đều nói, tài tử và giai nhân, quả thật là xứng đôi.
Chỉ là dù thành tích có tốt, bề ngoài có đẹp, thì Tạ Thời Vi vẫn chỉ là Tạ Thời Vi.
Ngàn năm trước, hắn vì Phó Thư Đồng mà giết trung thần, bỏ triều chính.
Ngàn năm sau lại nhớ đến tên của ta, giả vờ như có tình sâu nặng.
Ta thật sự nghĩ mãi không hiểu.
Chỉ thấy buồn cười, thậm chí ghê tởm.
Kể từ khi gặp lại Tạ Thời Vi ở sân bóng, mấy ngày liền ta đều cố đi đường vòng tránh xa sân bóng.
Nhưng ta không ngờ, dù vậy, ta vẫn có thể gặp lại hắn.
Thậm chí lại gặp cùng với chị họ Giang Khuê.
Khi ta chưa thấy họ, Giang Khuê đã gọi ta trước:
"Doanh Doanh."
Ta quay đầu theo tiếng gọi, vừa vặn thấy Giang Khuê và Tạ Thời Vi đứng cạnh nàng.
"Chị họ." Ta đứng lại, giữ khoảng cách không gần không xa với họ.
Dưới tán cây có bóng mát,(truyennhabo.com) Giang Khuê đứng dưới bóng cây.
Dung mạo của nàng có vài phần giống ta ở kiếp trước, ánh sáng xuyên qua tán lá, bên cạnh nàng lại đứng Tạ Thời Vi.
Trong khoảnh khắc, ta như nhìn thấy chính mình của ngày xưa.
Giang Khuê mỉm cười dịu dàng: "Đây là bạn học Tạ của khoa khảo cổ Đại học Thanh."
Nàng đang giới thiệu Tạ Thời Vi.
Ánh mắt của ta chỉ có thể dừng lại trên người hắn.
Nhưng lúc này ta mới nhận ra, Tạ Thời Vi không biết từ lúc nào đã luôn nhìn ta.
Rõ ràng trời rất lạnh, nhưng hắn mặc rất mỏng, chỉ khoác một chiếc áo choàng, trông càng gầy gò hơn.
Những mảnh bóng dưới tán cây như rơi vào đôi mắt của hắn.
"Chào cô." Giọng Tạ Thời Vi rất nhẹ, nghe có vẻ khiêm nhường, lịch sự.
Ta gật đầu chào hắn, không buồn nhìn thêm một lần,(truyennhabo.com) liền trực tiếp nói với Giang Khuê: "Chị họ, em có việc phải đi trước."
Giang Khuê hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đáp: "Được, Doanh Doanh, em đi nhanh đi."
Sau khi ta đi xa, Tạ Thời Vi vẫn chưa thu lại ánh mắt.
Hắn nhìn theo bóng lưng ta, như có điều suy nghĩ.
Giang Khuê bên cạnh nhẹ gọi hắn: "Bạn học Tạ?"
Lúc này Tạ Thời Vi mới dời mắt.
Hắn giữ khoảng cách với Giang Khuê một bước chân.
"Doanh..." Hắn nghiêng đầu, miệng lẩm nhẩm chữ này, nhắc đi nhắc lại.
Giang Khuê không hiểu, có chút bối rối:
"Bạn học Tạ, có chuyện gì sao?"
Tạ Thời Vi khẽ lắc đầu, ánh mắt nhàn nhạt.
"Tam nguyệt nhi doanh, nguyệt quang viên mãn. Chỉ là cảm thấy, đây là một cái tên hay."
Doanh Doanh.
Nhận xét Box