Trong đám đông không xa, có một thiếu nữ trông rất quen thuộc.
Khuôn mặt trắng trẻo, nét mày mắt ôn hòa.
Đó đúng là đường tỷ của ta ở kiếp này - Giang Khuê.
Giang Khuê, Giang Quyết.
Không chỉ cái tên tương tự, ngay cả dung mạo của nàng, không biết vì sao, cũng có vài phần giống ta của ngàn năm trước.
Chỉ là ánh mắt nàng lại quá mức dịu dàng.
"Là chị họ của mình."
Ta có chút tò mò, "Ninh Ninh, sao cậu biết chị ấy?"
"Biết chị ấy chẳng có gì lạ cả, chị ấy là sinh viên xuất sắc của khoa Lịch sử mà."
Phan Ninh lắc lắc ngón tay,(truyennhabo.com) "Nhưng thật sự chị ấy là họ hàng của cậu à."
"Đúng vậy." Ta gật đầu.
Phan Ninh quan sát ta từ trên xuống dưới, thở dài: "Doanh Doanh, cậu ăn mặc thật chẳng giống người giàu gì cả."
Người giàu?
Ta cười dở khóc dở, cô ấy tiếp tục nói:
"Mình phát hiện khi giúp thầy giáo sắp xếp học bạ đấy."
"Nghe nói gia tộc họ Giang của Giang Khuê là một thế gia có danh tiếng lâu đời, hình như từ thời Tây Tĩnh hay Đông Tĩnh gì đó đã nổi tiếng rồi."
Phan Ninh suy nghĩ một lúc:
"Hoàng hậu gì đó, hình như cũng họ Giang thì phải, mình nhớ vậy."
Nhìn dáng vẻ cau mày suy tư của cô ấy, ta chỉ biết mỉm cười bất đắc dĩ.
Đúng lúc Phan Ninh nói chuyện với ta, trên sân bóng rổ đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn:
"Nữ sinh kia, cẩn thận—"
Cùng lúc đó, có âm thanh của quả bóng rổ xé gió lao tới.(truyennhabo.com)
Ta ngẩng đầu lên, vừa kịp nhìn thấy quả bóng rổ từ trên cao rơi xuống, tình cờ đang hướng về phía Giang Khuê đứng ở rìa sân bóng.
Không ít bạn học quen biết Giang Khuê cũng vội vàng hét lên:
"Giang Khuê, cẩn thận, có bóng!"
Thiếu nữ mặc áo len trắng phản ứng có chút chậm, nàng ngẩng đầu lên, giật mình lùi lại một bước.
Ngay khi quả bóng sắp đập vào đầu nàng, bỗng nhiên có người gần như băng qua nửa sân bóng, nhanh như chớp chắn trước mặt nàng.
Hầu như không ai nghĩ rằng người này có thể bắt được bóng.
Hắn đứng trước mặt Giang Khuê, sắc mặt bình thản, dáng người cao ráo, năm ngón tay nắm chắc quả bóng rổ đang lao tới.
Quả bóng "đông" một tiếng rơi xuống đất.
Không khí vốn không biết vì sao mà yên lặng bỗng chốc nổ tung—
"Người đó là ai vậy?"
"Có lẽ là sinh viên Đại học Thanh, trời ơi, trước đây hình như chưa từng gặp anh ấy, sao cảm giác có chút đẹp trai thế."
"Thật sự rất đẹp trai, đúng là kiểu mình thích."
"Cậu không thấy anh ta vừa vào sân đã chạy thẳng đến chỗ cô gái kia sao?(truyennhabo.com) Có lẽ đã có bạn gái rồi."
Khi ánh mắt ta dừng lại trên người thiếu niên chắn quả bóng, Phan Ninh bên cạnh cũng cuối cùng nhớ ra, giọng cô ấy vang bên tai ta:
"Hoàng hậu của Đông Tĩnh - hoàng hậu Nguyên Ý, cũng họ Giang."
Họ Giang, Giang Quyết.
Thê tử kết tóc của Tĩnh Huy Đế Tạ Thời Vi.
"Giang Quyết."
Giữa sân thi đấu, trước ánh mắt chăm chú của bao người, đối diện với Giang Khuê đang bối rối không biết phải làm sao, khóe mắt thiếu niên đỏ hoe.
Hắn chầm chậm gọi tên này, giọng nói mang chút vui sướng và e ngại khó nhận ra.
"Ngươi là... Giang Quyết phải không?"
Nhận xét Box