Ta chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại Tạ Thời Vi.
Cùng với việc ta xuyên không, ấn tượng về Tạ Thời Vi dường như cũng đã lưu lại ở Đông Tĩnh hàng ngàn năm trước.
Lần cuối cùng ta nhìn thấy hắn trước khi chết, bên cạnh hắn vẫn là mỹ nhân được sủng ái - Phó Thư Đồng.
"Nghe nói Thư Đồng đã làm vỡ vòng tay của nàng."
Giọng Tạ Thời Vi lúc nào cũng nhàn nhạt.
Phó Thư Đồng đứng cạnh làm nũng: "Bệ hạ, thần thiếp thật sự không cố ý, nhưng hoàng hậu nương nương nổi giận lớn quá."
Ánh mắt hắn chậm rãi dừng lại trên người ta, khẽ nhíu mày như không muốn để ai nhận ra.
"Thân là hoàng hậu... không nên để lộ cảm xúc ra ngoài."
Câu nói này, từ lúc ta sáu tuổi đến năm hai mươi tuổi, đã nghe không biết bao nhiêu lần từ những người khác nhau.
Nhưng Tạ Thời Vi chưa từng nói với ta.
Đây là lần đầu tiên.(truyennhabo.com)
Vòng tay bị Phó Thư Đồng làm vỡ, là chiếc đầu tiên hắn tặng ta.
Khi đó ta đã nói gì, sau khi xuyên không, ta dần dần không còn nhớ rõ nữa.
Chỉ biết rằng đó là lần cuối cùng ta gặp Tạ Thời Vi ở Đông Tĩnh trước khi chết.
Sau đó ta bệnh tim tái phát mà chết, trong cơn mê man, vẫn có thể nghe thấy tiếng nhạc từ cung của Phó Thư Đồng vọng lại.
Sau khi chết, ta xuyên không đến thời hiện đại.
Đông Tĩnh đã tan biến trong dòng chảy của hàng ngàn năm.
Ta sống bình an vô sự suốt mười tám năm.
Trong mười tám năm này, ta không còn là hoàng hậu Đông Tĩnh phải luôn giữ gìn sự đoan trang nữa.
Ta cũng không còn cần phải cẩn trọng khi bên cạnh Tạ Thời Vi, sợ bước sai một bước.
Vì vậy ta chưa từng nghĩ...
Sẽ gặp lại Tạ Thời Vi.
Tạ Thời Vi sao có thể xuất hiện ở thời hiện đại?
Suốt mười tám năm từ khi xuyên không, ta đã nhiều lần đến ngôi chùa này, nhưng chưa từng thấy Tạ Thời Vi.
Do đó, khi ta nhìn qua đám đông,{bơ bui bặm} thấy Tạ Thời Vi trong điện Phật, ta gần như không dám tin vào mắt mình—
Khuôn mặt thanh tú, một nốt ruồi đỏ nhỏ trên môi, càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc.
Cả người như ánh trăng sáng rọi vào lòng, nổi bật trong đám đông.
Gương mặt và phong thái ấy, không khác gì thiếu niên đế vương Tạ Thời Vi, người đã thống nhất Đông Tĩnh hàng ngàn năm trước.
Và hơn thế nữa...
Lại xuất hiện trong một ngôi chùa.
Toàn bộ Đông Tĩnh đều biết rằng hoàng đế cao cao tại thượng không tin thần Phật.
Ngoài những lễ tế cần thiết, hắn hầu như không bao giờ bước vào chùa.
Ta cũng từng như vậy.
Nhưng sau khi trải qua chuyện chuyển kiếp, thỉnh thoảng ta cũng đến chùa dâng hương.
Thế nhưng người trước mắt lại đang ở điện Phật với vẻ mặt thành kính.
Hắn chắp tay, sắc mặt như mỹ ngọc.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn bất chợt mở mắt, nhìn về phía ta đang đứng.
Nhận xét Box