Sau Khi Mẹ Tôi Qua Đời Tôi Đã Ra Đời - Chapter 02

Sau Khi Mẹ Tôi Qua Đời Tôi Đã Ra Đời - Chapter 02

 Ngọn đèn chập chờn lay động, tôi bước dọc theo con đường nhỏ tiến về phía trước.

Chẳng mấy chốc, tiếng khóc nức nở yếu ớt vang lên bên tai.

Tâm trạng tôi thoáng dao động, có vẻ như lần này linh hồn khổ chủ nhặt xương trước khi chết đã chịu không ít oan ức.

Trong nghĩa địa hoang, đa phần là những người chết oan, sau khi chết, oán khí không tan, thường hay lẩn quẩn gần xác.

Những năm qua, tôi đã chứng kiến nhiều nên cũng dần thành quen.

Đi tới gần, tôi thấy một nữ nhân mặc áo trắng đang ôm mặt khóc không ngừng.

Đám "Liễu Diệp Lang" chớp mắt lại biến thành những tiểu nhân, trong đó, lão đại "Liễu Nhất" nhảy lên đầu tiên đến bên cạnh nữ nhân áo trắng.

"Liễu Nhất" bay lượn quanh cô ấy, lúc lên lúc xuống, rồi giới thiệu với tôi: “Đây là khổ chủ lần này, Nguyễn Bạch Ngư.”

Tôi cầm đèn lồng tiến tới gần hơn, mở lời: “Ta là Kỳ Tuế.”

Nguyễn Bạch Ngư nức nở không ngừng nhưng nói rõ ràng, giơ tay chỉ về phía trước, “Nô gia ở đây xin cảm ơn Kỳ lang quân, hài cốt của ta nằm dưới gốc cây này.”

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Ánh trăng lấp lánh rải xuống, bộ xương trắng cũng ánh lên sắc trắng mờ ảo.

Thắp hương cắm đất, tôi niệm chú trong miệng, tuần tự nhặt xương trắng từ đầu đến chân, đặt vào trong hũ đựng xương.

Hũ đựng xương vàng sáng lấp lánh, trên nắp có chạm nổi hình một con cá lớn, tôi viết tên Nguyễn Bạch Ngư, ngày sinh và ngày giỗ lên mặt trong của nắp.

Phong kín hũ xương lại, tôi đứng dậy hỏi: "Nguyễn cô nương có nơi nào muốn chọn để chôn cất hài cốt không?"

Nghe vậy, Nguyễn Bạch Ngư ngừng khóc, có phần vui mừng đáp: “Tất nhiên là có rồi, xin Kỳ lang quân hãy chôn hài cốt của nô gia bên bờ sông Lộc Du.”

Bên bờ sông Lộc Du?

Sông Lộc Du uốn quanh thành, nhưng địa thế khá bằng phẳng, xung quanh không có núi xanh bao bọc. Người sống cư ngụ thì vô cùng tiện lợi, nhưng nếu làm âm trạch thì chẳng được xem là phong thủy tốt.

Tôi ngẩng lên nhìn nàng xác nhận: “Nguyễn cô nương không đổi ý sao? Chôn bên bờ sông có thể gây ảnh hưởng đến con cháu trong nhà.”

Hơn nữa, sông Lộc Du cũng không yên ổn, nghe đồn trong sông còn có yêu quái cư ngụ, rất hung dữ.

“Thật sao?” Mắt Nguyễn Bạch Ngư ánh lên sự vui mừng, xoắn vặn khăn tay nói: “Nếu chôn xuống nước chẳng phải gây hại càng lớn hơn sao? Vậy thì đổi sang chôn dưới đáy sông Lộc Du đi.”

Tôi: “...”

Xem ra đây là người có mối hận thù với gia đình.

Nói xong, nước mắt Nguyễn Bạch Ngư lại rơi, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ vui mừng, sự mâu thuẫn đan xen toát ra chút kỳ quái.

Chỉ thấy nàng đưa cho tôi một đoạn dây đỏ, dặn dò: “Khi chôn cất, xin phiền Kỳ lang quân buộc cái này lên hũ xương.”

Những cô hồn trong nghĩa địa hoang phần lớn lúc sinh thời đều đau khổ,(truyennhabo.com) sau khi chết chấp niệm càng sâu hơn người khác, có nhiều yêu cầu cũng là chuyện bình thường.

Sợi dây đỏ trước mắt đỏ thắm, tươi sáng, không có cảm giác âm tà.

Tôi đưa tay nhận lấy, nói: “Ngày mai thích hợp cho việc chôn cất, ta sẽ chôn hũ xương dưới sông Lộc Du...”

Chưa đợi tôi nói xong, Nguyễn Bạch Ngư dường như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, kinh hô một tiếng “Miếu chủ đại nhân” rồi lập tức biến mất.

“Á!” Đám "Liễu Diệp Lang" vốn đang đùa giỡn cũng biến thành đom đóm, cuống cuồng tán loạn bay đi.

Tôi cầm một đầu dây đỏ, cúi đầu nhíu mày, vị miếu chủ đại nhân nào mà vô lễ như vậy?

Lại dám đến phá ngang việc nhặt xương của tôi, còn khiến khổ chủ sợ chạy mất.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box