"Liễu Diệp Lang" hóa thành đom đóm bay về rừng liễu.
Tôi và Văn Nhân Hối thì đi về phía đông thành để tìm Tương Tư Nương.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Cổng son đã phai màu, bậc thềm đá nứt vỡ.
Tôi và Văn Nhân Hối nhìn nhau một cái, rồi giơ tay đẩy cổng vào sân.
Trong sân, mái ngói và gỗ mục nát, cỏ dại mọc um tùm, vừa bước vào đã cảm thấy rất âm u lạnh lẽo.
Băng qua hành lang là một khu rừng hoa đào, hoa đào tỏa ra mùi thơm nồng nàn, xộc vào mũi hơi ngột ngạt.
Tôi nói: “Ồ? Trong thành Quỷ Mộc mà lại có nhiều cây hoa đào như vậy.”
Người dân trong thành phần lớn sống bằng nghề nuôi tằm kéo tơ hoặc làm quan tài gỗ liễu, vì vậy trong thành chủ yếu có hai loại cây dâu và liễu.
Cả dâu và liễu đều là loài cây thuộc âm mộc, thành cũng vì thế mà được gọi là Quỷ Mộc Thành.
Cây đào, hoa đào thực sự là thứ hiếm có trong thành.
Văn Nhân Hối đáp: “Có lẽ là do chủ nhân cũ trồng.”
Khi đến gần hơn, có thể thấy một cây tương tư với cành lá tươi tốt trong rừng hoa đào.
Không ngờ, chỉ một cái nhìn, ánh mắt tôi liền chạm phải một bóng hình đỏ rực như lửa, một nữ nhân phong tình quyến rũ, tay chống cằm, lười biếng nằm nghiêng trên cây tương tư.
Đôi mắt hồ ly của nàng dài hẹp, không biểu lộ nhiều cảm xúc,truyennhabo.com rõ ràng không phải người mà là yêu.
Có lẽ, nữ nhân trước mặt chính là Tương Tư Nương mà Nguyễn Bạch Ngư đã nói.
Tương Tư Nương cầm một chiếc tẩu dài bằng ngọc trắng, hít nhẹ một hơi, nhả ra làn khói nói: “Vô cớ xông vào nhà của ta, hai vị trẻ tuổi này thật là vô lễ.”
Dù lời nói không mấy khách khí, nhưng không hề có ý ác, khiến tôi bất giác sinh ra một chút cảm giác thân thiết.
Tôi hít sâu một hơi xua đi cảm giác thân thiết kỳ lạ, chắp tay thi lễ với nàng.
“Tại hạ là Kỳ Tuế, không có ý mạo phạm, chỉ vì cơ thể có vấn đề, đặc biệt tìm đến đây.”
Văn Nhân Hối cũng bước lên, cúi mắt nói: “Kẻ hèn là Văn Nhân Hối, không có ý quấy rầy.”
“Hử?” Tương Tư Nương từ đầu đến cuối quan sát tôi và Văn Nhân Hối, sau đó nhướng mày nói: “Chẳng trách lại xông vào nhà ta, hai người các ngươi đã bị buộc với sợi "Tương Tư Kiển" mà hoán đổi thân thể.”
Thái độ của nàng thoải mái, dường như chuyện này không đáng nhắc đến, nhưng tôi không thể kìm lòng mà nảy sinh hy vọng.
Tôi hỏi: “"Tương Tư Kiển" rốt cuộc là thứ gì? Có thể giải trừ được không?”
“"Tương Tư Kiển" tuy là do tóc ta hóa thành, nhưng không thể dùng ngoại lực mà giải trừ được.” Tương Tư Nương lắc đầu, “Còn về chuyện hoán đổi thân thể, ta cũng lần đầu tiên nhìn thấy, có lẽ liên quan đến chấp niệm trong lòng hai ngươi.”
Nghe vậy, tôi cảm thấy mơ hồ, chấp niệm...?
“Không cớ sa vào giấc mộng hồng trần, gây ra ba ngàn sợi phiền não.” Tương Tư Nương giơ tay vuốt qua mái tóc đen như mực, khẽ thở dài: “Ta vì lòng không cam mà sau khi chết hóa thành yêu quái, bị giam cầm trong ngôi nhà hoang này,{bơ bui bặm} rồi chấp niệm ngày càng sâu. Ban đầu chỉ là tiêu hao tinh khí để rừng hoa đào mãi mãi không tàn, nhưng dù ta có canh giữ hoa đào, lòng vẫn đầy phẫn uất, không thể giải thoát, từ đó mới sinh ra sợi "Tương Tư Kiển".”
Tôi nghe mà ngây ngẩn, không ngờ "Tương Tư Kiển" lại ra đời như vậy.
Văn Nhân Hối nói: “Theo lời ngươi, "Tương Tư Kiển" chính là do chấp niệm mà sinh ra?”
“Đúng vậy.” Tương Tư Nương gật đầu, khẽ cười nói: “Hai người các ngươi chắc hẳn đã nghe rằng "Tương Tư Kiển" có thể ràng buộc người có tình.”
Tôi phản xạ hỏi lại: “Quả thật là nghe rồi, chẳng lẽ không phải vậy sao?”
“Vừa đúng vừa không.” Tương Tư Nương lắc đầu, “"Tương Tư Kiển" sinh ra từ chấp niệm, mà chấp niệm lại không tan từ tham, sân, si. Đức Phật từng nói tám khổ ở nhân gian đều sinh ra từ tham, sân, si, vì vậy "Tương Tư Kiển" khi gặp phải cảm xúc và dục vọng mãnh liệt, mới có thể phát huy tác dụng.”
Lời vừa dứt, tâm trí tôi đã trôi dạt đâu đâu.
Vì mệnh ngắn ngủi, tôi đã vất vả tích đức âm kéo dài tuổi thọ, chỉ cảm thấy rằng tận dụng hết khả năng để sống thêm vài năm nữa thì mới không phụ lòng mẹ đã sinh ra tôi.
Vì nỗi khổ "sinh tử" này mà tôi sinh ra chấp niệm, còn Văn Nhân Hối thì sao?
Bất giác, tôi nhớ lại cảnh hắn rời hồn, lòng tôi khẽ run lên,
Nhận xét Box