Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 07

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 07

Dung Bình ngẩn ra thật lâu, hít sâu một hơi, ánh mắt hoài nghi: "Tiền có thể thông thần, nhưng sao con có thể làm cho người khác cam tâm tình nguyện cho con mượn tiền?”

Càng nói càng cảm thấy có đạo lý, ông hừ hừ: Con chỉ ngụy biện, con căn bản không thể mượn thêm được một văn tiền chớ nói chi là còn muốn mượn năm vạn, mười vạn, thiếu nợ hơn trăm triệu lượng? Con biết trăm triệu là bao nhiêu tiền không?"

An Khánh Vương nghi ngờ đầu con gái bị sốt hồ đồ, ý nghĩ kỳ lạ.

Nghe vậy, Dung Chiêu cũng không tức giận, chỉ cười: "Vậy phụ thân cứ xem con có thể mượn thêm tiền được hay không, có lẽ không cần con chủ động, bọn họ sẽ đem ngân lượng đưa tới cửa."

An Khánh Vương: "..." Đầu óc quả thật có vấn đề.

Ông lại oán giận: "Số tiền kia, mười vạn lượng bạc treo thưởng danh y, vậy mà con cũng làm được. Hiện tại tiêu tiền không sao, ba tháng sau con làm sao trả?”

Dung Chiêu không trả lời, cô thu hồi thìa, đặt thuốc lên chiếc bàn thấp bên cạnh, chậm rãi đứng lên: "Xem ra phụ thân không muốn uống thuốc, không muốn tiếp tục sống nhìn xem con trả như thế nào, vậy thì không uống nữa.”

Cô giơ tay khom lưng: "Hài nhi còn có chuyện quan trọng, không quấy rầy phụ thân.”

Nói xong, Dung Chiêu xoay người rời đi.

“Ai..." An Khánh Vương há miệng, nhưng Dung Chiêu đã ra khỏi cửa.

Ông tức giận nói: "Ta là lão tử hay là con là lão tử? Hiện tại mọi người đều nói con là đại hiếu tử, ta xem con là bất hiếu tử mới đúng!”

Dung Bình thấp giọng nói thầm: "Cũng không biết dỗ ta thêm chút nữa, thuốc không cho ta uống, đây là mong ta chết sao?"

Trong lúc nói chuyện, tầm mắt của ông chuyển qua bát thuốc bên cạnh.

Đưa tay ra, bưng lên, một ngụm trực tiếp uống xuống.

Ông không thể chết!

Đứa con bất hiếu này, không đúng, là đứa con gái bất hiếu này hiện tại lá gan rất lớn, ông phải còn sống trông chừng nó, không để nó chọc thủng bầu trời, chôn vùi toàn bộ cửu tộc An Khánh Vương phủ được.

“Vương gia đã khuyên thế tử chưa? "Trắc phi Bạch thị lúc này đi vào, vẻ mặt lo lắng.

Dung Bình nhướng mày: "Khuyên cái gì?”

Bạch thị nóng nảy: "Khuyên thế tử tháo bố cáo xuống, nếu ba tháng tiêu hết tiền, ba tháng sau, An Khánh Vương phủ chúng ta làm sao trả tiền đây?”

Bà quấn khăn tay, vẻ mặt ưu sầu: "Vương gia, ngài cũng phải thuyết phục thế tử chứ, thật sự là không ra gì, làm sao có thể…"

An Khánh Vương giận tím mặt, "Thế tử là người ngươi có thể nói sao? Bạch thị, ngươi nên biết rõ thân phận của mình!”

Bạch thị bị quát lớn, sắc mặt trắng bệch.

Dung Bình cười lạnh: "Chiêu nhi là thế tử của An Khánh Vương phủ, ba tháng sau tự có An Khánh Vương phủ lo, không cần ngươi quan tâm.”

Bạch thị nắm chặt khăn tay, rốt cuộc không dám phản bác nữa.

An Khánh Vương: "Mẫu thân và vương phi đâu?”

Bạch thị nhanh chóng trả lời: "Lão thái thái cùng vương phi ở phật đường niệm kinh, vì An Khánh Vương phủ cầu phúc.”

An Khánh Vương quét mắt nhìn bà ta: "Vậy ngươi không có việc gì cũng đi niệm kinh, chuyện trong phủ không liên quan đến ngươi, ít ở chỗ này nói này nói nọ.”

Hốc mắt Bạch thị đỏ lên, cúi đầu, thấp giọng cáo lui: "Vâng…”

Bà ta biết An Khánh Vương tức giận bà ta và lão vương phi thừa dịp ông bệnh nặng, thiếu chút nữa cho thế tử “bệnh chết", lão vương phi là mẫu thân, ông đương nhiên không thể nói gì, tức giận đều nhắm vào Bạch thị.

Nhưng Bạch thị cũng cảm thấy ủy khuất.

Dưới tình huống bí mật sắp bại lộ, không phải Dung Chiêu chết thì là cửu tộc An Khánh Vương phủ toàn bộ chết, Dung Chiêu dù sao cũng phải chết, bọn họ chỉ có thể bảo toàn vương phủ.

Hiện tại, thế tử dương danh, chỉ một ngày toàn bộ người trong kinh thành đều biết.

Nhưng dưới thanh danh "hiếu tử" này là lửa cháy dầu sôi, nguy hiểm cực hạn.

Không nói đến dưới sự chú ý của vạn người, giới tính của Dung Chiêu bại lộ thì làm thế nào?

Chỉ nói ba tháng sau, An Khánh Vương phủ làm sao lấy ra được mười vạn lượng bạc trắng?

Không phải mười lượng, đó là mười vạn lượng a!

Mấy năm nay An Khánh Vương ẩn nấp, sản nghiệp vương phủ cũng rơi rụng, căn bản không có bao nhiêu tài sản.

Nói rõ?

Phải nói rõ như thế nào?

Hiện tại tứ đại thân vương đều không có động tĩnh, rõ ràng là đang canh lửa, chờ xem An Khánh Vương phủ bọn họ tự đào mộ!

Bạch thị nghĩ đến đám đại phu nối liền không dứt chạy tới cửa, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, trái tim tựa như bị bóp chặt, lo lắng hãi hùng.

Thế tử An Khánh Vương phủ im hơi lặng tiếng bỗng nhiên nổi tiếng, trong vòng một ngày ngắn ngủi dương danh trong ngoài kinh thành, tin tức thậm chí dọc theo trạm dịch, đại lộ, truyền tới địa phương bên ngoài kinh thành.

Mười vạn lượng bạc trắng!

Thời đại này một lượng bạc đã đủ cho gia đình bình thường ở kinh thành chi tiêu một tháng, nông dân trồng trọt một mẫu đất, thu hoạch cả năm cộng lại, khấu trừ thuế cũng chỉ được mấy trăm văn.

Còn là do triều đình không hà khắc với nông dân mới kiếm được chừng đó.

Mười vạn lượng bạc trắng là khái niệm gì có thể tưởng tượng được.

Cũng là nói, tứ đại thân vương có thể nhanh chóng xuất ra hai vạn lượng, cùng với tên hố cha Trương Trường Ngôn lén lút chạm vào công khoản trong nhà, chắp vá lung tung mới lấy ra được hai vạn lượng.

Mà nhà bọn họ là gia đình như thế nào?

Là gia đình quý tộc chân chính, là nhóm người quyền quý nhất vương triều.

Hai vạn lượng không phải toàn bộ tài sản của bọn họ, nhưng thật sự không tính là ít, mười vạn lượng càng làm người ta kinh hãi.

Tin tức truyền ra không quá ba ngày, có rất nhiều đại phu dân gian gõ cửa An Khánh Vương phủ, phàm là người có chút tài năng, thật sự cho ra đề nghị tốt, Dung Chiêu đều sai người lấy một đến mười lượng ngân lượng cho bọn họ.

Mà những lang trung vô danh chỉ tới thử vận, không hề có năng lực, An Khánh Vương phủ cũng vô cùng khách khí, mặc dù không cho tiền, nhưng nước trà, điểm tâm gì đó, cũng đều có thể dùng.

Bọn họ không chỉ có thể cùng các đại phu khác trao đổi vài câu, tăng tiến y thuật, còn có thể mang theo mấy khối điểm tâm rời đi.

Bởi vậy, thanh danh thế tử An Khánh Vương phủ càng ngày càng tốt.

Đương nhiên, cũng có vài người không nghĩ như vậy.

"Hắn tiêu tiền như nước chảy, không bao lâu nữa sẽ tự đào mồ chôn mình!"

“Ai bảo thế tử có hiếu chứ, hắn đã nói ba tháng sau trả tiền, ta chờ vị thế tử thanh danh vô cùng tốt này thực hiện hứa hẹn." Vinh thân vương không mặn không nhạt.

Một ít quyền quý nghe nói như thế, nhịn không được lắc đầu.

Thế tử của An Khánh Vương phủ rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, một lần đắc tội tứ đại thân vương, hiện tại bọn họ không dám động đến vị Dung thế tử này, ba tháng sau thì sao?

Chỉ sợ đến lúc đó chính là ngày Dung thế tử mất sạch danh dự.

Mà dân chúng mặc kệ những thứ này.

Đại phu đủ loại trình độ từ các địa phương hội tụ đến An Khánh Vương phủ, nối liền không dứt, cửa An Khánh Vương phủ thường xuyên chật ních người tò mò.

Lực chú ý của các quyền quý trong kinh thành cũng rất khó dời đi.

An Khánh Vương phủ, An Khánh Vương thế tử, một thời gian rất dài đều là đề tài nóng hổi trong kinh.

Trong vương phủ.

Tạ Hồng mặt ủ mày chau: "Thế tử, trong số những người tới có rất ít đại phu hữu dụng, đại đa số đại phu y thuật rất kém cỏi, chỉ đến góp vui.”

Thạch Đầu nói trọng điểm: "Đúng vậy, mấy ngày nay vương gia thân thể tốt hơn rất nhiều, thế tử, bố cáo có thể gỡ xuống không?"

Dung Chiêu lắc đầu.

Mặt Tạ Hồng lập tức suy sụp, "Thế tử, vương gia hôm nay lại nổi giận rồi.”

Dung Chiêu đương nhiên biết, tiếng lão đầu kia đập chén, cô ở đông viện đều có thể nghe được.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Dung Chiêu đột nhiên hỏi: "Những đạo sĩ kia đều ở lại chứ?”

Thạch Đầu ngẩn ra, vẫn thành thật trả lời: "Nghe thế tử phân phó, tất cả đều ở lại.”

Nghe nói như thế, Tạ Hồng càng thêm đau đầu, "Đạo sĩ làm hại tiền triều diệt quốc, đương kim thánh thượng không thích thuật luyện đan, đây toàn là thủ đoạn gạt người, chỉ biết thương tổn thân thể, thế tử xin đừng làm càn.”

Thế tử chẳng lẽ muốn chuyển sang tin Đạo? Đó là sai lầm trầm trọng!

Khóe miệng Dung Chiêu nhếch lên một nụ cười, không đáp.

Thân thể An Khánh Vương càng ngày càng tốt, những đại phu treo thưởng này quả thật có chút tác dụng.

Nhưng cô bày cục diện lớn như vậy, ngoại trừ dương danh cùng "hóa giải lời buộc tội" ra, còn có một nhân tố rất quan trọng.

Cô cần nhân tài.

Nguyên nhân tiền triều diệt vong có rất nhiều, có tài chính không phong phú, kinh tế không dư dả, còn có hoàng thất tiền triều si mê luyện đan, làm cho quốc gia chướng khí mù mịt.

Ở tiền triều, đại phu không đơn thuần chỉ là đại phu, còn có... luyện đan sư và đạo sĩ.

Hoàng gia si mê luyện đan, "luyện đan thuật" của tiền triều phát triển với tốc độ cao, trải dài khắp các nơi, đều có tiến triển không tồi.

Mà sau khi tân triều thành lập, tiếp thu giáo huấn, vô cùng chướng mắt đạo sĩ, sau khi giết một đám đạo sĩ hại nước hại dân, lại hủy diệt rất nhiều đạo quán.

Mặc dù không đuổi cùng giết tận đạo sĩ, nhưng hoàn cảnh bài xích khiến cho bọn họ sinh tồn không nổi.

Những năm qua, trong kinh hầu như không còn đạo sĩ.

Trong mắt rất nhiều người, đạo sĩ là bàng môn tà đạo.

Trong mắt Dung Chiêu, một số đạo sĩ lại là nhân tài cô cần, có thể nói là nhân tài hiếm gặp giúp cô kiếm tiền.

Bảy ngày sau.

An Khánh Vương phủ treo giải thưởng đã qua bảy ngày, nghe nói An Khánh Vương thân thể tốt hơn rất nhiều, ít nhất tạm thời không chết được.

Thế tử của An Khánh Vương phủ còn chưa gỡ bố cáo xuống, vẫn dán như cũ.

Mấy ngày nay, còn có vô số đại phu chạy tới kinh thành, thật sự là một đại kỳ quan.

Trên một chiếc xe bò ngoài kinh thành.

Một lão nhân mặc áo bào xanh chắp vá, để râu, lão ngẩng đầu lên, cao giọng hỏi: "Tiểu huynh đệ, còn bao lâu nữa mới đến kinh thành?”

Nam tử trẻ tuổi đánh xe bò hồi lâu mới khàn khàn đáp lại hai chữ: "Sắp rồi.”

Lão già nhìn sườn mặt nam nhân trẻ tuổi, nhỏ giọng nói thầm một câu: "Thật là quái nhân…”

Người đàn ông đánh xe này thoạt nhìn khá trẻ tuổi, nhưng thời tiết như vậy lại mặc quần áo rất dày, khăn quàng cổ vây quanh nửa khuôn mặt, lại có mái tóc rối bù che khuất đôi mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy sống mũi cao thẳng, mặt mày sắc bén.

Xe ngựa một đường đi từ Hoài Châu tới, nam nhân này nói tổng cộng không quá mười chữ.

Nghĩ là đi nhờ xe miễn phí, ông lão rốt cuộc không nói gì, rụt về.

Tiểu đồng bên cạnh oán giận: "Sư phụ, chúng ta vì sao phải đi xa như vậy? Cái gì mà mười vạn lượng treo thưởng... Nghe như là giả.”

Dừng một chút, tiểu đạo đồng bổ sung: "Hơn nữa cho dù là thật, sư phụ cũng chỉ có thể trị thương ngoài da, y thuật vốn không tốt.”

Lão đầu trừng hắn một cái: "Ngươi thì biết cái gì?”

Lão xoa xoa cái bụng kêu ùng ục, lẩm bẩm: "Ở Hoài Châu chúng ta sắp chết đói, vẫn phải tìm chỗ mưu sinh, ta nghe người ta nói, chỉ cần có thể giúp đỡ là có thể có được một hai lượng bạc của An Khánh Vương thế tử.”

Đối với những người có bản lĩnh mà nói một hai lượng không tính là gì, nhưng đối với lão đầu cùng đạo đồng mà nói lại có thể sống mấy tháng.

Lão đầu nghĩ rất tốt, nhưng đạo đồng không quá xem trọng: "Vạn nhất chúng ta không giúp được gì, hoặc là nghe được chúng ta là đạo sĩ liền không để ý tới chúng ta thì sao?"

Lão đầu: "...”

Lão thổi râu trừng mắt: "Nói hươu nói vượn!”

Tiểu đạo đồng rụt cổ.

Một lát sau, lão nhân lại tự an ủi mình nói: "Nghe nói An Khánh Vương thế tử lương thiện hiếu khách, không có đánh đuổi người khác ra ngoài, người gác cổng mỗi ngày nấu một nồi nước, bánh ngọt, nước trà không ngừng, cho dù không cho chúng ta ngân lượng cũng có thể kiếm vài ngày cơm ăn, tìm một đường sống.”

Tiểu đạo đồng cẩn thận mở miệng: "Kinh thành chán ghét đạo sĩ nhất, năm đó sư tổ là bị kinh thành đuổi đi... Chúng ta thật sự có thể ở kinh thành tìm được cơm ăn sao? Nghe nói, kinh thành tới đạo quán cũng không có. Sư phụ, chúng ta hẳn nên sớm đổi nghề đi, đi sớm về tối, học những thứ kia..."

Thanh âm càng lúc càng nhỏ, cho đến khi biến mất, tiểu đạo đồng dưới ánh mắt trừng lớn của sư phụ, ngậm miệng lại.

Lão đầu kỳ thật cũng rất lo lắng, nhưng kinh thành là hi vọng của lão.

Học một thân "đạo thuật" không kiếm ra tiền, lão vẫn luôn mong ngóng có ngày phát huy tác dụng, ít nhất… giống như khi còn bé có miếng cơm ăn.

Lão đầu: "Cũng phải đi xem thế nào.”

Nói xong, lão nhân liền gồng cứng cổ, ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, chỉ có thân thể là lay động theo xe bò.

Tiểu đạo đồng dù sao cũng xót sư phụ lớn tuổi, không nói gì nữa, nội tâm chỉ mơ hồ tuyệt vọng.

Sư phụ không muốn nghĩ tới nếu như kinh thành không có đường sống thì phải làm sao…

Bởi vì bọn họ ngay cả lộ phí trở về Hoài Châu cũng không có, chỗ ở của bọn họ ở Hoài Châu bị thay thành chùa miếu, bọn họ đi tới nơi này là đã không có đường lui.

Nếu như không phải gặp được một “xa phu" đúng lúc trên đường lên kinh, không thu tiền xe của bọn họ, thỉnh thoảng còn chia cho bọn họ lương khô, hai người không có khả năng còn sống đi tới kinh thành.

Tiểu đạo đồng thở dài.

Lại qua một ngày, bọn họ rốt cục đến kinh thành.

Tiểu ca kia mặt lạnh, dọc theo đường đi không để ý tới bọn họ, nhưng sau khi vào kinh không lập tức bỏ lại bọn họ, tiếp tục chở bọn họ đến cửa An Khánh Vương phủ.

Tiểu Đồng nhìn phía trước, kinh ngạc há to miệng: "Nhiều người quá…”

Lão đầu cũng sợ ngây người, bên ngoài vương phủ xa hoa khí phái người ngựa tấp nập, xe ngựa, xe bò vô số, còn có không ít người quần áo hoa quý cũng chỉ đứng ở ngoài cửa.

"Cái này... đều là bởi vì thưởng bạc mà đến sao?" Lão đầu run rẩy từ xe bò đi xuống, mặt lộ vẻ khiếp sợ, theo bản năng quay đầu nhìn về phía người đánh xe, lại nhìn thấy sự kinh ngạc trong đôi mắt chưa từng có cảm xúc của đối phương.

Xa xa, bọn họ nghe được tiếng thảo luận…

“Sao ngươi lại dùng thuốc như vậy?”

“Như vậy có gì không đúng, ta vẫn kê mấy vị thuốc này mà.”

“Phi, lang băm, ngươi đây là hại người! Thuốc này căn bản không đúng bệnh.”

“Ta cũng cảm thấy phương thuốc này không đúng, nên đổi thành…”

Tiểu đồng nắm lấy ống tay áo lão nhân, hít sâu một hơi: "Thầy thuốc lợi hại như vậy… sao?”

Bên cạnh có một người đàn ông đi ngang qua nghe vậy, dùng ánh mắt nhìn bọn họ, giọng nói cũng mang theo cao ngạo…

“Từ sau khi An Khánh Vương thế tử dán bố cáo, vô số thầy thuốc tới đây, thỉnh thoảng sẽ có thầy thuốc không phục lẫn nhau, bắt đầu luận bàn. Còn có một ít đại phu lợi hại ở ngoài vương phủ chẩn bệnh từ thiện, xem bệnh miễn phí, thế tử cũng cung cấp thức ăn cho những đại phu này.”

“Hơn nữa, những người bên ngoài không phải là đại phu lợi hại nhất, người lợi hại đều ở trong vương phủ, mỗi ngày đều có thái y không trực nhật đến phủ luận bàn, đó mới là lợi hại thật.”

"Hiện tại nếu có kẻ không hiểu y thuật liền dám tới cửa lừa gạt thế tử lương thiện, sẽ bị những thầy thuốc này mắng chửi!"

Lão nhân theo bản năng lui về phía sau một bước.

Tiểu đạo đồng cũng hít sâu một hơi, luống cuống túm lấy ống tay áo lão đầu, "Sư phụ? Phải làm sao bây giờ?”

Lão đầu không biết.

Hiện tại trong đầu lão chỉ có một câu…

Xong đời, đại phu thật nhiều như vậy, đại phu giả như lão không có cách nào lừa ăn lừa uống!


Danh Sách Chương

Nhận xét Box