Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 05

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 05

 Không đến hai canh giờ, Dung Chiêu đi hết ba vương phủ còn lại, mang đi sáu vạn lượng, để lại ba tờ giấy nợ của thế tử An Khánh Vương.

Quá trình thuận lợi đến không thể tưởng tượng nổi.

Tạ Hồng vây xem toàn bộ quá trình được Thạch Đầu dìu lên xe ngựa, cả người ướt đẫm mồ hôi, bước chân cũng trở nên bay bổng, so với Dung Chiêu bên cạnh còn giống "người bệnh lâu năm" hơn.

Ánh mắt lão trống rỗng, nhìn bốn cái hộp trên xe, vẻ mặt viết… xong rồi, xong đời rồi.

Dung Chiêu rót cho lão chén nước.

Tạ Hồng một ngụm uống cạn, không để ý hình tượng mà thở hổn hển, ngữ khí tuyệt vọng: "Thế tử, ngài rốt cuộc muốn làm cái gì?"

Ngón tay Dung Chiêu vuốt ve bốn cái hộp, đột nhiên hỏi: "Tạ thúc, người thấy tứ đại thân vương thế nào?"

Tạ Hồng không rõ đề tài tại sao lại chuyển tới đây, nhưng vẫn trả lời: "Đều không phải người tốt.”

Phàm là người tốt, có thể lừa gạt Lục Nương đơn thuần của vương phủ bọn họ như vậy sao?

Bọn họ không biết Dung Chiêu đã mượn hết tứ đại vương phủ, bọn họ chỉ cho rằng "giấy nợ" là của riêng mình, mà giấy nợ chính là cơ hội để gây khó dễ cho thế tử An Khánh Vương phủ, tứ đại thân vương một người cũng không bỏ lỡ.

Trong bọn họ chỉ cần có một người tốt thì sẽ khuyên nhủ thế tử một chút.

Kết quả không chỉ không có ai khuyên, nghe được giấy nợ, mỗi người mắt bốc lên kim quang, lập tức chuẩn bị tiền, sợ Dung Chiêu chạy mất.

Đây rõ ràng không có ý đồ tốt!

Dung Chiêu cười khẽ: "Quả thật đều không phải người tốt.”

Cô thu hồi tầm mắt, quạt xếp gõ nhẹ cằm, lẩm bẩm: "Thế cục kinh thành hóa ra lại kịch liệt như thế.”

“Cái gì?" Tạ Hồng sửng sốt, không hiểu.

Dung Chiêu giống như đang trầm tư, ánh mắt thâm thúy, thanh âm nhẹ nhàng: "Tứ đại thân vương là huynh đệ của đương kim thánh thượng, địa vị siêu nhiên, còn cần phải gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ vẫn luôn khiêm tốn sao?”

Tưởng là "giấy nợ độc nhất vô nhị", có thể gây khó dễ An Khánh Vương phủ, kết quả là giấy nợ ai cũng có, không còn tác dụng gây khó dễ vốn có.

Hy vọng vụn vỡ, lại cho mượn hai vạn lượng, đương nhiên thẹn quá hóa giận.

Trương Trường Hành kinh ngạc: "An Khánh Vương thế tử làm sao dám, hắn muốn làm cái gì, đây rõ ràng là đang chọc giận tứ đại thân vương mà?”

Hạ nhân lại nói: "Du thân vương nói, Vinh thân vương cùng Lộc thân vương muốn buộc tội thế tử của An Khánh Vương phủ, nhưng Nhạc thân vương lại muốn lấy lại tiền rồi buộc tội.”

Dù sao hai vạn lượng quá nhiều, Nhạc thân vương sợ tiền xảy ra sự cố.

Cho nên Du thân vương sai người đem tin tức đưa cho Trương thừa tướng, chờ lão quyết định.

Trương Trường Triết trong lòng động ý, nhìn về phía Trương thừa tướng: "Phụ thân...”

Trương thừa tướng vuốt râu, ánh mắt lóe lên: "Chờ cái gì? Chúng ta đương nhiên phải giúp một tay.”

Trương Trường Hành có chút lo lắng: "Chúng ta buộc tội thế tử An Khánh Vương phủ, vạn nhất xảy ra sự cố gì, không lấy lại được tiền, Vinh thân vương, Lộc thân vương và Nhạc thân vương chẳng phải sẽ oán giận chúng ta sao?"

Trương thừa tướng lắc đầu, ánh mắt thâm thúy: "Không sao, có thể lấy lại là chuyện tốt, không lấy lại được cũng là chuyện tốt.”

Dừng một chút, lão bổ sung: "Gần đây sóng ngầm trong kinh bắt đầu khởi động, hoàng thượng sớm đã muốn đụng đến tứ đại thân vương, đây là một cơ hội tốt, chỉ sợ sau khi buộc tội, hoàng thượng có tịch thu An Khánh Vương phủ cũng sẽ không trả tiền lại cho bọn họ."

Trương thừa tướng cáo già, lão đương nhiên không muốn đắc tội tứ đại thân vương cùng với hoàng tử sau lưng đối phương.

Nhưng lão càng có thể bắt chuẩn mạch hoàng đế, chỉ cần có hoàng đế làm chỗ dựa, các thân vương cũng sẽ không làm gì được lão.

Hơn nữa, chuyện này bọn họ hận nhất chính là An Khánh Vương phủ.

Trương Trường Triết cảm thán: "Thế tử An Khánh Vương phủ ngu xuẩn, các thân vương tham lam, tổn thất không hai vạn lượng bạc trắng chẳng khác gì cắt thịt bọn họ. Chậc chậc, phủ Thừa tướng chúng ta không nhúng tay vào những thứ này, xem kịch, tiện đường thêm dầu vào lửa là được rồi.”

Trương thừa tướng vuốt râu, mỉm cười gật đầu.

Lão nhìn Trương Trường Hành, phân phó…

“Bảo Trần Ngự Sử ngày mai lên triều buộc tội thế tử An Khánh Vương phủ!”

Trương Trường Hành giương cao thanh âm: "Vâng, phụ thân.”

Như là nghĩ đến điều gì, Trương thừa tướng nhìn Trương Trường Ngôn: "Đúng rồi, lão tam, con vừa mới nói có chuyện tốt gì muốn nói cho ta biết?"

Vừa nhìn thấy Trương Trường Ngôn, Trương thừa tướng liền không nhịn được nhíu mày, ngữ khí nghiêm khắc: "Con bây giờ tuổi tác không nhỏ, cũng không thể suốt ngày lông bông mãi, lo thu xếp bản tính, học tập theo các ca ca con.”

Trương Trường Ngôn mặt trắng bệch đứng ở bên cạnh, cả người giống như bị sét đánh trúng, vẻ mặt dại ra.

Nghe nói như thế, hắn cứng ngắc quay đầu, ngập ngừng một lúc lâu, rốt cục gian nan phun ra sáu chữ…

“Hài nhi, không có chuyện gì.”

Nói đến câu cuối, cô nhìn Tạ Hồng, cười như không cười.

Khi nào thì một quân cờ sẽ bị người ta tranh đoạt?

Thời điểm thế cục gay cấn, bất kỳ một thế lực nào cũng sẽ không buông tha.

Tạ Hồng vẫn không hiểu lắm, lão nghi hoặc: "Thế tử ám chỉ điều gì?”

“Tạ thúc, đại sự gì sẽ dẫn đến thế cục gay cấn? Đem tứ đại thân vương đồng thời kéo xuống nước?”

Dung Chiêu hỏi xong, chậm rãi trả lời: "Đoạt đích.”

Tạ Hồng như bị sét đánh, lập tức sững sờ tại chỗ.

Sau một lúc lâu, lão ngập ngừng: "Không, không thể nào?”

Nói xong, lão lập tức phản ứng lại…

Sao lại không chứ?

Đương kim thánh thương sắp sáu mươi, tiên thái tử cũng đã qua đời mười mấy năm, nên lập tân thái tử rồi.

Dung Chiêu vén rèm lên nhìn đường phố phồn hoa bên ngoài, hơi nhếch môi: "An Khánh Vương phủ ẩn nấp quá lâu, ngay cả sóng ngầm trong kinh cũng không biết.”

Tạ Hồng sửng sốt thật lâu, cứng ngắc quay đầu, ngơ ngác nhìn sườn mặt Dung Chiêu như nhìn quái vật.

So với "đương kim thánh thượng muốn lập thái tử", Dung Chiêu có thể nhìn ra khác thường trong đó ngược lại càng làm cho lão kinh ngạc!

Đây là một tiểu nương tử gần như không ra khỏi cửa.

Nhưng chỉ từ phản ứng của tứ đại thân vương, cô đã có thể phân tích ra thế cục, đây là sức phán đoán cỡ nào?

Mà người có được sức phán đoán như vậy, cô thật sự là đầu óc hồ đồ mới có thể tìm tới tứ đại thân vương vay tiền?

Mục đích cô làm như vậy rốt cuộc là gì?

Như là nghĩ đến cái gì, Tạ Hồng mãnh liệt ngồi thẳng, vội vàng hỏi: "Thế tử, ngài chẳng lẽ muốn tham dự sao? Thế tử! Nhà chúng ta tình huống khác biệt, trên đầu có thanh đao diệt môn, không thể hành động thiếu suy nghĩ được!"

Dung Chiêu buông rèm, thu hồi tầm mắt, nở nụ cười: "Ta đương nhiên sẽ không tham dự, ta chỉ là cao hứng.”

Cao hứng sao?

Tạ Hồng lại mờ mịt.

Dung Chiêu lẩm bẩm: "Cao hứng cục diện hỗn loạn này, càng hỗn loạn mới càng tốt.”

Ngón tay cô gõ gõ trên đầu gối, trong mắt mang theo ý cười, khóe miệng nhếch lên: "Ta sẽ không mang theo An Khánh Vương phủ đặt cược vào vị hoàng tử nào, trong cục diện hỗn loạn như vậy, chỉ thích hợp xuất hiện một vị thương nhân đầu cơ trục lợi.”

“Tạ thúc, người yên tâm.”

Nghe được ba chữ cuối cùng, thân thể Tạ Hồng vô thức run rẩy.

Không không, ta tuyệt đối không yên tâm.

Dung Chiêu càng bảo lão yên tâm, lão lại càng là... kinh sợ!

Vừa trở lại cửa An Khánh Vương phủ, Dung Chiêu chú ý tới cách đó không xa có một người quen mắt "giấu đầu lộ đuôi".

Trương Trường Ngôn.

Khóe miệng Dung Chiêu lại nhếch lên.

Quả nhiên, người nọ thấy cô xuống xe, vội vàng mang người tới, hắn cẩn thận ôm một cái hộp màu đen, vẻ mặt phòng bị cùng cẩn thận.

"Ngươi đã trở lại rồi, thế tử, ngươi đi đâu vậy?" Trương Trường Ngôn thuận miệng hỏi.

Dung Chiêu: "Ta ra ngoài bái phỏng Vương thúc.”

Trương Trường Ngôn nhìn thấy hộp trên tay Tạ Hồng thì giật mình, hắn giơ tay chỉ vào hộp: "Đây là cái gì?”

Tại sao lại giống hộp chứa tiền trên tay hắn như vậy?

Dung Chiêu vẻ mặt bình tĩnh: "À, là Vương thúc tặng.”

Biếu tặng sao?

Trương Trường Ngôn quét mắt nhìn Dung Chiêu gầy yếu, trong mắt chậm rãi mang theo chút trào phúng.

Nghĩ đến là vị thân vương nào đồng tình với ma bệnh này, đưa chút thuốc, không đáng nhắc tới.

Hắn cũng không quá để ở trong lòng, trực tiếp đem hộp nhét cho cô, lại hỏi: "Giấy nợ đâu?”

“Viết xong rồi." Dung Chiêu chậm rãi lấy ra.

Ánh mắt Trương Trường Ngôn sáng lên, trực tiếp đoạt lấy.

Xem qua một lần, nội dung bên trên rõ ràng, Dung Chiêu không có giở trò, hắn nhất thời lộ ra nụ cười, thở phào nhẹ nhõm.

Dung Chiêu ôm hộp tiến lại gần: "Trương huynh yên tâm, Dung Chiêu tuyệt không quỵt nợ.”

Cô chuyển lời: "Chẳng qua hi vọng Trương huynh giữ bí mật cho Dung Chiêu, đợi đến khi kiếm được tiền sẽ lập tức trả lại cho ngươi.”

Trương Trường Ngôn theo bản năng muốn hỏi: Muốn kiếm nhiều tiền trong ba tháng, ngươi đánh bạc à?

Lại nghĩ đến kẻ trước mặt là mối thù truyền kiếp của nhà bọn họ, đành nhịn xuống, chỉ giả mù sa mưa cổ vũ: "Vậy Dung thế tử cần phải kinh doanh thật tốt, ta chờ ngày ngươi dương danh kinh thành.”

Muốn dương danh? Quả thực nằm mơ.

Hai vạn lượng này phỏng chừng phải đền ốm rồi.

Dung Chiêu hơi nhướng mày: "Có lẽ ngày mai có thể dương danh rồi?”

Trương Trường Ngôn: "... Ha ha.”

Mộng tưởng hão huyền quả thực càng ngày càng thái quá!

Hắn lười nói nhảm với tên có ý nghĩ kỳ lạ như vậy, hắn phải nhanh chóng mang theo giấy nợ trở về tranh công.

Đây chính là giấy nợ của thế tử An Khánh Vương phủ, là cơ hội gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ.

“Thế tử, Trường Ngôn cáo lui trước, ta chờ tin tốt của ngươi." Trương Trường Ngôn chắp tay.

Dung Chiêu phất phất tay: "Sẽ không để Trương huynh chờ lâu.”

Trương Trường Ngôn xoay người, mắt trợn trắng lên trời, còn chưa đi xa đã nói thầm với người hầu...

“Thế tử An Khánh Vương phủ thật sự bị nhốt đến mụ mị đầu óc rồi, ngày mai sẽ dương danh sao? Phi, nằm mơ hão huyền.”

“Chờ đi, có giấy nợ này, An Khánh Vương phủ xong rồi!”

"Ha ha ha ha, An Khánh Vương phủ thế tử ra ngoài hoạt động, người trong kinh thành rất nhanh sẽ biết có một tên thế gia tử không có tiền đồ hơn ta xuất hiện rồi!”

Trương Trường Ngôn rất cao hứng, cằm hất lên, bước chân nhẹ nhàng.

Dung Chiêu thản nhiên thu hồi tầm mắt, chỉ đưa hộp cho Tạ Hồng.

Tạ Hồng đã bỏ cuộc, hai mắt lão dại ra, thanh âm hữu khí vô lực: "Thế tử, ngài lại còn mượn tiền nhà Trương thừa tướng, Trương thừa tướng nếu biết..."

“Ừ, Trương thừa tướng có quan hệ với chúng ta, nên tránh xa lão, hợp tác với các con lão thì tốt hơn." Dung Chiêu đi vào trong vương phủ.

Tạ Hồng: "...”

Lão cảm thấy lời thế tử hiện tại nói càng ngày càng khó hiểu.

Tạ Hồng ôm hộp đuổi theo, hạ giọng: "Thế tử, ngài làm gì mượn nhiều tiền như vậy?”

Dung Chiêu: "Chỉ là mười vạn lượng." Ngày mai có thể tiêu sạch.

Hai người một trước một sau tiến vào vương phủ.

Thạch Đầu ôm hộp đuổi theo, mà Nguyên Bảo thì bị thị vệ nhìn chằm chằm, lặng lẽ giải đi.

Dung Chiêu vừa mới đi tới tiền viện, một bóng người bước nhanh nghênh đón, người nọ vẻ mặt nôn nóng, vừa vui sướng vừa lo lắng.

“Thế tử, vương gia tỉnh rồi, ngài ấy đang chờ gặp ngài.”

Lâm ma ma hạ giọng: "vương phi nói, vương gia hình như rất tức giận...”

Dung Chiêu vuốt cằm, nhấc chân đi đến phòng dưỡng bệnh của An Khánh Vương ở chủ viện.

Bên trong vẫn là những người đó, tổ mẫu Triệu thị, vương phi Lâm thị, trắc phi Bạch thị, cùng với mấy hạ nhân tín nhiệm.

An Khánh Vương Dung Vĩ được người đỡ ngồi ở trên giường, Lâm thị bưng thuốc, hốc mắt lão vương phi đỏ bừng.

Thấy cô đi vào, lão vương phi lập tức vẫy tay: "Thế tử mau tới đây, vương gia tỉnh rồi.”

Dung Chiêu tiến lên vài bước, tư thái nhẹ nhàng, hành lễ vấn an: "Hài nhi bái kiến phụ thân.”

An Khánh Vương giơ tay lên, há miệng, lắc lư, khó khăn lên tiếng: "... A a.”

Bạch thị ghé sát vào nhìn miệng ông, vội phiên dịch: "Thế tử, vương gia hỏi thế tử đi ra ngoài làm cái gì?"

Bà nhìn Dung Chiêu, ánh mắt không đồng ý: "Vương gia đã tỉnh một lúc, còn nói thế tử không nên ra ngoài, sau này không được ra khỏi phủ.”

Ánh mắt Bạch thị mơ hồ oán giận, bà đã nói dựa theo tính cách An Khánh Vương làm sao có thể đồng ý Dung Chiêu xuất phủ?

Quả nhiên là thế tử tự chủ trương.

Dung Chiêu kinh ngạc: "A? Phụ thân không cho con ra ngoài sao? Lúc trước phụ thân rõ ràng đã đồng ý mà.”

Lâm thị ảo não giải thích: "Chắc là Lục Lang hiểu lầm ý của vương gia.”

Lão vương phi Triệu thị cũng không nghĩ tới Dung Vĩ sau khi tỉnh lại tức giận như vậy, nhưng người đã đi ra ngoài lại trở về, chuyện này không thể thay đổi.

Bà chỉ có thể hỏi: "Cho nên thế tử đi ra ngoài làm cái gì? Có người hoài nghi thế tử không?”

Vấn đề trước chỉ là thuận miệng hỏi, phía sau mới là điểm bà để ý.

---

Trong mắt bà, Dung Chiêu đi ra ngoài cũng không làm được gì, chỉ cần lộ mặt cho người ta cảm thấy cô là "nam tử", dao động hoài nghi của Trương thừa tướng là được.

Dung Chiêu: "Hẳn là không có hoài nghi.”

Nói xong, cô dừng lại, tiếp tục thờ ơ nói: "Hài nhi đi đến tứ đại vương phủ, tổng cộng mượn tám vạn lượng bạc trắng.”

Mọi người: "!!!”

Bạch thị trực tiếp từ trên ghế nhảy xuống, thanh âm bén nhọn: "Thế tử nói cái gì?!”

Lâm thị cũng mở to hai mắt: "Lục Lang, con đi ra ngoài vay tiền? Tại sao phải vay tiền?”

Lúc trước vay tiền Trương Tam công tử, mục đích là để cho hắn ở trước mặt Trương thừa tướng cố gắng bảo vệ thân phận nam nhi của Dung Chiêu, nhưng tại sao còn đồng thời mượn tiền tứ đại thân vương?

Hơn nữa…

Tám vạn lượng!

Đây là con số kinh người gì.

Bạch thị liều mạng lắc đầu: "Làm sao có thể? Bọn họ dựa vào cái gì cho thế tử mượn?”

Dung Chiêu buông tay: "Ta viết giấy nợ bọn họ liền cho ta mượn, còn nói không cần trả gấp, bảo ta cứ thoải mái mà dùng.”

Mọi người: "...”

Mấy người phụ nữ đồng loạt hít một hơi khí lạnh.

Lâm thị vẻ mặt lo lắng, đứng lên đi tới, cau mày nói: "Chiêu nhi đúng là hồ đồ, mau cho người đi trả tiền lại, đem giấy nợ lấy về.”

Thanh âm Triệu thị khàn khàn: "Chỉ sợ bọn họ không nhất định nguyện ý trả.”

Trắc phi Bạch thị muốn khóc, tay quấn khăn tay: Những thân vương khác còn có thể cầu tình, nhưng Du thân vương và Trương thừa tướng quan hệ vô cùng tốt, chỉ sợ chuyện này bị Trương thừa tướng biết sẽ không tốt.”

Bạch thị oán giận: "Đã nói không nên để thế tử ra ngoài, đây quả thật là gây phiền toái lớn!"

Lâm thị dừng lại, bà nhìn về phía Triệu thị, ánh mắt thấp thỏm lo âu: "Mẫu thân, sẽ không làm ầm ĩ đến trước mặt Hoàng thượng chứ?”

Triệu thị cứng ngắc, trong đầu ong ong vang lên, không nghĩ ra được cách gì.

Dung Chiêu chậm rãi trả lời: "Sẽ, sáng mai vào triều, Trương thừa tướng sẽ buộc tội con.”

Phốc...

Trên giường, An Khánh Vương vẫn không nói chuyện đột nhiên phun ra một ngụm máu.

“Vương gia!!”

Trương phủ.

Trương Tam công tử Trương Trường Ngôn cao hứng về nhà, trong lòng ôm giấy nợ, vui sướng biết bao.

Người hầu Ngọc Trúc vừa rồi cùng hắn đi ra ngoài là tâm phúc, Ngọc Trúc mơ hồ lo lắng: "Tam công tử, chúng ta lén làm như vậy... Thừa tướng có mất hứng hay không?”

Trương Trường Ngôn nhướng mày: "Yên tâm đi, đây chính là cơ hội gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ, phụ thân sẽ chỉ cao hứng mà thôi!"

Hắn tương đối đắc ý: "May là ta lập tức xoay tiền được, nắm lấy cơ hội, việc này nếu bị những người khác biết, khẳng định cũng sẽ không bỏ qua Dung Chiêu, hai vạn lượng đúng là rất nhiều, nhưng có thể gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ nha."

Ngọc Trúc: "Nhưng hơn một vạn lượng trong này đều là tiền công khoản.”

Trương Trường Ngôn: "Lát nữa ta sẽ đưa giấy nợ cho phụ thân, ông ấy chắc chắn sẽ rất vui, tiền này cũng sẽ bù vào giúp ta, nhất định sẽ khen ngợi ta.”

Nói xong, hắn vui sướng đi đến thư phòng, trực tiếp đi vào, thanh âm sang sảng: "Phụ thân!"

Trong thư phòng lúc này không chỉ có Trương thừa tướng, còn có hai huynh đệ khác của Trương gia cùng với một hạ nhân.

Trương thừa tướng khẽ nhíu mày: "Sau này cho người bẩm báo rồi vào.”

Trương Trường Ngôn hơi cứng đờ, mắt thấy Trương Trường Hành và Trương Trường Triết đứng ở trong phòng, bĩu môi, thầm nghĩ lát nữa sẽ cho các ngươi mở rộng tầm mắt.

Hắn tiến lên một bước: "Phụ thân, con có một chuyện tốt…"

Trương thừa tướng khoát tay, ngắt lời hắn: "Lát nữa hãy nói, ta có việc gấp cần xử lý.”

Nói xong, Trương thừa tướng không hề để ý Trương Trường Ngôn nữa, nhìn người phía dưới, ánh mắt mang theo không thể tin: "Thật sao?”

“Đúng vậy, thừa tướng.”

Tiểu nhân cung kính trả lời: "Là Du thân vương phủ tự mình đưa tới tin tức, Du thân vương rất tức giận, ba đại thân vương khác cũng đều rất tức giận.”

Không tức giận sao được?

------

Danh Sách Chương

Nhận xét Box