Tứ Hoàng Tử "...!!”
Bọn họ hiểu rồi!
Dung Chiêu mở tiệc lớn, chỉ sợ không đơn thuần là vì ăn mừng An Khánh Vương thân thể khỏe mạnh, mà còn chuẩn bị kinh doanh buôn bán, kiếm tiền trả nợ?
Nhìn nơi này, lại nhớ đến pháo hoa còn chưa xem đã nghiền...
Việc làm ăn này quả thật cũng không tệ lắm.
Nhưng cách ba tháng chỉ còn hơn mười ngày, làm sao có thể kiếm đủ tám vạn lượng?
Hơn nữa thông thường yến tiệc đều làm ở nhà mình, nơi này tuy rằng rất tốt, nhưng ở địa bàn người khác làm yến tiệc e rằng không ổn lắm?
Dung thế tử mở vườn tổ chức yến tiệc, tất nhiên cũng là muốn kiếm tiền, sợ rằng sẽ không rẻ.
Nhưng ngẫm lại trải nghiệm ở yến hội hôm nay, nếu nhà mình cũng có thể tổ chức yến hội giống vậy, quả nhiên vừa hoàn mỹ lại bớt việc, thật sự làm người ta có chút động tâm...
Pháo hoa kết thúc, bữa tiệc cũng dừng ở đây.
Toàn bộ đêm nay đối với khách nhân mà nói đều là một hồi trùng kích, bọn họ mang theo đủ loại tâm tư phức tạp ngồi lên xe ngựa, đánh đường hồi phủ.
Có người đang thảo luận Phúc Lộc Trang, có người thảo luận mỹ vị trên yến tiệc, còn có người đang đàm luận pháo hoa rung động kia.
“Nếu có thể tổ chức yến hội trong Phúc Lộc Trang cũng không tệ.”
“Muốn xây dựng một khu vườn đẹp như vậy quá đắt, nhưng thuê Phúc Lộc Trang chỉ sợ cũng không rẻ.”
“Gia gia, con còn muốn ăn thịt viên cua và lẩu chua cay.”
“Nếu nhà ai tổ chức yến hội ở đây, có thể có thịt Đông Pha ăn, ta nhất định phải tới tham gia.”
“Pháo hoa kia rốt cuộc là vật gì? Chế tạo như thế nào? Thật sự là chưa xem đã nghiền.”
"Pháo hoa quả thật đẹp mắt, không biết có thể chỉ thuê pháo hoa hay không, đốt hơn nửa canh giờ xem cho đã!"
“Còn chưa biết giá pháo hoa bao nhiêu, sợ rằng cũng không rẻ…”
…
Trên xe ngựa Trương thừa tướng.
Trương thừa tướng đen mặt ngồi đó, sắc mặt rất không tốt.
Bữa tiệc này quả thật vô cùng xa hoa lãng phí, nhưng cuối cùng tình hình biến đổi, Dung Chiêu muốn mượn khu vườn này kiếm tiền.
Kinh doanh vốn có chút mất mặt, nhưng đối phương có lý do "hiếu thuận", "phục vụ mọi người", "không thể lãng phí khu vườn", "trả nợ", vậy thì tuyệt đối không mất mặt, ngược lại còn khiến người ta kính nể.
Vì dỗ phụ thân vui vẻ mà vay tiền, mở cửa kinh doanh để trả nợ, còn là một vụ làm ăn rất có tính sáng tạo như thế!
Lại nhìn cảnh trí Phúc Lộc Trang, mỹ thực trên bàn, pháo hoa nở rộ...
Thế tử An Khánh Vương thật sự là một bại gia tử ngu xuẩn sao?
Nghĩ tới đây, cả người Trương thừa tướng đều không khỏe!
Trương Trường Hành thở dài: "Dung thế tử như vậy, sợ không có cách nào dùng lý do xa hoa lãng phí để công kích hắn.”
Trương Trường Triết nhìn sắc mặt phụ thân, trừng mắt nhìn Trương Trường Hành, ho khan một tiếng, an ủi: "Mặc dù không thể dùng lý do xa hoa lãng phí công kích Dung thế tử, nhưng cách hạn trả nợ chỉ còn hơn mười ngày, dù thế nào cũng không kiếm được tám vạn lượng, đến lúc đó sợ rằng vẫn phải bán tài sản đổi tiền.”
Nghe vậy, sắc mặt Trương thừa tướng khá hơn một chút.
Lão hít sâu một hơi, hừ lạnh một tiếng: "Dung Chiêu nếu làm vậy sớm hai tháng, chỉ sợ thật sự có thể kiếm chút tiền, nhưng hiện tại thời gian có hạn, hơn nữa ở địa bàn người khác tổ chức yến tiệc, nói đến cùng cũng kỳ quái. Những hào môn vọng tộc kia chắc chắn sẽ chần chừ quan sát, hơn mười ngày mà thôi, nháy mắt liền trôi qua."
Dừng một chút, lão nghiêng đầu hạ giọng: "Gần đây các con chú ý một chút, xem ai có ý này.”
Trương Trường Triết mắt sáng lên: "Được! Chúng ta khuyên nhủ bọn họ, ít nhất trước khi hết thời hạn ba tháng không để cho Dung thế tử tiếp nhận việc làm ăn.”
Trương thừa tướng chậm rãi gật đầu.
Lúc này tâm tình lão rất không tốt, cũng không chú ý tới...
Tam nhi tử nhà lão không có ở trên xe ngựa, cũng không có trên xe của nữ quyến trong nhà!
Người còn ở Phúc Lộc Trang.
…
Người lục tục đi hết, khuôn mặt tươi cười của An Khánh Vương trong nháy mắt suy sụp.
Ông quay đầu nhìn Dung Chiêu, gom góp một đống vấn đề muốn hỏi, nhưng Dung Chiêu mở miệng trước: "Phụ thân, người chờ một lát, hài nhi có một số việc muốn phân phó.”
Dung Bình: "...?”
Để cho lão cha chờ, đây có thể là hiếu tử sao?!
Ông nghẹn một bụng lửa, lại nói không nên lời.
Cách bọn họ không xa, lão vương phi nắm tay vương phi phân phó: "Chúng ta đi dạo trong vườn, đêm nay ở lại thôn trang.”
Vương phi Lâm thị gật đầu: "Ăn có chút no, nên nghỉ ở đây.”
Lão vương phi thở dài: "Lớn tuổi rồi, cơ thể cũng không tốt.”
Bắt đầu từ khi thế tử treo giải thưởng, bắt đầu từ sau khi Vương gia tỉnh lại, lão vương phi cái gì cũng mặc kệ, bà vẫn giống như mười bảy năm nay chỉ một lòng một dạ nhốt mình trong nhà niệm Phật.
Về phần Dung Chiêu, tự có phụ thân cô quản thúc.
Đại khái là bởi vì áy náy, lão vương phi không dám đối mặt Dung Chiêu, cũng không ngăn cản cô cái gì.
Nhưng động tĩnh của đối phương thật sự làm cho lòng người run sợ, lão vương phi chỉ có thể ở nhà niệm Phật, cầu thần phật phù hộ An Khánh Vương phủ bọn họ.
Vương phi ủng hộ Dung Chiêu vô điều kiện, hiện tại thấy Dung Chiêu tổ chức yến tiệc hoàn hảo, lại dùng yến tiệc ngăn chặn lời ra tiếng vào của người khác, bà nhẹ nhàng thở ra, trong mắt mang theo ý cười.
Hai người rời đi, ở đây chỉ còn lại Dung Chiêu và hạ nhân mở "cuộc họp", làm cho An Khánh Vương, Bạch thị và nhị tỷ, tứ tỷ của Dung Chiêu tức thở phì phò.
Dung Chiêu đứng hàng thứ sáu trong An Khánh Vương phủ.
Năm tỷ tỷ lấy tên "Cầm Kỳ Thư Họa Tích", tên đệm chữ Hương, tên của Nhị Nương và Tứ Nương là Dung Hương Kỳ và Dung Hương Họa.
Đại Nương Dung Hương Cầm là do nguyên phối của Dung Bình sinh ra, chỉ nhỏ hơn vương phi Lâm thị năm tuổi, hiện giờ đã ba mươi lăm.
Cô xuất giá sớm, năm đó Dung Bình sợ tiết lộ thân phận của Dung Chiêu, cũng sợ liên lụy Đại Nương, mấy năm nay không lui tới nhà đại nữ nhi, Dung Hương Cầm chỉ cho rằng có mẹ kế là có cha dượng, quan hệ với Dung gia chỉ duy trì ngoài mặt.
Hôm nay đại khái là không vui vì Dung Chiêu làm ra động tĩnh lớn như vậy, bản thân Đại Nương không có mặt.
Nhị Nương cũng xuất giá sớm, nhưng Bạch thị không giấu hai nữ nhi của mình, Dung Hương Kỳ và Dung Hương Thư đều biết chân tướng.
Tam Nương Dung Hương Thư gả đi xa thì thôi, Dung Hương Kỳ biết chân tướng, toàn bộ quá trình đêm nay hết hồn hết vía.
Tứ Nương Dung Hương Họa cũng gả ở trong kinh, lúc cô xuất giá Dung Bình đã bắt đầu co đầu rụt cổ, cho nên không gả con gái cho vương công quý tộc, nhưng dù sao cũng là thứ nữ của An Khánh Vương, cuối cùng gả cho cháu trai thái phó.
Ngũ Nương Dung Hương Tích chỉ lớn hơn Dung Chiêu ba tuổi, khi còn bé vẫn rất chiếu cố "đệ đệ".
An Khánh Vương chọn cho cô một vị hôn phu rất tốt, là cháu trai của Lại bộ thượng thư, thanh niên tài tuấn rất có danh tiếng trong kinh thành, Từ Minh Chí.
Hiên nay Dung Hương Tích bởi vì phu quân Từ Minh Chí bị điều chức mà trở thành Thông Phán phu nhân.
Cũng bởi vậy, hôm nay chỉ có Dung Hương Kỳ và Dung Hương Họa có mặt.
Dung Hương Kỳ thở dài một hơi, hạ giọng nói với Bạch thị: "Con thấy Lục Nương... Lục đệ trưởng thành rất nhiều, hôm nay nhiều người như vậy lại không lộ ra chút sơ hở nào, thật sự là chuyện đáng vui mừng.”
Dung Hương Họa bên cạnh gật đầu: "Bây giờ thân thể phụ thân cũng đã khôi phục, không còn lo lắng tính mạng, ta cuối cùng cũng có thể yên tâm.”
Bạch thị trợn trắng mắt: "Yên tâm cái gì?”
Bà quấn khăn tay: "Làm gì có bí mật nào giấu được cả đời, thế tử bây giờ cũng mười bảy, rồi sẽ có lúc tứ hôn, thế tử gây ra động tĩnh lớn như vậy, trong kinh bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, chỉ cần không cẩn thận vạn kiếp bất phục!"
Dung Hương Họa nhìn Bạch thị, chậm rãi mở miệng: "Lục đệ gây ra động tĩnh, chỉ sợ là lo lắng lại có người trong phủ lén lút hạ độc mình..."
Bạch thị nhất thời bị nghẹn.
“Trắc phi, hôm nay phụ thân đã tỉnh, thế tử cũng đã trưởng thành, người ở hậu trạch xin đừng xen vào đại sự của quý phủ." Dung Hương Họa nói xong xoay người rời đi.
Đây là cảnh cáo Bạch thị!
Dung Hương Họa đương nhiên biết sự tồn tại của Lục Nương đối với vương phủ nguy hiểm cỡ nào, nhưng Lục Nương vô tội, Bạch thị trong lời ngoài lời đều là Dung Chiêu không nên tồn tại, lúc trước lại thiếu chút nữa hạ độc giết người, sao có thể không làm cho người ta tức giận?
Hiện giờ phụ thân đã tỉnh táo, Dung Chiêu hiển nhiên cũng đã có tính toán, bất an của Dung Hương Họa cuối cùng cũng thoáng buông lỏng.
Cô đi về phía Dung Bình và Dung Chiêu, tạm biệt hai người.
Lúc gần đi, cô nói với Dung Chiêu: "Lục lang, nếu Phúc Lộc Trang tổ chức yến hội, vậy sau này mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ tỷ đều giao cho Lục lang.”
Dung Chiêu biết vị tứ tỷ này ủng hộ "việc làm ăn" của mình, cười gật đầu: "Tứ tỷ yên tâm, Dung Chiêu nhất định không phụ sự ủy thác.”
Dừng một chút, cô lại nói: "Chỉ là không biết tứ tỷ có thể truyền tin tức đã đặt trước Phúc Lộc Trang ra ngoài hay không?"
“Chuyện này có gì khó?" Dung Hương Họa gật đầu.
Suy nghĩ một chút, cô rốt cuộc bổ sung một câu: "Thế tử, hết thảy cẩn thận.”
Nghe vậy, trong mắt Dung Chiêu hiện lên một tia ý cười, nhẹ nhàng gật đầu.
Nguyên chủ cùng Ngũ Nương quan hệ tốt nhất, quan hệ với bốn tỷ tỷ khác cũng rất tốt, chỉ có Đại Nương cơ hồ không cùng vương phủ lui tới, hàng năm sinh nhật của Dung Chiêu, đối phương đều dụng tâm tặng lễ.
Bạch thị ở đằng sau tức thở hổn hển: "Tứ Nương có ý gì? Ta không phải là lo lắng cho An Khánh Vương phủ sao? Cũng tới tuổi rồi, chẳng lẽ thế tử không thành thân? Sau này…”
Dung Hương Kỳ thật sự bất đắc dĩ với mẹ ruột, cô vội vàng ngắt lời: "Trắc phi về sau đừng hồ đồ, thế tử chết bệnh, An Khánh Vương phủ vẫn lao đao thôi.”
Cô cắn cắn môi, hạ giọng: "Nếu thật sự không từ chối được, vậy thì ‘gả’ con gái của hài nhi cho Lục Lang đi…”
Trắc phi Bạch thị mở to hai mắt, không thể tin nhìn Dung Hương Kỳ.
Dung Chiêu không biết hai người kia lén lút thương lượng cái gì, đương nhiên cô cũng sẽ không để trong lòng, không quan tâm đối phương thương lượng gì, chỉ cần cô không gật đầu, hết thảy đều vô dụng.
Bạch thị cũng chỉ dám nhảy lên nhảy xuống trước mặt nữ nhi, không dám nhảy đến trước mặt Dung Chiêu.
Dung Chiêu tiếp tục họp với hạ nhân.
Dung Bình bên cạnh bị bỏ qua, nhịn không được mở miệng: "Yến hội đêm nay con quả thật làm không tệ, nhưng trong kinh không có tiền lệ tổ chức yến hội ở nhà người khác, cách kỳ hạn ba tháng không còn xa, con cho rằng có ai tới đặt trước?”
Dung Chiêu: "Hiện tại chưa có tiền lệ, nhưng sau này sẽ có.”
Cô bình tĩnh phân phó: "Tạ thúc dẫn người đi chuẩn bị, ngày mai ở trong kinh lan tin 'Cả đời chỉ có một lần tiệc cưới, nếu có thể tổ chức ở Phúc Lộc Trang, không uổng phí đời này', ‘Nếu có thể ở Phúc Lộc Trang chúc thọ cho trưởng bối, coi như là hiếu tử’, ‘Đều là thư hương thế gia, nếu nhà người khác tổ chức yến tiệc ở Phúc Lộc Trang mà nhà ngươi lại tổ chức trong nhà chật chội, vậy thì quá khó coi'... Những lời này truyền ra ngoài."
Tạ Hồng mở to hai mắt.
Dung Bình cũng mở to hai mắt.
Còn có thể như vậy sao?
Thời buổi này người có thân phận rất trọng mặt mũi, nếu như trong kinh lưu truyền như vậy, chỉ sợ đúng là có không ít người động tâm!
Dung Chiêu tiếp tục: "Mặt khác lại thả ra tin tức đã có vài nhà đặt bàn trước ở Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Trang đang chuẩn bị thiệp mời, Phúc Lộc Trang mỗi ngày chỉ có thể tiếp đãi một nhà, không ít ngày lành đều bị người ta đặt rồi, chậm chân chỉ sợ là ngày lành trong vòng nửa năm đều bị đặt hết!"
Phát pháo thứ nhất đã vang, các thủy quân cũng nên lên sàn rồi.
Quan sát sao?
Không, cô sẽ không cho bọn họ thời gian chờ đợi.
Tạ Hồng: "...???”
Dung Bình: "????”
Dung Chiêu: "Tốn chút tiền phái người đi các tửu lâu và quán cơm lớn hỏi thăm xem có nhà nào đã đặt bàn ở Phúc Lộc Trang, đến lúc đó bọn họ ở ngoài thành nhìn lén pháo hoa thần kỳ. Nhất định phải loan tin rộng rãi, để cho các đại gia tộc trong kinh đều nhận được tin tức, biết dân chúng chú ý và mong chờ Phúc Lộc Trang ra sao."
Dung Chiêu: "Đúng rồi, còn phải dùng tiền mời tài tử viết thơ, viết nhạc cho Phúc Lộc Trang.”
Tạ Hồng: "...”
Dung Bình: "..”.
Dung Chiêu: "Còn có thể loan truyền tin tức hoàng thượng thương lượng với thế tử An Khánh Vương, lấy quốc khánh trong hậu cung cho An Khánh Vương phủ đi đốt pháo hoa, yến tiệc pháo hoa ở Phúc Lộc Trang đang rất thịnh hành.”
Tạ Hồng: "...!”
Dung Bình rốt cục nhịn không được, hít sâu một hơi: "Đoạn trước không nói, nhưng hoàng thượng thương lượng với con lúc nào?"
Nhận xét Box