Nói đến câu cuối, cô nhìn Tạ Hồng, cười như không cười.
Khi nào thì một quân cờ sẽ bị người ta tranh đoạt?
Thời điểm thế cục gay cấn, bất kỳ một thế lực nào cũng sẽ không buông tha.
Tạ Hồng vẫn không hiểu lắm, lão nghi hoặc: "Thế tử ám chỉ điều gì?”
“Tạ thúc, đại sự gì sẽ dẫn đến thế cục gay cấn? Đem tứ đại thân vương đồng thời kéo xuống nước?”
Dung Chiêu hỏi xong, chậm rãi trả lời: "Đoạt đích*.”
*Đoạt đích/夺嫡: tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế
Tạ Hồng như bị sét đánh, lập tức sững sờ tại chỗ.
Sau một lúc lâu, lão ngập ngừng: "Không, không thể nào?”
Nói xong, lão lập tức phản ứng lại…
Sao lại không chứ?
Đương kim thánh thương sắp sáu mươi, tiên thái tử cũng đã qua đời mười mấy năm, nên lập tân thái tử rồi.
Dung Chiêu vén rèm lên nhìn đường phố phồn hoa bên ngoài, hơi nhếch môi: "An Khánh Vương phủ ẩn nấp quá lâu, ngay cả sóng ngầm trong kinh cũng không biết.”
Tạ Hồng sửng sốt thật lâu, cứng ngắc quay đầu, ngơ ngác nhìn sườn mặt Dung Chiêu như nhìn quái vật.
So với "đương kim thánh thượng muốn lập thái tử", Dung Chiêu có thể nhìn ra khác thường trong đó ngược lại càng làm cho lão kinh ngạc!
Đây là một tiểu nương tử gần như không ra khỏi cửa.
Nhưng chỉ từ phản ứng của tứ đại thân vương, cô đã có thể phân tích ra thế cục, đây là sức phán đoán cỡ nào?
Mà người có được sức phán đoán như vậy, cô thật sự là đầu óc hồ đồ mới có thể tìm tới tứ đại thân vương vay tiền?
Mục đích cô làm như vậy rốt cuộc là gì?
Như là nghĩ đến cái gì, Tạ Hồng mãnh liệt ngồi thẳng, vội vàng hỏi: "Thế tử, ngài chẳng lẽ muốn tham dự sao? Thế tử! Nhà chúng ta tình huống khác biệt, trên đầu có thanh đao diệt môn, không thể hành động thiếu suy nghĩ được!"
Dung Chiêu buông rèm, thu hồi tầm mắt, nở nụ cười: "Ta đương nhiên sẽ không tham dự, ta chỉ là cao hứng.”
Cao hứng sao?
Tạ Hồng lại mờ mịt.
Dung Chiêu lẩm bẩm: "Cao hứng cục diện hỗn loạn này, càng hỗn loạn mới càng tốt.”
Ngón tay cô gõ gõ trên đầu gối, trong mắt mang theo ý cười, khóe miệng nhếch lên: "Ta sẽ không mang theo An Khánh Vương phủ đặt cược vào vị hoàng tử nào, trong cục diện hỗn loạn như vậy, chỉ thích hợp xuất hiện một vị thương nhân đầu cơ trục lợi.”
“Tạ thúc, người yên tâm.”
Nghe được ba chữ cuối cùng, thân thể Tạ Hồng vô thức run rẩy.
Không không, ta tuyệt đối không yên tâm.
Dung Chiêu càng bảo lão yên tâm, lão lại càng là... kinh sợ!
Vừa trở lại cửa An Khánh Vương phủ, Dung Chiêu chú ý tới cách đó không xa có một người quen mắt "giấu đầu lộ đuôi".
Trương Trường Ngôn.
Khóe miệng Dung Chiêu lại nhếch lên.
Quả nhiên, người nọ thấy cô xuống xe, vội vàng mang người tới, hắn cẩn thận ôm một cái hộp màu đen, vẻ mặt phòng bị cùng cẩn thận.
"Ngươi đã trở lại rồi, thế tử, ngươi đi đâu vậy?" Trương Trường Ngôn thuận miệng hỏi.
Dung Chiêu: "Ta ra ngoài bái phỏng Vương thúc.”
Trương Trường Ngôn nhìn thấy hộp trên tay Tạ Hồng thì giật mình, hắn giơ tay chỉ vào hộp: "Đây là cái gì?”
Tại sao lại giống hộp chứa tiền trên tay hắn như vậy?
Dung Chiêu vẻ mặt bình tĩnh: "À, là Vương thúc tặng.”
Biếu tặng sao?
Trương Trường Ngôn quét mắt nhìn Dung Chiêu gầy yếu, trong mắt chậm rãi mang theo chút trào phúng.
Nghĩ đến là vị thân vương nào đồng tình với ma bệnh này, đưa chút thuốc, không đáng nhắc tới.
Hắn cũng không quá để ở trong lòng, trực tiếp đem hộp nhét cho cô, lại hỏi: "Giấy nợ đâu?”
“Viết xong rồi." Dung Chiêu chậm rãi lấy ra.
Ánh mắt Trương Trường Ngôn sáng lên, trực tiếp đoạt lấy.
Xem qua một lần, nội dung bên trên rõ ràng, Dung Chiêu không có giở trò, hắn nhất thời lộ ra nụ cười, thở phào nhẹ nhõm.
Dung Chiêu ôm hộp tiến lại gần: "Trương huynh yên tâm, Dung Chiêu tuyệt không quỵt nợ.”
Cô chuyển lời: "Chẳng qua hi vọng Trương huynh giữ bí mật cho Dung Chiêu, đợi đến khi kiếm được tiền sẽ lập tức trả lại cho ngươi.”
Trương Trường Ngôn theo bản năng muốn hỏi: Muốn kiếm nhiều tiền trong ba tháng, ngươi đánh bạc à?
Lại nghĩ đến kẻ trước mặt là mối thù truyền kiếp của nhà bọn họ, đành nhịn xuống, chỉ giả mù sa mưa cổ vũ: "Vậy Dung thế tử cần phải kinh doanh thật tốt, ta chờ ngày ngươi dương danh kinh thành.”
Muốn dương danh? Quả thực nằm mơ.
Hai vạn lượng này phỏng chừng phải đền ốm rồi.
Dung Chiêu hơi nhướng mày: "Có lẽ ngày mai có thể dương danh rồi?”
Trương Trường Ngôn: "... Ha ha.”
Mộng tưởng hão huyền quả thực càng ngày càng thái quá!
Hắn lười nói nhảm với tên có ý nghĩ kỳ lạ như vậy, hắn phải nhanh chóng mang theo giấy nợ trở về tranh công.
Đây chính là giấy nợ của thế tử An Khánh Vương phủ, là cơ hội gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ.
“Thế tử, Trường Ngôn cáo lui trước, ta chờ tin tốt của ngươi." Trương Trường Ngôn chắp tay.
Dung Chiêu phất phất tay: "Sẽ không để Trương huynh chờ lâu.”
Trương Trường Ngôn xoay người, mắt trợn trắng lên trời, còn chưa đi xa đã nói thầm với người hầu...
“Thế tử An Khánh Vương phủ thật sự bị nhốt đến mụ mị đầu óc rồi, ngày mai sẽ dương danh sao? Phi, nằm mơ hão huyền.”
“Chờ đi, có giấy nợ này, An Khánh Vương phủ xong rồi!”
"Ha ha ha ha, An Khánh Vương phủ thế tử ra ngoài hoạt động, người trong kinh thành rất nhanh sẽ biết có một tên thế gia tử không có tiền đồ hơn ta xuất hiện rồi!”
Trương Trường Ngôn rất cao hứng, cằm hất lên, bước chân nhẹ nhàng.
Dung Chiêu thản nhiên thu hồi tầm mắt, chỉ đưa hộp cho Tạ Hồng.
Tạ Hồng đã bỏ cuộc, hai mắt lão dại ra, thanh âm hữu khí vô lực: "Thế tử, ngài lại còn mượn tiền nhà Trương thừa tướng, Trương thừa tướng nếu biết..."
“Ừ, Trương thừa tướng có quan hệ với chúng ta, nên tránh xa lão, hợp tác với các con lão thì tốt hơn." Dung Chiêu đi vào trong vương phủ.
Tạ Hồng: "...”
Lão cảm thấy lời thế tử hiện tại nói càng ngày càng khó hiểu.
Tạ Hồng ôm hộp đuổi theo, hạ giọng: "Thế tử, ngài làm gì mượn nhiều tiền như vậy?”
Dung Chiêu: "Chỉ là mười vạn lượng." Ngày mai có thể tiêu sạch.
Hai người một trước một sau tiến vào vương phủ.
Thạch Đầu ôm hộp đuổi theo, mà Nguyên Bảo thì bị thị vệ nhìn chằm chằm, lặng lẽ giải đi.
…
Dung Chiêu vừa mới đi tới tiền viện, một bóng người bước nhanh nghênh đón, người nọ vẻ mặt nôn nóng, vừa vui sướng vừa lo lắng.
“Thế tử, vương gia tỉnh rồi, ngài ấy đang chờ gặp ngài.”
Lâm ma ma hạ giọng: "vương phi nói, vương gia hình như rất tức giận...”
Dung Chiêu vuốt cằm, nhấc chân đi đến phòng dưỡng bệnh của An Khánh Vương ở chủ viện.
Bên trong vẫn là những người đó, tổ mẫu Triệu thị, vương phi Lâm thị, trắc phi Bạch thị, cùng với mấy hạ nhân tín nhiệm.
An Khánh Vương Dung Bình được người đỡ ngồi ở trên giường, Lâm thị bưng thuốc, hốc mắt lão vương phi đỏ bừng.
Thấy cô đi vào, lão vương phi lập tức vẫy tay: "Thế tử mau tới đây, vương gia tỉnh rồi.”
Dung Chiêu tiến lên vài bước, tư thái nhẹ nhàng, hành lễ vấn an: "Hài nhi bái kiến phụ thân.”
An Khánh Vương giơ tay lên, há miệng, lắc lư, khó khăn lên tiếng: "... A a.”
Bạch thị ghé sát vào nhìn miệng ông, vội phiên dịch: "Thế tử, vương gia hỏi thế tử đi ra ngoài làm cái gì?"
Bà nhìn Dung Chiêu, ánh mắt không đồng ý: "Vương gia đã tỉnh một lúc, còn nói thế tử không nên ra ngoài, sau này không được ra khỏi phủ.”
Ánh mắt Bạch thị mơ hồ oán giận, bà đã nói dựa theo tính cách An Khánh Vương làm sao có thể đồng ý Dung Chiêu xuất phủ?
Quả nhiên là thế tử tự chủ trương.
Dung Chiêu kinh ngạc: "A? Phụ thân không cho con ra ngoài sao? Lúc trước phụ thân rõ ràng đã đồng ý mà.”
Lâm thị ảo não giải thích: "Chắc là Lục Lang hiểu lầm ý của vương gia.”
Lão vương phi Triệu thị cũng không nghĩ tới Dung Bình sau khi tỉnh lại tức giận như vậy, nhưng người đã đi ra ngoài lại trở về, chuyện này không thể thay đổi.
Bà chỉ có thể hỏi: "Cho nên thế tử đi ra ngoài làm cái gì? Có người hoài nghi thế tử không?”
Vấn đề trước chỉ là thuận miệng hỏi, phía sau mới là điểm bà để ý.
---
Trong mắt bà, Dung Chiêu đi ra ngoài cũng không làm được gì, chỉ cần lộ mặt cho người ta cảm thấy cô là "nam tử", dao động hoài nghi của Trương thừa tướng là được.
Dung Chiêu: "Hẳn là không có hoài nghi.”
Nói xong, cô dừng lại, tiếp tục thờ ơ nói: "Hài nhi đi đến tứ đại vương phủ, tổng cộng mượn tám vạn lượng bạc trắng.”
Mọi người: "!!!”
Bạch thị trực tiếp từ trên ghế nhảy xuống, thanh âm bén nhọn: "Thế tử nói cái gì?!”
Lâm thị cũng mở to hai mắt: "Lục Lang, con đi ra ngoài vay tiền? Tại sao phải vay tiền?”
Lúc trước vay tiền Trương Tam công tử, mục đích là để cho hắn ở trước mặt Trương thừa tướng cố gắng bảo vệ thân phận nam nhi của Dung Chiêu, nhưng tại sao còn đồng thời mượn tiền tứ đại thân vương?
Hơn nữa…
Tám vạn lượng!
Đây là con số kinh người gì.
Bạch thị liều mạng lắc đầu: "Làm sao có thể? Bọn họ dựa vào cái gì cho thế tử mượn?”
Dung Chiêu buông tay: "Ta viết giấy nợ bọn họ liền cho ta mượn, còn nói không cần trả gấp, bảo ta cứ thoải mái mà dùng.”
Mọi người: "...”
Mấy người phụ nữ đồng loạt hít một hơi khí lạnh.
Lâm thị vẻ mặt lo lắng, đứng lên đi tới, cau mày nói: "Chiêu nhi đúng là hồ đồ, mau cho người đi trả tiền lại, đem giấy nợ lấy về.”
Thanh âm Triệu thị khàn khàn: "Chỉ sợ bọn họ không nhất định nguyện ý trả.”
Trắc phi Bạch thị muốn khóc, tay quấn khăn tay: Những thân vương khác còn có thể cầu tình, nhưng Du thân vương và Trương thừa tướng quan hệ vô cùng tốt, chỉ sợ chuyện này bị Trương thừa tướng biết sẽ không tốt.”
Bạch thị oán giận: "Đã nói không nên để thế tử ra ngoài, đây quả thật là gây phiền toái lớn!"
Lâm thị dừng lại, bà nhìn về phía Triệu thị, ánh mắt thấp thỏm lo âu: "Mẫu thân, sẽ không làm ầm ĩ đến trước mặt Hoàng thượng chứ?”
Triệu thị cứng ngắc, trong đầu ong ong vang lên, không nghĩ ra được cách gì.
Dung Chiêu chậm rãi trả lời: "Sẽ, sáng mai vào triều, Trương thừa tướng sẽ buộc tội con.”
Phốc...
Trên giường, An Khánh Vương vẫn không nói chuyện đột nhiên phun ra một ngụm máu.
“Vương gia!!”
…
Trương phủ.
Trương Tam công tử Trương Trường Ngôn cao hứng về nhà, trong lòng ôm giấy nợ, vui sướng biết bao.
Người hầu Ngọc Trúc vừa rồi cùng hắn đi ra ngoài là tâm phúc, Ngọc Trúc mơ hồ lo lắng: "Tam công tử, chúng ta lén làm như vậy... Thừa tướng có mất hứng hay không?”
Trương Trường Ngôn nhướng mày: "Yên tâm đi, đây chính là cơ hội gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ, phụ thân sẽ chỉ cao hứng mà thôi!"
Hắn tương đối đắc ý: "May là ta lập tức xoay tiền được, nắm lấy cơ hội, việc này nếu bị những người khác biết, khẳng định cũng sẽ không bỏ qua Dung Chiêu, hai vạn lượng đúng là rất nhiều, nhưng có thể gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ nha."
Ngọc Trúc: "Nhưng hơn một vạn lượng trong này đều là tiền công khoản.”
Trương Trường Ngôn: "Lát nữa ta sẽ đưa giấy nợ cho phụ thân, ông ấy chắc chắn sẽ rất vui, tiền này cũng sẽ bù vào giúp ta, nhất định sẽ khen ngợi ta.”
Nói xong, hắn vui sướng đi đến thư phòng, trực tiếp đi vào, thanh âm sang sảng: "Phụ thân!"
Trong thư phòng lúc này không chỉ có Trương thừa tướng, còn có hai huynh đệ khác của Trương gia cùng với một hạ nhân.
Trương thừa tướng khẽ nhíu mày: "Sau này cho người bẩm báo rồi vào.”
Trương Trường Ngôn hơi cứng đờ, mắt thấy Trương Trường Hành và Trương Trường Triết đứng ở trong phòng, bĩu môi, thầm nghĩ lát nữa sẽ cho các ngươi mở rộng tầm mắt.
Hắn tiến lên một bước: "Phụ thân, con có một chuyện tốt…"
Trương thừa tướng khoát tay, ngắt lời hắn: "Lát nữa hãy nói, ta có việc gấp cần xử lý.”
Nói xong, Trương thừa tướng không hề để ý Trương Trường Ngôn nữa, nhìn người phía dưới, ánh mắt mang theo không thể tin: "Thật sao?”
“Đúng vậy, thừa tướng.”
Tiểu nhân cung kính trả lời: "Là Du thân vương phủ tự mình đưa tới tin tức, Du thân vương rất tức giận, ba đại thân vương khác cũng đều rất tức giận.”
Không tức giận sao được?
-----------
Lúc trước còn nói là có chuyện tốt, hiện tại lại nói không có chuyện gì, Trương thừa tướng nhìn đứa con thứ ba bất tài này, mày nhíu chặt, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Nhị công tử Trương Trường Hành lại hồ nghi nhìn về phía lão tam.
Hắn luôn cảm thấy... lão tam có chuyện giấu giếm.
Chẳng qua Trương Trường Hành cái gì cũng không nói, chỉ dùng vẻ mặt truy xét nhìn Trương Trường Ngôn.
Lão đại Trương Trường Triết không để trong lòng, hắn biết phụ thân chỉ ghét bỏ ngoài miệng, thực tế rất cưng chiều đệ đệ.
Hắn và Trương Trường Ngôn tuổi tác chênh lệch quá lớn, tuy rằng không cùng mẫu thân, nhưng cũng không có khúc mắc gì, lúc này trấn an Trương thừa tướng: "Phụ thân, cũng không cần phải oán giận lão tam làm gì, đệ ấy tuổi còn nhỏ. Hơn nữa so với An Khánh Vương thế tử, lão tam cũng không tính là vô dụng.”
Trương thừa tướng nghe vậy, vẻ mặt quả nhiên tốt hơn rất nhiều.
Đúng vậy, so với thế tử Dung Chiêu của An Khánh Vương phủ, lão cha vừa ngã bệnh đã có thể hãm hại vương phủ đến chết, Trương Trường Ngôn không có bản lĩnh như vậy, cũng không tính là quá vô năng.
--
Ít nhất hắn không hố cha.
Nghĩ đến An Khánh Vương thế tử, Trương thừa tưởng còn giận thay cho lão đối thủ An Khánh Vương.
Hai người liên tục không phân ra cao thấp, hai nhà cũng liên tục không phân ra cao thấp, hiện tại phân thắng bại trên người con cái...
Nhưng ai bảo An Khánh Vương dạy con không tốt chứ?
Lão nghĩ nếu An Khánh Vương phủ bị xét nhà, lão nhất định sẽ tới cửa "trấn an" lão đối thủ.
Trương thừa tướng không hề tức giận, chỉ giận dữ cảnh cáo một câu: "Nếu con dám làm bậy như An Khánh Vương thế tử, phá hoại cơ nghiệp của Trương gia ta, ta sẽ chặt chân con!”
Trương Trường Ngôn: "...”
Hắn ngập ngừng nửa ngày, rốt cuộc không dám nói ra chân tướng.
Trương thừa tướng cùng lão đại, lão nhị còn đang thảo luận làm thế nào đánh bại An Khánh Vương phủ, Trương Trường Ngôn lại lảo đảo đi ra khỏi thư phòng, cả người giống như quả cà tím bị đánh bầm dập, vô cùng chật vật.
Ngọc Trúc chờ ở bên ngoài tiến lên đỡ hắn, thấy Trương Trường Ngôn phản ứng không đúng, nghi hoặc: "Tam công tử, ngài đã nói chuyện giấy nợ cho thừa tướng chưa?”
Trương Trường Ngôn trợn tròn mắt, hốc mắt đỏ bừng, hạ giọng: "Câm miệng, sau này không được nhắc đến chuyện giấy vay nợ!"
Ngọc Trúc bị dọa ngây người.
Trương Trường Ngôn kéo hắn đi về trước vài bước, vẻ mặt lo lắng, ngữ khí dồn dập phân phó: "Ngươi mau cầm giấy nợ đi An Khánh Vương phủ tìm Dung thế tử đòi lại tiền.”
Ngọc Trúc ngẩn ra: "Đòi lại tiền? Có thể đòi lại sao?”
Có thể không?
Trương Trường Ngôn cũng không biết.
Nhưng hắn chỉ có thể ôm chặt một tia hy vọng: "Còn không mau đi, phải nghĩ biện pháp lấy lại!"
Sau khi Ngọc Trúc rời đi, Trương Trường Ngôn ở trong phòng gấp đến độ xoay vòng, ước chừng đợi một canh giờ, rốt cục đợi được Ngọc Trúc trở về.
“Thế nào?” Hắn vội vàng tiến lên.
Ngọc Trúc lắc đầu: "Không thấy thế tử, An Khánh Vương phủ có chút loạn, hình như là vương gia bệnh tình có biến hóa, An Khánh Vương thế tử không rảnh để ý tiểu nhân, chỉ sai người truyền lời..."
Nói tới đây, hắn nhìn Trương Trường Ngôn, hiển nhiên không tiện nói.
Trương Trường Ngôn gấp đến độ cắn răng: "Nói nhanh lên, một chữ cũng không thể thiếu.”
Bây giờ hắn chỉ muốn lấy lại tiền.
Dựa theo suy đoán của Trương thừa tướng, tiền của tứ đại thân vương chỉ sợ không lấy lại được, vậy tiền của hắn khẳng định cũng không lấy lại được.
Đây là hai vạn lượng đó!
Nếu tổn thất hai vạn lượng, cha hắn có thể đánh gãy chân hắn.
Ngọc Trúc vẻ mặt cầu xin, cúi đầu, cẩn thận truyền lại từng chữ của Dung thế tử.
“Trương Tam, trên giấy nợ viết ba tháng, vậy ba tháng sau trả tiền.”
Trương Trường Ngôn: "...”
Hắn trực tiếp đặt mông té ngã trên mặt đất.
Xong rồi.
…
Khác với hoàng đế tiền triều trường kỳ không lên triều, đương kim thánh thượng Vĩnh Minh đế của triều Đại Nhạn rất cần cù.
Mặc dù không phải mỗi ngày đều lên triều, nhưng cũng là ba ngày lên triều một lần, mỗi ngày đều tiếp kiến đại thần trong triều, xử lý chuyện của triều Đại Nhạn, cẩn trọng làm việc, được xưng tụng là một hoàng đế tốt chăm chỉ.
Hôm nay là triều hội ba ngày một lần, các quan ngũ phẩm trở lên đều đã sớm chờ ở Kim Loan Điện.
Đương nhiên, triều hội bình thường là người có chức quan mới có mặt, người chỉ có tước vị cũng không cần lên triều thường xuyên.
Mười bảy năm nay, An Khánh Vương không sinh bệnh cũng không vào triều.
Vinh thân vương, Lộc thân vương, Lạc thân vương, hôm nay cũng đều không tới, chỉ có Du thân vương đến.
Du thân vương mặc triều phục, cùng các triều thần khác chào hỏi, chậm rãi di chuyển đến bên cạnh Trương thừa tướng, hạ giọng: "Ba người bọn họ đều chưa tới, chắc là còn chưa chuẩn bị buộc tội An Khánh Vương thế tử."
Dừng một chút, hắn bổ sung: "Không thể đòi lại tiền trước rồi mới buộc tội sao?"
Trương thừa tướng vẻ mặt nghiêm túc, môi khẽ nhúc nhích: "Nếu đòi về sẽ không có hiệu quả như bây giờ.”
Du thân vương: "... Nhưng hai vạn lượng đó.”
Hắn hiện tại tâm trạng vô cùng mâu thuẫn, một bên rất tức giận, tức giận Dung Chiêu lừa gạt hắn, giấy nợ lại viết cho bốn nhà, một bên lại chần chờ sợ không lấy lại được tiền...
Trương thừa tướng biết tiền này hơn phân nửa không lấy lại được, nhưng lão không nói cho Du thân vương, chỉ an ủi nói: "Hôm qua mới cho hắn mượn tiền, hẳn là còn chưa tiêu sạch, hôm nay sau khi buộc tội có thể lấy lại.”
Nhưng phải xem Hoàng đế có cho hay không.
Tám vạn lượng, vừa có thể ra tay với tứ đại thân vương, lại có thể làm phong phú cho quốc khố "giật gấu vá vai".
Du thân vương vẫn lo lắng, thở dài, thầm mắng: "Thằng nhãi họ Dung thật sự quá đáng, chẳng phải là cho rằng tứ đại thân vương chúng ta dễ khi dễ sao?”
Quả thực là muốn tróc mộ tổ tiên An Khánh Vương phủ.
“Hoàng thượng giá lâm…”
âm thanh vang lên, Du thân vương và Trương thừa tướng nhanh chóng tách ra, đứng ở vị trí của mình.
Vĩnh Minh Đế là một lão nhân sắp sáu mươi tuổi, bảo dưỡng rất tốt, thoạt nhìn tinh thần quắc thước, mặc long bào có chút uy nghi đi về phía long ỷ.
“Hôm nay các ái khanh có chuyện gì khởi tấu?” Sau khi ngồi xuống, Vĩnh Minh Đế mở miệng.
Hiển nhiên, đây là một vị hoàng đế giỏi giang.
Vì thế, triều thần phía dưới bắt đầu bẩm báo đủ loại việc vặt.
Đây chính là triều đình, sự tình vừa nhiều vừa hỗn tạp, còn thường xuyên bởi vì ý kiến bất đồng mà cãi nhau túi bụi.
Trương thừa tướng cùng Du thân vương mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không nhúc nhích.
Rốt cục một canh giờ sau, sự tình cơ bản xử lý xong.
Vĩnh Minh Đế hắng giọng, lại hỏi: "Còn có chuyện gì? Nếu không có thì lui triều đi.”
Vừa nói xong, Trương thừa tướng liếc mắt nhìn Trần Ngự Sử, đối phương nhấc chân bước ra khỏi hàng ngũ.
Mà lúc này, một tiểu thái giám từ bên cạnh tiến lên, thì thầm vài câu với đại thái giám bên người Vĩnh Minh Đế, đại thái giám Ngụy công công rất kinh ngạc.
Trên long ỷ, Vĩnh Minh đế thấy triều vụ cơ bản đã xử lý xong liền nhìn về phía Ngụy công công vẻ mặt cổ quái.
Ngụy công công tiến lên, thì thầm bên tai Vĩnh Minh Đế.
Trần Ngự Sử đã tiến lên, cất cao giọng nói.
“Thần buộc tội An…”
“Ồ?” Trên long ỷ, Vĩnh Minh Đế kinh ngạc lên tiếng.
Một tiếng này cắt ngang lời nói của Trần Ngự Sử, cũng làm cho tất cả triều thần đều nhìn về phía hoàng đế ngồi bên trên.
Cảm nhận được tầm mắt bá quan, Vĩnh Minh Đế chậm rãi mở miệng: "Trẫm vừa mới nghe được một tin tức, có chút cảm khái.”
Lập tức có triều thần cổ vũ Hoàng đế: "Chuyện gì khiến Hoàng thượng cảm khái như vậy? Thần cũng rất tò mò.”
Vĩnh Minh Đế ý bảo Ngụy công công lên tiếng.
Ngụy công công cúi đầu, vẻ mặt thập phần cung kính, chia sẻ với các vị đại thần: "Sáng nay, thế tử An Khánh Vương phủ dán bố cáo bên ngoài vương phủ.. treo giải thưởng mười vạn lượng bạc chiêu mộ danh y thiên hạ chữa bệnh cho cha.”
Nói xong, tất cả triều thần đều hít vào một hơi khí lạnh.
Mười vạn lượng bạc trắng!
Đây là một con số không thể tưởng tượng!
An Khánh Vương phủ có nhiều tiền như vậy sao?
“Chỉ cần có đại phu tới cửa, có thể giúp đỡ thì đều được thưởng bạc, nếu có đại phu có thể chữa khỏi cho An Khánh Vương, mười vạn lượng bạc chắp tay dâng lên.”
Trương thừa tướng: "...”
"Thế tử còn nói, hắn những năm này sức yếu, toàn bộ được phụ thân bảo hộ, hiện tại hắn nguyện vì chữa trị cho phụ thân mà không tiếc bất cứ giá nào."
Trần Ngự Sử: "...”
"Thế tử cảm tạ tứ đại thân vương hết sức tương trợ cho hắn mượn tiền, chữa bệnh cho phụ thân là trách nhiệm của hắn, hắn nhất định trong vòng ba tháng sẽ trả hết."
Du thân vương: "...”
Một tin tức, mấy câu nói, đem Trương thừa tướng, Du thân vương đồng thời đánh cho mơ hồ.
Treo thưởng mười vạn lượng bạc trắng... chữa bệnh cho phụ thân?
Tiền là mượn của Tứ đại thân vương... ba tháng trả hết?
Vĩnh Minh Đế có chút cảm khái: "Đứa nhỏ này ngược lại rất hiếu thuận, An Khánh Vương bệnh nặng, hắn lại nguyện vì chữa bệnh cho phụ thân mà táng gia bại sản, lưng gánh nợ nần.”
Hoàng đế đóng dấu An Khánh Vương thế tử là người hiếu thuận, người bên dưới phải nói như thế nào?
---
Bách quan vội vàng khen ngợi…
“Đúng vậy, người hiếu tâm như thế phải làm gương tốt.”
“Bách tính chắc cũng sẽ khen ngợi.”
“An Khánh Vương có con như thế, sợ là cũng có thể vượt qua kiếp này.”
Trương thừa tướng: "... Ha ha.”
Vĩnh Minh Đế lại nhìn về phía Du thân vương: "Các ngươi cũng không tệ, nguyện ý cho hắn mượn tiền, An Khánh Vương thế tử hiển nhiên là một hài tử tốt, là một người biết ghi ân.”
Du thân vương: "... Ha ha.”
Răng hắn sắp cắn nát rồi.
Lòng tốt?
Hắn không có lòng tốt, hắn chỉ muốn lấy lại tiền của mình!
Một chiêu này quả thực là rút củi dưới đáy nồi, chuyện giấy nợ An Khánh Vương thế tử tự mình nói ra, hết lần này tới lần khác là vì phụ thân chữa bệnh, nói ra rất dễ nghe, tất cả đều là khen ngợi.
Mà tứ đại thân vương bọn họ cũng được thế tử "cảm kích", bọn họ còn nói gì được nữa? Nói rằng cho thế tử vay tiền là có ý xấu thay vì giúp đỡ? Hay là bọn họ muốn lấy lại tiền ngay bây giờ?
Người ta là vì chữ hiếu, bọn họ dám nói gì thì chính là người bất hiếu bất nhân, nước bọt cũng có thể dìm chết bọn họ!
Du thân vương quả thực một chữ cũng không nói nên lời.
Vĩnh Minh Đế tiếp tục cảm thán: "Nếu nhi tử trong thiên hạ đều hiếu thuận như An Khánh Vương thế tử, làm phụ thân cũng có thể vui mừng.”
Hoàng đế ở tuổi này lại sắp lập thái tử, nhìn các nhi tử phía dưới đấu tới đấu lui, hắn có thể không cảm thán An Khánh Vương thế tử hiếu thuận sao?
Mấy năm trước còn chưa rõ, hiện tại ở tuổi này, chữ hiếu là có thể đả động trái tim của một lão phụ thân nhất.
Hoàng đế đã cảm thán như vậy, người phía dưới đương nhiên tiếp tục thuận theo lời của hắn.
Trong khoảng thời gian ngắn, một "An Khánh Vương thế tử" vốn không có bất kỳ danh tiếng gì, ở trên triều đình được bá quan biến dạng khen thành hoa.
Chia sẻ xong "chuyện thú vị" làm cho người ta cảm thán này, Vĩnh Minh Đế chú ý tới Trần Ngự Sử đi ra khỏi hàng ngũ, nghi hoặc hỏi…
“Trần Ngự Sử có chuyện gì?”
Trần Ngự Sử cúi đầu xuống đất, thanh âm hữu khí vô lực: "... Không có.”
Vĩnh Minh Đế khẽ nhíu mày, ấn tượng đối với hắn liền không tốt.
Dời tầm mắt khỏi người chưa bao giờ lấy lòng được mình, trước khi xuống triều, Vĩnh Minh Đế hỏi một câu: "Đứa nhỏ kia thân thể suy yếu, hiếm khi thấy nó ra ngoài, tên nó là gì nhỉ?"
Hoạn quan bẩm báo: "Dung thế tử, Dung Chiêu.”
Vĩnh Minh Đế giật mình, gật đầu: "A đúng, là Dung Chiêu, Chiêu trong ‘Thiên Lý Chiêu Chiêu', tên này rất hay, ta nhớ rõ mi tâm hắn có nốt ruồi đỏ, là một hài tử thuần hiếu có phúc khí.”
Trương thừa tướng: "...”
Ngày hôm qua còn là một tên ma bệnh không có danh tiếng, hôm nay lại là thế tử phúc khí thuần hiếu trong kim khẩu ngọc ngôn của hoàng thượng.
Ngày hôm qua quê tịch vô danh, hôm nay bởi vì treo giải thưởng mười vạn lượng bạc trắng mà dương danh thiên hạ.
Mấu chốt là, tiền này còn không phải của mình!
Trương thừa tướng chỉ cảm thấy ngực nghẹn đến phát hoảng, cả người đều không khỏe.
…
An Khánh Vương phủ.
Dung Chiêu bưng thuốc đưa qua: "Phụ thân, uống thuốc đi.”
Dung Bình ngồi trên giường, mặt không chút thay đổi: "Không, ta không xứng uống mười vạn lượng bạc.”
Mười vạn lượng bạc trắng!
Bố cáo dán ra ngoài, tin tức lập tức giống như mầm bệnh nhanh chóng khuếch tán trong kinh thành, còn có xu thế khuếch tán ra bên ngoài.
Đã có không ít đại phu trong kinh đến nhà bái phỏng.
Đương nhiên, những người đó còn chưa trải qua khảo nghiệm, thuốc này đương nhiên cũng không phải bọn họ kê, là thái y lúc trước kê.
An Khánh Vương lúc này nói như vậy, đơn giản là đang nổi giận.
Tối hôm qua ông một ngụm máu phun ra ngoài, tất cả mọi người cho rằng ông sắp chết, trăm triệu lần không nghĩ tới, thân thể trải qua giày vò ngược lại tốt hơn rất nhiều, có thể ngồi dậy, có thể uống thuốc, cũng có thể nói chuyện.
Thái y còn rất cao hứng, nói vương gia phun ra máu ứ đọng.
---
Dung Chiêu ngưỡn mặt cười: "Sao có thể chứ, đừng nói mười vạn lượng, trăm vạn lượng cũng xứng.”
An Khánh Vương: "..." Không, ông không xứng.
Ngực Dung Bình nghẹn đến phát hoảng, khó chịu nhìn Dung Chiêu.
Dung Chiêu vẫn bưng thuốc, trên mặt mang theo nụ cười ung dung.
An Khánh Vương nhịn không được nói: "Trước đây con không có chủ ý, cả ngày buồn bực không nói lời nào, mắc bệnh vào lại giống như bị điên, gây ra ầm ĩ khắp nơi, con rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Nghe vậy, Dung Chiêu chậm rãi đáp: "Hài nhi cũng chỉ muốn bảo vệ tính mạng mà thôi.”
"Gây ra chuyện lớn như vậy, thiếu nợ mười vạn lượng bạc trắng, bảo vệ mạng cái gì?" Dung Bình không hiểu, châm chọc hỏi lại.
Dung Chiêu: "Nợ càng nhiều càng có thể giữ mạng.”
Cô dùng thìa múc thuốc, đưa tới trước mặt An Khánh Vương, thanh âm bình tĩnh: "Hôm nay con nợ bọn họ hai vạn lượng, bọn họ trước khi giết con đều phải suy nghĩ làm sao mới có thể lấy lại tiền, ngày khác con nợ bọn họ mười vạn lượng, hai mươi vạn lượng thì sao?"
An Khánh Vương ngẩn ra.
Dung Chiêu: "Thiếu nợ mười người, thiếu nợ trăm người? Thiếu hơn trăm triệu lượng?”
Cô cười: "Những chủ nợ kia sẽ muốn con chết sao?"
An Khánh Vương kinh ngạc nhìn Dung Chiêu, hiển nhiên bị những lời này đả kích.
Dung Chiêu mỉm cười rũ mắt.
Thế tử nữ cải nam trang, vương gia khác họ mang tội khi quân, đây tuyệt đối là cách tử vong nhanh nhất.
Cô không dự định nữ cải nam trang cả đời, giới tính là phải đường đường chính chính.
Vấn đề cần chủ động giải quyết, đời trước là nhà giàu số một, địa vị rất cao. Đời này ở cổ đại, thương nhân địa vị không cao, người giàu nhất chẳng qua cũng chỉ là thịt cá nằm trên thớt.
Vậy cô ta sẽ là "người nợ nhiều nhất".
Người ngoài không biết, cô và giám đốc ngân hàng xưng huynh gọi đệ, ngoại trừ gửi ngân hàng một trăm triệu, là số nợ năm mươi triệu vay ngân hàng.
Nợ tiền mới là đại gia.
Cô sẽ tự trang bị cho mình một lớp Kim Chung Trạo*.
*Kim Trung Trạo: Kim Chung Trạo là thần công xếp thứ 3 trong Thiếu Lâm Tứ Đại Thần Công của Đạt Ma. Được mệnh danh là Thần Công Phòng Thủ Mạnh Nhất
Làm sao để đảm bảo mình không chết? Đó chính là trở thành mắt xích trung tâm ở mạng lưới lợi ích, cô vừa chết, mạng lưới lợi ích đứt đoạn, như vậy sẽ có người còn sợ cô chết hơn cả cô.
Đây là thời cổ đại, là thời đại của chế độ giai cấp.
Tựu chung trong lịch sử, người có thể cắm rễ ở thời đại này, quật khởi nhanh nhất, đi lên nhanh nhất, đánh vỡ giai cấp cố hữu, vậy cũng chỉ có.. tư bản.
Tay cầm một cái đòn bẩy liền có thể cạy vỡ sự tồn tại của giai cấp.
Cô muốn làm tư bản đầu tiên, lớn nhất trong thời đại này.
Dung Chiêu ngước mắt nhìn An Khánh Vương Dung Bình, một đôi mắt đen xinh đẹp sâu không thấy đáy, giọng nói điềm tĩnh ôn hòa,
“Phụ thân, tiền, có thể thông thần.”
Nhận xét Box