Trương Trường Ngôn vốn đang nổi giận, nhưng Dung Chiêu lại có khí thế kỳ quái, cô không nhanh không chậm mở miệng, có thể làm cho người ta tĩnh tâm nghe cô nói chuyện.
Vì thế, Trương Trường Ngôn quay đầu nhìn cô, sắc mặt vẫn khó coi như cũ.
Dung Chiêu không để ý, một ngày trước khi xuyên tới cô còn đang diễn thuyết, thu về vô số tiếng vỗ tay, cô muốn làm cho người ta an tĩnh cũng không phải việc khó.
Mà cô từ trước đến nay giỏi về đàm phán, có đại lão giới kinh doanh từng đánh giá cô…
Để Dung Chiêu mở miệng trước thì ngươi đã thua một bậc.
Dung Chiêu giơ tay, cầm ấm trà lên muốn châm trà cho Trương Trường Ngôn, nhưng tay cô hơi run rẩy, hiển nhiên là bưng không vững, có nước bắn ra khiến người xem vô cùng khó chịu.
Trương Trường Ngôn nhịn không được, đoạt lấy, rót hết chén trà cho hai người.
Khi đặt ấm trà xuống, hắn thuận thế ngồi xuống.
Dung Chiêu hơi cụp mắt, thu lại ý cười trong đáy mắt.
Lại nhìn về phía Trương Trường Ngôn, Dung Chiêu thở dài: "Ai, Trương huynh, tuy ta là thế tử An Khánh Vương phủ, nhưng phụ thân quanh năm giam ta trong nhà, không cho ta ra khỏi cửa, đừng nói toàn bộ triều Đại Nhạn, chỉ sợ trong kinh cũng không có bao nhiêu người biết ta.”
“Thế tử quá khiêm tốn, ngươi là thế tử An Khánh Vương phủ, ai không biết?" Trương Trường Ngôn ngoài cười nhưng trong không cười.
Lời này kỳ thật rất qua loa.
Dung Chiêu tiếp tục thở dài: "Người biết chỉ sợ cũng đều gọi ta là ma ốm.”
Trương Trường Ngôn giật giật khóe miệng, thầm nghĩ, coi như ngươi cũng tự biết thân biết phận.
Dung Chiêu bưng chén trà lên uống một ngụm, tiếp tục: "Chúng ta được sinh ra trong gia đình xa hoa, nhưng nào có ai biết chúng ta cũng có nỗi khổ không thể nói ra.”
Trương Trường Ngôn nhìn Dung Chiêu.
Dung Chiêu ho khan hai tiếng, vẻ mặt bệnh tật tiếp tục nói: "Tổ tiên trong nhà đã giành được gia nghiệp, phụ thân lại thật sự có tiền đồ, căn bản không có nhiều chỗ cho chúng ta phát huy. Vị trí công tử của chúng ta làm tốt, đó là việc nên làm, làm không tốt, đó chính là mất mặt.”
Đây là lời trong lòng của hai thế hệ.
Trương Trường Ngôn gật đầu tán thành.
Dung Chiêu: "Người khác nhắc đến ta, tất nhiên đều là An Khánh Vương thế tử, ngươi là tam công tủ của nhà Trương thừa tướng. Phụ thân tuy rằng không nói gì, nhưng luôn dùng ánh mắt thất vọng nhìn ta, ta tự nhận ta cũng không phải hoàn khố* gì, thông hiểu thư văn, giỏi cầm kỳ thư họa, nhưng dưới sự chói lọi của phụ thân, đến cùng cũng không tạo ra thành tích gì khiến người ta kinh diễm."
*Hoàn khố: chỉ con cái gia đình giàu có nhưng vô dụng.
Trương Trường Ngôn mãnh liệt gật đầu: "Đúng, đúng là như vậy.”
Dung Chiêu bưng chén trà lên, bên trong đã trống không, Trương Trường Ngôn vội vàng rót cho cô.
Dung Chiêu: "Nào, không nói nữa, uống một ly trước đã.”
Trương Trường Ngôn bưng trà làm rượu uống một ngụm, "Ngươi đây là nói đến tâm khảm của ta!”
Dung Chiêu cũng uống một ngụm, đặt chén không xuống, "Ta còn khá hơn một chút, dù sao Dung gia chỉ có một đứa con trai, Trương huynh còn có hai ca ca, hơn nữa cũng rất xuất sắc, ngược lại càng làm cho Trương huynh trở nên tầm thường."
Sắc mặt Trương Trường Ngôn trở nên khó coi.
Dung Chiêu thở dài: "Kỳ thật trong mắt ta Trương huynh cũng rất xuất sắc, hai vị huynh trưởng của ngươi chẳng qua là ỷ vào tuổi tác lớn hơn mà thôi.”
Trương Trường Ngôn lại gật đầu, bưng ấm trà lên rót cho Dung Chiêu một chén.
Dung Chiêu bưng trà lên: "Ta từng nghĩ ta cả đời cứ như vậy, nhưng hiện tại ta không muốn tiếp tục nữa, ta muốn làm ra chút thành tích, ta muốn dương danh, ta muốn phụ thân tự hào về mình chứ không phải nhắc tới ta liền tức giận."
Trương Trường Ngôn cũng bưng chén trà lên: "Thế tử có chí hướng.”
Hắn cũng rất muốn như vậy!
Hai người thay rượu thành trà cùng nâng ly chạm chén, lại uống cùng một lúc, nhất thời cảm thấy đối phương thân cận không ít.
"Nam nhân" chính là như vậy, một chén "rượu" đi xuống, thật sự có thể xưng huynh gọi đệ, vui vẻ trò chuyện nhân sinh.
Trương Trường Ngôn tò mò: "Thế tử, cho nên ngươi rốt cuộc muốn làm như thế nào?”
Dung Chiêu cũng không giấu hắn, vô cùng sảng khoái trả lời: "Ta muốn làm ăn.”
Làm ăn?
Nếu không phải còn bị Dung Chiêu nắm "nhược điểm", Trương Trường Ngôn hiện tại đã cười ra tiếng.
Tiền triều bởi vì thương nhân địa vị quá thấp, thương nghiệp không phát triển, cuộc sống trôi qua rất khổ sở, cuối cùng mới dẫn đến diệt vong.
Cho nên địa vị thương nhân ở triều Đại Nhạn cũng không tệ lắm, nhưng dù sao cũng không lớn, trông cậy vào kinh doanh dương danh, đó chính là đang nằm mơ!
Mơ mộng hão huyền!
Tiểu thế tử này, sợ là ở nhà bị nhốt mụ mị đầu óc rồi.
Dung Chiêu đưa chén không qua, lại nói: "Ta vốn muốn rủ Trương huynh đầu tư, nhưng không phải còn chưa bắt đầu sao, không có tiền đồ, tự nhiên cũng không thể lừa Trương huynh, cho nên ta mới nói mượn.”
Trương Trường Ngôn mặt không chút thay đổi: "Ta cũng không có hai vạn lượng.”
Là mượn sao?
Vừa rồi rõ ràng là uy hiếp.
Hơn nữa, hắn quả thật không có hai vạn lượng cho mượn.
Cái khác không nói, cho dù hắn có, Dung Chiêu vừa mở miệng đã mượn hai vạn lượng làm ăn, có thể đáng tin sao? Hắn dám đem tiền cho người không đáng tin như vậy làm ăn chắc?
Dung Chiêu: "Nếu mượn ta sẽ viết giấy nợ, hứa hẹn trong vòng ba tháng sẽ trả hết cho Trương huynh.”
“Giấy nợ?" Trương Trường Ngôn nhướng mày.
Dung Chiêu gật đầu: "Đúng, viết đại danh Dung Chiêu lên, đóng dấu thế tử An Khánh Vương, ba tháng sau nếu như còn không trả, tùy quân xử trí.”
Trương Trường Ngôn ánh mắt sáng lên, hắn vội vàng rót cho Dung Chiêu một chén trà, đầu kề sát vào: "Thế tử, thật sao?"
Dung Chiêu bưng chén trà lên, thở dài: "Thật ra ta cũng không muốn viết giấy nợ, nhưng ta chỉ có một người bạn là Trương huynh, ta rất yên tâm về Trương huynh.”
Dung Chiêu chậm rãi mở miệng: "Cái này nếu là người khác ta cũng không yên tâm, vạn nhất người khác cầm giấy nợ bắt chẹt An Khánh Vương tương lai là ta, nên như thế nào cho phải?"
Trương Trường Ngôn: "!!!”
Thế giới giống như mở ra một cánh cửa lớn, rầm rầm mở ra trước mặt hắn.
Hắn bưng chén trà lên, chạm vào chén trà của Dung Chiêu: "Đến đây, uống một ngụm, ý của Thế tử là, ta cho ngươi mượn hai vạn lượng, ngươi viết cho ta một tờ giấy nợ, hứa hẹn ba tháng sau sẽ trả hết?"
Dung Chiêu uống một ngụm, gật đầu: "Đúng.”
Trương Trường Ngôn mừng như điên, cố gắng đè nén tâm trạng vui sướng, thân thiết rót trà cho Dung Chiêu, khóe miệng vẫn không kiềm chế được giương lên, "Đã như vậy, ta khẳng định cho thế tử mượn. Thế tử là huynh đệ của ta, huynh đệ cần, ta đương nhiên dốc sức giúp đỡ.”
Dung Chiêu hồ nghi: "Ngươi vừa rồi không phải nói không có sao?”
Trương Trường Ngôn: "Ta không có, nhưng gia phụ có nha!"
Đùa gì thế!
Đây chính là giấy nợ của thế tử An Khánh Vương phủ!
Người đương thời trọng lời hứa, nhất là giấy tờ gì đó đều có giá trị pháp luật, người càng có mặt mũi lại càng không thể làm trái với những gì mình tự tay viết xuống.
Cái khác không nói, Ngự Sử mà buộc tội, tước vị "An Khánh Vương" này cũng không giữ được.
Giấy nợ này vừa viết, ba tháng sau nếu như không thể trả hết, như vậy Trương phủ có thể hung hăng bắt chẹt An Khánh Vương thế tử, bắt chẹt An Khánh Vương phủ.
Ba tháng sau nếu như trả hết, nhưng có chuyện "giấy nợ", An Khánh Vương thế tử nếu không muốn tiết lộ ra ngoài bị người ta chọc sống lưng thì cũng phải cẩn thận lấy lòng Trương phủ.
Giấy nợ là nhược điểm.
Kinh doanh không quan trọng.
Dung Chiêu nguyện ý mơ mộng hão huyền thì cứ việc làm, Trương Trường Ngôn chỉ cần giấy nợ để gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ!
Dung Chiêu chậm rãi mở miệng: "Thì ra Trương Tam công tử vẫn phải nhờ vào Trương thừa tướng... Đành vậy, nghĩ đến Trương Tam công tử cũng quả thật lấy không ra hai vạn lượng, vậy ngươi phải bảo quản tốt giấy nợ của ta đấy nhé.”
Trương Trường Ngôn nghe vậy, hơi sửng sốt.
Lập tức hắn giật giật khóe miệng: "Đương nhiên sẽ bảo quản tốt, ba tháng sau thế tử trả tiền, ta lập tức trả lại giấy nợ.”
“Vậy thì tốt rồi." Dung Chiêu gật đầu, hỏi ngược lại, “Trương huynh hiện tại có cần đi chuẩn bị ngân lượng hay không?”
“Đúng đúng đúng!” Trương Trường Ngôn vội vàng đứng lên.
Hắn lo lắng dặn dò: "Thế tử ngươi chờ một chút, trước đêm nay ta nhất định đưa tiền tới, ngươi nhớ phải viết sẵn giấy nợ đó.”
“Yên tâm.” Dung Chiêu gật đầu: “Dung Chiêu sức yếu, không tiễn.”
“Không cần tiễn, Dung thế tử chờ ta." Trương Trường Ngôn nhấc chân, vội vàng đi ra ngoài.
Lúc này hắn sốt ruột trở về chuẩn bị tiền, sợ chậm trễ Dung Chiêu sẽ hối hận.
Dung Chiêu cười như không cười nhìn bóng lưng hắn.
…
Rời khỏi An Khánh Vương phủ.
Tùy tùng hỏi: "Tam công tử, chúng ta chưa hoàn thành phân phó của Thừa tướng, phải làm sao bây giờ?”
Trương Trường Ngôn đang suy nghĩ, nghe tùy tùng nói thì vẫy tay: “Làm sao cái gì? Dung thế tử kia rõ ràng là một nam tử, tin tức của phụ thân là giả, ta có thể yên ổn trở về, còn thương lượng được một vụ mua bán bắt chẹt An Khánh Vương phủ, phụ thân làm sao có thể tức giận?"
Tùy tùng tò mò: "Mua bán gì thế ạ?”
Trương Trường Ngôn đang muốn nói chuyện, đột nhiên dừng lại.
Tùy tùng là người của Trương thừa tướng, tất nhiên là nghe theo lệnh Trương thừa tướng.
Hắn nghĩ đến những lời Dung Chiêu nói...
Trương Trường Ngôn đột nhiên có một quyết định lớn mật.
Hắn quyết định trước tiên không đem chuyện này nói cho phụ thân, tự mình xoay sở tiền bạc, chờ hắn dùng hai vạn lượng lấy được giấy nợ của thế tử, lại đem giấy nợ đưa cho phụ thân.
Đến lúc đó, phụ thân nhất định sẽ nhìn hắn với cặp mắt khác!
Hiện tại đem chuyện này nói cho phụ thân, vạn nhất phụ thân cảm thấy hắn không đáng tin, giao việc lấy tiền cho hai ca ca của hắn làm thì sao?
Những lời này của Dung Chiêu vẫn rất có đạo lý.
Không phải hắn không có tiền đồ, là Trương gia không cho hắn đường phát huy!
Vì thế, Trương Trường Ngôn nói: "Không có gì, đi, về phủ trước.”
…
An Khánh Vương phủ.
Dung Chiêu đi đến chủ viện, thái phi Triệu thị, vương phi Lâm thị, trắc phi Bạch thị đều ở chủ viện chờ, trên giường, An Khánh Vương mở to hai mắt, chỉ có thể phát ra thanh âm "A a".
Thấy Dung Chiêu đi vào, Lâm thị vừa mới được thả ra lập tức tiến lên ôm lấy Dung Chiêu, đỏ mắt nói: "Lục Lang, con không sao là tốt rồi!”
Không cần biết Dung Chiêu là nam hay nữ, Lâm thị chỉ có một đứa con, đương nhiên coi là tâm can.
Dung Chiêu có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn giơ tay vỗ nhẹ lưng Lâm thị: "Mẫu thân, con không sao.”
Ngồi ở ghế chủ vị, Triệu thị nhíu mày: "Khóc sướt mướt làm gì? Lục Lang là thế tử, ngươi phải chú ý chừng mực.”
Lâm thị vừa nghe vội vàng buông ra.
Dung Chiêu nghe vậy đi về phía trước vài bước, cô một thân thanh sam, đai lưng thắt hờ, trái phải đeo một miếng ngọc trắng có khắc hoa văn, lúc đi miếng ngọc phát ra âm thanh thanh thúy dễ nghe, tư thái thong dong trấn tĩnh, không thua gì danh gia công tử kinh thành.
Đầu đội ngọc quan, thân hình suy yếu, ánh mắt lại cứng cỏi mà có lực.
Thanh âm Dung Chiêu trong trẻo: "Hài nhi Dung Chiêu, bái kiến phụ thân, tổ mẫu, mẫu thân, trắc phi.”
Triệu thị đánh giá từ trên xuống dưới, gật đầu: "Chiêu nhi, hôm nay con biểu hiện rất tốt, đã cứu vương phủ chúng ta một mạng.”
Dung Chiêu lắc đầu: "Đây là việc hài nhi nên làm.”
Dung Chiêu quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu: "Phụ thân bệnh nặng, hài nhi cũng vì thế bệnh nặng một hồi, tỉnh lại cảm thấy trong đầu thanh minh, mọi thứ rõ ràng hơn.”
Đây là lý do cô tìm để lấp liếm tính tình đại biến của mình.
Cổ nhân tin vào số mệnh, trải qua một lần sinh tử, tính tình đại biến cũng không phải là không thể tiếp nhận.
Ánh mắt cô chân thành tha thiết, thanh âm thanh thúy: "An Khánh Vương phủ gặp phải tai ương, chỉ có hài nhi chết bệnh mới có thể hóa giải được khốn cục này, hài nhi đã từng ngu dốt nhát gan, không dám chịu chết, may mà có phụ thân bảo vệ, không dám nhận mình là thế tử của An Khánh Vương phủ!"
Vẻ mặt cô mang theo đại khí hung hãn không sợ chết, lại tựa như sau khi bệnh nặng nhìn thấu hết thảy.
Lâm thị trong nháy mắt lệ chảy đầy mặt, ngay cả Triệu thị cũng đỏ mắt, "Con là bị chúng ta liên lụy...”
Người lúc trước nói dối là Triệu thị và Lâm thị, có liên quan gì đến một đứa bé vô tội đâu?
Nhưng cuối cùng vẫn phải để đứa bé này gánh vác tất cả.
Trước đó, họ thậm chí còn suýt đầu độc Dung Chiêu.
Dung Chiêu lắc đầu: "Dung Chiêu nguyện ý chịu chết, nhưng cục diện hiện tại... hài nhi không dám dễ dàng chịu chết.”
Triệu thị thở dài, ánh mắt ảo não: "Là chúng ta thiếu chút nữa đã trúng kế, Chiêu nhi không thể chết.”
Bọn Trương thừa tướng hiển nhiên đã hoài nghi, hôm nay thiếu chút nữa đã bị chặn cửa, làm sao còn dám để Dung Chiêu đi tìm chết?
Hiện tại thế tử chết bệnh sẽ khẳng định suy đoán của đối phương là đúng, chắc chắn sẽ cho người lần nữa tìm tới cửa!
Giọng Bạch thị khẽ run: "Nhưng bí mật cũng không giấu được cả đời…”
Triệu thị nắm chặt tay vịn, trên khuôn mặt già nua mang theo chết lặng cùng tuyệt vọng: "Có thể kéo dài một ngày thì một ngày, ứng phó tình cảnh trước mắt trước, có lẽ... vương gia rất nhanh sẽ khá hơn.”
Bà nhìn Dung Chiêu: "Mau đứng lên.”
Nghe vậy, Dung Chiêu chậm rãi đứng lên.
Lâm thị hỏi: "Con đã đuổi Trương Tam công tử đi rồi sao? Lúc hắn đi ra ngoài trông rất vui vẻ, đã xảy ra chuyện gì?
Triệu thị cũng nhìn cô, ánh mắt nghi hoặc.
Dung Chiêu: "Trương Tam công tử đã tin tưởng thân phận của hài nhi, nhưng Trương thừa tướng rất cáo già, hôm nay thái y không bắt mạch, chỉ sợ lão sẽ không tin, vẫn hoài nghi như cũ.”
Trương thừa tướng không hoàn toàn bỏ đi hoài nghi, vẫn nhìn chằm chằm bọn họ.
Trên đầu An Khánh Vương phủ vẫn treo một thanh đao, bất cứ lúc nào cũng có thể hạ xuống.
Triệu thị khẽ nhắm mắt, mặt lộ vẻ tuyệt vọng, thân thể Bạch thị thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Dung Chiêu lại đổi giọng: "Nhưng lần sau Trương thừa tướng sẽ cẩn thận hơn, cũng sẽ chần chừ hơn.”
Khóe miệng cô hơi nhếch lên, thanh âm mang theo nụ cười: "Bởi vì Trương Tam công tử sẽ bảo đảm cho hài nhi.”
Triệu thị lập tức mở mắt.
Lâm thị truy vấn: "Có chuyện gì?”
Dung Chiêu đem chuyện hai vạn lượng cùng giấy nợ tỉ mỉ nói rõ.
Bạch thị trừng to mắt: "Thế tử thật hồ đồ! Giấy nợ vừa viết, Trương phủ liền có thể gây khó dễ cho An Khánh Vương phủ chúng ta.”
Vẻ mặt Dung Chiêu bình tĩnh, thản nhiên nói: “Vậy cũng phải An Khánh Vương phủ còn tồn tại mới được, hơn nữa Trương Tam công tử tạm thời sẽ không đem chuyện này nói cho Trương thừa tướng, hắn sẽ yểm hộ cho hài nhi.”
Vẻ mặt cô nghiêm túc, ánh mắt kiên định làm cho người ta tín nhiệm: "Tổ mẫu, hài nhi hiện tại cần lập tức đi làm chuyện thứ hai để tự bảo vệ mình, xin tổ mẫu cho phép.”
Phủ Trương thừa tướng.
Trương Trường Ngôn thề son sắt, còn thiếu chút nữa thề độc.
“Phụ thân xin hãy tin tưởng hài nhi, Dung Chiêu tuyệt đối không phải nữ tử, tin tức của phụ thân có nhầm lẫn.”
“Hài nhi dám dùng đầu mình ra đảm bảo!”
Nhận xét Box