Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 10

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 10

Dung Chiêu gần đây hành vi kỳ quái rất nhiều, lúc trước An Khánh Vương còn có thể an ủi mình… biểu hiện của cô được hoàng đế coi trọng, có thể được Vĩnh Minh Đế thưởng thức, rốt cuộc cũng không tính là thiệt thòi.

Lúc Dung Bình tự an ủi mình, vẫn âm thầm cao hứng.

Nhưng bây giờ, cô múa đến trước mặt hoàng đế, rõ ràng là làm cho hoàng đế mất hứng, đây không phải tìm đường chết sao?

An Khánh Vương tức giận đến đau ngực, che ngực thở dốc.

Dung Chiêu bình tĩnh móc viên thuốc ra: "Cha, lại đây, uống một viên.”

Dung Bình nuốt viên thuốc, mắng: "Con có thể bớt làm ta giận còn hữu dụng hơn uống mười viên thuốc.”

Viên thuốc này là bất hiếu nữ bảo thái y chế tác, thuận tiện mang theo bên người.

Dung Bình hoài nghi đây là vì làm ông tức giận mà chuẩn bị.

Dung Chiêu bất đắc dĩ: "Hài nhi chỉ là ăn ngay nói thật, phụ thân nên học cách bình tĩnh, bớt nổi giận một chút.”

Dung Bình: "...”

Nghe xem, đây là nói tiếng người sao?!

Dung Chiêu không kích thích Dung Bình nữa, giải thích vấn đề lúc trước: "Con biết hoàng thượng sẽ có chút không vui, lại càng không đến tham gia yến hội, nhưng nếu con không nói ra, sau hôm nay hoàng thượng sẽ càng tức giận."

Hôm nay cô muốn làm ra động tĩnh không nhỏ, nếu như không "báo cáo" với lãnh đạo tối cao, đó mới thật sự là làm cho Vĩnh Minh Đế mất hứng.

Dung Bình nghe vậy, ánh mắt tràn ngập hoài nghi.

Dung Chiêu gấp quạt gõ trên đầu gối, vân đạm phong khinh: "Phụ thân yên tâm đi, chút không vui của hoàng thượng ngày mai sẽ biến mất, hắn hiện giờ đang vui vẻ vì con xuất đầu lộ diện, sẽ không phá đám.”

Dung Bình châm chọc: "Còn vui vẻ, con thật sự cảm thấy hoàng thượng rất tán thưởng con?”

“Thưởng thức hay không thưởng thức không biết." Dung Chiêu chống cằm, cười khẽ, “Nhưng nhất định là thích.”

Dung Bình: "...”

Ông còn muốn tiếp tục châm chọc, Dung Chiêu như cười như không: "Con hấp dẫn toàn bộ ánh mắt trong kinh thành, làm cho cuộc chiến tranh giành ngôi vị vốn đã bắt đầu khởi động chậm lại một chút, thu hút sự chú ý của tứ đại thân vương... hoàng thượng có thể không thích sao?"

Đây là tạm thời dời đi mâu thuẫn và chú ý.

Trước khi cô gây ra động tĩnh lớn, tất cả mọi người đều đang nhìn chòng chọc vị trí "lập trữ" và "đoạt đích", bỗng từ đâu xuất hiện một thế tử An Khánh Vương phủ, dùng hai vạn lượng chọc giận tứ đại thân vương, ngăn cản bọn họ, dời đi một bộ phận mâu thuẫn.

Cô là hoàng đế cô cũng cao hứng.

Thích một người ngoại trừ người này biết lấy lòng ra, chính là chuyện mà đối phương làm khiến người ta vui vẻ.

Đoạt đích...

Dung Bình lần đầu tiên ở trong miệng Dung Chiêu nghe được hai chữ này, lúc trước Tạ Hồng có đề cập qua, Dung Chiêu lần đầu tiên một mình ra ngoài, chỉ từ phản ứng của tứ đại thân vương liền phán đoán ra thế cục kinh thành.

Đây mới là nguyên nhân tuy rằng ông nổi trận lôi đình, lại tùy ý Dung Chiêu "làm bậy".

Ông muốn nhìn xem, thế tử này rốt cuộc muốn làm gì?

Dung Chiêu đã từng bị nhốt ở nhà, hai người quanh năm suốt tháng cũng không nói được mấy câu, ông tổng kết lại mình căn bản không hiểu nữ nhi...

Dung Bình nhìn "bất hiếu nữ" của mình thật lâu, đối phương đang thờ ơ thưởng thức quạt xếp, nhưng ánh mắt thanh minh, có loại vân đạm phong khinh, thái sơn áp đỉnh, mặt không đổi sắc.

Bỏ qua chuyện đối phương làm, khí độ cùng trấn định này, quả thật không thể chê vào đâu được.

Mà "nữ cải nam trang" đúng là làm vô cùng tốt, không hề nhìn ra là đang ngụy trang.

Dung Bình đột nhiên tò mò, vì vậy ông hỏi: "Trong ba hoàng tử của đương kim thánh thượng, con cảm thấy ai sẽ thành công?”

Sau khi xuyên tới, ngoại trừ ký ức nguyên chủ, Dung Chiêu cũng cho người hỏi thăm qua thế cục.

Hiện nay Vĩnh Minh Đế tổng cộng có bốn người con trai, Trương hoàng hậu là kế hậu, con trai của Nguyên hậu là tiên thái tử.

Tiên thái tử đã qua đời, ngoài ra có nhị hoàng tử, tam hoàng tử, ngũ hoàng tử, ba hoàng tử này đều không phải tầm thường, cũng không có người nào có thể nghiền ép hai vị còn lại.

Dung Chiêu nhướng mắt nhìn Dung Bình: "Phụ thân, ai thành công đều không liên quan đến An Khánh Vương phủ, chúng ta không cần đặt cược.”

Dung Bình: "Sao lại không? Nếu cược đúng, có lẽ chúng ta có thể…”

Câu tiếp theo không nói, nhưng Dung Chiêu hiểu được.

Ý của An Khánh Vương là bọn họ cược đúng vị hoàng đế kế tiếp, chờ đối phương đăng cơ, An Khánh Vương phủ bọn họ sẽ tránh được “tội khi quân".

Dung Chiêu nở nụ cười, đôi mắt xinh đẹp giống như hai ngôi sao sáng chói, trong mắt lấp lánh: "Không, con chỉ tin tưởng chính mình, vận mệnh không thể nằm trong tay người khác.”

Nói xong, cô gấp quạt nhẹ lay động, bày ra một tư thái phong lưu: "Phụ thân, người có xem trọng hoàng tử nào không?"

Dung Bình lắc đầu: "Ba vị hoàng tử được dạy dỗ rất tốt, đều không tệ, nhưng cũng khó phân cao thấp.”

Dừng một chút, ông như là nghĩ đến gì đó, có chút xuất thần, lẩm bẩm: "Nhưng chung quy khí độ không bằng tiên thái tử, nếu tiên thái tử còn sống..."

Tiên thái tử đã chết mười tám năm, nguyên chủ đối với người này không có ấn tượng.

Cô tò mò: "Tiên thái tử có phải còn có một đứa con không?”

Loảng xoảng!

Xe ngựa đột nhiên bất ổn, tựa như đụng vào thứ gì đó, thân thể Dung Chiêu và Dung Bình nghiêng về phía trước, Dung Chiêu bắt lấy xe ngựa, tay kia nhanh chóng giữ chặt Dung Bình.

Hai người đồng thời nhíu mày.

Bên ngoài, Tạ Hồng mắng to: "Ngươi đánh xe kiểu gì thế? Muốn chết à!”

Rất nhanh, lão vén rèm lên, áy náy nói: "Vương gia, thế tử, là phu xe không cẩn thận đụng vào tảng đá ven đường, hạ nhân đã bảo đổi phu xe rồi."

Dung Bình hất tay Dung Chiêu ra, cao ngạo hừ một tiếng, sau đó thản nhiên nói: "Tiếp tục đi thôi.”

Dung Chiêu lại vén rèm bên cạnh lên, một đôi mắt thâm thúy nhìn về phía nam tử cổ quái bị Tạ Hồng đẩy tới ven đường, đối phương cúi đầu chịu giáo huấn, thấy không rõ mặt.

Cô hơi cúi đầu, ngăn trở sự sắc bén trong mắt.

“Nhiều người quá…”

Khi Trương thừa tướng mang theo ba đứa con trai và nữ quyến của lão đến, không ít người đã có mặt.

Thôn trang này cách kinh thành rất gần, nhưng lại không ở trong nội thành, cho nên diện tích rất lớn, cũng rất tinh xảo.

Đại môn thôn trang nghiễm nhiên đã được trang hoàng qua, xa hoa khí phái.

Càng làm cho người ta kinh ngạc chính là, phía trên treo một chuỗi đèn lưu ly xinh đẹp, loáng thoáng có thể thấy được ánh lửa nhảy nhót bên trong chiếu rọi ra chữ viết, mỗi đèn lồng là một chữ, nối liền tạo thành một hàng…

“Chúc An Khánh Vương thân thể khỏe mạnh”.

Lúc này đang là hoàng hôn, trời chưa tối, có thể tưởng tượng chờ sau khi trời tối, ngọn đèn lưu ly xinh đẹp này sẽ chiếu rọi ra ánh sáng như thế nào.

Lão Trương không hiểu sao có chút hâm mộ.

Tuy nói An Khánh Vương thế tử này không đáng tin cậy, nhưng tấm lòng với cha ruột làm cho mỗi một người làm cha đều hâm mộ.

Ít nhất ba đứa con trai của lão không làm được.

Bên cạnh, Trương Trường Triết rất kích động: "Phụ thân, nhìn ngọn đèn này liền biết Dung thế tử lần này chi mạnh! Bữa tiệc này nhất định là xa hoa lãng phí, xem hắn mười mấy ngày sau trả tiền kiểu gì."

Trương thừa tướng nhàn nhạt liếc con trai một cái, mặt không chút thay đổi: "Nói nhiều như vậy làm gì? Thu lại vẻ hả hê khi người gặp họa của con lại, không biết không thể để người ta nhìn ra cảm xúc sao?”

Nói xong, lão bước nhanh về phía Tạ Hồng đang nghênh đón tân khách.

Trương Trường Triết: "???”

Hắn mơ hồ nhìn lão nhị: "Phụ thân... làm sao vậy?”

Trương Trường Hành cũng vẻ mặt mờ mịt.

Rõ ràng ở trên xe phụ thân còn rất cao hứng, chờ mong Dung Chiêu tổ chức yến hội xa hoa lãng phí, tại sao tới đây nhìn thấy cảnh tượng xa hoa lãng phí ngược lại mất hứng?

Chẳng lẽ là lớn tuổi, hỉ nộ vô thường?

Hai người nhanh chóng đuổi theo.

Trương Trường Ngôn uể oải rơi ở phía sau.

Hôm nay khách nhân tới phần lớn là xem náo nhiệt, vừa nhìn đại môn, không ít người trên mặt đều mang theo vui sướng khi người gặp họa…

“Dung thế tử đã tiêu hai tháng rồi mà vẫn còn tiền tổ chức yến hội tốt như vậy sao?”

“Chẳng lẽ đã tiêu hết của cải An Khánh Vương phủ rồi?”

“Chậc, xem hắn trả tiền thế nào.”

“Đáng đời, ai bảo hắn được khen hơn hai tháng chứ?”

Vừa mới nhìn đại môn, không ít người liền tụ cùng một chỗ thấp giọng trào phúng.

Nhưng sau khi chân chính bước vào đại môn, những người này đều ngậm miệng lại, không đơn thuần là bận tâm An Khánh Vương, còn bởi vì… bọn họ đã bị sợ ngây người.

Biết là một bữa tiệc thịnh soạn, lại trăm triệu lần không nghĩ tới lại khiến người ta thán phục như thế!

Một lão thái thái được nha hoàn đỡ tay, chỉ vào giá hoa cao lớn phía trước, kinh ngạc: "Sao lại dựng hoa cao như vậy?"

Bà ta híp mắt, gật đầu: "Còn rất đẹp.”

Một tiểu nương tử trẻ tuổi che miệng: "Đó là tuyết sao? Sao mùa này lại có tuyết?”

Có hạ nhân vương phủ trả lời: "Chỗ đó là Đông Viên, tuyết là giả, là vì để cho mọi người có thể trải nghiệm phong cảnh mùa đông.”

Một lang quân kinh ngạc: "Bên kia tại sao lại trăm hoa đua nở? Bây giờ rõ ràng là cuối hè!”

Hạ nhân vương phủ trả lời: "Ngoại trừ các loài hoa có vào mùa này, những hoa khác đều là nghệ nhân dùng giấy và vải lụa tạo ra.”

“Đó là phong cảnh mùa thu sao?” Công bộ thượng thư kinh ngạc.

Trương thừa tướng nhìn theo tầm mắt, bên kia có một cánh cửa nhỏ viết "Thu Viên", từ cánh cửa nhỏ loáng thoáng nhìn thấy lá rụng vàng óng ánh đầy đất, rực rỡ chói mắt.

“Đúng vậy." Dung Chiêu cười đi ra.

Hôm nay cô mặc một bộ trường sam màu trắng bạc, trong lúc hành động, hoa văn nhàn nhạt trên trường sam lung linh, tóc vén lên, chỉ dùng ngọc quan trang trí, nhưng còn hơn không ít công tử tô son điểm phấn.

Trong đám nữ quyến xa xa, không ít nương tử trẻ tuổi đỏ mặt nhìn lén.

Dung Chiêu mắt nhìn thẳng, vẻ mặt thanh tú, tươi cười ôn nhuận như ngọc, lúc hành lễ không nhanh không chậm, bình tĩnh, thanh âm ôn hòa khàn khàn khó phân biệt nam nữ…

“Dung Chiêu ra mắt các vị đại nhân.”

Rất nhiều người lần đầu tiên gặp Dung Chiêu, trong nháy mắt bị tư thái và dáng vẻ của cô kinh diễm.

Đây chính là Dung thế tử thanh danh vang dội hiện giờ?

Quả nhiên là khí độ bất phàm!

Nhất thời, tiếng khen vang lên.

Trương thừa tướng không vui lắm, ho khan một tiếng, nói sang chuyện khác: "Dung thế tử, khu vườn này của ngươi rất đặc sắc, có thể giới thiệu một chút không?"

Dung Chiêu mỉm cười gật đầu, khách khí giải thích...

“Bẩm thừa tướng, đây là vinh dự của Dung Chiêu.”

“Toàn bộ khu vườn chia làm năm khu vực, ở giữa là khu tiếp khách, bốn hướng đông nam tây bắc là khu ngắm cảnh, chia làm bốn khu xuân, hạ, thu, đông, tương ứng cảnh sắc bốn mùa.”

“Xuân Viên trăm hoa đua nở, chia ra hai đình một nam một bắc, nam khách nữ khách có thể tách ra nghỉ ngơi, chính giữa trăm hoa là sân khấu hí khúc, có nghệ nhân vương phủ biểu diễn, toàn bộ là hí khúc chưa từng xuất hiện trong kinh.”

"Hạ Viên có hai hồ nước nối liền với nhau, trồng đầy hoa sen để du khách có thể chèo thuyền trên hồ."

“Thu Viên lá rụng khắp nơi, trên cây treo câu thơ kinh sử, câu đối, câu đố câm, có thể cung cấp cho khách nhân giải đáp.”

“Đông Viên đều là cảnh tuyết rơi, có rất nhiều hạng mục vui chơi như ném bình, bắn tên, khách nhân nếu muốn chơi thì có thể đến.”

Cảnh sắc làm cho các vị đại nhân trừng to mắt.

Cái này cũng quá xa hoa đi!

Đem bốn mùa xếp vào cùng một khu vườn là việc xa hoa cỡ nào?

Trương Tam công tử Trương Trường Ngôn trong đầu dường như quanh quẩn mấy chữ… Nhiều tiền quá, thật sự rất nhiều tiền, khẳng định phải tốn rất nhiều tiền!

Dung Chiêu ngượng ngùng: "Trước mắt vẫn làm chưa tốt, còn cần thời gian để cải thiện, hi vọng các vị đại nhân đừng ghét bỏ.”

Cái này còn cần cải thiện?!

“Sao có thể? Cảnh trí này chưa từng nghe thấy, bố cục xảo diệu, thế tử hao tâm tổn trí rồi.”

“Ta thấy câu thơ treo ở Thu Viên rất hay, đã không thể chờ được muốn đi du ngoạn.”

“Vẫn là Đông Viên được lòng ta nhất, buổi tối thời tiết nóng bức, vừa thấy Đông Viên liền cảm thấy mát mẻ.”

Rất nhiều người là vì xem kịch hay mà đến, nhưng lúc này khen ngợi lại cực kỳ chân tình.

Một bữa tiệc như thế...

Chậc chậc, Dung thế tử quả nhiên là ngang ngược.

Kinh thành vật giá đắt đỏ, địa bàn cũng không lớn, rất nhiều quan to quý nhân chỉ ở trạch viện bậc một, bậc hai, cho dù là trạch viện bậc ba, bậc bốn, có nhiều gia quyến như vậy, cũng không thể đem bốn mùa gói gọn vào bên trong như thôn trang này.

Có rất nhiều người mời khách hay tổ chức yến hội đều làm ở nhà, vốn không cảm thấy có gì, hiện tại so với yến hội lần này của Dung Chiêu, chỉ cảm thấy có chút sơ sài.

Cũng bởi vậy, trong lòng không ít người vừa ganh tỵ vừa hâm mộ.

Trương thừa tướng cười không tới đáy mắt: "Dung thế tử quả nhiên ra tay hào phóng…”

Lời vừa dứt, lại có thanh âm vang lên: "Chẳng qua không biết thế tử ra tay hào phóng như thế, liệu còn có thể thực hiện hứa hẹn, dựa theo thời gian trên giấy nợ mà trả tiền hay không?"

Mọi người quay đầu nhìn sang.

An Khánh Vương và tứ đại thân vương đi tới.

Tứ đại thân vương thân phận cao, Dung Bình tự mình tiếp đãi, vốn không muốn để cho bọn họ trực tiếp đụng phải Dung Chiêu, nhưng ông thật sự là ngăn không được.

Lúc này người mở miệng chính là Du thân vương, sắc mặt rất khó coi.

Dung Bình bên cạnh sắc mặt cũng không tốt lắm.

Ông hôm nay vừa vào vườn liền biết hỏng rồi.

Khu vườn này tuyệt đối không phải một chút tiền là có thể làm được, tốn nhiều tiền như vậy xây vườn mời khách, đây không phải là vả bốp bốp trên mặt bốn chủ nợ sao?

An Khánh Vương lặng lẽ trừng Dung Chiêu một cái.

Toàn bộ khu vườn lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả đều nhìn về phía bọn họ, trong mắt là trêu chọc không thể che giấu.

Trương Trường Triết và Trương Trường Hành liếc nhau, đều thấy kích động trong mắt đối phương.

Đây chính là tự đào mộ!

Bọn họ ngược lại muốn xem Dung Chiêu sẽ trả lời như thế nào?

Trong vườn yên tĩnh quỷ dị một lúc.

Lập tức Dung Chiêu cười khẽ, phá vỡ cục diện bế tắc, nụ cười ôn hòa hữu lễ: "Dung Chiêu bái kiến bốn vị Vương thúc, Vương thúc yên tâm, lời Dung Chiêu đã nói sao có thể nuốt lời?"

Du thân vương ngoài cười nhưng trong không cười: "Vậy chúng ta chờ xem.”

Vinh thân vương liếc Dung Chiêu, lạnh lùng nói: "Vốn là cho ngươi vay tiền xoay sở, cho rằng ngươi còn nhỏ tuổi cũng không dễ dàng, lại không nghĩ tới tiêu xài vô độ như thế, nếu bán hết gia sản vương phủ trả nợ, An Khánh Vương, ngươi phải dạy lại con cho tốt.”

Rất nhiều người nhất thời hít vào một hơi khí lạnh.

Vinh thân vương lời này rất độc ác, đây là vỗ lên mặt Dung Chiêu danh xưng “bại gia tử”.

Tuy rằng bọn họ cũng cảm thấy như vậy, nhưng bởi vì danh hiệu "hiếu tử", không ai dám nói ra, hiện tại có lời này của Vinh thân vương, nếu vì trả tiền cho Dung Chiêu mà bán An Khánh Vương phủ, vậy thì chắc chắn đã đóng dấu “bại gia tử".

Ác, thật sự rất ác.

Hết hạn ba tháng không trả tiền, Dung thế tử là người nói không giữ lời.

Hết hạn ba tháng dùng tài sản An Khánh Vương phủ trả tiền, Dung thế tử là bại gia tử.

Như thế nào cũng không đúng!

Trừ phi khoảng thời gian còn lại này Dung thế tử có thể thông qua con đường chính đáng, chính mình thu được tám vạn lượng bạc trắng.

Nhưng... có thể sao?

Tuyệt đối không có khả năng!

An Khánh Vương thế tử Dung Chiêu nổi tiếng hơn hai tháng nay, xem như hoàn toàn bị hủy.

Phù dung sớm nở tối tàn a.

An Khánh Vương ánh mắt như đao, quả thực hận không thể chém chết Vinh thân vương, rốt cuộc nhịn xuống, thanh âm bình tĩnh: "Con ta tuy không giỏi giang, nhưng hiếu tâm khó tìm, đều là vì để cho ta vui vẻ.”

Trương thừa tướng vuốt râu, cười đến ý vị thâm trường: "Đúng đó, hiếu tâm khó tìm, có phần hiếu tâm này, những thứ khác đều là thứ yếu, dù sao Vương gia của cải chất đầy, cao hứng là tốt rồi..."

Mỉa mai!

Rõ ràng là châm chọc một cách trần trụi!

An Khánh Vương muốn chém luôn Trương thừa tướng, lão già đáng giận này.

Ông hít sâu một hơi, còn muốn phản biện một chút, Dung Chiêu đúng lúc cắt ngang lời Dung Bình, tươi cười như cũ: "Phụ thân, đến giờ mở tiệc còn chút thời gian, người dẫn Vương thúc bọn họ đi dạo vườn đi.”

Cũng có người hòa giải: "Đúng đúng, đi dạo một vòng, cảnh trí thú vị như vậy cũng không thể bỏ qua.”

Dung Bình lại lặng lẽ trừng Dung Chiêu một cái, nén giận dẫn tứ đại thân vương, Trương thừa tướng và các quan to quý nhân đi dạo vườn.

Những người khác cũng lục tục tản ra, đều tự đi chơi.

Xem một vở kịch hay, tâm tình rất không tệ, lại có khu vườn thú vị như vậy, những công tử thế gia kia tụ tập một chỗ, tốp năm tốp ba vỗ tay cười to.

Không ai dẫn Dung Chiêu đi chơi cùng.

Tình hình An Khánh Vương phủ rõ ràng rất bấp bênh, Dung Chiêu lại bị tứ đại thân vương ghét bỏ, đắp lên danh hiệu "bại gia tử", ai dám đến gần?

Nhất là những công tử hai tháng nay bị cướp danh tiếng, ánh mắt mỗi người đều mang đầy châm chọc.

“Dung thế tử này có khuôn mặt đẹp như vậy, nhưng lại ngu ngốc không chịu được, không biết khiêm tốn làm việc, cùng là thế tử, thật sự là không sánh bằng thế tử ngươi." Một công tử phe phẩy quạt, vẻ mặt châm chọc.

Bên cạnh, thế tử Du thân vương Bùi Quan Sơn nhìn Dung Chiêu xa xa, không nói một lời.

“Thế tử?" Người bên cạnh nghi hoặc.

Bùi Quan Sơn chậm rãi thu hồi tầm mắt: "Ta vốn tưởng rằng là một đại nhân vật, kết quả chỉ là một bao cỏ.”

Tầm mắt của hắn dừng lại ở một phương hướng khác, nơi đó Vinh thân vương nhị công tử Bùi Thừa Quyết bị người ta vây quanh, đối phương cười ôn hòa hữu lễ, vô cùng... chướng mắt.

Thế tử An Khánh Vương phủ không đủ làm người ta khiếp sợ.

Trong số những người trẻ tuổi trong kinh, Bùi Thừa Quyết mới là đối thủ sống còn.

Hắn đứng lên, cười lắc đầu: "Chúng ta cũng đi chơi đi, Dung thế tử tốn nhiều tiền như vậy, chúng ta sao có thể phụ lòng hắn?"

Người bên cạnh cũng cười theo, náo nhiệt đi ném bình, bắn tên.

Hôm nay nữ quyến nhiều như nêm, bọn họ cần phải biểu hiện bản thân một phen!

Bên kia, các nữ quyến.

Bầu không khí của triều Đại Nhạn xem như tương đối cởi mở, các nữ quyến cũng có thể tham gia yến tiệc, ở trong vườn chơi đùa, chỉ cần cùng các nam tử duy trì khoảng cách là được.

Khu vườn này an bài thỏa đáng, mỗi một vườn đều phân hai bên, vừa ở cùng một nơi, lại có thể duy trì khoảng cách, thật sự là cực kỳ thích hợp, so với những tòa trạch viện trong kinh, lúc đãi khách các cô chỉ có thể đợi ở hậu viện thì tốt hơn rất nhiều.

Cũng bởi vậy, các nữ quyến chơi rất vui vẻ, thỉnh thoảng còn có thể vụng trộm đánh giá thiếu niên anh tuấn.

“Dung thế tử đúng là tuấn tú.”

Nữ lang nói xong, lão phu nhân trong nhà liền quát lớn: "Tam Nương, nhìn người không thể chỉ nhìn dung mạo, Dung thế tử này chỉ có vẻ bề ngoài, tuyệt đối không xứng đôi với con.”

---

Cô nương vội vàng thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Tạ Hồng muốn khóc, hạ giọng: "Thế tử, ngài nhìn xem, hết hôm nay thanh danh của thế tử ở bên ngoài sẽ xuống dốc không phanh!"

Dung Chiêu tương đối bình tĩnh, yến hội còn chưa kết thúc, nói cái gì mà hết hôm nay?

Cô chỉ bình tĩnh hỏi: "Bếp trưởng chuẩn bị tới đâu rồi?”

Tạ Hồng ngẩn ra, chậm rãi gật đầu: "Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng.”

“Vậy thì tốt, hôm nay tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ sự cố gì." Nói xong, cô nhấc chân đi về phía trước, những ánh mắt khác thường xung quanh cô đều coi như không nhìn thấy.

Một khu vườn có cảnh trí như vậy, còn có các loại trò chơi.

Văn thơ đối ngẫu, đoán đố đèn, làm thơ, chèo thuyền, ném bình, bắn tên, có thể nói không cần biết khách nhân ở độ tuổi nào đều có thể chơi rất vui vẻ, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành.

Thậm chí có người còn chơi vui tới mức mặc kệ mọi thứ.

Bữa tiệc này cái khác không nói, các vị khách thật sự rất vui vẻ.

“Nếu có thể có một khu vườn như thế này, thường xuyên đến du ngoạn cũng không tệ.”

“Suỵt, đừng nói, đây chính là hành vi bại gia tử.”

“Huống hồ chúng ta sao có thể tùy tiện đập hơn vạn lượng chỉ để tổ chức một bữa tiệc chứ?”

“Ai, cũng đúng.”

Vốn tưởng rằng khu vườn đã không tệ, nhưng đến tiệc tối, mọi người càng mở rộng tầm mắt.

Rốt cục biết An Khánh Vương thế tử tiêu nhiều tiền như vậy treo giải thưởng đầu bếp là có ý gì!

“Đây là món gì?”

"Nhân viên phục vụ" ăn mặc giống nhau đứng ở bên cạnh, nụ cười thân thiết, cung kính hữu lễ giới thiệu: "Đây là thịt viên cua, là đầu bếp của An Khánh Vương phủ tự nghiên cứu sáng tạo ra, dùng thịt mỡ trộn với thịt cua, gạch cua…”

“Món này là gì? Thật sự rất ngon!”

“Đây là thịt Đông Pha, là món ăn do đầu bếp An Khánh Vương phủ phát minh ra, dùng...

“Tam Nương con mau nếm thử, món ăn này thật sự không tồi, cực kỳ ngon.”

“Tổ mẫu nếm thử Phật Khiêu Tường đi ạ, đúng là chưa từng thấy qua!”

“Triệu thị lang, ngươi mau nếm thử cái này.”

“Từ công tử, để lại cho ta một chút!”

"Cũng không biết có thể xin Dung thế tử công thức nấu ăn hay không, ta rất thích những món này..."

Trương thừa tướng che miệng, ợ một cái.

Lão vốn không để tiệc tối ở trong lòng, cái gọi là tiệc tối, chẳng qua là bọn họ uống rượu, trò chuyện, lại không nghĩ tới Dung thế tử lại chuẩn bị tiệc tối tốt như vậy!

Bên cạnh, Du thân vương nhấm nháp một ngụm rượu, chân thành cảm thán: "Cũng không biết ủ bằng cách gì, rượu này đặc biệt thơm ngon, hương vị đậm đà, uống vào sảng khoái.”

Nhạc thân vương đã uống say, lại còn ở trên bàn rượu hô to: "Thêm một ly nữa! Thêm một ly nữa!”

Bên kia, Vinh thân vương mập mạp ợ một cái, buông đũa khoát tay: "Các ngươi ăn đi, ta thật sự ăn hết nổi rồi.”

Hắn là người ăn được nhất.

Rất nhiều người đã sớm no đến ăn không vô, chỉ có thể nhìn đồ ăn trên bàn thèm thuồng không nỡ.

Đều là những người có mặt mũi, bình thường rất bận tâm hình tượng, hôm nay trên bàn rất nhiều bát đĩa đều trống không, tất cả mọi người ăn đến bụng tròn xoe, có thể thấy được bữa cơm này mang đến cho bọn họ mỹ vị trùng kích.

Hạ nhân mặc quần áo giống nhau lại đẩy xe thức ăn đi ra, cao giọng báo tên món ăn…

“Món cuối cùng, lẩu chua cay!”

Cả nồi và thức ăn còn đang sôi sùng sục, mùi thơm nồng đậm trong nháy mắt phiêu tán.

Trương thừa tướng giật giật mũi, yên lặng kéo quần áo rộng ra.

Ánh mắt khẽ nhướng, lại phát hiện Vinh thân vương vừa mới buông đũa lại cầm đũa lên, hai mắt tỏa sáng...

Trương Trường Ngôn ăn đến đầu cũng không ngẩng lên.

Trương Trường Triết ợ một cái, nhưng vẫn ghét bỏ nhíu mày: "Lão tam, chú ý dáng vẻ một chút, đừng như ba ngày chưa ăn đồ ngon vậy chứ!"

Trương Trường Ngôn: "... Đệ đói.”

Trương Trường Hành cũng nhíu mày: "Đệ gần đây không phải mỗi ngày đều lấy tiền đi ra ngoài ăn sao, buổi trưa còn lấy mười lượng bạc, làm sao lại đói thành như vậy?”

Trương Trường Ngôn không nói lời nào.

Hắn thật sự đói bụng đã lâu!

Mỗi ngày lấy cớ ăn cơm đòi tiền, trên thực tế cũng không ăn, tất cả đều cầm đi gán nợ.

Cũng may...

Hết hôm nay, những tháng ngày này có thể kết thúc.

Dung Chiêu đã đồng ý đêm nay trả tiền lại cho hắn!

Tầm mắt Trương Trường Triết lại đảo qua những vị khách khác, lắc đầu, hạ giọng: "Dung thế tử tổ chức yến hội này quả thật không tệ, tuy nói xa hoa lãng phí một chút, nhưng cũng coi như cả khách và chủ đều vui vẻ.”

Trương Trường Ngôn vừa ăn vừa bĩu môi: "Đốt tiền mời khách, hắn chính là một tên ngu xuẩn.”

Trương Trường Hành lau miệng: "Quả thật, yến hội này làm tốt cũng không ảnh hưởng danh hiệu “bại gia tử" của Dung thế tử.”

Hắn cười ý vị thâm trường, tràn đầy vẻ mặt xem kịch vui.

Trương Trường Triết: "Kệ hắn, dù sao chúng ta ăn ngon lại chơi vui.”

Tất cả khách nhân đều ăn chơi vui vẻ, có vài người thèm muốn thực đơn nhà An Khánh Vương, còn có người thèm muốn khu vườn này...

Nếu như An Khánh Vương phủ cần bán tài sản lấy tiền mặt, khu vườn này ngược lại có người chịu mua lại.

Sau này ở chỗ này đãi khách, tuyệt đối có mặt mũi!

Yến tiệc kết thúc, Dung Chiêu từ phía sau đi tới cạnh bàn chính, tư thái hoàn mỹ, bình tĩnh khom lưng hành lễ: "Các vị đại nhân hôm nay có vui không?"

Ăn rất no, cũng rất vui vẻ, tứ đại thân vương hiếm khi không có mở miệng châm chọc.

Công bộ thượng thư cười nói, “Hài lòng, rất hài lòng, Dung thế tử hao tâm tổn trí rồi.”

Dung Chiêu tiếp tục mỉm cười, giơ tay ra hiệu: "Đã như vậy, vậy mời các vị đại nhân dời bước, Dung Chiêu còn chuẩn bị kinh hỉ cho các vị đại nhân, vì để yến hội hôm nay kết thúc một cách viên mãn."

Mọi người bị sốc.

Lại còn bị sốc hả?

Còn có gì ngạc nhiên hơn cảnh trí trong vườn và mỹ vị như thế này?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box