Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 13

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 13

Dung Chiêu ngẩng đầu, cười nhìn phía trước: "Mọi người xem, người của hoàng thượng không phải đến thương lượng với con rồi sao?"

Dung Bình cùng Tạ Hồng ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy một chiếc xe ngựa trong cung "lộc cộc" đi tới thôn trang bọn họ, xe ngựa càng ngày càng gần, một thái giám vén rèm lên đánh giá bọn họ.

Dung Bình: "...”

Thật con mẹ nó thần kỳ.

Thái giám kia từ trên xe ngựa đi xuống, khách khí hành lễ xong thì nói rõ ý đồ.

Hóa ra là hoàng đế thấy bên này có ánh lửa kỳ dị, phái hắn tới hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Dung Bình vội vàng tiến lên giải thích đơn giản: "Là khuyển tử cho người làm pháo hoa.”

“Pháo hoa là gì?”

Dung Bình suy nghĩ một chút, trả lời: "Pháo cải tiến.”

Thái giám: "...”

Dung Chiêu tiến lên, thái độ ôn hòa đưa ra một tờ giấy: "Công công, đây là cách chế tạo pháo hoa, xin thay Dung Chiêu chuyển giao cho hoàng thượng.”

Thái giám và Dung Bình đều sửng sốt.

Nhất là Dung Bình, theo bản năng nhìn về phía tờ giấy kia.

Thứ này mang theo từ lúc nào?

Dung Chiêu đã sớm biết đêm nay sẽ có người của hoàng đế đến?

Thái giám đương nhiên sẽ không cự tuyệt, giơ tay nhận lấy.

Dung Chiêu lúc này còn nói: "Nhưng công thức này do đạo sĩ chế tạo, cực kỳ nguy hiểm, lúc làm còn có chút độc khí. Mặc dù độc khí không mạnh, nhưng tiếp xúc thời gian dài e rằng cũng có chút nguy hiểm.”

Thái giám hơi dừng lại, trong nháy mắt cảm thấy tờ giấy trên tay hơi nặng.

Dung Chiêu cười chân thành, ngại ngùng nói: "Thứ này còn có thể dẫn đến đại hỏa, người đứng gần đều bị thương, xin công công nhất định phải thay mặt ta chuyển lời cho hoàng thượng, tốt nhất chỉ sử dụng ở hoàng trang, cách xa cung thất."

Thái giám: "...”

Hắn muốn trả lại tờ giấy này.

Dung Chiêu gãi đầu: "Cách làm dù sao cũng có chút nguy hiểm, Dung Chiêu nếu không phải muốn trả lại tám vạn lượng bạc kia, sợ rằng cũng sẽ không chế tạo ra được."

Dừng một chút, cô khó nén lo lắng đề nghị: "Nhất định phải dặn dò hoàng thượng đứng xa một chút, công công là người đưa công thức cho hoàng thượng, hoàng thượng chỉ sợ sẽ để công công phụ trách chế tạo, công công cũng phải cẩn thận.”

-----------

Thái giám: "...”

Thế tử, nếu không ngươi đừng đưa cho ta nữa!

Dung Chiêu: "Ngoài ra xin công công thay mặt truyền đạt, nếu hoàng thượng cho người sản xuất pháo hoa thì đừng nên bán ra ngoài, pháo hoa nguy hiểm, nếu cháy, sợ sẽ gây thành đại họa trong kinh."

Cô cười ngượng ngùng: "Đương nhiên chuyện này cũng có tư tâm của Dung Chiêu, Dung Chiêu muốn dựa vào pháo hoa và Phúc Lộc Trang trả tám vạn lượng bạc, Phúc Lộc Trang sẽ cẩn thận sản xuất pháo hoa, nếu hoàng thượng cần, Dung Chiêu chắc chắn sẽ cung cấp pháo hoa miễn phí cho hoàng gia."

Đương kim thánh thượng là một người trọng thể diện, hơn nữa lúc trước mới khen Dung Chiêu hiếu thuận.

Hôm nay tin tức Dung Chiêu kinh doanh đã được thả ra, hoàng đế đương nhiên không có khả năng công khai ngăn cản Dung Chiêu kiếm tiền trả nợ.

Hắn muốn tự mình chế tạo pháo hoa, vậy thì phải tốn tám vạn lượng trấn an Dung Chiêu, tránh cho người khác chỉ trích.

Tám vạn lượng đổi một công thức nguy hiểm, có độc, còn không thể bán rộng rãi ra ngoài, so với pháo hoa Phúc Lộc Trang cần lúc nào có lúc đó, còn cung ứng miễn phí, chọn như thế nào còn phải nói sao?

Thái giám: "Thế tử yên tâm, nô tỳ chắc chắn sẽ truyền đạt không sót một lời.”

Không không không, hắn sẽ không truyền đạt hết.

Hắn còn có thể thêm mắm dặm muối!

Thứ này có độc, còn tùy thời có thể tổn thương người khác, vạn nhất hoàng đế để cho hắn đi phụ trách thì sao?!

Cho nên thứ này vẫn để cho Phúc Lộc Trang sản xuất đi!

Thái giám vội vàng trở về, hoàng đế còn chờ hắn hồi bẩm.

Dung Chiêu cười nhìn bóng lưng hắn.

Dung Bình bên cạnh cổ quái nhìn Dung Chiêu: "Con đã sớm chuẩn bị tốt rồi?”

Dung Chiêu gật đầu.

Cô quay đầu phân phó: "Thạch Đầu, bảo Tuân đạo trưởng chuẩn bị, hoàng thượng sợ rằng sẽ không tự mình sản xuất pháo hoa, nhưng nhất định sẽ tò mò nghiên cứu tác dụng của nó, ngày mai sẽ truyền hắn vào cung, nhớ nói cho hắn biết, dựa theo lời ta nói lúc trước mà làm, không cần một lần chế tạo thành công."

Thạch Đầu: "Vâng!"

Dung Bình bừng tỉnh đại ngộ.

---

Tuân lão đầu là đạo sĩ, đương kim thánh thượng năm nay cũng lớn tuổi, vốn sẽ kiêng kị đạo sĩ, hoàng thượng cho dù tò mò muốn nghiên cứu, chỉ cần Tuân lão đầu "thất bại" một lần, nổ ra chút tia lửa, hoàng thượng khẳng định sẽ không lưu Tuân lão đầu lại trong cung.

Thứ này còn có độc, trong cung kiêng kị nhất những thứ này.

Dung Chiêu suy nghĩ chu toàn hết mọi mặt, không chỉ không để hoàng đế cướp đi sản nghiệp, còn có thể mượn hoàng đế làm dương danh pháo hoa nhà mình... Quả nhiên là tính toán tốt!

Nhớ lại lời Dung Chiêu dặn dò Tạ Hồng, ánh mắt Dung Bình càng thêm thâm thúy, nhìn Dung Chiêu thật sâu.

Dung Chiêu quay đầu nhìn ông, mỉm cười: "Phụ thân, hài nhi không làm người thất vọng chứ?"

Dung Bình không quen nhìn bộ dáng kiêu ngạo này của cô, hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói: "Bảo vệ được pháo hoa thì thế nào? Có người đặt trước Phúc Lộc Trang thì thế nào? Con đã tiêu hết mười vạn lượng bạc trắng, kỳ hạn ba tháng sắp đến, con lấy cái gì trả?"

Dung Chiêu mở ra con đường này, chỉ cần có người đặt bàn sẽ có sinh ý, đến kỳ hạn ba tháng bán sản nghiệp An Khánh Vương phủ để trả nợ, cũng sẽ không có nhiều người mắng cô “bại gia tử".

Cho nên...

Ông nâng cằm, chờ Dung Chiêu cầu xin cha cứu mạng.

Nhưng nụ cười Dung Chiêu vẫn không thay đổi: "Phụ thân, trả nợ không phải chỉ có một cách, người yên tâm.”

Lại bị cô chặn họng, Dung Bình thẹn quá hóa giận: "Vậy ta muốn xem con trả thế nào?”

Nói xong tiếp tục châm chọc: "Đường đường An Khánh Vương phủ thế tử, vì trả nợ mà trở thành thương nhân, nếu như vậy còn không trả được, đó mới là trò cười lớn nhất!”

Dung Bình kỳ thật rất thưởng thức "Phúc Lộc Trang" của Dung Chiêu, lấy việc tổ chức yến hội thu lợi trả nợ, cho dù là ông cũng nhịn không được trong lòng trầm trồ khen ngợi.

Nhưng "bất hiếu nữ" không chịu nói năng mềm mỏng, Dung Bình cứng cổ nói lời khó nghe.

Dung Chiêu bất đắc dĩ lắc đầu: "Con cũng không phải muốn làm thương nhân, phụ thân mỏi mắt mong chờ đi.”

Thứ cô muốn làm cho tới bây giờ đều là tư bản, đây chỉ phát pháo thứ nhất của cô ở trong kinh, con đường tư bản chỉ vừa mới mở ra.

Dung Chiêu giơ tay hành lễ: "Phụ thân, Trương Tam công tử còn chờ hài nhi, hài nhi cáo lui trước.”

Nói xong cô xoay người rời đi.

“Chờ một chút, chẳng lẽ con đã quên thân phận của mình?!" Dung Bình lên tiếng, trong lòng lo lắng.

Dung Chiêu là nữ cải nam trang a!

Nhưng không chỉ không tránh người, ngược lại còn chạy tới trước mặt người khác, vạn nhất bị người ta phát hiện…

Nhưng Dung Chiêu khoát tay, đầu cũng không quay lại.

“Đúng là gan lớn bằng trời…” Dung Bình tức giận, nghiến răng nghiến lợi: "Món nợ kia ta xem con trả thế nào!"

Chờ bóng lưng Dung Chiêu biến mất, ông xoay người dặn dò tùy tùng: "Đem sổ sách An Khánh Vương phủ đến đây, ta xem cái nào có thể lặng lẽ bán được lấy tiền..."

Tạ Hồng: "...”

Vương gia không phải đã nói mặc kệ sao?

Trương Trường Ngôn đợi trọn vẹn hơn nửa canh giờ!

Càng chờ mặt càng đen, hắn xoay người nhìn về phía hạ nhân, cười lạnh: "Còn phải chờ bao lâu?”

Vừa nói xong, một thanh âm vang lên: "Để Trương huynh đợi lâu, là Dung Chiêu đến chậm.”

Nghe vậy, Trương Trường Ngôn thở dài một hơi.

Hắn cũng sợ Dung Chiêu đổi ý, hiện tại Dung Chiêu xuất hiện, hẳn là sẽ không đổi ý chứ?

“Thế tử rốt cuộc cũng tới rồi, tiền đâu?" Chào hỏi qua loa xong hắn vội vã hỏi.

Theo lý mà nói, đổi lại để cho hắn chờ hơn nửa canh giờ, hắn nhất định sẽ tức giận, dù sao đến hoàng tử cũng không để tam công tử nhà Trương thừa tướng chờ lâu như vậy!

Nhưng ai bảo người thiếu tiền mới là đại gia, chỉ cần hôm nay có thể thuận lợi lấy được tiền, chờ bao lâu cũng đáng giá.

Há mồm ngậm miệng chính là tiền, có thể thấy được trong khoảng thời gian này, hai vạn lượng đã bức Trương Trường Ngôn thảm cỡ nào.

Dung Chiêu ra hiệu cho hắn ngồi xuống, còn mình thì ngồi bên cạnh, dặn dò hạ nhân: "Đổi bình trà khác.”

Sau đó cô đánh giá Trương Trường Ngôn, kinh ngạc: "Trương Tam công tử sao lại gầy rồi?”

Trương Trường Ngôn: "...”

Lão tử vì sao gầy ngươi không biết sao?!

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt u oán: "Ta giấu phụ thân cho thế tử mượn hai vạn lượng, hai tháng này phá tường đông bổ tường tây, thậm chí còn mượn nặng lãi, ngươi nói ta vì sao lại gầy?"

Dung Chiêu nghe vậy ra vẻ kinh ngạc: "Hóa ra như thế? Vậy sao Trương huynh không sớm nói cho Thừa tướng?”

Trương Trường Ngôn lười nói nhảm, trực tiếp vươn tay: "Thế tử đã hứa yến tiệc kết thúc lập tức trả lại tiền cho ta.”

Dung Chiêu gật đầu: "Đúng vậy, đúng là nên trả lại cho Trương huynh.”

Cô thở dài, ánh mắt chân thành: "Lúc trước đa tạ Trương huynh khẳng khái giúp đỡ, giúp Dung Chiêu vượt qua cửa ải khó khăn, Dung Chiêu muốn nổi tiếng cho nên không tiện dùng tiền của phụ thân, hiện tại mới có thể trả lại.”

Trương Trường Ngôn ngẩn ra, nghi hoặc: "Ngươi hiện tại trả tiền không cần dùng tiền của An Khánh Vương phủ?"

Với tốc độ tiêu tiền của Dung Chiêu hai tháng này, mười vạn lượng sợ là đã tiêu hết rồi?

Vậy còn tiền ở đâu?

Dung Chiêu nghe vậy, nhất thời tươi cười sáng lạn, mặt mũi phiếm hồng, lắc đầu: "Đương nhiên không cần, biết vì sao để Trương Tam công tử chờ lâu như vậy không?”

Trương Trường Ngôn vẻ mặt mờ mịt: "Rất nhiều người đặt bàn?”

Dung Chiêu cười kiêu ngạo lại đắc ý: "Đương nhiên rồi, cho dù là vườn hay thức ăn, đến cả pháo hoa đều là thứ độc nhất trong kinh thành, hôm nay trong cung còn phái người đến, Dung Chiêu đêm nay đã tiếp đãi gần mười nhà, ngày mai có lẽ còn nhiều hơn."

Trương Trường Ngôn thấy thế tử đắc ý thành thế này, thật sự là nhịn không được tò mò: "Cái này... kiếm rất nhiều tiền?"

Dung Chiêu nhìn hắn, bưng chén trà lên uống ngụm nước, uống xong tự nhiên đưa chén lên, Trương Trường Ngôn cầm lấy ấm trà rót cho cô.

Không hiểu sao, Trương Trường Ngôn cảm thấy hình ảnh này có chút quen thuộc...

Dung Chiêu rất nhanh mở miệng, cắt đứt liên tưởng của hắn: "Đương nhiên rồi, người bình thường ta sẽ không nói, nhưng Tam công tử là huynh đệ với ta, ta sẽ len lén tiết lộ cho ngươi."

Cô lại gần, hạ giọng: "Yến tiệc Phúc Lộc Trang giá cả rõ ràng, phí sân bãi là định mức, một trăm lượng bao toàn bộ vườn một ngày, tất cả đều do người trong vương phủ bảo hộ.

Một trăm lượng?

Bao khu vườn xinh đẹp như vậy cả ngày, một trăm lượng không rẻ, nhưng cũng thật không đắt.

----

Nhưng một trăm lượng so với khoản nợ của Dung Chiêu thì tính là gì?

Không đợi hắn hỏi ra tiếng, Dung Chiêu tiếp tục: "Ngoài ra còn có phí ăn uống, mỗi bàn dựa theo giá cả lên món khác nhau, từ năm lượng một bàn đến ba mươi lượng một bàn, giá cả khác nhau, đồ ăn tự nhiên cũng khác nhau."

Dừng một chút, cô bổ sung: "Hôm nay đặt bàn đều là thế gia đại tộc, đặt nhiều nhất hai mươi lượng và ba mươi lượng một bàn, thấp nhất cũng là mười lượng một bàn.”

Trương Trường Ngôn hít một hơi khí lạnh.

Hào môn vọng tộc trong kinh tổ chức yến hội, một lần cũng khoảng năm mươi bàn khách nhân!

Dung Chiêu còn tính cho hắn: "Còn có chương trình pháo hoa, cái này khá đắt, ta tính dựa theo rương, một rương pháo hoa hai mươi khỏa, giá bán một trăm lượng, các quý nhân trong cung khiêm tốn, đa số đặt năm đến mười rương."

Cô xích lại gần hơn, khuôn mặt tinh xảo quả thực là mỹ nhan bạo kích, nhưng Trương Trường Ngôn không để ý, tư duy của hắn đều đắm chìm trong "tính toán" của Dung Chiêu.

Hắn nghe Dung Chiêu nói: "Cứ dựa theo năm mươi bàn khách, mỗi bàn hai mươi lượng, năm thùng pháo hoa mà tính, mỗi ngày nhập sổ đã gần hai ngàn lượng!"

Hai ngàn lượng nhiều không?

Rất nhiều!

Nhưng một gia đình không phải ngày nào cũng có tiệc tùng, quanh năm suốt tháng, nhiều nhất cũng chỉ tổ chức ba đến năm buổi.

Làm ở nhà mình cũng phải tốn không ít tiền.

Ở Phúc Lộc Trang tuy đắt nhưng lại rất ổn, vừa có mặt mũi lại thoải mái.

Dung Chiêu: "Loại bỏ tất cả phí tổn, mỗi ngày kiếm được gần ngàn lượng, đây chỉ là dựa theo mức thấp nhất mà tính, một năm chơi chơi có thể kiếm được mấy vạn lượng."

Trương Trường Ngôn lại hít một hơi khí lạnh, hắn khó tin nói: "Mấy vạn lượng, mỗi ngày đều có người tổ chức yến tiệc ở Phúc Lộc Trang?"

Hắn ân cần rót trà cho Dung Chiêu, ngữ khí vội vàng: "Thế tử, ngươi nói rõ hơn đi, ta còn có chút không rõ.”

Dung Chiêu đương nhiên gật đầu: "Trong kinh có bao nhiêu hào môn vọng tộc? Lão nhân trong nhà hàng năm đều phải mừng thọ, kết hôn cũng có, còn có người sinh con cũng sẽ tổ chức một bữa tiệc náo nhiệt. Trước mắt Phúc Lộc Trang còn chưa hoàn toàn phát triển, nhưng sau này hào môn trong kinh, quý tộc chung quanh, cùng với thương nhân cự phú đều có thể tổ chức yến tiệc ở Phúc Lộc Trang.”

Cô đưa mặt lại gần: "Đương nhiên Phúc Lộc Trang sẽ ưu tiên tiếp đãi quan to quý nhân, nhưng nghĩ đến những thương nhân kia cũng sẽ không để ý xếp sau quý nhân, thương nhân là nhóm có tiền nhất, sợ là yến tiệc sẽ càng thêm long trọng, pháo hoa cũng sẽ đặt mua rất nhiều, một ngày mấy ngàn lượng cũng có khả năng."

Mấy ngàn lượng!

Vậy một năm tính ra ba vạn lượng là lợi nhuận thấp nhất? Có phải có khả năng lên năm vạn lượng, mười vạn lượng hay không?

Trương Trường Ngôn đã bị một chuỗi con số đập đến choáng váng.

Món lãi kếch sù !

Cái gì mà phí sân bãi, phí ăn uống, phí pháo hoa... Nghe đều là tiền tiền tiền.

Tính toán xong, Trương Tam công tử trợn mắt hốc mồm, giống như trên trời có ngân lượng đang rơi loảng xoảng.

Một lúc lâu sau hắn mới thốt ra một câu: "Cái này cũng... kiếm nhiều tiền quá nhỉ.”

“Nếu không kiếm được tiền, ta sao phải khổ sở như vậy? Kiếm tiền chỉ là một phần, nổi danh mới là điều cốt yếu. Còn nhớ khi ta nói với Trương huynh, ta muốn thoát khỏi An Khánh Vương phủ để tự mình gây dựng danh tiếng, hiện tại đã có chút thành tựu rồi.” Dung Chiêu cười vô cùng sảng khoái.

Trương Trường Ngôn ghen tị đến muốn khóc.

Mưa bạc là của người khác, danh tiếng cũng là của người khác.

Dung Chiêu đã làm được, cuộc trò chuyện của họ mới chỉ hơn hai tháng, thế tử Dung đã vang danh, còn hắn thì vẫn là đứa con bất hiếu trong mắt phụ thân, và là kẻ ăn chơi trác táng trong mắt người ngoài...

So sánh người với người, thật khiến người ta tức chết mà.

Ánh mắt của Trương Trường Ngôn đầy ghen tị, chỉ muốn loại bỏ Dung Chiêu để tự mình chiếm lấy mọi thứ.

Lúc này, Dung Chiêu liếc nhìn Trương tam công tử một cái, rồi thở dài:

“Ôi, thật tiếc quá. Thực ra lúc trước ta định kéo Trương huynh hợp tác, nhưng khi đó Dung Chiêu tay trắng, không dám mở lời, chỉ dám mượn tiền Trương huynh. Nếu khi ấy Trương huynh cùng ta hợp tác, thì giờ mỗi ngày thu về mấy ngàn lượng bạc, Trương huynh cũng được một nửa rồi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box