Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 04

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 04

Đại công tử Trương Trường Triết của phủ Trương thừa tướng nhíu mày, "Thái y còn chưa chẩn đoán, đệ làm sao đảm bảo?”

Trương Trường Ngôn nâng cằm, hừ lạnh một tiếng: "Đại ca, ý huynh là nói đệ ngay cả nam nữ cũng không phân biệt được sao? Dáng vẻ động tác của tiểu nương tử và nam tử dù sao cũng không giống nhau, Dung Chiêu kia không hề kiêng dè việc đụng chạm da thịt với đệ, giọng nói và hành động đều là biểu hiện của nam tử, không hề có chút nữ tính nào.”

Hắn vẫn thề son sắt.

Là “hoàn khố" nổi danh kinh thành, đúng là không nên nghi ngờ hiểu biết của Trương Trường Ngôn với tiểu nương tử, hắn nói chắc chắn như vậy, người Trương phủ nhịn không được lay động suy đoán.

Nhị công tử Trương Trường Hành mở miệng: "Nhưng đối phương tránh thái y chẩn đoán, ta vẫn cảm thấy có vấn đề.”

Trương Trường Ngôn: "Hắn còn dám gặp đệ, vậy thì có vấn đề gì chứ?"

Trương thừa tướng vẫn cau mày, lão đột nhiên nhìn về phía Trương Trường Ngôn: "Thế tử mời con uống trà xong liền tiễn con về, không có chuyện gì khác sao?”

Ánh mắt Trương Trường Ngôn hơi né tránh, ho khan một tiếng, lắc đầu: "Không có.”

Chuyện còn lại hắn phải chờ hoàn thành rồi nói sau!

Trương thừa tướng không chú ý ánh mắt né tránh của nhi tử, lão nhị Trương Trường Hành lại chú ý, ánh mắt hồ nghi.

Trương Trường Triết phân tích: "An Khánh Vương phủ không truy cứu chuyện lão tam xông vào phủ có thể là chột dạ, thân phận thế tử của bọn họ quả thật có mập mờ. Nhưng lão tam chắc chắn thế tử không phải là nữ tử, chẳng lẽ An Khánh Vương thật sự sắp chết, thế tử không dám đắc tội với chúng ta?”

Trương thừa tướng vuốt chòm râu: "Cũng có thể, thân phận thế tử rốt cuộc vẫn còn nghi ngờ, chẳng qua kế tiếp phải càng thêm cẩn thận hành sự, nếu thật sự có vấn đề, không thể không lộ ra dấu vết, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."

Thái độ của lão đã không còn chắc chắn như trước, dù sao Trương Trường Ngôn thật sự đã thề thốt nhiều lần.

Trương Trường Triết gật đầu đồng ý.

Trương Trường Ngôn cúi đầu, con ngươi xoay tới xoay lui.

Hắn đang suy nghĩ làm sao len lén gom đủ hai vạn lượng...

Cùng lúc đó, An Khánh Vương phủ.

Triệu thị nhìn "thiếu niên lang" trước mặt, trong lòng chua xót nói không nên lời.

Bát độc dược hôm nay là bà hạ lệnh, nếu không phải bất đắc dĩ, nếu không phải vì vinh dự mà toàn bộ Dung gia ngã xuống để đổi lấy này, bà làm sao có thể hạ độc thủ như vậy.

Hiện tại Dung Chiêu có thể đóng giả nam nhi, có thể đóng giả một ngày, bà liền hy vọng An Khánh Vương phủ cùng Dung Chiêu đều có thể sống thêm một ngày.

Triệu thị hít sâu một hơi, giọng hơi khàn khàn: "Lục Lang muốn làm gì? Thật sự có thể tự bảo vệ mình sao?”

Dung Chiêu nói chắc chắn: "Có thể.”

Cô khẽ cúi đầu, che giấu cảm xúc phức tạp trong mắt, "Hài nhi muốn ra khỏi phủ, càng che giấu người bên ngoài lại càng hoài nghi, Trương thừa tướng có lẽ không phải là người đầu tiên hoài nghi, cũng tuyệt đối không phải là người cuối cùng.”

Triệu thị khẽ sửng sốt.

Đúng vậy, bí mật như thế hiển nhiên không có khả năng bị chôn vùi vĩnh viễn.

Bạch thị trừng to mắt, tiến lên một bước: "Thế tử không thể, vương gia lúc tỉnh táo đã nói thế tử tuyệt đối không thể xuất phủ, ở bên ngoài lúc nào cũng có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, một khi bại lộ, đó chính là tai họa liên lụy cửu tộc!"

Dung Chiêu cũng không tranh luận với bà ta, nhìn về phía giường: "Vậy để ta nói với phụ thân.”

An Khánh Vương nằm ở trên giường mở to mắt, ông rõ ràng vẫn còn ý thức, ánh mắt thanh minh, nhưng nói không ra lời, chỉ có thể phát ra âm thanh "A a a", không ai có thể nghe hiểu ông muốn nói gì.

Nhắc tới An Khánh Vương, hốc mắt Triệu thị càng đỏ hơn.

Dung Chiêu tiến lên vài bước, cầm lấy tay An Khánh Vương, thanh âm nhẹ nhàng: "Phụ thân, con biết người không cho con ra khỏi phủ là vì bảo vệ con, nhưng tình cảnh bây giờ khác với lúc trước, hơn nữa con có thể làm tốt."

Dừng một chút, cô lại nói: "Trước khi phụ thân khỏi hẳn, vương phủ cần con đứng ra che chở.”

An Khánh Vương trên giường lập tức có phản ứng: "A a a.”

Tay ông động đậy, Dung Chiêu có thể cảm giác được đối phương đang khoát tay, rất rõ ràng là không đồng ý.

Căn cứ vào trí nhớ, An Khánh Vương người này bảo thủ, vả lại còn có chút chủ nghĩa đại nam tử, bằng không cũng sẽ không 17 năm chỉ nhốt nguyên chủ ở vương phủ mà không nghĩ ra biện pháp khác.

Đương nhiên, ông rất yêu thương nữ nhi, cho dù biết sự tồn tại của Dung Chiêu chính là thanh đao treo trên đỉnh đầu An Khánh Vương phủ, ông cũng không muốn thương tổn nguyên chủ vô tội.

Một vương gia ngông cuồng, mười bảy năm co đầu rụt cổ, không chịu lựa chọn để cho thế tử sớm "chết bệnh".

Ông đang phản đối, ông không đồng ý Dung Chiêu một mình đi ra ngoài.

Chẳng qua Dung Chiêu tỏ vẻ, ý kiến của phụ thân không quan trọng.

Dung Chiêu kinh hỉ nói: "Tổ mẫu, người xem phụ thân đồng ý rồi!”

An Khánh Vương: "... A a.”

Ông chỉ có thể di chuyển bàn tay, muốn rút tay ra lại bị Dung Chiêu nắm chặt.

Dung Chiêu gật đầu: "Phụ thân yên tâm, hài nhi sau khi ra ngoài nhất định sẽ cẩn thận.”

An Khánh Vương trừng to mắt, gấp đến độ há miệng, liều mạng muốn nói chuyện.

Bạch thị nóng nảy: "Lão phu nhân, vương gia cái gì cũng không nói, ta thấy thái độ này của vương gia, giống như là... không đồng ý.”

An Khánh Vương trên giường rốt cục khó khăn phát ra âm tiết: "Không..." Được.

Dung Chiêu cảm động gật đầu, cô nhìn Bạch thị, mỉm cười: "Trắc phi, phụ thân vừa mới nói không, người bác bỏ ý kiến của trắc phi, đồng ý cho ta ra ngoài.”

Bạch thị sửng sốt.

Hình như là vậy, lại hình như có chỗ nào không đúng.

vương gia từ trước đến nay bảo thủ, sao lại đồng ý quyết định lớn mật như vậy?

Dung Chiêu vẫn nắm chặt tay An Khánh Vương, vẻ mặt cảm động: "Phụ thân yên tâm, con nhất định sẽ không phụ lòng mong đợi của người, con nhất định sẽ bảo vệ Dung gia!"

An Khánh Vương còn muốn nói chuyện, lại không phát ra âm thanh, ông rất nhanh không còn khí lực, hôn mê bất tỉnh.

Trước khi ngất xỉu, ông nghe thấy "con trai giả" không đáng tin nói: "Tổ mẫu, người xem, phụ thân đại nhân yên tâm ngủ rồi.”

An Khánh Vương: "..." Cái rắm.

Dung Chiêu ngoan ngoãn đắp chăn cho An Khánh Vương, sau đó đứng lên, xoay người: "Tổ mẫu, tra ra được là ai phản bội vương phủ không?"

Nghe vậy, ánh mắt Triệu thị vừa rồi còn đỏ hoe lập tức trở nên hung ác.

Bàn tay già nua của bà vỗ lên tay vịn ghế gỗ, nghiến răng nghiến lợi: "Là Nguyên Bảo, cái thứ nuôi ong tay áo!"

Lâm thị chưởng quản việc bếp núc trong phủ, sau khi lão vương phi thả bà ra ngoài, hai người cùng nhau điều tra, không chỉ nhanh chóng bắt được Nguyên Bảo, còn trong thời gian ngắn thẩm tra rõ ràng chân tướng.

Giọng nói Lâm thị mang theo tức giận: "Hai người hầu Nguyên Bảo và Thạch Đầu của Lục Lang đều là người được vương gia chọn lựa kĩ càng, nhưng con không hay xuất môn, bọn họ cũng không đi vào nội trạch, do đó khiến cho Nguyên Bảo sinh ra tiểu tâm tư, chúng ta lại nhất thời không kịp phát hiện..."

Dung Chiêu nghe vậy, rất nhanh đã hiểu rõ từ đầu đến cuối.

Tính mạng cả nhà Nguyên Bảo và Thạch Đầu đều nằm trong tay An Khánh Vương phủ, lần này An Khánh Vương bệnh tình nguy kịch, Nguyên Bảo thấy vương gia có lẽ không chống đỡ nổi, phủ Trương thừa tướng lúc này lại chủ động tìm tới cửa, dường như đã hoài nghi giới tính của Dung Chiêu…

Nguyên Bảo sợ đại tội khi quân bị tiết lộ, đến lúc đó sẽ liên lụy cửu tộc, cả nhà hắn đều không giữ được.

Cho nên hắn tiết lộ tin tức với Trương thừa tướng, hy vọng đợi đến khi sự việc bại lộ, Trương thừa tướng có thể bảo vệ tính mạng của hắn và người nhà hắn.

Dung Chiêu hiểu rõ gật đầu.

Người biết được thân phận của nguyên chủ trong An Khánh Vương phủ cực ít, nhưng có thể biết chân tướng đều là người đáng tín nhiệm.

Cũng chính bởi vì tín nhiệm, Nguyên Bảo mới có thể để lộ ra tin tức chính xác nhất… Thế tử sắp "chết bệnh".

Lâm thị: "Mẫu thân, con sẽ xử trí cả nhà hắn.”

Triệu thị gật đầu.

Dung Chiêu lại ngăn cản nói: "Không vội, lúc này xử lý Nguyên Bảo rõ ràng là có vấn đề, không chỉ không thể xử lý, ngược lại còn phải ‘thân cận' hắn, mang hắn theo bên người, đợi lát nữa con ra ngoài thì để cho hắn đi theo đi."

Lâm thị giật mình, rất nhanh phản ứng lại, ánh mắt sáng lên: "Đúng! Không thể xử trí hắn, Chiêu Nhi mang hắn ra ngoài, thậm chí còn vô cùng tín nhiệm hắn, Trương gia chỉ sợ sẽ hoài nghi là chúng ta gài bẫy..."

Lâm thị vỗ nhẹ trán: "Ta thật là hồ đồ, lại không kịp phản ứng, thiếu chút nữa gây ra sai lầm lớn."

Ở ghế chủ vị, ánh mắt Triệu thị cũng phức tạp nhìn Dung Chiêu.

Lục Nương nhà bọn họ...

Giống như một đêm trưởng thành, cực kỳ giống lão vương gia, còn có đại bá và nhị bá của bà khi còn rong ruổi nơi sa trường.

Mà cái giá của trưởng thành là bị bọn họ ép buộc uống độc dược.

Triệu thị vốn đã già nua, lúc này cả người gần như suy sụp, giống như cọc gỗ khô.

Bà cúi đầu, thanh âm khàn khàn: "Chiêu nhi, con muốn làm gì thì làm đi, vương phủ... sẽ không tệ hơn được nữa.”

Dung Chiêu cung kính hành lễ: "Vâng, tổ mẫu.”

Nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng lại trước cửa An Khánh Vương phủ.

Dung Chiêu mang theo người hầu Nguyên Bảo, Thạch Đầu, tùy tùng An Khánh Vương, quản gia vương phủ Tạ Hồng, cùng với mấy thị vệ ngồi lên xe ngựa, từ An Khánh Vương phủ chạy về phía trước.

Thạch Đầu nhìn chằm chằm Nguyên Bảo, ánh mắt mang theo chút phòng bị.

Nguyên Bảo rụt cổ, run lẩy bẩy.

Dung Chiêu làm như không nhìn thấy, tầm mắt của cô nhìn về phía đường phố bên ngoài xe ngựa, đường phố thời xưa đương nhiên không phồn hoa như hiện đại, nhưng chung quy là vương đô, rất náo nhiệt, rộn ràng đầy sức sống.

Từ ký ức có thể biết, đây tựa hồ không phải là lịch sử mà cô quen thuộc.

Lịch sử của triều đại khác với ấn tượng của cô, giống như một thế giới song song có tiến trình hoàn toàn khác nhau.

Triều Đại Nhạn có chút gần giống thời Đường Tống, nhưng có những thứ Đường Tống không có mà nơi này lại có, những gì Đường Tống có, nơi này ngược lại không có.

Cô đang xuất thần, Tạ Hồng cung kính nói: "Thế tử, hôm nay là lần đầu tiên ngài một mình lộ diện bên ngoài, chúng ta có thể đi Vinh thân vương phủ, Vinh thân vương đứng đầu tứ đại thân vương, cũng là người hòa ái dễ gần."

Dung Chiêu thu hồi tầm mắt, ngoan ngoãn gật đầu.

Tạ Hồng thấy vậy, vẻ mặt càng thêm ôn hòa, sau đó...

Lão thao thao bất tuyệt nói những việc cần chú ý trong hai mươi lăm phút, mãi cho đến khi xe ngựa dừng ở cửa Vinh thân vương phủ, lúc này lão mới dừng lại.

Dung Chiêu nhu thuận: "Tạ thúc yên tâm, Dung Chiêu nhất định chú ý.”

Ánh mắt Tạ Hồng vui mừng, Lục nương tử nhu thuận nghe lời, lại hiểu chuyện như thế, nếu thật sự là một nam nhi, vương gia bọn họ cũng có thể yên tâm nhắm mắt, vương phủ sẽ có người kế tục.

Người nhu thuận như vậy, có lẽ sẽ không phạm sai lầm.

Cảm thán Tạ Hồng dành cho Dung Chiêu chỉ duy trì được nửa canh giờ.

Nửa canh giờ sau.

Vinh thân vương cùng Dung Chiêu kết thúc cuộc trò chuyện, hơn nữa ấn tượng đối với Dung Chiêu rất tốt, tặng cô dược liệu, hi vọng cô có thể sớm ngày bình phục.

Tạ Hồng đi theo sau, cúi đầu, vẻ mặt vui mừng.

Vinh thân vương mập mạp khách khí nói: "Thế tử, về sau thường đến phủ của Vương thúc chơi nhé, nếu cần trợ giúp cứ việc tới tìm Vương thúc!"

Vẻ mặt Dung Chiêu thẹn thùng, hai má ửng đỏ: "Tiểu chất quả thật có một chuyện…”

Vinh thân vương: "Chuyện gì?”

Dung Chiêu: "Gần đây quý phủ không tốt, Dung Chiêu muốn mượn Vương thúc ít ngân lượng để xoay xở.”

Vinh thân vương: "???”

Tạ Hồng: "...???”

Tạ Hồng trừng mắt thành chuông đồng, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Thế tử, đây là yên tâm mà ngài nói sao?!

Mười lăm phút sau.

Vinh thân vương tự mình đưa Dung Chiêu ra ngoài, cười rạng rỡ.

Dung Chiêu cũng cười đến sáng lạn, hai người vô cùng thân thiết, làm gì giống như là lần đầu tiên gặp mặt, nói bọn họ là chú cháu ruột còn có người tin!

Mà Tạ Hồng trên tay ôm hộp gỗ đựng hai vạn lượng, cứng ngắc đi theo sau.

Bọn họ mang đi hai vạn lượng, lưu lại một tờ giấy nợ của thế tử An Khánh Vương, hứa hẹn ba tháng sẽ trả hết.

Ngồi trên xe ngựa, Tạ Hồng cả người đều xụi lơ, thanh âm lão run rẩy: "Thế tử, đây là giấy nợ đó, vương phủ căn bản không cần vay tiền. Đừng thấy Vinh thân vương cười hiền lành, kỳ thật ngài ấy rất là tâm ngoan thủ lạt, ba tháng sau, ngài ấy nhất định sẽ dùng giấy nợ này gây khó dễ cho thế tử!"

Hai vạn lượng nhiều không?

Rất nhiều, nhưng dùng để bắt chẹt An Khánh Vương phủ rất lời.

Dung Chiêu mỉm cười: "Ta biết.”

Thế nhưng hai vạn lượng mượn của “Vương thúc" còn không cần lãi suất, đều là "người tốt".

Cũng chỉ có ở cổ đại này thôi.

Xã hội hiện đại nếu mượn chút ngân lượng xoay xở, chưa nói lãi suất đã bị xem là lưu manh.

Tạ Hồng cất cao giọng: "Thế tử biết tại sao còn làm như vậy? Vương phủ không thiếu tiền.”

Dung Chiêu khoát tay: "Vương phủ rất thiếu tiền.”

Cô cười nói: "Tạ thúc, trong lòng ta biết rõ.”

Tạ Hồng: "...”

Lão quyết định trở về sẽ lập tức bẩm báo cho lão thái thái, phải nghĩ biện pháp nhanh chóng lấy lại giấy nợ của thế tử.

Dung Chiêu: "Kế tiếp đi Du thân vương phủ.

Tạ Hồng trừng mắt: "Thế tử muốn làm gì?”

Dung Chiêu: "Mượn thêm hai vạn lượng.”

Cô dùng quạt xếp vỗ vỗ bả vai Tạ Hồng: "Tạ thúc, người yên tâm.”

Tạ Hồng: "...”

Ta tuyệt đối không yên tâm.

Lão cực kỳ bi thương: "Thế tử, chỉ mượn một nhà Vinh thân vương phủ để lại một tờ giấy nợ, cùng lắm thì bị Vinh thân vương phủ gây khó dễ, dù sao An Khánh Vương phủ chúng ta hiện giờ thế yếu, có thể tìm một nhà dựa vào cũng không tồi. Nhưng không thể để lại giấy nợ cho Du thân vương phủ được, Vinh thân vương phủ và Du thân vương phủ một khi trao đổi tin tức sẽ cùng nhau đối phó với chúng ta!"

Một nhà là gây khó dễ, hai nhà cũng là gây khó dễ, vậy còn gì là gây khó dễ nữa?

"Hơn nữa, Du thân vương và Trương thừa tướng quan hệ vô cùng tốt, Trương thừa tướng chắc chắn sẽ nhận được tin tức!" Tạ Hồng hận không thể tóm lấy thế tử nhà bọn họ hung hăng lay mấy cái, để cho cô tỉnh táo một chút.

Dung Chiêu nhướng mày: "Ồ, vậy bọn họ sẽ làm gì?”

Tạ Hồng đấm ngực dậm chân: "Không đến mấy ngày nữa bọn họ sẽ cầm giấy vay nợ, buộc tội An Khánh Vương phủ lên triều đình!"

Dung Chiêu ngồi thẳng, quạt xếp tùy ý đặt ở hổ khẩu, thanh âm thanh đạm: "Vậy bảo mã phu nhanh một chút, đi Du thân vương phủ xong còn phải đi đến Lộc thân vương và Nhạc thân vương phủ.

Tạ Hồng gần như sụp đổ: "Thế tử! Ngài đang làm gì vậy?”

Dung Chiêu: "Ta tranh thủ để sáng mai bọn họ buộc tội ta.”

Cô lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Thời gian không đợi người đâu.”

Tạ Hồng: "...”

Thế tử là muốn ai cũng tìm An Khánh Vương phủ báo thù sao?!

Thế tử, xin ngài đừng gây rắc rối nữa!


Danh Sách Chương

Nhận xét Box