Tiểu đạo đồng hiển nhiên cũng sợ, kéo ống tay áo lão nhân lui về phía sau, thanh âm run rẩy: "Sư phụ... Chúng ta vẫn là đi thôi, miễn cho bị đánh.”
Lão đầu theo bản năng lại lui một bước.
“Ọc ọc.” Lúc này, bụng tiểu đạo đồng kêu ùng ục.
Người đánh xe trẻ tuổi kia chia cho bọn họ không ít lương khô, nhưng dù sao số lượng có hạn, hôm nay ba người cũng không ăn bất cứ thứ gì, lúc tiến vào kinh thành, tiểu đạo đồng đã mặc sức tưởng tượng có thể ăn một khối điểm tâm của An Khánh Vương phủ...
Nghĩ tới đây, lão đầu cắn răng đi về phía trước: "Đi, chúng ta đi ứng chiêu!"
Cho dù bị đánh, cũng phải ăn mấy khối điểm tâm mới được.
Hôm nay lão sẽ mặt dày đi đánh cược một lần.
Tiểu đạo đồng trừng to mắt, nhưng thấy lão đầu đã tiến lên, thế là vẫn cắn răng xông về phía trước, nếu như lát nữa bị đánh, hắn ít nhất có thể chắn trước người sư phụ.
Tuy nhiên...
Tất cả hoàn toàn khác với tưởng tượng của bọn họ.
Không đợi lão già bắt đầu lừa gạt, người gác cổng nhìn đạo bào trên người tiểu đạo đồng, lại nhìn lão già, hỏi: "Các ngươi là đạo sĩ?"
Lão đầu: "...”
Đừng có chưa đợi bọn họ mở miệng, lại bởi vì thân phận đạo sĩ mà bị đuổi nha.
Bị ánh mắt người gác cổng quét qua, tiểu đạo đồng sợ tới mức co rúm người lại.
Lão đầu rất muốn nói không phải, dù sao đây không phải tiền triều nơi đạo sĩ được coi trọng, ở thời đại này, đạo sĩ rất bị người khác ghét bỏ, rất là không có địa vị.
Nhưng dù sao cũng là đạo sĩ chân chính từng bái tổ sư gia, thật sự là nói không nên lời.
Người gác cổng kia không đợi bọn họ trả lời, đã kết luận, trực tiếp nói: "Sao bây giờ các ngươi mới đến? Nếu chậm hơn nữa vậy thì không kịp rồi. Trương Nhị, mau dẫn bọn họ vào, xem có kịp không.”
Hai người ngẩn ra.
Mà bên kia, Trương Nhị đã tiến lên dẫn bọn họ đi.
Tiểu đạo đồng mờ mịt nhìn về phía sư phụ, lão nhân khẽ cắn môi, lấy can đảm chuẩn bị đi vào.
Suy nghĩ một chút, đoán chừng không nhất định là chuyện xấu, lão ưỡn mặt cười: "Ta còn một vị bằng hữu, có thể cùng đi không?"
Trương Nhị không nói nhảm, chỉ nói: "Nhanh một chút.”
Lão già vội vàng vẫy tay với người đánh xe.
Dọc theo đường đi nhờ có vị xa phu kỳ lạ này mà bọn họ mới có cơ hội ăn chút gì đó, lão cũng không quên xa phu.
Người đánh xe trẻ tuổi gần như không thấy rõ mặt kia suy nghĩ một chút, cuối cùng theo sau.
Lão đầu thấp thỏm đi theo phía sau Trương Nhị.
Rường cột chạm trổ, vương phủ trang trí tinh xảo thật sự vượt quá tưởng tượng của bọn họ, trạch viện hoa lệ, cảnh trí trong viện đều làm cho bọn họ dâng lên một cỗ cảm giác tự ti, tay chân không biết để ở đâu.
Lão đầu liếc mắt chú ý tới xa phu trẻ tuổi, phát hiện cặp mắt của đối phương tựa hồ không có cảm xúc như cũ, cũng không nhìn trạch viện này thêm một cái.
Quả thật là một quái nhân.
Bọn họ nhanh chóng tiến vào sân trước.
Khiến người ta bất ngờ chính là, nơi này đã đứng vô số đạo sĩ, quần áo bất đồng, tuổi tác bất đồng, nhưng đại đa số quần áo đều tả tơi, hiển nhiên sống không tốt lắm.
Làm cách nào tụ tập được những người này đến đây?
Trong lòng lão đầu tràn đầy hoang mang.
Đứng ở nơi như thế này, tất cả mọi người có chút lo sợ, mờ mịt luống cuống, rồi lại không dám hết nhìn đông tới nhìn tây, chỉ hoảng sợ đứng tại chỗ.
Lúc này, tiếng bước chân vang lên.
“Thế tử đến!”
Lão đầu theo bản năng nhìn qua, liền thấy đoàn người đi đến, đợi thấy rõ người tới, đồng tử của lão phóng đại, tương đối kinh ngạc.
Đó là một công tử trẻ tuổi.
Mặt trắng không có râu, đầu đội ngọc quan, ngũ quan tinh xảo như tiên, thắt lưng đeo ngọc bội, vóc dáng không cao, gầy gò đơn bạc, nhưng dáng vẻ trấn định mà bình tĩnh kia có thể làm cho người ta bỏ qua thân thể suy yếu, chỉ cảm thấy người này cao không thể với tới.
Lại nhìn nốt ruồi đỏ trên trán đối phương, làm sao giống như thế tử trẻ tuổi gì đó, rõ ràng là đồng tử cung phụng ở miếu thờ!
Một đồng tử như vậy, có thể để mắt tới đạo giáo bọn họ sao?
Đem bọn họ tập hợp lại... Rốt cuộc là muốn làm cái gì?
Tâm can lão đầu không hiểu sao run rẩy.
Bên cạnh lão, trong mắt xa phu cũng lộ ra nghi hoặc.
Một công tử cao quý bọn họ chưa bao giờ gặp qua, là người mà ngày thường các quý nhân cũng chưa chắc được gặp, càng miễn bàn là những đạo sĩ dưới đáy xã hội như bọn họ, mỗi người đều câm như hến, ánh mắt kính sợ.
Dung Chiêu đi lên phía trước, đứng lại, đảo mắt qua mọi người, chậm rãi mở miệng: "Ta biết các vị đến vì bố cáo, nhưng bệnh tình cha ta đã ổn định, chỉ sợ không cần các vị hỗ trợ khám bệnh."
Lời này vừa dứt, mọi người ngơ ngác nhìn nhau,
Lúc này, bọn họ và lão đầu cơ hồ cùng một ý nghĩ… Cho nên, đừng nói ngân lượng, bọn họ ngay cả bữa cơm cũng không lừa được?
Nhưng Dung Chiêu lại nói: "Nhưng quý phủ ta muốn tiếp đãi một vài tân khách, e rằng vẫn cần các vị đây.”
Tân khách?!
Đây cũng không phải là từ ngữ bình thường, ở tiền triều, tân khách ý là phụ tá có địa vị cực cao, ở bản triều, tân khách chính là quan lại bên cạnh thái tử!
Không cần biết Dung Chiêu nói "tân khách" có ý nghĩa gì, đây tuyệt đối đều là nhân sĩ quan trọng cần lấy lễ đối đãi.
Những đạo sĩ như bọn họ... đáng sao?
Dung thế tử này chẳng lẽ là tín đạo?
Trong lòng một số người đã bắt đầu tính toán.
Dung Chiêu coi như không thấy, tiếp tục: "Đương nhiên, tân khách muốn vào phủ ta cần phải trả lời được ba vấn đề, trả lời được ta đều sẽ thu vào trong phủ."
Có người cẩn thận mở miệng: "Vấn đề gì?”
Chẳng lẽ là muốn hỏi bọn họ có thể luyện đan hay không?
Dung Chiêu: "Thứ nhất, có biết phối chế thuốc nổ không, cách phối như thế nào? Thứ hai, có biết chế tạo pháo không, có từng chế tạo hay chưa? Thứ ba, có từng quan sát ánh sáng thuốc nổ hay chưa, có cảm xúc gì?"
Mọi người: "!!!”
Đây là những câu hỏi gì?
Bọn họ kinh ngạc nhìn Dung Chiêu, hiển nhiên không nghĩ tới cô lại hỏi ra ba vấn đề như vậy.
Cái này không liên quan gì đến luyện đan.
Dung Chiêu vẻ mặt bình tĩnh, Đại Nhạn đã có thuốc nổ, không giống những thời đại lịch sử khác trong trí nhớ của cô, tiền triều đạo sĩ hưng thịnh, thuốc nổ dùng để chế tạo pháo mua vui cho hoàng thất.
Loại đồ vật vốn nên quản chế này, lại bởi vì hiệu quả tương đối bình thường mà tiêu phí cực lớn, chỉ có thể lấy ra mua vui.
Dung Chiêu muốn tự chế, dù sao cũng không bị cấm.
Đám đạo sĩ nhìn nhau, nhưng không ai mở miệng trả lời.
Dung Chiêu vẫn bình tĩnh như cũ: "Nếu có thể trả lời vấn đề của ta, chiêu nhập vào phủ, mỗi tháng tối thiểu mười lượng, bao ăn bao ở. Có thành tựu, mỗi tháng mỗi người đều có thưởng bạc, một đến trăm lượng, người có thể dẫn đầu sáng tạo, thưởng mười lượng đến ngàn lượng, không có giới hạn."
Nói cách khác…
Bao ăn bao ở, mỗi tháng mười lượng lương cơ bản.
Làm việc chăm chỉ, mỗi tháng đều có tiền thưởng.
Cống hiến nổi bật còn có chia hoa hồng kếch xù.
Mọi người đồng loạt hít một hơi khí lạnh.
Lập tức mạnh mẽ giơ tay lên, không để ý hình tượng chen về phía trước: "Ta trả lời, ta trả lời, thế tử, ta có ý tưởng!"
Lương bổng này, không làm chính là kẻ ngốc!
Dung Chiêu thấy vậy, hiểu rõ nở nụ cười.
Thiếu nhân tài phải làm sao? Đập tiền!
Vẫn không có phải làm sao? Là do đập tiền không đủ!
Đừng nói trăm lượng, ngàn lượng, cho dù là vạn lượng, chỉ cần có thể tìm ra nhân tài chế tạo pháo hoa, tạo ra pháo hoa đầu tiên làm rung động toàn kinh thành, tuyệt đối đáng giá.
…
Dung Chiêu cho rằng trong đám đạo sĩ này chỉ có thể tuyển ra một hai nhân tài có thể dùng được, tuyệt đối không nghĩ tới, trong này lại có gần mười người là nhân tài nghiên cứu thật sự.
Cũng đúng, tân triều thành lập đã mấy chục năm, sau khi bị chèn ép vẫn còn liều chết học tập "đạo thuật", hơn phân nửa đều là người có tài năng nổi bật, hơn nữa tính cách bướng bỉnh.
Một loại cố chấp chỉ thuộc về nhân viên nghiên cứu.
Trong đó có một lão đầu họ Tuân đặc biệt nổi bật, tiểu đạo đồng lão dẫn theo cũng lợi hại hơn nhiều so với đạo sĩ bình thường, người này không chỉ biết làm pháo, hơn nữa tia lửa rất nhiều, chỉ cần hướng dẫn một chút là có thể phát triển theo hướng vật lý học, hóa học.
Lại nhìn tính linh hoạt suy một ra ba của đối phương, Dung Chiêu nghĩ… có lẽ không tới ba tháng.
Cô rất hài lòng gật đầu: "Đưa chín vị đạo trưởng thu vào trong phủ làm tân khách, do Tuân đạo trưởng dẫn đầu. Những người không được chọn, mỗi người một lượng bạc, đưa ra phủ.”
Thạch Đầu vội đáp ứng, dẫn đạo sĩ thất vọng rời đi.
Mà người được chọn trong nháy mắt có loại cảm giác cá chép vượt long môn, cơ hồ có thể tưởng tượng được những ngày tốt đẹp trong tương lai.
Ngoại trừ chín người này cùng với người không được chọn, Dung Chiêu nhìn về phía một người.
Người đàn ông đứng trong đám đông ngay từ đầu, nhưng không bắt mắt chút nào, gần như ẩn mình trong đám đông, khiến người ta bỏ qua.
Hiện tại người tản ra, mỗi một người được chọn đều là Dung Chiêu tự mình kiểm định, người nọ tự nhiên giấu không được.
Đó là một chàng trai trẻ cao ráo.
Hắn mặc một thân quần áo màu xám đen, ăn mặc rất bình thường, nhưng khăn quàng cổ cùng tóc vụn cơ hồ che khuất mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt hẹp dài sắc bén, rõ ràng không bình thường.
Đối diện tầm mắt Dung Chiêu, đối phương tựa như sợ hãi, cúi đầu xuống.
Nhưng Dung Chiêu là người như thế nào, làm sao có thể không nhìn ra hắn kỳ thật căn bản không sợ, chỉ là ngụy trang.
Dung Chiêu nhíu mày: "Đây là?”
Tuân lão đầu nhanh chóng tiến lên: "Bẩm thế tử, đây là xa phu đưa chúng ta tới, dọc đường đi chiếu cố chúng ta rất nhiều, lão nhi liền đưa hắn tới..."
Lão hiển nhiên là muốn tìm cơ hội cho xa phu này.
Dung Chiêu nhìn về phía Tuân lão đầu, người này chính là đạo sĩ có năng lực nhất mà cô nghênh đón lần này, lão còn dẫn theo một tiểu đồ đệ tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng rất có thiên phú nghiên cứu khoa học.
Nhân tài như vậy, giúp bọn họ an trí một "người nhà" cũng là theo lý phải làm.
Chỉ là... Người đánh xe này có chút cổ quái.
Cô hỏi xa phu: "Ngươi có biết đạo thuật không?”
Xa phu chậm rãi lắc đầu, thanh âm khàn khàn: "Không biết.”
Thanh âm ngoài ý muốn dễ nghe.
Dung Chiêu nhìn hắn thật sâu, phân phó: "Vậy an bài vào phòng xe ngựa, làm xa phu của phủ đi, ngân lượng mỗi tháng..."
Suy nghĩ một chút, cô hỏi: "Một lượng được không?”
Tuân lão đầu vui vẻ ra mặt: "Đủ rồi đủ rồi, như vậy đã rất nhiều rồi, có thể vào An Khánh Vương phủ cũng là tạo hóa của tiểu tử này!"
Nam nhân trẻ tuổi kia hiển nhiên là ngoài ý muốn biến cố này, hắn vốn chỉ là đưa lão nhân này cùng tiểu đạo đồng tới, thấy An Khánh Vương phủ biến hóa thật lớn liền đi vào tìm hiểu thử.
Trăm triệu lần không nghĩ tới… hắn bị chiêu nạp làm "xa phu".
Nam nhân trẻ tuổi cúi đầu, mái tóc nhỏ che khuất đôi mắt, thanh âm vẫn khàn khàn như cũ: "Vâng.”
Người này tuy rằng cổ quái, nhưng Dung Chiêu cũng không phải là một người rất hiếu kỳ, lập tức có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Cô kích động quay đầu nhìn về phía đám người Tuân lão đầu: "Các vị đạo trưởng, ta đã sớm chuẩn bị đạo quán kiểu mới, các ngươi đi theo ta, kế tiếp ta cần các ngươi..."
Cô mang theo các đạo sĩ đi "luyện đan", xa phu trẻ tuổi thì bị hạ nhân khác mang đến phòng xe ngựa.
Xa phu trẻ tuổi quay đầu nhìn về phía bóng lưng Dung Chiêu, bước chân người nọ đã trở nên nhẹ nhàng, hơi nhíu mày.
…
Treo hơn nửa tháng, An Khánh Vương thế tử rốt cục gỡ xuống bố cáo!
Rồi lại dán ra thông báo mới…
Gần đây phụ thân An Khánh Vương của ta khẩu vị không tốt, treo thưởng cho đầu bếp có tài nấu nướng cao siêu.
Người trong kinh bàn tán xôn xao.
“Thế tử An Khánh Vương này chẳng lẽ thật sự phải tiêu hết mười vạn lượng?”
“Vì để An Khánh Vương vui vẻ, thế tử này cũng thật cam lòng.”
Bố cáo “bỏ số tiền lớn tuyển đầu bếp" treo hơn nửa tháng, gỡ xuống, lại thay mới…
Gần đây phụ thân An Khánh Vương của ta tâm tình không tốt, bỏ số tiền lớn treo thưởng nghệ nhân các nơi đổi lấy tiếng cười của phụ thân.
Người trong kinh lại nghị luận.
“An Khánh Vương thế tử này xem ra đúng là hiếu tử.”
“Chậc, hiện tại bao nhiêu người khen, hơn một tháng sau sẽ có bao nhiêu người mắng.”
“Chẳng qua An Khánh Vương có con trai như thế, coi như chết có thể nhắm mắt.”
An Khánh Vương được người ngoài cảm thấy "chết cũng có thể nhắm mắt" tuyệt đối không muốn chết!
Con trai giả không đáng tin kia của ông lấy danh tiếng của ông ra chiêu mộ một đám người vào phủ, một đám người ở phía sau núi, mỗi ngày "bang bang bang" không biết đang nổ cái gì.
Một nhóm người ở trong bếp, "thùng thùng thùng" không biết đang làm cái gì.
Một đám người ở trong sân, "loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng" không biết đang đập cái gì.
Hiếu tử?
Ngoại trừ mỗi đêm đến xem ông còn sống không, ban ngày đều cùng những người cô đưa tới ở cùng một chỗ, nào còn có bộ dạng của một cô nương? Càng không có bộ dạng của hiếu tử!
Lão thái thái cùng vương phi hoảng đến mức chỉ có thể nhốt mình niệm Phật, ông ngược lại muốn quản con gái một chút, nhưng căn bản là quản không được!
Mắt thấy kỳ hạn ba tháng càng ngày càng gần, ông dám chết sao?
Lúc này chết, đây tuyệt đối là chết không nhắm mắt a!
Trắc phi Bạch thị: "Vương gia, ngài thật sự không quan tâm sao? Thế tử đang làm càn mà!”
Dung Bình xoay người quát: "Câm miệng! Thế tử làm cái gì ngươi há có thể xen vào?”
Bạch thị: "...”
Vừa rồi không phải ngài đang mắng bất hiếu tử làm càn sao?
…
Bố cáo “bỏ số tiền lớn tuyển nghệ nhân" treo hơn nửa tháng, sau khi lấy xuống, rốt cục không có treo cái mới.
Mà lúc này, cách kỳ hạn ba tháng chỉ còn lại không đến một tháng.
Nhờ thao tác này, tên tuổi thế tử Dung Chiêu của An Khánh Vương vang dội suốt hơn hai tháng!
Dân chúng hâm mộ, cũng chờ mong thế tử An Khánh Vương bỏ ra một số tiền lớn mời mình.
Các quan to quý nhân thì xem náo nhiệt.
Đương nhiên, cũng có người rất ganh tỵ.
“Ta thấy tên này chỉ muốn nổi tiếng.”
“Cũng không phải, chỉ cố bám lấy một chữ hiếu, ba tháng qua thanh danh đã truyền khắp triều Đại Nhạn.”
“Sao lúc trước ta lại không nghĩ tới nhỉ?”
“Ngươi có nghĩ cũng dám lấy mười vạn ra không? Kỳ hạn ba tháng cũng sắp đến rồi, ngươi nghĩ vì sao nhiều người nhìn không vừa mắt như vậy lại không ai ra tay?”
“Nhưng An Khánh Vương thế tử hiện tại thanh danh rất lớn…”
…
Triều Đại Nhạn cũng không có chế độ khoa cử chính quy, tuyển quan chủ yếu là khảo hạch và tiến cử, nhưng cho dù là cái trước hay là cái sau, đương nhiên đều là thanh danh càng lớn càng tốt.
Không cần biết là tài tử phong lưu, đầy bụng kinh luân, hay là tôn sư trọng đạo, lắm tài nhiều tật, chỉ cần có thanh danh thì đều có khả năng làm quan.
Ai không muốn nổi tiếng?
Thế tử An Khánh Vương phủ hôm nay thanh danh chấn thiên.
Triều Đại Nhạn thành lập cho tới nay, cũng chỉ có một An Khánh Vương thế tử có thể làm cho người ta nghị luận sôi nổi hai tháng trở lên, vả lại còn có xu thế tiếp tục.
Đám công tử nghĩ mọi cách để được nổi tiếng làm sao có thể không hâm mộ Dung Chiêu?
Bọn họ chỉ có thể cầu nguyện kỳ hạn ba tháng nhanh chóng đến, cầu nguyện Dung Chiêu không trả tiền, danh dự mất sạch, cũng để cho một trận náo nhiệt "thế tử An Khánh Vương phủ" này đi qua.
Những người này chỉ là hâm mộ, nhưng có người lại là đau thấu ruột gan.
“Tam công tử, làm sao bây giờ? Phòng thu chi nói lập tức phải giao sổ sách, hắn thật sự không giấu được nữa!” Ngọc Trúc gấp đến độ mặt trắng bệch.
Hơn hai tháng ngắn ngủi, Trương Trường Ngôn gầy đi một vòng.
Hết cách, lủng tận hai vạn lượng cơ mà!
Còn không thể để Trương thừa tướng phát hiện ra lỗ thủng!
Những thứ hắn có thể cầm đều lén lút cầm đi đổi tiền, còn tìm mẫu thân hắn đòi chút tiền, lại mượn một ít của đám hồ bằng cẩu hữu mới miễn cưỡng khiến cho phòng thu chi phủ thừa tướng cầm cự được, không có tiết lộ chuyện hắn tham ô.
Nhưng dù sao vẫn chưa đủ hai vạn lượng, lỗ thủng còn chưa lấp đầy, một khi kiểm tra sổ sách, chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Trương Trường Ngôn cả người đều không khỏe.
Hắn mạnh mẽ đứng lên: "Đi An Khánh Vương phủ, ta muốn tự mình tìm Dung thế tử lấy lại tiền của ta!"
Ngọc Trúc vẻ mặt khóc tang: "Nhưng lúc trước đi cũng không gặp thế tử.”
Trương Trường Ngôn mặc kệ những thứ này, hắn vẫn xông về phía An Khánh Vương phủ.
Tuy nhiên...
Vẫn không thấy Dung Chiêu.
Nhưng hôm nay lại khác với lúc trước, Thạch Đầu cười đưa cho hắn một tấm thiệp mời: "Trương Tam công tử, đây là thế tử cố ý bảo ta chuyển cho ngài, tuy nói thiệp mời đã đưa đến phủ thừa tướng, nhưng thế tử nói ngài và ngài ấy có giao tình không tầm thường, cho nên muốn đơn độc đưa cho ngài một tấm.”
Trương Trường Ngôn ngẩn ra, không hiểu.
Hắn có chút mờ mịt nhìn về phía "thiệp mời" trên tay.
Nhận xét Box