Dung Chiêu ở phía trước dẫn đường, khách tùy chủ tiện, mọi người vẻ mặt nghi hoặc nhấc gót lên theo cô.
Vinh thân vương ăn có chút no, rất mất hứng: "Cơm ăn rồi, trời cũng đã muộn, Dung thế tử rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Du thân vương gật đầu theo.
Ăn quá no, cũng chỉ muốn ngồi nghỉ một lát, Dung Chiêu nhất định muốn dẫn bọn họ đi tới đi lui, điều này làm cho người ta có chút không vui.
Dung Bình cũng mờ mịt, nhưng nghe nói như thế, thản nhiên nhìn Vinh thân vương, thanh âm bình tĩnh: "Vinh thân vương nếu muốn hồi phủ, tự mình rời đi là được.”
Hắn nhịn mấy lão già này đã lâu.
Vinh thân vương bị nghẹn không nói nên lời.
Trương thừa tướng nín cười.
Là lão đối thủ hiểu rõ An Khánh Vương nhất, lão biết An Khánh Vương tính tình không phải dễ chọc.
Võ phu tòng quân, có mấy người tính tình tốt?
Mấy năm nay An Khánh Vương chẳng biết vì sao lui ở trong phủ, nhưng tính cách của một người không phải dễ dàng thay đổi như vậy?
Nghĩ tới đây, Trương thừa tướng nhìn bóng lưng Dung Chiêu thật sâu, ánh mắt hồ nghi.
Nếu như không phải thân phận Dung thế tử khác thường, vì sao tác phong làm việc của An Khánh Vương mấy năm nay lại thay đổi nhiều?
Nhưng Dung thế tử này mặc dù mặt như nữ tử, nhưng dáng vẻ khí độ lại có sự hiên ngang của nam tử.
Lại ngẫm đến người hầu Nguyên Bảo “tiết lộ" tin tức cho lão rõ ràng còn sống nhưng lại không đưa tin tức nữa, Dung thế tử vừa treo giải thưởng vừa đãi khách, động tĩnh cực lớn... Thật sự là rất khó làm cho người ta tin tưởng Dung thế tử là nữ lang.
Nếu thật sự là nữ cải nam trang, tội khi quân trốn còn không kịp, làm sao có thể làm ra động tĩnh như thế?
Trương thừa tướng lại đem hoài nghi này đè xuống.
Bọn họ ăn cơm ở khu vực trung tâm, lúc này lại đi về phía cửa, từ phòng lớn đi ra chính là một hành lang dài, trên hành lang đốt đèn lồng sáng ngời, chiếu sáng hành lang sáng như ban ngày.
Xuyên qua hành lang, vừa mới bước vào hoa viên, hoa viên tối đen như mực liền thắp sáng đèn lồng.
Bắt đầu từ trước mặt bọn họ, đèn lồng từng cái từ gần tới xa sáng lên, chậm rãi trải ra như ngọn sóng, chỉ trong chốc lát, toàn bộ khu vực từ hoa viên đến cửa chính liền đèn đuốc sáng chói.
---
Hình ảnh này dị thường rung động!
Người thắp đèn là hạ nhân lúc trước mặc quần áo giống nhau, lúc này đốt đèn xong lặng lẽ lui ra.
Mà tất cả tân khách đều bị hình ảnh đèn đóm thắp sáng từ gần tới xa làm chấn động, không ai đi chú ý hạ nhân.
Sóng đèn trải ra trong nháy mắt bọn họ bước ra hành lang, cảnh tượng này sợ là vĩnh viễn khắc vào trong lòng khó quên.
Cảnh tượng như vậy, ngay cả hoàng cung cũng chưa từng thấy.
Không phải vườn hoa không đốt nhiều đèn, mà là từ gần đến xa, có tiết tấu càng làm người ta chấn động.
Dung Chiêu giơ tay, dẫn bọn họ tiếp tục đi về phía trước, không ít người còn đắm chìm trong rung động khi đèn lồng đốt lên, bước chân có chút run rẩy.
Rất nhanh, bọn họ đi tới cửa chính.
Hôm nay lúc tới nhìn thấy đèn lưu ly sáng ngời, tám chữ "Chúc An Khánh Vương thân thể khỏe mạnh" treo cao, ánh sáng lung linh, rất rực rỡ chói mắt.
Trương thừa tướng lại ganh tỵ!
Lúc này không chỉ Trương thừa tướng, ngay cả các “lão phụ thân" như Vinh thân vương cũng ganh tỵ.
Bỏ qua ấn tượng "bại gia tử", "ngu xuẩn", Dung Chiêu treo giải thưởng mười vạn lượng cứu An Khánh Vương, lại treo giải thưởng đầu bếp, nghệ nhân dỗ dành An Khánh Vương vui vẻ, hiện tại lại tổ chức yến tiệc xa hoa chúc mừng như vậy... Quả thật là một hiếu tử.
Một đứa con hiếu thảo chịu khổ chịu cực!
Cảm nhận được ánh mắt hâm mộ xung quanh, thân thể Dung Bình hơi cứng đờ, ở trong lòng yên lặng chửi mắng…
Phi, rõ ràng là một đứa con bất hiếu muốn tức chết lão cha!
Châm chọc thì châm chọc, An Khánh Vương trên mặt vuốt chòm râu, cười ra vẻ mặt "vui mừng".
Thấy ông cười thành như vậy, Vinh thân vương vừa mới mất hứng chợt bĩu môi, ngữ khí trào phúng: "Dung thế tử, đây hình như là đại môn, chẳng lẽ ngươi muốn mời chúng ta rời đi?"
Cửa rất sáng, có thể thấy rõ cửa chính cái gì cũng không có.
Xa hơn một chút, cái gì cũng không nhìn thấy.
Kinh hỉ gì chứ, chỉ sợ là muốn mời bọn họ rời đi!
Dung Chiêu cũng không tức giận, mỉm cười xoay người về phía bọn họ, đón ánh sáng, nụ cười trên mặt cô ôn hòa, nốt ruồi đỏ trên mi tâm khẽ nhúc nhích, làm cho cả khuôn mặt càng thêm chói mắt.
Lúc này không đơn thuần là tiểu nương tử đỏ mặt, ngay cả một ít lang quân trẻ tuổi cũng giật mình.
Đẹp như vậy...
Đáng tiếc là một nam tử.
Cách đó không xa, trong bóng tối.
Tuân lão đầu cầm mồi lửa, đè thấp thanh âm kích động: "Tất cả mọi người chuẩn bị tốt, có thành công hay không dựa vào hành động lần này, là phụ lòng tín nhiệm của thế tử hay là lấy mấy chục lượng bạc thưởng phải xem hiệu quả tối nay rồi.”
Ở chung quanh lão là chín đạo sĩ được vương phủ chiêu mộ, cuộc sống hai tháng ở vương phủ thật sự rất tốt.
Mệt chết đi được, bận đến mức gần như không có thời gian ngủ.
Nhưng một ngày ba bữa ăn vô cùng tốt, sinh hoạt cũng rất tốt, hai tháng trước đúng hạn lĩnh được tiền tháng, vả lại mỗi người đều có vài lượng bạc thưởng, đạo sĩ đẩy mạnh nghiên cứu còn được thưởng năm mươi lượng bạc!
Cuộc sống này bọn họ chưa từng nghĩ tới!
Mỗi người đều rất nhiệt tình cống hiến.
Cũng bởi vậy, vì đêm nay, vì những thứ này, hai tháng quên ăn quên ngủ của bọn họ không cho phép phạm sai lầm.
Thế tử nói, nếu như tối nay hết thảy thuận lợi, mỗi người còn được phát mấy chục lượng bạc!
Thế tử đối với bọn họ có ơn tái tạo, thành bại ở hành động này, bọn họ tuyệt đối sẽ làm tốt những gì thế tử giao phó, vì thế đã chuẩn bị ròng rã hai tháng.
Mọi người hít sâu một hơi, thấp giọng đáp ứng.
Sau đó bọn họ tản ra, mỗi người tự đứng ở vị trí mình phụ trách.
Tuân lão đầu nhìn bóng lưng thế tử sáng ngời phía trước, hốc mắt ửng đỏ, tuy nói việc hiện tại làm có chút khác “đạo thuật", nhưng bản chất giống nhau, đều là trăm sông đổ về một biển.
Lão có dự cảm nếu tiếp tục đi theo Dung thế tử, đạo sĩ bọn họ tuyệt đối sẽ có một con đường tốt.
Mà vì có thể tiếp tục tồn tại, bọn họ sẽ liều mạng hoàn thành những gì Dung thế tử giao phó.
--
Tuân lão đầu mở mồi lửa, thanh âm nhẹ nhàng: "Chuẩn bị, châm lửa.”
Đằng trước, Dung Chiêu đứng đối diện với các vị tân khách, tầm mắt của cô dừng lại ở trên người Dung Bình, khẽ mỉm cười, nhìn ông sau đó giơ tay, cúi người xuống, cao giọng nói…
“Hài nhi chúc phụ thân khỏe mạnh, nguyện phụ thân sống lâu trăm tuổi, không bệnh không đau.”
Nhát pháo đầu tiên của cô ở kinh thành chính thức khai hỏa.
Trong giây phút Dung Chiêu cúi người xuống đất, sau lưng "Phanh" một tiếng, pháo hoa nổ tung.
Trong nháy mắt tiếng pháo vang lên, tất cả mọi người hoảng sợ, thiếu chút nữa không để ý hình tượng nhảy dựng lên.
Nhưng rất nhanh bọn họ liền bị một màn trước mắt làm cho sợ ngây người.
Phía sau Dung Chiêu, bốn phương tám hướng dâng lên từng đạo ánh lửa, sau đó mạnh mẽ nổ tung, giống như một đóa hoa rực rỡ xinh đẹp nở trên bầu trời đêm, muôn màu muôn vẻ, chiếu sáng toàn bộ thế giới.
“Phanh…”
“Bang bang…”
Tiếng vang liên tiếp không ngừng, pháo hoa nở ra từng đóa.
“Đây... Đây là cái gì?”
“Chẳng lẽ là yêu thuật?!”
Tiếng nghi hoặc cùng khiếp sợ đều bị bao phủ trong tiếng pháo.
Dưới pháo hoa rực rỡ là từng gương mặt khiếp sợ trừng to mắt.
Pháo hoa bọn họ chế tác không thể so sánh với hậu thế, màu sắc không bằng hậu thế, không bắn lên cao như hậu thế, cũng không bung ra nhiều như hậu thế, càng không xinh đẹp bằng hậu thế.
Nhưng vậy thì sao?
Đối với người của thế kỷ này mà nói, màn trình diễn pháo hoa này đủ để làm mới toàn bộ thế giới quan của bọn họ.
Hoàng cung.
Gần đây bởi vì Dung Chiêu xuất đầu lộ diện, lực chú ý của rất nhiều người trong kinh đều bị dời đi, Vĩnh Minh Đế bị vấn đề lập trữ đè ép rốt cục có thể thở ra một hơi.
Ba vị hoàng tử tranh đấu cũng không còn mãnh liệt như trước.
Đêm nay vô số đại thần được An Khánh Vương thế tử mời đi dự tiệc, hoàng thượng cũng hiến khi dắt ba vị hoàng tử cùng với một ít hậu phi tụ tập ăn một bữa cơm.
Lúc chọn nơi dùng thiện, Vĩnh Minh Đế đột nhiên nghĩ đến An Khánh Vương thế tử nói đêm nay An Khánh Vương phủ đãi khách, biết hoàng thượng chính vụ bận rộn liền không quấy rầy hoàng thượng, nhưng nếu hoàng thượng cảm thấy hứng thú, có thể đầu giờ Hợi ở góc tây nam hoàng cung thưởng thức.
Vĩnh Minh Đế lúc ấy còn chần chờ một lúc...
An Khánh Vương phủ mời khách, hắn ở hoàng cung có thể thưởng thức cái gì?
Rất nhanh nhận ra Dung Chiêu muốn mời khách, hắn cũng có chút mất hứng, đem tấu chương ném đi không xem nữa.
Buổi tối lúc chọn nơi dùng thiện, lại không hiểu vì sao chọn góc tây nam.
Hoàng cung rất lớn, hướng tây nam hoàng cung là một tòa núi nhỏ, thỉnh thoảng hoàng đế sẽ mang theo hoàng tử và các thần tử đi du ngoạn, cưỡi ngựa. Mặt bên của sườn núi là đồng ruộng cùng với một vài hoàng trang.*
*Hoàng trang: trang viên của hoàng gia
Thôn trang An Khánh Vương phủ là hoàng trang tiên đế ban thưởng, cũng ở chỗ này.
Thôn trang và khu vực tây nam hoàng cung tương đối gần, đương nhiên dưới tình huống bình thường, hoàng đế cho dù đứng ở trên lầu cao cũng tuyệt đối không có khả năng nhìn thấy động tĩnh bên thôn trang.
Cho nên hắn hoàn toàn quên mất chuyện này.
Lúc này vốn nên trở về nghỉ ngơi, nhưng hiếm khi đêm nay bầu không khí tốt, hoàng đế cao hứng hàn huyên thêm một hồi.
Đầu giờ Hợi, bọn họ đang muốn tan cuộc.
Xa xa đột nhiên truyền đến động tĩnh, bọn họ theo bản năng nhìn qua, sau đó ngẩn người.
Khoảng cách có chút xa, pháo hoa cổ đại chế tạo dưới điều kiện đơn sơ đương nhiên nhìn không rõ.
Vĩnh Minh Đế lớn tuổi, hơi nheo mắt lại, miễn cưỡng nhìn thấy quang hoa chợt lóe, nhìn kỹ rõ ràng là hoa nở.
Quý phi trừng to mắt, ôm ngực kinh ngạc, “Thần... Thần tích?”
Nhị hoàng tử Bùi Tranh đứng lên kinh hô: "Đó là vật gì?”
"Sao giống hoa thế?"
“Hoa vì sao lại sáng như vậy? Hơn nữa còn lóe lên một cái?”
“Trời ạ, rốt cuộc là cái gì?”
“Chẳng lẽ là hỏa hoạn?”
“Nhìn không giống lắm.”
…
Đám người hoàng thất lập tức nghị luận.
Vĩnh Minh Đế ngay từ đầu cũng bị dọa sợ, nhưng lập tức nghĩ đến tấu chương của Dung Chiêu...
Đây chính là thứ Dung Chiêu cho hắn thưởng thức?
Không để ý bây giờ đã là giờ Hợi, ánh mắt hắn chăm chú nhìn pháo hoa, nghiêng đầu phân phó Ngụy công công: "Đi hỏi thăm một chút đã xảy ra chuyện gì?”
“Tuân lệnh.”
…
Hoàng đế còn bị kinh ngạc càng đừng nói là những người xem ở hiện trường.
Pháo hoa chỉ bắn vài phút, sau khi kết thúc, hiện trường thật lâu không có ai lên tiếng, lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người cả kinh trừng to mắt, còn chưa lấy lại tinh thần.
Dung Bình mặc dù biết Dung Chiêu làm ra những thứ này, nhưng hiện tại cũng đang khiếp sợ.
Dung Chiêu vẫn đứng ở trước mặt bọn họ, nhưng lúc này cô ở trong mắt mọi người giống như quái vật.
Lại nhìn nốt ruồi đỏ trên mi tâm của cô, có vài lão thái thái trong miệng đã bắt đầu niệm Phật, ánh mắt kính sợ.
Rất lâu sau, Trương thừa tướng mới khàn khàn hỏi: "Đây là vật gì?”
Dù sao lão cũng có chút kiến thức, sẽ không đem hết thảy đều đổ lên người Thần Phật.
Dung Chiêu tươi cười không thay đổi: "Pháo hoa được cải tiến.”
Mọi người: "...”
Ngươi gọi thứ nở hoa trên bầu trời là pháo?
“Rốt cuộc là làm ra như thế nào?”
“Sao lại nở hoa trên trời?”
“Chẳng lẽ là pháp thuật?”
“Lão thân còn tưởng rằng lớn tuổi hoa mắt, xem ra tất cả mọi người đều thấy được.”
…
Tiếng nghị luận đột nhiên vang lên.
Độ tiếp thu của người trẻ tuổi dù sao cũng cao hơn một chút, Bùi Thừa Quyết là người thanh tỉnh sớm nhất, tò mò hỏi: "Pháo hoa này còn không?”
Dung Chiêu lại lắc đầu: "Thứ này rất nguy hiểm, không có người trong phủ của ta khống chế, sợ sẽ gây thành tai họa, cho nên sau này pháo hoa chỉ đốt ở Phúc Lộc Trang."
Đây là phủ định việc sẽ lưu truyền pháo hoa.
Phúc Lộc Trang, cái tên này Dung Chiêu gần đây mới sửa lại, nghe cũng rất may mắn.
“Vậy khi nào mới có thể đốt lần nữa?" Hiển nhiên còn có người chưa xem đã nghiền, vội vàng hỏi.
Dung Chiêu nghe vậy cười ngại ngùng: "Thứ này đốt rất tốn ngân lượng, Dung Chiêu còn đang mắc nợ, chỉ sợ sẽ không dùng tiền đốt nữa.”
Mọi người: "...”
A, ngươi hiện tại nhớ rõ ngươi còn nợ nần sao?
Chờ đã!
Lời này nghe không đúng nha...
Mọi người nhìn về phía Dung Chiêu.
Quả nhiên, nụ cười của đối phương vẫn ngại ngùng như trước, thanh âm ôn hòa…
"Dung Chiêu mang một món nợ lớn, nếu sau hôm nay khu vườn này hoang phế thì thật đáng tiếc, cho nên dứt khoát mở cửa, sau này đều dùng để tổ chức yến tiệc, cho dù là thọ yến hay hỉ yến đều có thể tổ chức ở đây. Cảnh trí, mỹ thực, pháo hoa trong vườn đều có thể đặt trước."
Dung Chiêu cười ngượng ngùng, hai má ửng đỏ, nghiễm nhiên là một tiểu lang quân đơn thuần…
“Vườn này tổ chức yến hội vừa có thể phục vụ các vị đại nhân, Dung Chiêu cũng có thể có chút ngân lượng trả nợ cho Vương thúc.”
Nhận xét Box