Trương Tam công tử hoàn toàn ngây người.
Đây là thế tử của An Khánh Vương phủ? Còn sống? Hơn nữa...... Đây rõ ràng là một thiếu niên !
Hắn theo bản năng nhìn từ đầu đến chân Dung Chiêu, lại từ chân nhìn lên đầu, trên mặt mang theo khiếp sợ cùng mông lung không che giấu được.
Đối phương thấp hơn hắn, rõ ràng là "phát dục không tốt", không có lỗ tai, yết hầu không rõ ràng, thiếu niên ở tuổi này nếu như phát dục không tốt, không có yết hầu cũng rất bình thường, không thể làm chứng cớ.
Huống chi khí độ của đối phương hoàn toàn không giống nữ tử.
Hồi tưởng lại ký ức hiếm hoi, khuôn mặt Dung Chiêu... giống hệt lúc trước.
Lại nhìn đến mi tâm đối phương, một nốt ruồi đỏ nhạt vừa đẹp mắt lại dễ thấy, làm cho cả khuôn mặt giống như đồng tử ngồi dưới Quan m, mang theo khí chất trích tiên không vướng bụi trần.
Những thứ khác có thể giả vờ, nốt ruồi này không thể làm giả.
Năm đó hoàng thượng chính miệng khen ngợi An Khánh Vương thế tử có nốt ruồi đỏ ở mi tâm là tượng trưng cho "Phúc".
Cho nên, người này đúng là thế tử An Khánh Vương phủ, vẫn còn sống rất tốt.
Trong hai tin tức phụ thân nhận được, thế tử chết bệnh là giả, một cái khác là thân phận của thế tử , hiện tại xem ra chỉ sợ cũng rất đáng hoài nghi.
Phụ thân e là đã trúng kế!
Vốn định đánh cho An Khánh Vương phủ trở tay không kịp, trăm triệu lần không nghĩ tới lại bị Dung Chiêu đột nhiên xuất hiện đánh cho trở tay không kịp.
Hơn nữa......
Hắn nói huynh đệ chỉ là lấy cớ, như thế nào An Khánh Vương thế tử cũng gọi hắn là huynh đệ?
Dung Chiêu “ốm yếu" ho khan hai tiếng , ánh mắt nhìn Trương Trường Ngôn vẫn thân thiết như cũ.
"Ta và Trương huynh tuy rằng chỉ có duyên gặp mặt, nhưng thần giao đã lâu, đã sớm muốn kết bạn với Trương huynh, hôm nay Trương huynh chủ động tới cửa, Dung Chiêu rất vui.”
Nguyên chủ ít khi ra ngoài, ký ức với bên ngoài rất ít, nhưng Trương gia và Dung gia có thù oán, An Khánh Vương thường xuyên ở nhà mắng Trương thừa tướng không phải người, về phần người nhà Trương thừa tường, Dung Chiêu chưa từng gặp nhưng cũng có biết.
Trương Trường Ngôn lớn hơn Dung Chiêu hai tuổi, đều là phụ thân tuổi già mới có con, được chiều hư.
Hôm nay Trương thừa tướng chọn hắn xông vào vương phủ, dựa theo tính tình Trương thừa tướng, nhất định sẽ không để cho người ta nắm được nhược điểm, cho nên biệt hiệu của Trương Trường Ngôn chính là … lỗ mãng.
Người lỗ mãng đưa thái y xông vào vương phủ, không phải không có đạo lý.
Trương Trường Ngôn đụng phải nguyên chủ "chết bệnh", đến lúc đó "bí mật" của An Khánh Vương phủ có thể rung động kinh thành, sẽ không có người để ý vì sao Trương Trường Ngôn ngang ngược xông vào vương phủ.
Cho dù có người buộc tội, cũng nhiều nhất bị trách cứ hai câu.
Nhưng đây cũng là cơ hội của Dung Chiêu.
Đưa một người như vậy đến trước mặt cô, Dung Chiêu còn ứng phó không được?
Trương Trường Ngôn còn chưa lấy lại tinh thần đã sửng sốt, hắn không nghĩ tới Dung Chiêu lại coi lời hắn vừa nói là thật, còn thật sự đã sớm muốn kết bạn với hắn, ác ý của mình lại chạm phải thiện ý của đối phương.
Trương Tam công tử hắng giọng, xấu hổ mở miệng: "Thế tử quá khen, ta ở kinh thành quả thật..."
Sau lưng, tùy tùng Trương phủ nóng nảy, hạ giọng nhắc nhở chính sự: "Tam công tử, Thừa tướng bảo dẫn theo thái y.”
Ánh mắt Dung Chiêu sáng lên, trực tiếp chặn lời Trương Tam công tử.
"Thật tốt quá, hai gã thái y quý phủ vừa vặn không biết kê đơn thuốc cho phụ thân như thế nào, thái y mới tới có thể cùng nhau khám bệnh cho phụ thân, Trương huynh cố tình mang thái ý tới đây, ngươi quả nhiên là hảo huynh đệ của ta."
Trương Trường Ngôn dừng lại, "Thái y để chẩn trị cho thế tử…”
Dung Chiêu lắc đầu, hiên ngang lẫm liệt nói: "Thân thể Dung Chiêu tự mình rõ ràng, không phải trong chốc lát là có thể khỏi, vẫn nê xem bệnh cho phụ thân ta trước.”
Cô quay đầu, trực tiếp phân phó: "Còn không mau dẫn thái y đi thăm phụ thân.”
Thật vất vả mới mời được thái y, sao có thể bị mang đi như vậy?
Trương Trường Ngôn ngăn cản: "Chờ một chút, trước tiên xem cho…”
Dung Chiêu nhướng mày, nhìn về phía Trương Trường Ngôn, ánh mắt hoài nghi: "Trương huynh đây là ý gì?”
Trương Trường Ngôn vội vàng phủ định: "Đương nhiên không phải.”
Dung Chiêu tiếp tục hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ Trương huynh cho rằng sức khỏe nhi tử quan trọng hơn sức khỏe phụ thân sao?"
Đây quả thực là câu hỏi trí mạng!
Hoàng đế coi trọng chữ hiếu, Trương Trường Ngôn nếu dám thừa nhận, đó chính là bất trung bất hiếu, có thể trực tiếp bị Hoàng đế trách cứ, sẽ bị người trong thiên hạ nhạo báng.
Trương Trường Ngôn bị oan không còn lời nào để nói, chỉ có thể ngập ngừng: "Nhưng…”
Dung Chiêu đang nắm tay hắn trong nháy mắt buông tay ra, sắc mặt nghiêm túc lãnh đạm: "Xem ra là ta nhiệt tình nhầm người rồi, Trương Tam công tử đến đây vốn không có ý tốt.”
“Báo quan." Cô xoay người nhìn người hầu.
“Trương Tam không quen ta, lại tự tiện xông vào vương phủ bất kính với trưởng bối, kính xin huyện lệnh kinh thành làm chủ cho Dung gia ta, liệt sĩ toàn Dung gia lại bị đối xử như thế.”
Chụp mũ ngày càng lớn.
Trương Trường Ngôn trắng mặt, nắm lấy cổ tay Dung Chiêu: "Chờ một chút! Không phải, ta không có ý đó.”
Dung Chiêu nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình, mặt không chút thay đổi: "Nếu ta nhớ không lầm, Trương Tam cũng không có tước vị trong người, bất kính thế tử tội thêm một bậc.”
Trương Trường Ngôn theo bản năng buông tay ra, mặt càng trắng bệch.
Việc này không giống với việc vừa rồi hắn xông vào đông viện, vừa rồi xông vào Trương Tam công tử không hề sợ hãi, hiện tại thiếu niên lang Dung Chiêu hoàn hảo xuất hiện, Trương Trường Ngôn sinh ra hoài nghi với tin tức mình nhận được, Dung Chiêu càng thản nhiên, hắn lại càng chột dạ.
Nếu như tin tức là giả, vậy sau khi báo quan e rằng hắn thật sự xong đời.
Dung Chiêu: "Còn không mau đi!”
Thạch Đầu sửng sốt một chút, vội cao giọng đáp: "Vâng.”
Trương Trường Ngôn cắn răng, "Ta đương nhiên là có ý tốt, Từ thái y, còn không mau đi khám bệnh cho An Khánh Vương.
Cục diện hiện giờ chỉ có thể từ bỏ ý định dùng thái y nghiệm chứng Dung Chiêu.
Vừa nói xong, Triệu thị lập tức nháy mắt, hai người hầu kéo Từ thái y rời đi.
Tùy tùng Trương Tam công tử mang đến gấp đến độ xoay mòng mòng, muốn nói gì đó lại bị Dung Chiêu nhìn lướt qua, hắn vô thức lạnh sống lưng, rụt cổ lại.
Dung Chiêu một lần nữa giữ chặt cánh tay Trương Trường Ngôn, nở nụ cười: "Xem ra là ta hiểu lầm Trương huynh, đến đây, cùng ta vào uống chén trà.”
Tốc độ thay đổi sắc mặt cực nhanh.
“Không cần." Trương Trường Ngôn giật giật khóe miệng.
Hết thảy không giống dự đoán, hắn hiện tại chỉ muốn toàn thân trở về sau đó thương lượng đối sách cùng phụ thân.
Đầu óc Trương Tam quả thật không đủ tốt, không xử lý được cục diện hiện tại.
Dung Chiêu sầm mặt: "Trương Tam đây là không nể mặt bổn thế tử? Vậy vẫn báo quan đi.”
“Uống, ta uống." Trương Trường Ngôn vội vàng đổi giọng, cúi đầu, làm gì có khí thế như lúc trước.
Dung Chiêu nhìn về phía lão vương phi: "Tổ mẫu, Dung Chiêu và Trương huynh nói chuyện phiếm một lúc sau đó sẽ đi thỉnh an tổ mẫu, có được không?"
Triệu thị có thể nói gì?
Dưới tình huống này, bà chỉ có thể gật đầu, chậm rãi mở miệng: "Đi đi.”
Dung Chiêu dẫn Trương Trường Ngôn vào nhà chính.
Mà bên ngoài, Bạch thị hạ giọng, vội nói: "Chúng ta khó khăn lắm mới ứng phó được, tại sao thế tử còn giữ hắn lại, vạn nhất bị phát hiện thì làm sao?"
Triệu thị trầm mặt: "Còn cách nào khác nữa? Hôm nay nếu không phải Dung Chiêu ra mặt, An Khánh Vương phủ sớm đã gặp đại nạn.”
Lúc này, Triệu ma ma tiến lên, nhỏ giọng nói: "Thái phi, thế tử vừa mới phân phó, Trương thừa tướng có thể nhận được tin tức nhất định là có người báo tin, thế tử bảo thái phi mau chóng tìm ra kẻ đó là ai.”
Triệu thị lạnh lùng, trong mắt lộ ra hung quang, cắn răng: "Được, ta cũng muốn xem rốt cuộc là ai không muốn sống tiết lộ ra ngoài.”
Tầm mắt của bà chuyển qua đông viện, hung quang biến mất, sâu trong đáy mắt là lo lắng bất an.
…
Trong phòng.
Trương Trường Ngôn ngồi trên ghế, đứng ngồi không yên.
Dung Chiêu ngồi ở chủ vị, cười đánh giá hắn từ trên xuống dưới, khuôn mặt tái nhợt mang theo thân thiết.
Đời trước cô là phú bà nổi danh thương trường, đàm phán với người khác hơn ngàn lần, người cùng cô so chiêu đều là đám tai to mặt lớn, kẻ lỗ mãng Trương Trường Ngôn trong mắt cô chỉ là chày gỗ.
Dung Chiêu không mở miệng, Trương Trường Ngôn lại càng sởn gai ốc, lúc này làm sao còn hoài nghi Dung Chiêu là nữ cải nam trang.
Tuy nói vóc dáng thấp bé đơn bạc, nhưng khí thế làm cho sống lưng người ta phát lạnh, làm sao có thể là nữ tử nhu nhược được?
Hắn đứng ngồi không yên, chủ động mở miệng: "Thế tử còn có chuyện gì? Ta đã ra ngoài được một lúc, lúc này nên quay về phủ Thừa tướng rồi.”
“Khụ khụ." Dung Chiêu suy yếu ho khan hai tiếng, thở dài.
“Đúng là có việc muốn thương lượng.”
Cô nhìn về phía Trương Trường Ngôn, ánh mắt vô cùng thân thiện, khiến người ta sởn gai ốc.
Trương Trường Ngôn giật giật khóe miệng: "Thế tử mời nói.”
Dung Chiêu đang muốn mở miệng, đột nhiên ho khan mãnh liệt, Trương Trường Ngôn sửng sốt, theo bản năng nhìn chung quanh, rồi lại nhớ tới vừa rồi Dung thế tử đã cho hạ nhân đi ra ngoài hết.
“Khụ khụ." Dung Chiêu ho đến mức đỏ bừng mặt.
Trương Trường Ngôn ngồi bên cạnh, rốt cuộc vẫn đứng lên bưng chén trà đưa cho cô: "Thế tử, uống chút nước.”
Dung Chiêu nhận lấy, uống xong, thở mạnh.
Một thiếu niên tuấn tú lại bệnh thành như vậy, ai nhìn cũng phải đồng tình, cũng chỉ có bệnh thành như vậy, mấy năm nay mới có thể ru rú trong nhà, cơ hồ không giao tiếp với người ngoài.
Suy đoán nữ cải nam trang kia, tựa hồ càng không thể tin.
Dung Chiêu ho xong, giọng nói suy yếu: "Thân thể ta từ nhỏ đã không tốt, Dung gia trừ ta ra cũng không có huynh đệ nào, cho nên phụ thân và tổ mẫu trông coi nghiêm ngặt, sợ ta gặp chuyện không may..."
Trương Trường Ngôn gật đầu, logic này vô cùng hợp lý, nam đinh duy nhất trong nhà đương nhiên là mệnh căn rồi.
Chẳng qua hai nhà Dung Trương có thù, hắn thuận miệng qua loa: "An Khánh Vương phủ quả thật cũng không dễ dàng, thế tử bảo trọng thân thể.”
Vừa nói xong, Dung Chiêu chợt nhìn về phía hắn, có chút ngượng ngùng: "Nhưng hiện tại phụ thân bệnh nặng, gia nghiệp Dung gia rốt cuộc cần có ta chống đỡ, ta trước kia mặc kệ những thứ này, mấy ngày nay mới biết vương phủ gian nan cỡ nào."
“Ừ, ngươi nên cố lên.” Trương Trường Ngôn tiếp tục không kiên nhẫn ứng phó.
Hắn hiện tại chỉ muốn quay về phủ Thừa tướng, không muốn nghe Dung Chiêu kể khổ.
Dung Chiêu: "Trương huynh nói là huynh đệ của ta, ta cũng tín nhiệm Trương huynh, cho nên mới tìm Trương huynh giúp đỡ.”
Trương Trường Ngôn thuận miệng: "Ừ, ta nên giúp đỡ.”
Hắn đột nhiên phản ứng lại, nhìn về phía Dung Chiêu, ánh mắt hồ nghi: "Giúp cái gì?"
Dung Chiêu cười ngại ngùng, nói thẳng: "Cho ta mượn chút ngân lượng vượt qua cửa ải khó khăn.”
Đồng tử Trương Trường Ngôn co rụt lại, không thể tin được.
Trong nháy mắt, hắn hoài nghi mình nghe lầm.
Thời buổi này, quan lại có uy tín làm gì có ai vay tiền người khác?
Một công tử kim tôn ngọc quý như vậy, mở miệng lại là vay tiền.
Huống chi bọn họ còn không quen biết?
“Vay tiền?" Trương Trường Ngôn khiếp sợ hỏi lại.
Dung Chiêu nhìn hắn, biểu cảm trên mặt cũng nhạt đi: "Trương huynh vừa rồi nói là huynh đệ của ta, nếu không phải là bạn tốt, tự tiện xông vào vương phủ chính là tội."
Đe dọa!
Đây chắc chắn là một lời đe dọa.
Trương Trường Ngôn đỏ bừng mặt, đôi mắt gắt gao trừng cô, nghiến răng nghiến lợi.
Hắn hiện tại xác định tin tức của phụ thân là giả, đây hoàn toàn là cái bẫy của An Khánh Vương phủ!
Hành vi mặt dày này của Dung Chiêu, con gái nhà ai có thể làm được?
“Xem ra Trương Tam quả thật không có ý tốt." Dung Chiêu cất giọng, “Người đâu, báo…”
“Cho mượn!” Trương Trường Ngôn nghiến răng nghiến lợi.
Trong nháy mắt, hắn biết mình không xuất huyết thì không thể ra khỏi cửa An Khánh Vương phủ.
Trên người hắn có chừng một trăm lượng, nhưng Dung Chiêu khẳng định không thể chỉ lừa hắn một trăm lượng, hắn hiện tại thậm chí hoài nghi Dung Chiêu sẽ mở miệng trực tiếp "mượn" một ngàn lượng.
Dựa theo giá cả những năm nay, một ngàn lượng có thể ở kinh thành mua một tòa trạch viện.
Suy nghĩ trong đầu bay tán loạn, Trương Trường Ngôn nhìn Dung Chiêu, ngoài cười nhưng trong không cười: "Thế tử muốn mượn bao nhiêu? Ta chỉ là tam công tử Trương phủ, nhiều tiền hơn nữa sợ cũng không lấy ra được.”
Dung Chiêu mặt tái nhợt ho khan vài tiếng, nhìn lang quân tuấn tú trước mặt, nhẹ nhàng cười, ánh mắt vẫn hiền lành hữu hảo như trước, thanh âm ôn nhuận khó phân biệt nam nữ…
“Hai vạn lượng là được.”
Trương Trường Ngôn: "???”
Hai vạn... Hai?
Hắn hoài nghi mình nghe lầm, nếu không thì là đầu óc Dung Chiêu có vấn đề.
Hai vạn lượng là khái niệm gì!
Hiện tại cả phủ Thừa tướng cũng không nhất định có thể lấy ra nhiều tiền như vậy.
Đây đã không phải là đòi hỏi nữa, đây tuyệt đối là kiếm chuyện!
Trương Trường Ngôn mạnh mẽ đứng lên, cả giận nói: "Hai vạn lượng? Ngươi có giết ta cũng không có hai vạn lượng!"
Hắn không giả vờ nữa, cười lạnh: "Thế tử, hôm nay ta có lỗi trước, nhưng An Khánh Vương bệnh tình nguy kịch, thế tử chưa tới nhược quan, vẫn là không nên làm quá mức.”
An Khánh Vương bệnh tình nguy kịch, An Khánh Vương phủ sắp không có chỗ dựa.
Cho nên rất nhiều gia đình ở kinh thành đã bắt đầu không để An Khánh Vương phủ vào mắt, Trương thừa tướng cực kỳ được hoàng thượng tín nhiệm, sau lưng còn có hoàng hậu, Trương Trường Ngôn tự nhiên rất có sức mạnh.
Nếu Dung Chiêu chỉ cần một ít tiền, Trương Trường Ngôn không muốn làm lớn chuyện, không muốn gây phiền toái cho phụ thân, nguyện ý bỏ ra.
Nhưng người này há mồm chính là hai vạn lượng, đó là con số cho dù có xé rách mặt cũng không thể cho!
Dung Chiêu nghe đối phương "uy hiếp", không hề để trong lòng, cũng không tức giận, vẻ mặt không thay đổi, "Trương huynh đừng vội tức giận.”
Cô giơ tay vẫy vẫy, hạ giọng: "Ngươi nghe ta nói hết đã.”
Nhận xét Box