Chương 18
Không hiểu sao.
Trước khung cảnh này, trong đầu Lạc Tinh Tinh đột nhiên xuất hiện một từ: khách sạn tình nhân.
Cảnh tượng này khiến Kỳ Xuyên bỗng trở nên lúng túng, bối rối buột miệng: “Đèn nhà em… đúng là rất hiểu ý người dùng.”
“Đây là đèn thông minh.” Lạc Tinh Tinh ngẩng lên nhìn một cái, rồi nhẹ giọng giải thích, “Anh vừa nói một từ nào đó, nó nhận diện được rồi nên…”
Một từ nào đó, cô không nói rõ, nhưng anh đã hiểu.
Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng.
Không còn gì quấy rầy nữa.
Ánh mắt hai người giao nhau, ngay cả không khí cũng như đặc quánh lại.
Gương mặt Kỳ Xuyên nửa khuất trong bóng tối, Lạc Tinh Tinh có thể nhìn rõ sống mũi cao của anh, từng sợi lông tơ nhỏ, ánh sáng rải rác trên hàng mi và cả nốt ruồi đen ở khóe mắt.
Khuôn mặt này, bầu không khí này, khoảng cách này… có phải quá đỗi mờ ám rồi không?
Nó như đang khiêu khích người ta phạm tội.
Ngay khi cô đang đờ đẫn, Kỳ Xuyên bất ngờ nghiêng người về phía cô, đôi mắt Lạc Tinh Tinh còn chưa kịp phản ứng thì nụ hôn của anh đã rơi xuống môi cô.
Môi Kỳ Xuyên mềm mại và ấm áp, trong tích tắc như có dòng điện chạy khắp cơ thể, lan tỏa và xâm chiếm. Lần đầu tiên Lạc Tinh Tinh cảm nhận được cảm giác này, vừa hồi hộp vừa e dè nhưng đồng thời lại đầy mong đợi. Cô nhắm mắt, vòng tay qua cổ anh, từ từ đáp lại.
Kỳ Xuyên dùng tay đỡ lấy sau gáy cô, từng lần nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô, động tác mềm mại và chậm rãi, chứa chan sự trìu mến, như sợ sẽ làm cô đau nếu dùng sức.
Lạc Tinh Tinh hoàn toàn say sưa, cơ thể trở nên nhẹ bẫng, đầu óc cũng bắt đầu lâng lâng, tay cô không tự chủ được lần vào dưới vạt áo sơ mi của anh, từ từ di chuyển lên trên…
Chợt nhận ra điều gì.
Kỳ Xuyên lập tức mở to mắt, tách môi khỏi cô, rồi nắm lấy bàn tay đang di chuyển của cô qua lớp áo sơ mi.
“Tinh Tinh, đừng mà.” Hơi thở anh nặng nề, gò má đỏ bừng.
Đôi mắt Lạc Tinh Tinh còn vương nét khao khát, đôi mắt ươn ướt nhìn anh: “Sao… lại dừng lại rồi?”
Nói xong, bàn tay cô lại bắt đầu không an phận.
Kỳ Xuyên nuốt khan, cảm thấy nếu cô cứ tiếp tục như vậy, anh thực sự khó lòng giữ bình tĩnh. Sau một tiếng thở hổn hển, anh rút bàn tay "nghịch ngợm" của cô ra, giữ chặt không để nó quậy phá nữa.
Kỳ Xuyên dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào.”
Lạc Tinh Tinh cắn môi, giọng nói mềm mại đến mức có thể vắt ra nước: “Kỳ Xuyên, em đã là người lớn rồi.”
Ý cô là—
Cô biết mình đang làm gì và có thể chịu trách nhiệm về điều đó.
“Người lớn rồi cũng không được.” Sau một thoáng bàng hoàng, Kỳ Xuyên khẽ cười, nhẹ nhàng vuốt lưng cô, “Hôm nay chúng ta mới chính thức yêu nhau, thế này có chút nhanh quá, anh không thể lợi dụng lúc ba mẹ em không có nhà mà bắt nạt em.”
“Hơn nữa, anh cũng không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt ba mẹ em.”
Lạc Tinh Tinh mấp máy môi.
Không biết cô có nghe lọt tai không, Kỳ Xuyên nói thêm một câu để dập tắt hoàn toàn ý định của cô: “Vả lại, anh cũng chưa chuẩn bị ‘đồ bảo hộ’.”
Ba giây sau.
Lạc Tinh Tinh nói một câu khiến anh suýt sặc: “Trong phòng ba mẹ em có mà.”
“…!”
Trong chớp mắt, vành tai Kỳ Xuyên đỏ bừng lên.
Cô gái này đúng là có tư duy hoàn toàn khác biệt—hàng mi anh khẽ run, rồi khẽ ho khan: “Trễ rồi, em đi ngủ đi… anh đi tắm nước lạnh một chút.”
Không đợi Lạc Tinh Tinh phản ứng, anh đã đứng dậy bước về phía phòng tắm.
Kèm theo đó là tiếng cửa đóng lại.
Kỳ lạ nhỉ?
Không phải anh đã tắm trước khi đến rồi sao?
_________________________
Sáng hôm sau, Lạc Tinh Tinh bị tiếng động trong bếp đánh thức.
Khi vệ sinh cá nhân xong đi ra, cô thấy trên bàn có một bó hoa hướng dương trong bình.
Còn Kỳ Xuyên đang bận rộn trong bếp. Anh mặc áo sơ mi đen và quần jeans sáng màu của ngày hôm qua, dáng người cao ráo thon gọn nay khoác thêm chiếc tạp dề xám, ánh sáng ban mai rực rỡ chiếu vào người anh, khiến anh trông chẳng khác gì một “người đàn ông của gia đình”.
Còn là kiểu đẹp trai đến mức người ta khó mà chịu nổi.
Lạc Tinh Tinh khẽ cong môi mỉm cười.
Khi gần xong, Kỳ Xuyên bước ra khỏi bếp, tay cầm chiếc bát được lót khăn lót cẩn thận, vừa đi vừa bắt gặp ánh mắt cô.
“Tỉnh rồi à?”
“Anh nấu cháo trứng bắc thảo, em ăn đi.”
Anh đặt bát cháo xuống chỗ cô ngồi rồi quay lại lấy phần của mình.
Có lẽ sau một giấc ngủ, đầu óc đã tỉnh táo trở lại. Khi nhớ đến cảnh mình đêm qua “đói khát” đến mức lao vào anh như sói vồ mồi, mặt Lạc Tinh Tinh nóng bừng, cúi đầu lặng lẽ ăn cháo.
Ăn được một nửa, cô bóc một quả trứng luộc.
Kỳ Xuyên bỗng cất tiếng gọi: “Tinh Tinh.”
“Hửm?” Cô ngẩng lên.
“Anh muốn nói với em một chuyện.” Kỳ Xuyên ngừng lại một chút, tay không ngừng khuấy bát cháo, “Thực ra tối qua anh định nói, nhưng lúc đó không thấy thích hợp nên thôi.”
“…”
Lạc Tinh Tinh bỗng cảm thấy lo lắng.
Kỳ Xuyên nhìn thẳng vào mắt cô: “Ngày mai anh có lẽ phải trở lại trường.”
“Sao ngày mai… đã phải đi rồi?”
“Ừ.” Kỳ Xuyên nói, “Trước kỳ nghỉ hè, anh đã tham gia một nhóm nghiên cứu Toán học, ngày 28 sẽ chính thức bắt đầu.”
“À, vậy à…” Lạc Tinh Tinh nói, “Thế thì anh đi đi.”
Miệng thì nói nhẹ bẫng, nhưng trong lòng lại trống trải.
Vừa mới xác định tình cảm tối qua, vậy mà chưa ăn xong bữa sáng đã nghe tin anh sắp phải đi rồi.
Tất cả cảm xúc của cô đều lộ rõ trên mặt.
Kỳ Xuyên hỏi: “Em không nỡ xa anh à?”
Câu hỏi thẳng thắn đến mức không giống anh thường ngày, nhưng Lạc Tinh Tinh lại gật đầu, không giấu diếm.
“Ừ, không nỡ.”
Tay đang khuấy cháo của Kỳ Xuyên khựng lại, anh không trêu cô nữa: “Nếu không nỡ thì mau ăn xong đi, lát nữa chúng ta ra ngoài.”
“Đi đâu?” Lạc Tinh Tinh không hiểu.
“Đi hẹn hò.”
…
Ăn sáng xong, Kỳ Xuyên rửa bát, Lạc Tinh Tinh thì thay đồ đơn giản. Hơn chín giờ, cả hai cùng ra ngoài để thực hiện buổi hẹn hò đầu tiên của họ.
Ban ngày trời nóng nực, họ xem phim, tham quan triển lãm tranh, gắp thú bông, chơi game. Lạc Tinh Tinh không rành trò chơi điện tử, Kỳ Xuyên cầm tay cô, hướng dẫn cách chơi; còn anh không hiểu gì về nghệ thuật, cô lại kể cho anh nghe những câu chuyện thú vị về các bức tranh…
Đến khi trời tối, cả hai cùng dạo qua phố ẩm thực, đi từ đầu đến cuối con đường; lên vòng đu quay, lén trao nụ hôn khi đến đỉnh cao nhất; dạo bộ trên cầu Nam Ngạn ngắm biển đêm, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Như thể để bù đắp cho bốn năm tiếc nuối, mười mấy tiếng đồng hồ, ánh mắt và tâm trí của họ đều tràn ngập hình bóng đối phương, nói chuyện không biết mệt, khao khát hiểu thêm về nhau.
Nói là trò chuyện, nhưng thực ra phần lớn thời gian là Lạc Tinh Tinh hỏi, còn Kỳ Xuyên trả lời.
Lạc Tinh Tinh: “Kỳ Xuyên, anh có học qua tài nghệ nào không?”
Kỳ Xuyên: “Piano, học vài năm rồi.”
Lạc Tinh Tinh: “Sao không học tiếp?”
Kỳ Xuyên thản nhiên: “Qua cấp 10 rồi thì tự đàn chơi thôi. Nếu em muốn nghe, lần sau anh sẽ đàn cho em nghe.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn Lý Thi Ngữ bây giờ…”
Kỳ Xuyên hiểu ý cô: “Sang Đức học rồi, có bạn trai là người nước ngoài.”
Lạc Tinh Tinh: “Ồ.”
Ngay sau đó, Kỳ Xuyên nhếch môi: “Cậu Phó Dĩ Trạch kia đẹp trai lắm à? Có tám múi cơ bụng?”
Lạc Tinh Tinh chớp mắt: “Không đẹp bằng anh.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn cơ bụng thì em chưa thấy, không biết có mấy múi.”
Kỳ Xuyên: “Em còn muốn xem à?”
Lạc Tinh Tinh: “…”
Lạc Tinh Tinh: “Nghe nói trường đại học Lâm có ba nam thần?”
Kỳ Xuyên: “Tin đồn bậy bạ trong trường thôi.”
Lạc Tinh Tinh nhìn chằm chằm vào mặt anh, bình phẩm: “Thanh cao kiêu ngạo, hình dung về anh đúng chuẩn đấy.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn hai người kia có ảnh không, để em xem?”
Kỳ Xuyên: “Không có.”
Lạc Tinh Tinh không chịu thua: “Nghe nói người tên Hứa gì đó đẹp trai đến mức như không phải người thường?”
Kỳ Xuyên nhướng mày: “Cũng… bình thường thôi.”
Đến mười giờ tối, Kỳ Xuyên đưa Lạc Tinh Tinh về nhà.
Từ khi bước qua cổng khu dân cư, cả hai đều im lặng, lặng lẽ bước đi cho đến khi đến dưới lầu.
Lạc Tinh Tinh cúi đầu, một chân cọ lên mặt đất, hồi lâu sau mới nói khẽ: “Mai mấy giờ anh đi?”
“Chuyến bay lúc năm giờ chiều, ba giờ anh đi.”
“Vậy để em tiễn anh nhé?”
Kỳ Xuyên xoa đầu cô: “Được, mai anh qua đón em.”
Lạc Tinh Tinh vòng tay ôm lấy eo anh, mỉm cười ngọt ngào với anh.
Cả hai ôm nhau lặng lẽ một lúc.
“Thôi nào, mau lên nhà đi.” Kỳ Xuyên áp bàn tay lên sau đầu cô, hôn nhẹ lên trán, “Tắm xong thì đi ngủ sớm nhé.”
Lạc Tinh Tinh ngoan ngoãn nghe lời, nháy mắt một cái rồi mở cửa bước vào.
Chưa đầy vài giây sau, một cái đầu nhỏ ló ra từ cánh cửa.
“Kỳ Xuyên!”
Kỳ Xuyên quay lại.
“Anh mặc đồ đen cũng đẹp lắm.” Cô nói rồi chạy tọt vào nhà.
___________________________
Chương 18 (tiếp tục)
Ban ngày trời nóng nực, họ xem phim, tham quan triển lãm tranh, gắp thú bông, chơi game. Lạc Tinh Tinh không rành trò chơi điện tử, Kỳ Xuyên cầm tay cô, hướng dẫn cách chơi; còn anh không hiểu gì về nghệ thuật, cô lại kể cho anh nghe những câu chuyện thú vị về các bức tranh…
Đến khi trời tối, cả hai cùng dạo qua phố ẩm thực, đi từ đầu đến cuối con đường; lên vòng đu quay, lén trao nụ hôn khi đến đỉnh cao nhất; dạo bộ trên cầu Nam Ngạn ngắm biển đêm, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Như thể để bù đắp cho bốn năm tiếc nuối, mười mấy tiếng đồng hồ, ánh mắt và tâm trí của họ đều tràn ngập hình bóng đối phương, nói chuyện không biết mệt, khao khát hiểu thêm về nhau.
Nói là trò chuyện, nhưng thực ra phần lớn thời gian là Lạc Tinh Tinh hỏi, còn Kỳ Xuyên trả lời.
Lạc Tinh Tinh: “Kỳ Xuyên, anh có học qua tài nghệ nào không?”
Kỳ Xuyên: “Piano, học vài năm rồi.”
Lạc Tinh Tinh: “Sao không học tiếp?”
Kỳ Xuyên thản nhiên: “Qua cấp 10 rồi thì tự đàn chơi thôi. Nếu em muốn nghe, lần sau anh sẽ đàn cho em nghe.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn Lý Thi Ngữ bây giờ…”
Kỳ Xuyên hiểu ý cô: “Sang Đức học rồi, có bạn trai là người nước ngoài.”
Lạc Tinh Tinh: “Ồ.”
Ngay sau đó, Kỳ Xuyên nhếch môi: “Cậu Phó Dĩ Trạch kia đẹp trai lắm à? Có tám múi cơ bụng?”
Lạc Tinh Tinh chớp mắt: “Không đẹp bằng anh.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn cơ bụng thì em chưa thấy, không biết có mấy múi.”
Kỳ Xuyên: “Em còn muốn xem à?”
Lạc Tinh Tinh: “…”
Lạc Tinh Tinh: “Nghe nói trường đại học Lâm có ba nam thần?”
Kỳ Xuyên: “Tin đồn bậy bạ trong trường thôi.”
Lạc Tinh Tinh nhìn chằm chằm vào mặt anh, bình phẩm: “Thanh cao kiêu ngạo, hình dung về anh đúng chuẩn đấy.”
Lạc Tinh Tinh: “Còn hai người kia có ảnh không, để em xem?”
Kỳ Xuyên: “Không có.”
Lạc Tinh Tinh không chịu thua: “Nghe nói người tên Hứa gì đó đẹp trai đến mức như không phải người thường?”
Kỳ Xuyên nhướng mày: “Cũng… bình thường thôi.”
Đến mười giờ tối, Kỳ Xuyên đưa Lạc Tinh Tinh về nhà.
Từ khi bước qua cổng khu dân cư, cả hai đều im lặng, lặng lẽ bước đi cho đến khi đến dưới lầu.
Lạc Tinh Tinh cúi đầu, một chân cọ lên mặt đất, hồi lâu sau mới nói khẽ: “Mai mấy giờ anh đi?”
“Chuyến bay lúc năm giờ chiều, ba giờ anh đi.”
“Vậy để em tiễn anh nhé?”
Kỳ Xuyên xoa đầu cô: “Được, mai anh qua đón em.”
Lạc Tinh Tinh vòng tay ôm lấy eo anh, mỉm cười ngọt ngào với anh.
Cả hai ôm nhau lặng lẽ một lúc.
“Thôi nào, mau lên nhà đi.” Kỳ Xuyên áp bàn tay lên sau đầu cô, hôn nhẹ lên trán, “Tắm xong thì đi ngủ sớm nhé.”
Lạc Tinh Tinh ngoan ngoãn nghe lời, nháy mắt một cái rồi mở cửa bước vào.
Chưa đầy vài giây sau, một cái đầu nhỏ ló ra từ cánh cửa.
“Kỳ Xuyên!”
Kỳ Xuyên quay lại.
“Anh mặc đồ đen cũng đẹp lắm.” Cô nói rồi chạy tọt vào nhà.
Ngày hôm sau.
Khi cả hai đến sân bay Dịch An, đã gần bốn giờ chiều.
Thật lạ, suốt mùa hè, thời tiết ở Dịch An lúc nào cũng nóng bức và oi ả, mặt đường lúc nào cũng bốc hơi nóng. Thế mà vừa lên taxi ra sân bay chưa được bao lâu, trời bỗng đổ mưa xối xả.
Cơn mưa rào đổ ào ào, đập lộp độp trên kính chắn gió, đường trơn ướt và tắc nghẽn. Vì thế, quãng đường nửa tiếng đồng hồ bỗng mất cả tiếng mới đến nơi.
Khi vừa bước vào sảnh an ninh, dòng người tấp nập, bảy tám lối vào an ninh đều đông nghịt người xếp hàng dài. Chẳng bao lâu, một giọng nữ rõ ràng và vang vọng phát ra từ loa thông báo trong sảnh an ninh.
“Hành khách đi chuyến bay CZ87*4 đến Lâm Ninh xin chú ý, những hành khách đã làm xong thủ tục lên máy bay nhưng chưa qua cửa kiểm tra an ninh, vui lòng nhanh chóng qua cửa kiểm tra an ninh để đến phòng chờ. Xin cảm ơn.”
Bầu không khí chia ly nặng nề.
Lạc Tinh Tinh không kiềm chế được, mũi cay cay, như sắp rơi lệ.
Kỳ Xuyên nhéo má cô, cười bảo: “Ngốc, anh đâu phải không quay lại.”
Nhưng cô vẫn muốn khóc.
“Anh hứa với em, có thời gian là anh sẽ về ngay, được không?” Giọng Kỳ Xuyên dịu lại, dỗ dành như đang dỗ trẻ con, “Muộn nhất là không qua Quốc khánh.”
“Nhưng chẳng phải anh có nhiều việc học lắm sao?”
Anh lắc đầu: “Không nhiều.”
Lạc Tinh Tinh hít mũi: “Thực ra, em cũng có thể đến tìm anh mà.”
“Được, muốn đến lúc nào cũng được.” Kỳ Xuyên dừng lại một chút, “Còn nữa, nhớ anh thì nhắn tin cho anh, bất cứ lúc nào.”
“Thật không?” Đôi mắt Lạc Tinh Tinh sáng lên, “Nhưng nhỡ đâu anh đang bận chuyện gì rất quan trọng thì sao?”
“Không bao giờ.”
Lạc Tinh Tinh nhìn anh, câu “Tại sao lại không bao giờ?” còn chưa kịp thốt ra, thì Kỳ Xuyên đã nghiêng người lại gần cô, rồi nhẹ nhàng thì thầm bên tai:
“Vì em quan trọng hơn bất kỳ người nào, bất kỳ chuyện gì.”
Nhận xét Box