Trong thời gian chờ đợi, Lạc Tinh Tinh lục tung cả tủ quần áo, mãi mới chọn được một bộ ưng ý.
Thấy vẫn còn thời gian, cô lấy ra bộ mỹ phẩm mà Hứa Điềm Chân đã tặng để trang điểm nhẹ. Nhưng sau một hồi loay hoay trước gương, cô nhận ra mình không có tay nghề nên quyết định rửa sạch hết đi.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên, là tin nhắn của Kỷ Xuyên: "Tôi đến cổng khu chung cư rồi."
Lạc Tinh Tinh vội đáp: "Được, mình ra ngay."
Cô vội soi gương chỉnh lại quần áo và tóc, rồi nhét điện thoại cùng chìa khóa vào chiếc túi đeo chéo và rời khỏi nhà.
Lúc đó mới hơn tám giờ rưỡi. Trời đêm mát mẻ, người dân ra vào cổng chung cư tấp nập, phần lớn là những người đi dạo sau bữa tối.
Nhưng giữa dòng người, cô vẫn dễ dàng nhận ra anh.
Ở góc đường mờ tối, Kỷ Xuyên tựa người vào thân cây, hai tay đút túi, đầu hơi cúi xuống, chân phải đùa nghịch đá vài viên sỏi. Áo sơ mi trắng cùng quần jeans xanh nhạt – cách phối đồ đơn giản này lại khiến anh như phát sáng giữa đám đông, thu hút không ít ánh nhìn của các cô gái đi ngang qua.
Khi Lạc Tinh Tinh trông thấy anh, có một cô gái không xa đó đang bị bạn mình đẩy tới, có vẻ như muốn cô ấy can đảm đến làm quen. Cô gái thẹn thùng liếc nhìn Kỷ Xuyên, lấy hết dũng khí bước về phía anh. Nhưng khi chỉ còn vài bước nữa, Lạc Tinh Tinh bỗng nảy sinh chút nghịch ngợm, vừa bước tới vừa gọi: "Kỷ Xuyên!"
Nghe thấy tiếng gọi, Kỷ Xuyên ngẩng đầu, thấy người đến là cô liền hơi nghiêng đầu chỉ về phía con đường nhỏ phía trước: "Đi thôi."
Lạc Tinh Tinh nhẹ nhõm thở phào: "Ừ."
Cả hai bước đi bên nhau trong con đường mờ tối.
Cũng là con đường này, cũng là sự im lặng giữa hai người, nhưng tâm trạng giờ đây lại hoàn toàn khác. Nếu lần trước là sự hồi hộp, thì lần này Lạc Tinh Tinh cảm thấy trong lòng như có một mớ bòng bong khó gỡ, rối bời với nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Cô nắm chặt dây túi đeo chéo, cúi đầu nhìn chăm chăm vào mũi giày, chỉ nhờ vào sự quen thuộc với đường đi mới có thể định hướng mà không cần ngẩng đầu.
Một lát sau, giọng anh vang lên từ phía trên: "Đến rồi."
Lạc Tinh Tinh hoàn hồn, đứng lại ở lối vào cây cầu, quả nhiên nhìn thấy bên cạnh là một quán trà sữa sáng đèn, cửa tiệm đông nghịt người.
Cô ngạc nhiên hỏi: "Sao cậu biết là quán này?"
Kỷ Xuyên vẫn giữ dáng vẻ lười biếng, tay đút túi: "Lúc đến, tôi đã để ý qua, gần cầu Nam không có quán trà sữa nào khác ngoài quán này."
Quả nhiên, câu hỏi của cô có phần ngớ ngẩn.
"À." Lạc Tinh Tinh gật đầu, chỉ về phía thành cầu: "Cậu ra đó hóng gió đi, để mình đi mua trà sữa."
Kỷ Xuyên khẽ "ừ" một tiếng rồi bước về phía cầu.
Lúc này đang là giờ cao điểm buổi tối, quán trà sữa đông kín người, Lạc Tinh Tinh chen không nổi nên đành phải đứng ngoài dùng app để đặt đồ uống.
Chọn xong một ly chè bưởi, cô mới sực nhớ ra lúc nãy quên hỏi anh muốn uống gì. Cô thở dài, cầm điện thoại bước lên cầu tìm anh.
Cách chỗ Kỷ Xuyên không xa, có một cô gái đi ngang qua cứ liếc nhìn anh mãi, tay siết chặt điện thoại như đang chuẩn bị tâm lý để đến bắt chuyện.
Mới đó mà lại có người nữa!
Lạc Tinh Tinh hơi khó chịu, cô giả vờ thoải mái gọi to: "Kỷ Xuyên."
Cô gái kia vừa nghe thấy liền hiểu ý, biết điều rời đi. Kỷ Xuyên thu ánh nhìn từ mặt biển lại, quay đầu về phía cô.
Lạc Tinh Tinh đưa điện thoại cho anh, có chút ngượng ngùng nói: "Mình… quên mất không hỏi cậu muốn uống gì."
Anh cầm lấy điện thoại, ngón tay thon dài lướt qua màn hình. Nhưng sau vài vòng, anh vẫn chưa chọn được món gì, liền trả lại điện thoại cho cô: "Tôu ít khi uống mấy thứ này, hay là cậu chọn đi."
"Hả?"
Anh không hay uống, thế sao lại không từ chối cô, còn đi xa thế này vào buổi tối nữa. Nghĩ đến đây, Lạc Tinh Tinh càng thấy áy náy.
Cô kiễng chân, đưa điện thoại lên trước mặt anh, nhiệt tình giới thiệu: "Nếu cậu thích uống trà, thì ở đây có trà chanh và trà xanh là ngon nhất. Còn nếu thích hương vị trái cây, thì trà dâu tây hay chè bưởi đều rất ổn."
"Mình thường uống chè bưởi ở đây, ngon lắm."
Do kiễng chân nên Lạc Tinh Tinh không nhận ra khoảng cách giữa cô và Kỷ Xuyên đã gần sát, hương thơm dịu nhẹ trên người cô cũng vô tình lan tỏa tới anh.
Tai Kỷ Xuyên dần ửng đỏ, anh liếm nhẹ môi, buột miệng nói: "Vậy tôi uống chè bưởi giống cậu."
"Được! Em đảm bảo cậu sẽ thích—"
Tưởng rằng lời đề xuất của mình có hiệu quả, Lạc Tinh Tinh vui vẻ ngẩng đầu, nhưng bất chợt bắt gặp ánh mắt anh.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn một nắm tay. Lạc Tinh Tinh ngừng thở, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Không kịp suy nghĩ gì thêm, cô chỉ còn biết đắm chìm trong đôi mắt sâu thẳm hơn cả đêm đen của anh. Đôi mắt ấy như một hố đen mang sức hút mãnh liệt, cô không thể rời mắt, thậm chí sẵn sàng để mình bị kéo vào sâu hơn nữa.
Sâu hơn, sâu hơn.
Cuối cùng, đôi chân kiễng không thể giữ vững, làm cô loạng choạng ngã về phía anh, Kỷ Xuyên gần như theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cô.
"Cậu có sao không?" Anh trầm giọng hỏi.
"Không… không sao."
Sợ Kỷ Xuyên thấy gương mặt đang đỏ bừng của mình, Lạc Tinh Tinh vội đứng thẳng dậy, cúi đầu như đà điểu trốn tránh. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh vẫn còn vương trên da, cô từ từ rút tay về, giọng lí nhí: “Mình… mình đi lấy số thứ tự trước đây.” Nói xong, cô cúi đầu bước nhanh về phía tiệm trà sữa.
Sau khi đặt xong đồ uống, Lạc Tinh Tinh đứng ở góc cửa tiệm, vừa chờ số thứ tự, vừa cố gắng xoa dịu gương mặt nóng bừng ban nãy.
Xung quanh là dòng người tấp nập, từ những nhóm bạn gái đi mua sắm, nhóm nam sinh chơi bóng rổ đến những gia đình dắt nhau đi dạo buổi tối.
Lạc Tinh Tinh chỉ liếc qua họ rồi dời ánh mắt về phía cây cầu.
Cầu Nam bắc qua biển, là biểu tượng của thành phố Nghi An. Nhưng với cô, nó lại có phần "hoa lệ nhưng vô dụng". Cầu rộng rãi, tráng lệ nhưng lại cấm hoàn toàn các phương tiện, chỉ cho phép người đi bộ qua lại.
Chẳng mấy chốc, người đi dạo buổi tối càng lúc càng đông.
Qua những khe hở giữa đám đông, Lạc Tinh Tinh vẫn dễ dàng nhận ra Kỷ Xuyên. Anh đứng đối diện với biển, hai tay đặt tựa lên lan can, dáng vẻ thoải mái và ung dung.
Ngay lúc đó, một cô gái mặc áo hai dây và quần short jeans tự tin tiến về phía anh.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Lạc Tinh Tinh đã đoán được ý định của cô gái.
Cô không biết họ đã nói gì với nhau, chỉ thấy Kỷ Xuyên khẽ mỉm cười rồi quay đầu nhìn về phía tiệm trà sữa, cô gái cũng quay đầu nhìn theo anh, sau đó vẫy tay chào tạm biệt rồi rời đi.
Lạc Tinh Tinh vội vàng quay đi, giả vờ chăm chú nhìn vào điện thoại.
Nhưng cô không hay biết rằng… chính cô cũng là một cảnh đẹp khiến nhiều người ngẩn ngơ.
Lạc Tinh Tinh mặc chiếc váy sơ mi trắng xắn tay, đeo chiếc túi đen đeo chéo phía sau hông, đôi chân thon dài, trắng ngần lộ ra ngoài. Mái tóc được cột thành búi củ hành gọn gàng, để lộ vầng trán tròn đầy.
Nhìn cô như một bông hoa ngọc lan trắng tinh khôi, thanh tao giữa phố thị tấp nập.
Điều này khiến không ít chàng trai xung quanh phải ngoái nhìn.
“Chị ơi, em có thể xin WeChat của chị không?” Khi Lạc Tinh Tinh còn đang lúng túng giả vờ bấm điện thoại, một giọng nói trẻ trung vang lên bên cạnh.
Cô ngẩng đầu lên.
Trước mặt là một nam sinh cao ráo, mặc áo thi đấu xanh, ôm quả bóng rổ trong tay, gương mặt tuấn tú và đôi mắt sáng rực nhìn cô đầy phấn khích.
Phía sau cậu là vài người bạn đang cười đùa cổ vũ, như đang khích lệ cậu thêm dũng khí. Lạc Tinh Tinh nhìn kỹ cậu vài giây, trông cậu giống học sinh trung học.
“Em là học sinh cấp ba phải không?” Lạc Tinh Tinh hỏi thẳng.
Cậu gật đầu: “Vâng, em học lớp 11.”
Với kinh nghiệm nhiều lần bị bắt chuyện, Lạc Tinh Tinh vẫn điềm nhiên đối đáp, cô bình tĩnh nhìn cậu rồi bịa chuyện: “Chị sắp tốt nghiệp đại học rồi.”
Ý ngầm là, chị lớn hơn em bốn, năm tuổi, em nên đi tìm những cô gái cùng trang lứa thì hơn.
Không ngờ cậu lại tỏ ra như không hiểu mà hỏi lại: “Chị không thích người nhỏ tuổi hơn sao?”
“À… gần như vậy.” Không hiểu sao, khi nói câu này, cô lại bất giác liếc nhìn về phía Kỷ Xuyên.
Không ngờ cô lại bắt gặp ánh mắt anh.
Không biết từ lúc nào, Kỷ Xuyên đã quay người lại, tựa lưng vào lan can, khuỷu tay tựa lên thành cầu, ánh mắt dõi theo cô, vẻ mặt không rõ vui hay buồn.
Lạc Tinh Tinh lập tức quay đi, cố tránh ánh mắt anh.
Cậu nam sinh kia cũng nhìn về hướng cô vừa liếc, và khi nhận ra Kỷ Xuyên, cậu lập tức thay đổi sắc mặt: “Bạn trai của chị là anh Kỷ sao?”
Lạc Tinh Tinh ngơ ngác: “Em… em biết anh ấy?”
“Nghi An Nhất Trung có ai mà không biết anh Kỷ chứ.” Cậu nam sinh cười chua xót, “Anh ấy đã tốt nghiệp được hai năm rồi, nhưng ảnh của anh ấy vẫn được dán trong bảng vàng vinh danh học sinh xuất sắc. Các nữ sinh trong trường thường xuyên nhắc đến anh ấy, ai cũng nói muốn thi vào Đại học Lâm Ninh.”
“…”
Lạc Tinh Tinh siết chặt điện thoại, không biết nên nói gì thêm.
Đúng vậy, anh là giấc mơ xa vời của bao cô gái, giống như bầu trời đầy sao lấp lánh trong đêm tối – ngẩng lên là thấy, nhưng lại xa xôi đến mức khó lòng chạm tới.
“Haiz, đi thôi.” Một người bạn phía sau cậu nam sinh nhận lấy ly trà sữa từ nhân viên rồi nửa đùa nửa thật thúc giục: “Gặp anh Kỷ rồi thì cậu không còn cơ hội nào đâu.”
Cậu nam sinh thở dài, liếc nhìn Kỷ Xuyên lần nữa rồi quay sang nhìn Lạc Tinh Tinh, đành ngậm ngùi rời đi cùng nhóm bạn.
Một lúc sau.
“520! 520!… Số 520 có ai ở đây không?” Nhân viên cửa hàng đứng ngoài cửa tiệm, nhìn xung quanh và gọi to.
Lạc Tinh Tinh giật mình, vội chuyển sang trang đặt hàng xem lại số thứ tự.
Hỏng rồi!
Cô quên ghi lại số thứ tự sau khi đặt hàng.
Giọng của nhân viên càng lúc càng lớn, Lạc Tinh Tinh có cảm giác rằng nếu còn gọi lớn thêm chút nữa, Kỷ Xuyên ở trên cầu cũng sẽ nghe thấy.
“Ở đây, ở đây!” Lạc Tinh Tinh vội chen qua đám đông để nhận trà sữa, nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, tôi quên mất số thứ tự của mình, thật ngại quá.”
Khuôn mặt của nhân viên có phần khó chịu vì đã gọi nhiều lần không ai trả lời, nhưng khi thấy rõ gương mặt Lạc Tinh Tinh, anh ta liền nở một nụ cười nhẹ: “Không sao… Nếu thấy ngon, lần sau chị nhớ ghé lại nhé.”
“…” Vừa nhận xong trà sữa, Lạc Tinh Tinh lập tức quay người bỏ chạy, thậm chí còn không nghe rõ lời nhân viên vừa nói.
Nhận xét Box