Nhớ lại màn kịch tối nay, Lạc Tinh Tinh thở dài một hơi.
Chân Chân đúng là đồ điên, lại dám dùng điện thoại của cô để gửi… cái tin nhắn như thế này.
Phó Dịch Trạch là đàn em khoa Thể thao nhỏ hơn cô một khóa, tình cờ quen biết khi làm mẫu cho khoa Hội họa Dầu. Từ đó, anh ta bắt đầu theo đuổi cô suốt nửa năm với sự nhiệt tình cuồng nhiệt.
Chỉ có điều, Lạc Tinh Tinh chưa bao giờ chấp nhận tình cảm của anh ta.
Cô nhanh chóng gõ phím để nhắn tin, chỉ muốn giải quyết xong chuyện này rồi đi ngủ.
Lạc Tinh Tinh: Ờ, tôi về nhà rồi.
Lạc Tinh Tinh: Xin lỗi vì chuyện tối nay nhé. Tình huống gấp quá nên tôi mới làm phiền cậu.
Phó Dịch Trạch: Về nhà an toàn là tốt rồi, không sao đâu.
Ba giây sau, Phó Dịch Trạch lại nhắn tiếp: Bị tỏ tình công khai à?
Lạc Tinh Tinh: Ừ, là bạn học cấp ba thôi… Nhưng chuyện này sẽ không lặp lại nữa.
Ý cô là, sau này sẽ không nhờ cậu ta giả làm bạn trai nữa.
Phó Dịch Trạch: Xem ra chị cũng được yêu thích ghê nhỉ.
Phó Dịch Trạch: Bảo sao tôi theo đuổi nửa năm mà chẳng xi nhê gì cả.
Lạc Tinh Tinh: …
Nghĩ ngợi một lúc, Lạc Tinh Tinh lấy hết dũng khí: À… sau này cậu có thể ngừng theo đuổi tôi được không?
Lạc Tinh Tinh: Tôi không thích cậu.
Năm giây sau, bên kia đáp lại: Có người trong lòng rồi à?
Lạc Tinh Tinh: Cũng… có thể coi là vậy.
Phó Dịch Trạch: Mới quen hay quen đã lâu rồi?
Lạc Tinh Tinh: Bạn học cấp ba.
Phó Dịch Trạch: Vậy thì đúng rồi!
Lạc Tinh Tinh: ?
Phó Dịch Trạch: Quen nhau lâu vậy rồi, nếu cậu ta thích chị, hai người đã ở bên nhau từ lâu rồi chứ?
Phó Dịch Trạch: Điều này chứng tỏ, hai người không thể thành đôi được đâu!
Lạc Tinh Tinh: "..."
Tim cô bỗng thắt lại.
Câu nói Xin lỗi, tôi có người trong lòng rồi từ quá khứ lại trỗi dậy, thiêu đốt từng ngóc ngách trong cơ thể cô.
Cô hít mũi, cố gắng nói một cách cứng cỏi: Đó là chuyện của tôi! Không cần cậu quan tâm.
Phó Dịch Trạch: Vậy tôi thích chị là chuyện của tôi, chị cũng không quản được.
Lạc Tinh Tinh có chút khó chịu: Nhưng cậu đã ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi rồi!
Sau hơn mười giây T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, bên kia lại nhắn với vẻ vô sỉ: Được, sau này tôi sẽ cố gắng kín đáo hơn. 😬
“…”
Lạc Tinh Tinh không nhắn lại, trực tiếp tắt đèn đi ngủ. Cái tên này da mặt quá dày, dù cô chỉ nhắn một từ, cậu ta cũng có thể tìm cách kéo dài cuộc trò chuyện, khiến cô không tài nào ngủ được.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, khuôn mặt Kỷ Xuyên bỗng hiện lên trong đầu cô.
Đôi lông mày rậm với đôi mắt đen sáng lấp lánh, như thể đang ở ngay trước mặt cô, chỉ cách không đến mười centimet.
Lạc Tinh Tinh từng nghe rõ giọng anh nói: Tôi có người trong lòng rồi.
Vậy liệu sự u sầu trong mắt anh tối nay có giống cô, cũng là nỗi nhớ không thể nguôi ngoai nhưng chẳng có hồi đáp?
Suy nghĩ của cô bay xa, khuôn mặt hiện tại của anh dần hòa vào khuôn mặt cậu thiếu niên trong ký ức.
_____________________________
Ngày 3 tháng 9 năm 2012, ngày khai giảng đầu tiên tại trường Trung học Nghi An.
Sân trường náo nhiệt tiếng người, đặc biệt là khu vực lớp 10. Từng tốp học sinh đeo ba lô bước vào ngôi trường mới, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.
Dĩ nhiên, không bao gồm Lạc Tinh Tinh và Hứa Điềm Chân.
Hai cô bạn đều từ cấp hai của Trung học Nghi An lên thẳng, ba năm qua ngôi trường này đã chẳng còn gì mới mẻ. Sau bữa sáng, Lạc Trình Phong vội đến văn phòng luật sư nên tiện đường đưa hai cô đến trường.
Nhà Lạc Tinh Tinh chỉ cách trường ba cây số, vì thế khi hai người tìm được lớp 10(3), trong phòng chưa có một ai.
Nhân lúc chưa có người, Lạc Tinh Tinh chọn một chỗ ngồi ở dãy giữa, hàng thứ ba, sát lối đi gần cửa ra vào, còn Hứa Điềm Chân thì thả ba lô xuống và ngồi luôn bên cạnh.
Chẳng bao lâu, từng tốp học sinh bắt đầu đi vào lớp.
Hứa Điềm Chân tươi cười chào hỏi mọi người, còn Lạc Tinh Tinh thì lấy bút ra, ngồi vẽ nguệch ngoạc trên cuốn sổ phác thảo.
Không lâu sau, tiếng chuông vào học vang lên. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Ngay sau đó, một phụ nữ trung niên bước lên bục giảng, đeo kính gọng đen, tóc búi gọn gàng phía sau.
Phòng học vốn ồn ào bỗng im lặng hẳn, mọi người đồng loạt nhìn lên bục giảng.
Hứa Điềm Chân thấy thế liền quay người lại, đặt tay lên bàn.
Người phụ nữ trung niên ho nhẹ vài tiếng, quét mắt qua một lượt rồi bắt đầu nói: “Chào các em, tôi là giáo viên chủ nhiệm mới của các em, cũng là giáo viên môn Văn của lớp, tên tôi là Từ Văn Lệ.” Vừa nói, cô vừa viết tên mình và một dãy số lên bảng, “Đây là số điện thoại của tôi, các em nhớ ghi lại nhé.”
Mọi người lấy giấy bút ra ghi lại số điện thoại.
Từ Văn Lệ nói tiếp: “Hôm nay là ngày khai giảng, các em vẫn chưa quen biết nhau. Tiết này là tiết sinh hoạt lớp, chúng ta cùng làm quen với các bạn mới…”
Vừa dứt lời, đám tân học sinh bên dưới liền vươn cổ, tò mò quan sát những gương mặt lạ lẫm xung quanh, ánh mắt đầy vẻ tò mò và háo hức. Từ Văn Lệ cầm sổ điểm danh lên, từ tốn nói: “Đã đủ mặt rồi chứ? Vậy thì điểm danh trước đã.”
“Giang Vũ!”
Giang Vũ đứng dậy, giọng to rõ: “Có mặt!”
Tiếp theo, hơn hai mươi tân sinh viên lần lượt đứng lên khi nghe đến tên mình, cho đến khi—
“Lạc Tinh Tinh!”
Ánh mắt mọi người đều đã sẵn sàng, nhưng chẳng thấy ai đứng lên.
Từ Văn Lệ lại gọi một lần nữa: “Lạc Tinh Tinh!”
Bên cạnh, Hứa Điềm Chân lén đá nhẹ vào chân cô, nói khẽ: “Tinh Tinh, cô giáo gọi cậu kìa.”
Lạc Tinh Tinh bối rối đứng dậy, hô to một tiếng “Có mặt.”
Chiếc bút tuột khỏi tay cô, lăn trên mặt bàn rồi rơi vào lối đi giữa dãy bàn.
“Ừ,” Từ Văn Lệ khẽ gật đầu, nhìn cô qua gọng kính, “trong giờ học cố gắng đừng làm những việc không liên quan, ngồi xuống đi.”
Lạc Tinh Tinh khẽ ừ một tiếng.
Vừa ngồi xuống ghế, ngoài cửa vang lên một tiếng: “Thưa cô!”
Cả lớp đồng loạt nhìn về phía đó.
Một nam sinh cao gầy đứng ở cửa Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com, chắn gần hết ánh sáng từ khung cửa. Cậu mặc áo thun trắng đơn giản, làn da trắng mịn, tóc ngắn rối phủ qua lông mày, nét mặt thanh tú.
Cậu ta cúi mắt xuống, chiếc cặp sách vắt hờ trên vai phải, ngực phập phồng mạnh mẽ, có vẻ như đã chạy một đoạn đường khá xa.
Trong lớp vang lên những tiếng xì xào.
Vì bị ngược sáng, Lạc Tinh Tinh không nhìn rõ mặt cậu.
Nhưng có người ngồi bàn sau nhận ra cậu, quay sang thì thầm với bạn cùng bàn: “Trời ơi, đây là nhân vật truyền kỳ của Trung học Giang Hằng, tên là Kỷ Xuyên. Cậu ấy luôn đứng nhất toàn trường, lại còn đẹp trai không tả nổi... Không ngờ nam thần lại học cùng lớp với mình!”
“Thật sao?” Bạn cùng bàn không ngừng liếc trộm cậu, “Thật sự rất đẹp trai, bảo là 'hoa khôi trường' cũng không ngoa!”
Hứa Điềm Chân nghe thấy đoạn đối thoại phía sau, liền ghé sát vào Lạc Tinh Tinh cảm thán: “Trời ạ! Hôm nay là ngày gì vậy, chắc phải mua vé số ngay, không biết chừng lại trúng mấy chục triệu ấy chứ…”
“Em học lớp 10-3 à?” Từ Văn Lệ nhìn ra cửa, rồi cúi xuống danh sách điểm danh, “Em tên là gì?”
“Kỷ Xuyên.”
“Kỷ Xuyên?” Từ Văn Lệ quét mắt một lượt trong lớp, rồi chỉ về một chiếc ghế trống: “Em ngồi chỗ đó đi.”
Kỷ Xuyên bước vào lớp, tiến về phía chỗ ngồi.
Cả lớp quay đầu nhìn theo như những chiếc quạt máy.
Bất ngờ, Kỷ Xuyên dừng lại trước bàn của Lạc Tinh Tinh.
Một bóng đen lớn bao phủ trước mặt, Lạc Tinh Tinh theo bản năng ngẩng lên, chạm ngay vào ánh mắt cậu.
Cậu có làn da trắng mịn, lông mày đen rậm, sống mũi cao, đôi mắt trong sáng và thâm trầm, ở khóe mắt trái có một nốt ruồi đen, tạo thêm phần lạnh lùng.
Lạc Tinh Tinh bỗng nín thở.
Trái tim cô đập loạn xạ không ngừng.
Kỷ Xuyên cúi xuống, nhặt cây bút lên và đưa cho cô.
Chợt nhận ra, Lạc Tinh Tinh cúi đầu nhận lấy, lí nhí nói: “Cảm ơn.”
Kỷ Xuyên khẽ gật đầu, rồi đi đến chỗ ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên, sát lối đi.
Năm phút sau, phần điểm danh kết thúc, đến lượt phần tự giới thiệu.
Chủ yếu là giới thiệu tên, sở thích, nếu có thể khiến cả lớp nhớ mặt nhớ tên thì càng tốt.
Lạc Tinh Tinh là người thứ 23 được gọi lên bục giảng.
Cả lớp ồ lên cười: “Biết rồi!”
“Ừm, mình thích vẽ.” Bị ngắt mạch suy nghĩ, đầu óc Lạc Tinh Tinh trở nên rối loạn, “Ờ, chẳng có lý do gì cả, chỉ là rất thích thôi... Cảm ơn mọi người.”
Nói xong, cô cúi đầu đi về chỗ ngồi.
Người tiếp theo được gọi là Hứa Điềm Chân.
Hứa Điềm Chân đặt tay lên bục giảng, ho vài tiếng rồi bắt đầu màn giới thiệu: “Chào mọi người, mình là Hứa Điềm Chân, sở thích là đọc tiểu thuyết và truyện tranh... À, cô gái xinh đẹp lúc nãy là bạn thân của mình đó, hehe~”
“Ồ~”
Bên dưới lại rộ lên tiếng cười đùa: “Nhớ cậu rồi!”
Lạc Tinh Tinh: “…”
Rất nhanh đến lượt Kỷ Xuyên.
“Tôi tên là Kỷ Xuyên.”
Cậu đứng thẳng trước bục giảng, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tôi yêu thích toán học, ước mơ là trở thành một nhà toán học, giải được giả thuyết Riemann.”
Phía dưới im lặng vài giây, sau đó vang lên tiếng vỗ tay.
Vừa vào lớp 10, họ còn chưa học đến dãy số, nói chi đến giả thuyết Riemann. Nhưng sự kiêu hãnh và quyết tâm trong mắt Kỷ Xuyên khiến họ không khỏi cảm phục.
Lạc Tinh Tinh cũng bị ánh sáng tỏa ra từ mắt cậu thu hút, ngơ ngẩn nhìn cậu một lúc.
Rồi cô cụp mắt xuống.
Cậu ấy mơ ước trở thành một nhà toán học, trong khi cô từ bé đến lớn, số lần qua môn Toán đếm trên đầu ngón tay.
Đây đúng là khoảng cách giữa trời và vực. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Ngày hôm đó, trên đường về nhà sau giờ tan học, Hứa Điềm Chân không ngừng xuýt xoa về vẻ đẹp trai của Kỷ Xuyên, nào là nam thần đỉnh cao, nào là tác phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa. Giọng nói hơi lớn, khiến nhiều người trên tàu điện ngầm ngoái lại nhìn.
“Tinh Tinh, cậu thấy Kỷ Xuyên thế nào? Đẹp trai chứ!” Cô ấy còn tranh thủ hỏi Lạc Tinh Tinh, “Hoàn toàn là nam chính trong truyện tranh học đường bước ra ấy chứ!”
Lạc Tinh Tinh cố gắng tỏ ra tự nhiên: “Ừm, thật sự là... rất đẹp trai.”
Nhận xét Box