Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 14

Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 14

 Cô cầm xấp tranh dày ném mạnh vào đầu Phó Tầm.

Phó Tầm nhìn những bức tranh rơi vương vãi xung quanh, ánh mắt trở nên mờ mịt.

Cô nắm chặt tay, hỏi: "Không có gì muốn giải thích sao?"

Phó Tầm đột nhiên ôm lấy cô, giọng nói bình tĩnh đến lạ:

"Em biết rồi."

"Vậy thì, Vãn Vãn, khi nào em có thể nhớ lại tất cả về anh?"

"Ý anh là gì?" Cô sững sờ.

Phó Tầm ép cô ngồi xuống giường, sau đó chăm chú nhìn cô:

"Vãn Vãn, những điều anh sắp nói sẽ vượt ngoài hiểu biết của em."

"Nhưng anh cam đoan mọi thứ đều là sự thật."

Phó Tầm kể cho cô nghe, anh và cô đã từng quen biết nhau trong một kiếp trước.

Trong kiếp trước, anh là con nuôi của một gia đình quyền lực ở Bắc Kinh, còn cô là tiểu thư của một gia đình danh giá ở Thượng Hải.

Khi cô vừa bước vào trường trung học, cô đã gặp Phó Tầm, người được ca ngợi như một huyền thoại, và ngay từ lần đầu tiên đã tỏ tình mãnh liệt với anh.

Nhưng Phó Tầm hoàn toàn không để ý đến cô.

Mọi người cười nhạo cô là "liếm cẩu" (kẻ si tình không được đáp lại), nhưng không ai ngờ rằng sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Phó Tầm đã cùng cô ở bên nhau.

Cô và Phó Tầm rơi vào tình yêu nồng cháy, thậm chí còn đến mức bàn bạc chuyện cưới xin.

Nhưng không may, cô gặp tai nạn xe hơi.

Khi cô đang trong cơn thập tử nhất sinh.

Người lái xe uống rượu gây tai nạn đã sợ hãi bỏ chạy, không cứu cô.

Một mình cô nằm đó, máu cứ thế chảy cạn.

Phó Tầm không nỡ rời xa cô, thề sẽ không cưới ai khác suốt đời.

Trong một năm sau khi cô qua đời.

Phó Tầm nghe thấy một giọng nói.

Giọng nói ấy hỏi anh có muốn dùng mạng sống của mình để đổi lấy cơ hội cho cô sống lại.

Chỉ có điều ở kiếp sau, cô sẽ không còn là tiểu thư Thượng Hải nữa.

Và anh cũng không biết cô sẽ trở thành ai.

Phó Tầm hỏi nó: "Vậy làm sao tôi có thể tìm thấy A Ngọc?"

Nó nói với anh, chỉ cần tìm được cô, trái tim anh sẽ đau đớn mãnh liệt.

Dù mọi thứ thật hoang đường, Phó Tầm vẫn tin.

Trong kiếp này, Phó Tầm là con nuôi của một gia đình quyền thế ở Bắc Kinh.

Anh vẫn luôn tìm kiếm cô.

Cho đến khi tình cờ đâm phải cô.

Phó Tầm mắt đỏ hoe: "Ngày đó anh vô cùng may mắn vì cuối cùng Vãn Vãn của anh cũng quay trở lại, anh không cần phải sống qua ngày nhờ những bức vẽ đó nữa."

Cô vẫn còn mơ hồ, nhưng những lời Phó Tầm nói không hề giống như lời nói dối.

"Không, như vậy không công bằng."

"Tại sao anh ở kiếp thứ hai vẫn là con nuôi của một gia đình quyền thế ở Bắc Kinh, còn em chỉ là một đứa con của một người nghèo khó?"

"Vãn Vãn..."

"Đây không phải vấn đề à?"

"Sao lại không phải vấn đề?"

Cô cảm thấy thật sự uất ức.

Khi cô và ba nghèo nhất, họ phải sống nhờ vào việc nhặt ve chai bán lấy tiền.

Còn giờ lại bảo rằng cô từng là tiểu thư của một gia đình danh giá? Sự chênh lệch này ai có thể chịu nổi chứ?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box