Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 10

Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 10

 Khi tỉnh lại lần nữa, đầu cô đau nhói.

Cô khó khăn mở mắt ra, đập vào mắt là xà gỗ của căn nhà.

Cô chậm rãi cố gắng ngồi dậy để quan sát xung quanh.

Chỉ thấy mình đang ở trong một căn nhà gỗ tồi tàn.

Ngoại trừ chiếc giường cô đang nằm là tương đối sạch sẽ, còn sàn nhà đầy mạng nhện.

Bên ngoài, có vẻ như có ai đó nghe thấy động tĩnh, lập tức xông vào.

"Vãn Vãn, em tỉnh rồi à?"

Cô không chắc chắn, gọi thử: "Tiểu An?"

Đôi mắt Tiểu An sáng lên, hắn nói: "Em còn nhớ những gì xảy ra không? Em đã mất trí nhớ rồi."

Cô chỉ nhớ rằng anh ta đột nhiên tìm thấy cô, chuyển đến sống cạnh nhà cô, còn lại không nhớ được nhiều lắm.

Cô nhìn vào mắt hắn, đột nhiên cảm thấy mơ hồ, dường như cô chỉ nhớ được Tiểu An.

Nhưng trong lòng cô không ngừng hiện lên một cái tên: "Phó Tầm."

Vừa xa lạ, vừa quen thuộc.

Cô cất tiếng hỏi Tiểu An: "Phó Tầm là ai?"

Tiểu An khựng lại một lúc, dường như nhận ra cô thực sự mất trí nhớ, vẻ mặt trở nên khác thường.

Tiểu An cố tỏ ra thản nhiên nói với cô: "Chỉ là một tên phản diện đáng bị đánh mà thôi."

"Phản diện?"

"Bị đánh?"

Cô tò mò hỏi: "Anh đã đánh hắn sao?"

Nghe vậy, mặt Tiểu An bỗng đỏ bừng lên.

"Gia tài của tôi bạc triệu, tiền quyền đều có, hắn dám đánh tôi, tôi sẽ khiến hắn phá sản."

Cô nhìn quanh căn nhà gỗ tồi tàn, thật khó mà tưởng tượng nổi một người có tài sản bạc triệu lại sống trong điều kiện như thế này.

Cô cảm giác anh ta đang khoác lác.

Nhưng dù sao Tiểu An cũng đã cứu cô, cô cũng không có ý định làm hắn mất mặt.

Tiểu An bảo cô nằm nghỉ trên giường, còn hắn đi bắt cá chuẩn bị bữa tối.

Hắn còn nói đã liên hệ với thuộc hạ của mình, bảo cô tạm thời chịu khổ vài ngày ở hòn đảo hoang vu này.{bơ bui bặm}

Tiểu An đi rất lâu, bóng đêm dần bao phủ cả hòn đảo nhỏ.

Ngoài một chút ánh sáng vàng vọt trong căn nhà gỗ, xung quanh chỉ còn lại bóng tối vô tận.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng Tiểu An cũng trở về.

Cô nhìn vào cái xô chứa đầy những con cua nhỏ hơn móng tay của cô, trợn mắt nhìn Tiểu An.

"Đây là bữa tối mà anh nói à?"

Tiểu An ngượng ngùng quay mặt đi.

"Anh không ngờ cá ở đây khó bắt đến vậy, không thể nào bắt được."

"Chỉ bắt được vài con cua thôi."

Cô đáp: "Đỉnh quá."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box