Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 09

Hắn Ta Không Buông Tha Tôi - Chapter 09

 Sáng hôm sau, Phó Tầm lưu luyến mãi mới chịu buông tay khỏi cô.

Vì bị quấy rầy cả đêm, cô chỉ muốn nằm lại trên giường thêm chút nữa.

Phó Tầm nhìn cô không chịu dậy, bất đắc dĩ nhưng lại đầy yêu chiều, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

Khi cô thức dậy và xuống lầu, mùi thức ăn từ bếp thu hút sự chú ý của cô.

Bác giúp việc trong biệt thự nói với cô rằng, bữa sáng là do Phó Tầm tự tay nấu, anh còn dặn bác hâm nóng lại cho cô sau khi cô dậy, đừng để cô ăn đồ nguội.

Vài ngày sau, cô nói với Phó Tầm rằng muốn quay về thành phố S để xử lý việc nhà.

Phó Tầm không yên tâm, nên cùng cô trở về thành phố S.

Nhân lúc Phó Tầm bận việc, cô lén lái xe đi lấy lại chiếc điện thoại đã để quên ở quán bar.

Nhưng không hiểu sao, từ sau khi ra khỏi cửa, cô luôn có cảm giác có một đôi mắt nào đó đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến sống lưng cô lạnh toát.

Cô bất ngờ quay đầu lại, nhưng không thấy ai cả.

Khi cô đang lái xe trên cầu vượt và chuẩn bị đạp phanh thì không hiểu sao đạp mãi mà không được.

Hoàn toàn không thể dừng lại.

Dường như phanh đã bị hỏng.

Xe mất kiểm soát, lao thẳng về phía trước.

Đầu óc cô trống rỗng.

Cô định tìm cơ hội nhảy ra khỏi xe, nhưng lại bắt gặp ánh mắt quen thuộc.

Chiếc xe của Giang Định Hội chạy song song với xe của cô.

Cô ta nhìn cô với khuôn mặt đầy méo mó, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy hung ác.

"Con tiện nhân, đi chết đi."

Nói xong, cô ta dùng đầu xe húc mạnh vào xe của cô.

Sau một cú va chạm dữ dội, chiếc xe của cô mất kiểm soát và lao khỏi cầu vượt.

Dưới cầu là một vùng biển sâu không thấy đáy.

Nước biển ào ạt tràn vào mũi và miệng cô, cô cố gắng rời khỏi xe nhưng không cách nào mở cửa được.

Cô cố gắng giãy giụa để cầu cứu, nhưng thứ duy nhất nghe thấy là tiếng nước ùng ục xung quanh.

Cô sợ rằng hôm nay sẽ chết ở đây, giống như đóa hoa mai cuối cùng trong mùa đông lạnh giá.

Ý thức của cô dần mờ đi, trước mắt chỉ còn lại một màu đen.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box