Em Trong Tim Tôi - Chapter 52

Em Trong Tim Tôi - Chapter 52


Lâm Lan không ngờ rằng Valero lại vô liêm sỉ đến mức dùng những bức ảnh riêng tư để đe dọa mình. Bà vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ, nhưng cũng cảm thấy bất lực. Trong sâu thẳm, Lâm Lan vốn là một người phụ nữ truyền thống, khi tình cảm còn sâu đậm, bà đã bị Valero dụ dỗ chụp không ít ảnh giường chiếu. Bà chưa từng nghĩ rằng những kỷ niệm ngọt ngào khi xưa giờ lại trở thành con dao đẩy mình vào tình cảnh khốn đốn.

Lâm Lan hiểu rõ tính cách của Valero. Nếu anh ta đã nói vậy, chắc chắn không chỉ là lời đe dọa suông.

Bà chỉ còn cách nhẫn nhịn và chấp nhận thỏa hiệp.

Cứ thế, Charles ngày càng lớn, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Valero tiếp tục uống rượu và đánh bạc, đốt sạch số tiền bồi thường mà Hứa Quảng Hải đã trả cho Lâm Lan, chỉ để rồi thua sạch và lại bắt đầu từ đầu. Lâm Lan để có thể trang trải cuộc sống, phải tìm một công việc bán hàng mỹ phẩm tại một công ty nhỏ ở Toulouse. Bà vừa chăm sóc con trai, vừa phải chịu đựng những trận đòn roi từ người chồng bạo lực.

"Những năm qua, sống ở Pháp một mình, mẹ thật sự không biết mình đã sống thế nào." Lâm Lan đau đớn ôm mặt, khóc nghẹn, nói không thành lời: "Điều duy nhất khiến mẹ cảm thấy may mắn là quyền nuôi con được trao cho ba con, chứ không phải cho mẹ... Mẹ không phải là một người mẹ tốt, không phải."

Nghe mẹ kể về những năm tháng đau khổ, Hứa Tư Ý cảm thấy trái tim mình quặn thắt. Đôi mắt cô đỏ hoe, vô thức đưa tay bịt miệng, sợ rằng nếu thả lỏng, mình sẽ bật khóc.

Cô từng nghĩ rằng người tốt sẽ được báo đáp, rằng sau khi rời xa ba cô, mẹ sẽ tìm được hạnh phúc, rằng ông trời sẽ công bằng.

Nhưng tất cả những gì cô "tưởng" chỉ là những điều mình "tưởng".

Căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại tiếng khóc thút thít của Lâm Lan.

Một lúc sau, Hứa Tư Ý hít sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang cuộn trào trong lòng, cô nói: "Vậy mẹ định làm gì? Cứ để tên khốn người Pháp đó tiếp tục hành hạ mẹ sao?"

Lâm Lan ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn con gái, nói: "Mẹ có thể làm gì được? Anh ta có trong tay rất nhiều ảnh của mẹ. Nếu mẹ đòi ly hôn, anh ta sẽ tung hết ảnh lên mạng..."

Hứa Tư Ý cau mày, ngắt lời: "Luật pháp Pháp không bảo vệ quyền riêng tư của con người sao? Nếu anh ta thực sự dám làm vậy, chúng ta sẽ kiện anh ta. Mẹ không cần phải sợ anh ta!"

"Nhưng dù có ly hôn, mẹ cũng không thể để Charles lại với con quỷ đó." Mẹ cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, tiếp tục: "Đây là Pháp, mẹ không có ai thân thiết và còn có một đứa con nhỏ, mẹ biết đi đâu?"

"Pháp không còn chỗ dung thân, thì mẹ về Trung Quốc."

"Mẹ đã rời Trung Quốc mười năm rồi. Ông bà ngoại con đều mất sớm, họ hàng cũng không qua lại nhiều. Bạn bè cũ, mẹ cũng không còn giữ liên lạc... Mẹ chẳng có gì cả."

"Không phải đâu." Hứa Tư Ý quỳ xuống, nắm chặt tay mẹ: "Mẹ à, mẹ không phải không có gì. Mẹ còn có con."

Lâm Lan ngỡ ngàng, nhìn con gái với ánh mắt tràn ngập nước mắt.

Hứa Tư Ý khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Mẹ à, con không còn là cô bé của mười năm trước nữa. Con đã trưởng thành rồi. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm Một năm nữa con sẽ đi thực tập kiếm tiền, hai năm nữa con sẽ tốt nghiệp đại học. Con có thể nuôi bản thân và nuôi mẹ. Chỉ cần mẹ ly hôn với Valero, đưa Charles về nước, cuộc sống của mẹ sẽ lại tràn ngập ánh sáng và hy vọng."

"Thật sự có thể sao?" Lâm Lan không ngừng rơi nước mắt: "Mẹ thực sự có thể thoát khỏi con quỷ đó sao?"

"Chắc chắn được mà, mẹ." Giọng của Hứa Tư Ý kiên định: "Mẹ à, tốt bụng không có nghĩa là yếu đuối. Bao nhiêu năm rồi, mẹ vẫn chưa hiểu điều đó sao? Sự nhún nhường của mẹ chỉ khiến kẻ xấu càng lấn tới. Điều mẹ cần làm là phản kháng và chiến đấu."

Lâm Lan ngẫm nghĩ: "Vậy con nói mẹ phải làm gì?"

Giọng của Hứa Tư Ý bình thản: "Trước tiên, chúng ta sẽ nói chuyện. Con sẽ ở đây cùng mẹ, khi Valero về, chúng ta sẽ cùng nhau nói chuyện ly hôn."

"Không được." Lâm Lan lập tức lắc đầu, gần như không cần suy nghĩ: "Con không biết Valero là loại người thế nào đâu. Nếu dồn anh ta vào chân tường, anh ta có thể làm bất cứ chuyện gì. Nếu nói chuyện với anh ta, mẹ sẽ tự mình đối diện, con không được dính vào."

"Mẹ sợ anh ta làm hại con?"

Mẹ của Hứa Tư Ý lo lắng nói: “Tư Ý, con không hiểu con quỷ đó đâu. Tính cách của Valero rất cực đoan, sau khi kết hôn với mẹ, anh ta không cho phép mẹ liên lạc với bất kỳ ai trong gia đình trước đây. Nếu anh ta biết con đến đây… mẹ không dám tưởng tượng điều gì có thể xảy ra.”

Hứa Tư Ý vẫn kiên quyết: “Mẹ cũng biết anh ta là một con quỷ, con sẽ không để mẹ phải đối mặt với chuyện này một mình.”

“Mẹ không thể để con dính vào chuyện này!” Lâm Lan cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, giọng khẩn thiết: “Bao năm qua con không oán trách mẹ, vẫn quan tâm mẹ như thế, mẹ rất cảm động. Nhưng con cũng phải hiểu lòng của một người mẹ. Mẹ không thể để con phải chịu bất kỳ rủi ro nào, dù chỉ là một chút.”

Hứa Tư Ý hỏi: “Vậy nếu con có thể tìm một người giúp đỡ thì sao?”

“Người giúp đỡ?” Mẹ cô ngạc nhiên, hỏi: “Ai? Đây là lần đầu con đến Pháp, chẳng lẽ con có quen ai ở đây sao?”

Hứa Tư Ý khẽ cười: “Không biết anh ấy có rảnh không, để xem đã.”

Hai mẹ con trò chuyện thêm vài câu khác.

Sau đó, mẹ cô dọn dẹp bát đĩa vào bếp rửa, còn Hứa Tư Ý lấy quần áo từ hành lý đi tắm.

Khi vừa tắm xong và bước ra khỏi phòng -+-Truyện Nhà Bơ -+-, điện thoại của cô trên bàn ăn rung lên.

Hứa Tư Ý nhìn vào màn hình, thấy có tin nhắn thoại từ “Cố.”

Cô chớp mắt, vừa lau tóc vừa bước vào phòng mẹ đã chuẩn bị sẵn, đóng cửa lại, ngồi xuống giường và nhận cuộc gọi. Giọng cô vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng như mọi khi: “Alo, anh xong việc rồi à?”

“Ừ, vừa về ký túc xá và thấy tin nhắn của em.” Giọng nói trầm ấm của Cố Giang có chút mệt mỏi, anh hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ánh mắt Hứa Tư Ý thoáng buồn, cô lặng một lúc rồi kể hết mọi chuyện đã xảy ra cho Cố Giang nghe.

Kể xong, cô cúi đầu, thở dài nặng nề, giọng nói trĩu nặng: “Em thật sự không ngờ, bao năm qua mẹ em lại phải sống như vậy.”

Dù đã xa mẹ nhiều năm, Hứa Tư Ý vẫn coi mẹ là người quan trọng nhất trong lòng. Chỉ nghĩ đến cảnh mẹ phải sống trong đau khổ suốt bao năm, lòng cô như bị xé nát.

Cố Giang im lặng một lúc, rồi nói: “Anh rất thông cảm với hoàn cảnh của dì, nhưng thật sự, chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi cho gã người Pháp kia.”

Hứa Tư Ý hơi bực, mím môi lại. Nhưng chỉ sau hai giây, cô xẹp xuống như quả bóng xì hơi, vai thả lỏng, khẽ nói: “Em hiểu ý anh. Mẹ em quả thực quá yếu đuối. Nếu mẹ không liên tục nhẫn nhịn và thỏa hiệp, làm sao ông ta có thể càng ngày càng tệ như vậy.”

“Dì có kế hoạch gì chưa?”

“Ly hôn.” Hứa Tư Ý buồn bã thở dài, nằm ngả ra giường: “Ngoài ly hôn thì còn cách nào nữa? Valero đã lừa mẹ rất nhiều tiền, chắc cũng không đòi lại được rồi… Chúng em định chờ ông ta về, nói chuyện ly hôn. Nếu ông ta đồng ý thì tốt, nếu không thì sẽ phải đưa ra tòa. Ở Pháp, thủ tục ly hôn thường có hai cách, một là ly hôn thỏa thuận, hai là ly hôn kiện tụng. Hy vọng ông ta còn chút lương tâm, để yên cho mẹ em. Nếu không, ngoài việc đưa ra tòa, có lẽ còn cần đến một vài biện pháp mạnh hơn.”

Nghe xong câu nói đó, đầu dây bên kia, Cố Giang bỗng khẽ cười một tiếng.

Hứa Tư Ý phồng hai má, hỏi: “Anh cười cái gì, em nói sai à?”

“Không,” giọng của Cố Giang trầm thấp, mang theo chút ý cười, “em không nói sai gì cả.”

Hứa Tư Ý mơ hồ, hỏi lại: “Nếu em không nói sai, vậy anh cười cái gì?”

Cố Giang đáp: “Lâu rồi không gặp, có vẻ như bảo bối nhỏ của anh trưởng thành rồi, tự mình đưa ra quyết định được rồi?”

Mặt Hứa Tư Ý nóng bừng, ngón tay vô thức cuộn lại, gãi nhẹ vào ga giường, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em sắp vào năm ba rồi, hai mươi tuổi rồi, đã lớn từ lâu rồi.”

Giọng của Cố Giang trở nên lười biếng, cố tình hạ thấp giọng, đầy ẩn ý: “Lớn ở đâu cơ?”

“…”

Câu này nghe sao mà mờ ám vậy? Tình hình nghiêm túc thế này mà anh vẫn có thể trêu em được sao?

Hứa Tư Ý lúng túng, cạn lời trong giây lát, vội chuyển chủ đề: “Được rồi, muộn rồi, anh nghỉ sớm đi…” Nói đến đây, cô chợt nhớ ra điều gì đó, ngừng lại một lúc rồi hỏi: “À phải, về tin nhắn em gửi anh trước đó, anh có thể qua đây một chuyến không?”

Cố Giang vẫn giữ giọng điệu hờ hững, cuối câu lười biếng kéo dài: “Việc của em cũng là việc của anh, mẹ em cũng là mẹ anh -+-Truyện Nhà Bơ -+-, chẳng lẽ anh lại không đến được à?”

Mặt Hứa Tư Ý đỏ bừng tận tai, cô khẽ trách: “Cố Giang, chuyện này nghiêm túc lắm, anh có thể nói chuyện đàng hoàng được không?”

“Vé máy bay đã đặt rồi, chiều mai anh bay đến Paris, tối đến Toulouse. Anh cũng đã tìm luật sư xong xuôi rồi.” Giọng Cố Giang vẫn rất điềm tĩnh, “Lát nữa gửi địa chỉ nhà em qua cho anh.”

“…” Hứa Tư Ý sững sờ.

Vé máy bay đã đặt rồi? Cả luật sư cho vụ kiện ly hôn tiềm năng cũng đã chuẩn bị xong?

… Được rồi, tạm tha thứ cho thái độ bất cần trước đó của anh.

Hứa Tư Ý nghĩ ngợi, rồi chợt cảm thấy bản thân lẽ ra phải sớm dự đoán được điều này. Đúng là tính cách của "đại ca" Cố Giang mà, bề ngoài lúc nào cũng trông cẩu thả, lười nhác, chẳng liên quan gì đến từ “đáng tin cậy”. Nhưng thực ra, anh lại luôn suy nghĩ thấu đáo và chu toàn hơn bất cứ ai.

Khóe miệng Hứa Tư Ý khẽ nhếch lên, cô nhẹ giọng nói: “Vậy… chúc anh ngủ ngon.”

Cố Giang đột nhiên nói: “Mười tháng bảy ngày.”

Cô sững lại: “Gì cơ?”

“Đã mười tháng bảy ngày kể từ lần cuối anh hôn em.” Giọng nói của Cố Giang trong điện thoại bỗng trở nên dịu dàng hơn.

“…” Tim Hứa Tư Ý bất chợt đập mạnh, ánh mắt cô lấp lánh một chút.

Trong khi đó, tại khu ký túc xá của Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ ở Zurich...

Cơn gió đêm lạnh lẽo nhẹ nhàng thổi qua.

Cố Giang ngậm một chiếc kẹo mút, dựa vào bức tường trên ban công của khu ký túc xá. Đôi chân dài của anh vắt chéo một cách thoải mái, mắt nhìn xa xăm vào màn đêm vô tận, giọng lười biếng: “Ngày mai gặp nhau rồi, em định bù đắp cho anh thế nào đây?”

Ở đầu dây bên kia, Hứa Tư Ý ngừng lại, rõ ràng ngại ngùng, giọng lí nhí, nhỏ nhẹ nói: “Còn phải đợi gặp anh rồi em mới nói được.”

Cố Giang khẽ nhếch môi: “Nhớ anh không chịu nổi rồi à?”

Cô bé bên kia im lặng một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

“Mai gặp rồi.”

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn, giọng như một chú mèo con, đầy mong chờ: “Ừm!”

Cố Giang cười: “Khuya rồi, ngoan đi ngủ đi.”

“Dạ,” Hứa Tư Ý dịu dàng đáp, “Anh cũng ngủ sớm nhé.”

Cuộc gọi kết thúc.

Cố Giang cất điện thoại vào túi, đứng im một lát, rồi nheo mắt lại, nhấc điện thoại lên và gọi một cuộc khác.

Sau vài tiếng “tút tút”, cuộc gọi được kết nối.

“Ôi trời, có phải sắp mưa to rồi không đây? Đại thiếu gia Cố Giang xa tận Thụy Sĩ mà vẫn nhớ đến người anh họ đáng thương của mình cơ à?” Giọng nói đầy vẻ ngạo mạn và bất cần của Cố Bác Chi vang lên: “Thế có lệnh gì cho thần đây, thưa ngài?”

Cố Giang chẳng có tâm trạng đùa giỡn với anh ta, lạnh lùng nói: “Giúp anh điều tra một người.”

“Ai vậy?” Cố Bác Chi ngạc nhiên, suy nghĩ nhanh như chớp, rồi châm chọc: “Không phải lại liên quan đến bảo bối nhỏ của anh chứ?”

Cố Giang nói: “Mẹ của cô ấy, Lâm Lan, nghe nói bà ấy đã tái hôn ở Pháp.”

“Vậy là điều tra về bà mẹ vợ tương lai?”

“Không, điều tra về chồng hiện tại của bà ấy, một gã người Pháp.”

**

Hứa Tư Ý mang theo nỗi bận lòng, suốt đêm không thể chợp mắt. Chỉ đến khi trời tờ mờ sáng, cô mới thiếp đi. Giấc ngủ kéo dài đến tận trưa.

Vào khoảng 11 giờ 30 phút trưa giờ địa phương, Hứa Tư Ý tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, mái tóc rối bù như tổ chim. Cô bước xuống giường, ngáp dài, đi vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Trong bếp có tiếng loảng xoảng vang lên.

Vừa đánh răng, Hứa Tư Ý vừa tò mò thò đầu ra ngoài. Cô thấy mẹ mình đang mặc tạp dề, bận rộn trong bếp. Trên bàn bếp có rất nhiều nguyên liệu tươi sống, nào là gà, cá, thịt và các loại rau như khoai tây và bông cải xanh.

Cảnh tượng ấm cúng và bình dị này khiến mắt Hứa Tư Ý bất giác cay xè, khóe mắt hơi ươn ướt.

Ai mà biết được, hình ảnh này đã xuất hiện trong giấc mơ của cô biết bao lần.

Một lát sau, Hứa Tư Ý rửa mặt xong, đi vào phòng khách, dựa vào cửa nhà bếp mở, lặng lẽ nhìn mẹ mình bận rộn, không nói gì, chỉ đứng đó lặng thinh.

Mẹ cô như cảm nhận được ánh mắt của con gái, quay đầu lại, mỉm cười: “Cô bé lười biếng ngủ dậy rồi à?”

“Vâng,” Hứa Tư Ý đáp lại mẹ bằng nụ cười rạng rỡ, dịu dàng. “Charles đâu rồi ạ?”

“Đi học rồi.”

“Ồ.” Cô gật đầu, tò mò hỏi: “Mẹ đang nấu gì thế?”

“Mẹ hầm canh gà cho con và làm một món cá.” Vừa nói, mẹ cô vừa đặt ly sữa nóng và bánh mì nướng lên bàn, bảo: “Lại đây, rửa tay ăn sáng đi nào.”

“Được ạ,” Hứa Tư Ý ngọt ngào đáp, rồi ngoan ngoãn rửa tay và ngồi xuống bàn ăn.

Vài phút sau, mẹ cô như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: “À đúng rồi, tối qua muộn thế, con về phòng rồi gọi điện cho ai vậy?” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Hứa Tư Ý vừa nhai bánh mì nướng, vừa nói: “Ồ… là Cố Giang.”

“Cố Giang?”

Mẹ cô cau mày, cố nhớ lại cái tên, rồi bỗng nhiên nhớ ra: “Là bạn trai của con à?”

Mặt Hứa Tư Ý hơi đỏ lên, cô gật đầu: “Dạ, đúng vậy.”

Mẹ cô nhìn kỹ khuôn mặt đỏ hồng của con gái, mỉm cười nhẹ nhàng và nói: “Nghe con nhắc cậu ta nhiều rồi, không biết bao giờ mẹ mới được gặp chàng trai đó.”

Hứa Tư Ý chớp mắt, nghiêm túc nói: “Sắp gặp được rồi.”

Mẹ cô chưa hiểu: “Con nói gì cơ?”

“Con nói là mẹ sắp gặp được Cố Giang rồi.” Hứa Tư Ý mỉm cười: “Anh ấy đang theo học tại Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ. Chiều nay anh ấy sẽ bay đến Paris, và tối nay có thể sẽ tới đây.”

Trong vài giây sau khi câu nói rơi xuống, cả căn phòng chìm vào im lặng.

Mãi sau, mẹ cô mới lấy lại tinh thần, khẽ nhíu mày: “Hóa ra con nói ‘người giúp đỡ’ là chỉ Cố Giang?”

Hứa Tư Ý cắn môi, rồi gật đầu: “Dạ đúng.”

Mẹ cô chau mày thêm chút nữa, suy nghĩ một lát rồi nói: “Con bé ngốc này, lập tức gọi cho Cố Giang bảo cậu ấy không cần đến.”

Hứa Tư Ý ngẩn người: “Tại sao ạ?”

Mẹ cô buồn bực: “Người ta nói ‘nhà có chuyện không nên để người ngoài biết’. Mẹ không muốn những chuyện lộn xộn này làm phiền con và bạn trai con… Mẹ không muốn cậu ấy nghĩ mẹ của con là một người thất bại, càng không muốn làm con xấu hổ, con hiểu không?”

“Con chưa bao giờ cảm thấy mẹ làm con xấu hổ,” Hứa Tư Ý nói, “và Cố Giang cũng sẽ không.”

Mẹ cô thở dài: “Con à, con còn quá trẻ, lòng người khó lường. Cậu ấy là một thiếu gia giàu có, còn đang học tại Zurich, vậy mà con gọi cậu ấy sang đây giải quyết chuyện của gia đình mình… Dù miệng không nói ra, trong lòng cậu ấy nhất định sẽ có suy nghĩ về con và gia đình.”

“Anh ấy sẽ không.” Hứa Tư Ý cười nhạt, nhẹ nhàng nói: “Mẹ à, mẹ không hiểu Cố Giang đâu.”

Mẹ cô thoáng ngạc nhiên, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ.

-------

Hứa Tư Ý từng chữ một, vô cùng nghiêm túc nói: “Cố Giang là người yêu con nhất trên thế giới này, ngoài mẹ ra.”

Biết rằng tối nay Cố Giang sẽ đến Toulouse, mẹ của Hứa Tư Ý bỗng trở nên lo lắng. Để tạo ấn tượng tốt với bạn trai của con gái, bà còn lục tìm một chiếc váy liền đã lâu không mặc và thoa một chút trang điểm nhẹ.

Vốn có sẵn nét đẹp tự nhiên, dù thời gian qua mẹ cô bận rộn mưu sinh không mấy khi chú ý đến vẻ ngoài, nhưng chỉ cần chải chuốt một chút, bà lập tức tỏa sáng rạng rỡ.

Buổi chiều, để chuẩn bị cho bữa tiệc tiếp đón Cố Giang, hai mẹ con cùng đến siêu thị mua thêm thực phẩm và rượu vang, sau đó về nhà nướng thịt bò.

Buổi chiều ở thành phố hoa hồng, ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ, thấm đẫm không khí trong lành.

Hứa Tư Ý và mẹ bận rộn trong căn bếp.

Mẹ cô mặc chiếc váy thời trẻ, trang điểm nhẹ, trông như trẻ lại vài tuổi. Nhìn dáng vẻ dịu dàng, đằm thắm của mẹ, Hứa Tư Ý bất giác cảm thấy như mình quay về tuổi thơ.

Cô cảm thấy rất vui.

Nghĩ đến việc sắp được gặp Cố Giang, niềm vui ấy càng tràn đầy, khóe miệng không ngừng cong lên. Hai người quan trọng nhất trong đời cô sắp gặp nhau, cảm giác ấy thật khó tả—vừa hồi hộp, vừa mong chờ, lại xen lẫn niềm vui phấn khích.

Không biết từ lúc nào, trời đã tối.

Hứa Tư Ý chống cằm lên bàn, ngồi lăn qua lăn lại, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách, đếm từng giây từng phút.

Nhìn thấy bữa tối thịnh soạn, đôi mắt xanh thẳm của Charles chớp chớp, cậu bé chạy đến bếp kéo áo mẹ, giọng nũng nịu hỏi: “Hôm nay có phải ngày lễ gì đặc biệt không ạ?”

“Lát nữa nhà mình có khách.” Mẹ cô dịu dàng chạm nhẹ vào mũi cậu bé, nhỏ giọng: “Là bạn trai của chị, một anh chàng rất giỏi.”

Charles cau mày, quay đầu nhìn cô chị xinh đẹp người phương Đông ngồi trong phòng khách—Hứa Tư Ý.

Hứa Tư Ý nhận ra ánh mắt của cậu, liền mỉm cười thân thiện với cậu bé.

Charles mím môi, không nói gì, rồi quay người chạy thẳng vào phòng trẻ em của mình, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

“…” Hứa Tư Ý thoáng thấy chút gì đó giống như sự ghen tỵ, ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, Charles sao thế?”

“Chắc thằng bé ghen tỵ rồi.” Mẹ cô đặt ly rượu đã rửa sạch lên bàn, mỉm cười: “Con không gọi điện hỏi xem cậu ấy còn bao lâu nữa đến à?”

“Chắc cũng sắp tới rồi, khoảng nửa tiếng nữa thôi…” Hứa Tư Ý nhìn chiếc đồng hồ quả lắc, tính toán thời gian, sau đó lại mỉm cười ngọt ngào: “Nhưng con cũng có thể gọi để hỏi cho chắc.”

Nói rồi, cô cầm điện thoại lên và gọi một cuộc.

Chỉ sau vài tiếng chuông, cuộc gọi đã được kết nối.

“Alo.” Giọng trầm ấm quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, âm thanh trong trẻo và dễ nghe.

“Anh…” Không hiểu sao, giọng Hứa Tư Ý lại có chút run rẩy, mang theo cả sự hồi hộp lẫn mong đợi: “Anh đã xuống máy bay chưa?”

“Ừ, sắp tới rồi.” Cố Giang trả lời, giọng có chút ý cười: “Hay là em ra đón anh nhé?”

Nghe vậy, Hứa Tư Ý nhanh chóng cầm điện thoại, xỏ giày và ra ngoài ngay.

Đêm ở Toulouse, những tòa nhà cổ bằng gạch đỏ đã ẩn mình trong bóng tối. Trên con đường này, cứ vài mét lại có một ngọn đèn đường, ánh sáng vàng cam ấm áp hắt bóng xuống những tòa nhà.

Hứa Tư Ý bước dọc theo con đường, có lẽ vì tâm trạng quá vui vẻ, cô thậm chí cảm thấy ngay cả một chiếc thùng rác bên đường cũng toát lên vẻ lãng mạn đầy chất Pháp.

Cố Giang từ đầu dây bên kia tiếp tục nói, giọng lười biếng quen thuộc vang lên: “Anh đến rồi. Công chúa nhỏ của anh đâu rồi?”

“Em ở…” Hứa Tư Ý đỏ mặt, nhìn quanh và đọc tên một cửa hàng đã đóng cửa.

Giọng trầm thấp lười biếng tiếp tục vang lên: “Quay đầu lại.”

“…”

Trái tim Hứa Tư Ý bất chợt đập nhanh, tay cô vô thức siết chặt điện thoại hơn một chút. Cô hạ điện thoại xuống, im lặng một lúc rồi chậm rãi quay người lại.

Con phố dài với làn gió đêm nhè nhẹ, thưa thớt vài người dân địa phương của Toulouse đi lại.

Cách cô khoảng mười mét, một bóng dáng cao lớn dựa vào cột đèn—không, chính xác hơn là một người đàn ông, mặc chiếc áo sơ mi đen đơn giản. Đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong chiếc quần cùng màu, vai rộng, eo thon, tư thế đứng hết sức thoải mái, hai tay đút trong túi quần.

Mái tóc ngắn đen tuyền dường như vừa được cắt không lâu, gọn gàng và mát mẻ. Do hơi cúi đầu, vài sợi tóc rũ xuống trán, che đi phần trán đầy đặn của anh. Khuôn mặt sắc nét, ngũ quan tinh tế, mang vẻ đẹp cuốn hút. Vẫn là sự tự do, phóng khoáng thường thấy, nhưng nay thêm phần trưởng thành, chín chắn.

Bên cạnh anh là chiếc vali đen bóng loáng, vẫn mang đậm phong cách sặc sỡ mà vị đại ca này không bao giờ thay đổi. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Hứa Tư Ý đứng ngẩn người.

Đôi mắt đen của Cố Giang nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ đang đứng ngây ra đó. Vài giây sau, anh khẽ nheo mắt lại, hai cánh tay dài lười biếng giơ lên, làm một động tác vẫy tay quen thuộc, ý bảo cô tiến lại.

Hành động thân mật và quá đỗi quen thuộc.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, “độp độp độp”, cô gái nhỏ lao về phía anh.

Chỉ trong tích tắc, cô gái mềm mại, ngọt ngào đã lao thẳng vào vòng tay anh. Có lẽ vì quá phấn khích, cô còn nhảy lên một chút.

Cố Giang ung dung ôm trọn cô vào lòng.

Hai bàn tay to lớn vững vàng đỡ lấy eo cô, cô gái nhỏ như một chú gấu túi dễ thương quấn chặt vào anh.

Đôi mắt thường ngày lạnh lùng của Cố Giang giờ ánh lên một tia ấm áp. Anh cúi đầu, khẽ hôn lên trán cô, giọng nói trầm thấp và nhẹ nhàng: “Không định nói gì à?”

Má cô bé nóng bừng, mềm mại cọ nhẹ vào anh, giọng nói nhỏ xíu thì thầm: “Em nhớ anh lắm.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box