Em Trong Tim Tôi - Chapter 48

Em Trong Tim Tôi - Chapter 48


"..."

Anh có thể đứng đắn trong ba giây được không!

Hứa Tư Ý bị sặc nước bọt, mặt đỏ như cà chua, im lặng hai giây, tức giận rút tay về, nắm thành nắm đấm nhỏ và vung trước mặt anh để biểu thị sự phản đối: "Em thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với anh."

Cố Giang cắn nhẹ vào tai cô, giọng khàn khàn: "Anh cũng thật sự đang cương mà, không tin thì em sờ thử đi."

"..."

Sờ cái đầu anh ấy!

Hứa Tư Ý trừng to mắt, "Anh có thể nghiêm túc một chút được không!"

Cố Giang nhướn mày, một tay chống lên trán, hơi nâng người lên. Đôi mắt đen uể oải nhìn cô, rồi anh khẽ ghé sát lại, giọng nói trầm thấp: "Vậy hôn anh trước một cái."

Cô gái nhỏ mặt đỏ bừng, cắn răng, lấy hết can đảm, ngượng ngùng tiến tới hôn anh một cái.

Đại thiếu gia miễn cưỡng hài lòng, ngón tay thon dài quen thuộc vân vê một lọn tóc đen của cô, vừa nghịch vừa ngáp, dáng vẻ vô cùng lơ đãng: "Chuyện chính là gì?"

Hứa Tư Ý cắn môi, im lặng một lúc lâu.

Cố Giang nắm nhẹ cằm cô, lắc lắc: "Hửm?"

"Em nghe nói..." Hứa Tư Ý hít sâu một hơi, thở ra rồi đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Cố Giang, nghiêm túc nói: "Trường sẽ cử anh đi học tại Học viện Công nghệ Liên bang Zurich một năm?"

Lời vừa dứt, cả phòng ngủ chìm vào sự im lặng kéo dài khoảng năm giây.

Một lúc sau, Cố Giang nheo mắt, ngón tay nâng cằm cô lên, ánh mắt trở nên sâu thẳm, giọng điệu chẳng có chút cảm xúc: "Ai đã nói với em chuyện này?"

Hứa Tư Ý bối rối, vô thức không muốn bán đứng người bạn thân: "Không, không có ai cả."

"La Văn Lãng hay Triệu Dẫn Hạo?" Sắc mặt Cố Giang lạnh lùng, sau đó anh khẽ cười mỉa, giọng điệu không rõ vui hay giận: "Lão Triệu ít nói, không nhiều chuyện như vậy, chắc chắn là La Văn Lãng."

Quả nhiên, mọi sự che giấu đều vô ích, chẳng có gì thoát khỏi cặp mắt tinh tường của người này.

Hứa Tư Ý thấy không thể che giấu được nữa, đành thở dài, vai nhỏ rũ xuống, lí nhí nói: "Anh cũng đừng trách anh Lãng, anh ấy sợ anh nhất thời bồng bột mà bỏ qua cơ hội đi du học ở Zurich."

Cố Giang hừ lạnh một tiếng. Đây là biểu cảm đặc trưng của anh, cao ngạo và khinh thường.

Hứa Tư Ý chớp chớp mắt, nhìn gương mặt lạnh nhạt và thái độ thờ ơ của anh, đột nhiên nhận ra điều gì đó. Đôi lông mày nhỏ nhíu lại thành một nút thắt: "Anh sẽ không thực sự từ bỏ chứ?"

Cố Giang liếc nhìn cô, giọng điệu vẫn lười nhác và lãnh đạm: "Từ bỏ thì sao?"

"Thì ra không chỉ là phong cách thời trang kỳ quái, anh còn có vấn đề về thần kinh nữa hả!" Hứa Tư Ý trố mắt, buột miệng nói, âm lượng không tự chủ mà tăng lên mấy bậc.

"..." Lông mày của Cố Giang ngay lập tức nhướn cao, có chút sửng sốt.

"..."

Xong rồi. Xong xong xong... Phấn khích quá mà lại nói hết suy nghĩ trong đầu ra ngoài...

Hứa Tư Ý nhận ra mình vừa nói cái gì, khóe miệng giật giật, trong lòng hỗn loạn và hóa đá hoàn toàn, không biết phải nói gì, chỉ biết mở to mắt tròn xoe nhìn anh.

Hai người cứ thế nằm trên giường, mắt to trừng mắt nhỏ, đối diện nhau khoảng ba giây.

Rồi,

"Em vừa chửi anh cái gì?" Cố Giang nheo mắt, giọng nói thấp trầm đầy nguy hiểm.

"Không..." Hứa Tư Ý lắp bắp, lúng túng đáp nhỏ: "Em đâu có chửi anh, anh nghe nhầm rồi, ảo giác đấy."

"Chửi lại lần nữa cho anh nghe."

"Em không chửi gì hết, thật mà, vừa nãy anh thực sự nghe nhầm thôi..."

Chưa kịp nói hết câu, Cố Giang bất ngờ cúi xuống, cắn mạnh vào môi cô, rồi nhắm mắt lại.

Một nụ hôn kết thúc, Cố Giang hé mắt nhìn xuống. Cô gái nhỏ bị anh trêu chọc đến mức mặt đỏ bừng, đôi môi sưng tấy, đôi mắt vốn đã mờ mịt nay lại càng long lanh, mơ màng hơn.

Cố Giang vòng tay ôm chặt Hứa Tư Ý, đầu anh vùi sâu vào hõm cổ ấm áp, thơm ngát của cô, không nói lời nào.

Ánh nắng buổi chiều len lỏi qua khe hở của rèm cửa, hai người lặng lẽ ôm nhau.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Hứa Tư Ý nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, như tiếng thì thầm tự nói với chính mình, “Một năm dài quá.”

Ánh mắt Hứa Tư Ý chợt lóe lên, cô im lặng trong giây lát, rồi nhẹ nhàng đưa hai bàn tay mềm mại ôm lấy anh, giọng nói cũng nhẹ nhàng, “Một năm đâu có dài, sao anh lại thấy lâu vậy?”

Cố Giang hôn lên trán cô, đôi mắt đen xuyên qua cửa sổ nhìn về phía xa xăm chưa biết tới, dường như không nghe thấy lời cô, anh tự mình tiếp tục, “Zurich quá xa.”

Vài ngày trước, hiệu trưởng đã gọi riêng anh lên văn phòng nói chuyện, thông báo rằng trường đang có một suất học nâng cao tại Học viện Công nghệ Liên bang Zurich. Nhà trường đã chọn lọc những sinh viên xuất sắc nhất từ các khoa, dựa trên thành tích học tập và nhiều tiêu chí khác, và cuối cùng đã chọn anh.

Học viện Công nghệ Liên bang Zurich tọa lạc tại thành phố Zurich, Thụy Sĩ, là một ngôi trường danh giá trên thế giới, các chỉ số đánh giá của nó luôn đứng trong top mười toàn cầu. Gần như bất kỳ sinh viên kiến trúc nào cũng đều xem việc được vào khoa Kiến trúc của trường này học tập là một giấc mơ.

Hiệu trưởng đã nghĩ rằng Cố Giang sẽ ngay lập tức đồng ý khi nghe tin này. Dù sao thì cơ hội này chỉ có một, mà trường T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o C đại lại có rất nhiều tài năng xuất sắc, một cơ hội học nâng cao như thế này nếu bỏ lỡ thì khó mà có lại.

Tuy nhiên, điều khiến hiệu trưởng bất ngờ là sinh viên ưu tú của khoa Kiến trúc này không ngay lập tức đồng ý, mà lại nói rằng cần thời gian để suy nghĩ.

Lúc đó, hiệu trưởng không hiểu, liền hỏi: “Cố Giang, suất học nâng cao tại Học viện Công nghệ Liên bang Zurich này không phải năm nào cũng có. Em là một sinh viên thông minh, thầy không cần phải nói với em cơ hội này hiếm hoi thế nào… Em còn phải cân nhắc điều gì, còn băn khoăn điều gì nữa?”

Cân nhắc điều gì?

Băn khoăn điều gì?

Cánh tay của Cố Giang siết chặt hơn, vô thức ôm cô gái trong lòng thật chặt, như muốn ép cô sát vào người anh, hòa vào với anh, trở thành một phần trong cuộc sống của anh.

Một năm là quá dài, Zurich lại quá xa, không ai có thể dự đoán được trong khoảng thời gian anh ở Thụy Sĩ và xa cách cô sẽ xảy ra những chuyện gì.

Chính sự rủi ro và bất định này làm Cố Giang cảm thấy bất an.

Anh vốn luôn là người điềm tĩnh và lý trí, nhưng tất cả lý trí và sự bình tĩnh ấy đều tan vỡ thành mây khói khi gặp phải ba chữ "Hứa Tư Ý".

Anh không nỡ rời xa cô. Mặc dù biết rõ cô gái nhỏ của anh vốn thông minh, bề ngoài có vẻ ngốc nghếch nhưng thực ra rất sắc sảo, không dễ bị lừa, nhưng anh vẫn sợ có người gây khó khăn cho cô, sợ cô bị bắt nạt, sợ khi cô cần anh mà anh lại không ở bên cạnh.

Cô là mảnh thịt nằm ngay trên trái tim anh, anh không thể chịu được bất cứ rủi ro nào có thể xảy ra với cô.

Đối với Cố Giang, trên đời này không có gì quan trọng hơn Hứa Tư Ý của anh.

“Cố Giang.” Đột nhiên, cô gái trong lòng nhẹ nhàng gọi tên anh.

Cố Giang cúi xuống hôn lên má cô, "Ừ?"

“Đi du học đi.” Giọng cô gái trong trẻo, ngọt ngào, đôi mắt sáng rực đầy nghiêm túc nhìn anh, nói: “Hãy đến Thụy Sĩ, đến thành phố Zurich, đến ngôi trường mà mọi sinh viên kiến trúc đều mơ ước, để làm điều anh luôn yêu thích, để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.”

Cố Giang nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm, lặng yên không nói gì trong chốc lát.

Hứa Tư Ý mỉm cười nhẹ nhàng: “Một tình yêu tốt là khi cả hai đều trở nên tốt hơn và xuất sắc hơn. Nếu anh vì em mà từ bỏ cơ hội du học này, đó sẽ là lỗi của em rất lớn. Có lẽ cả đời này em cũng không thể tha thứ cho chính mình. Nên anh không được vì em mà bỏ lỡ cơ hội này, anh nhất định phải đi.”

“Em gái ngốc,” Cố Giang ghé sát vào cô, giọng trầm xuống, “Em biết Thụy Sĩ xa như thế nào không?”

Cô gái nhỏ gật đầu, “Biết chứ. Trung Quốc ở Đông Á, còn Thụy Sĩ ở Trung Âu mà.”

“Lịch học ở Học viện Công nghệ Liên bang Zurich rất nặng, nếu anh đi Thụy Sĩ, có thể cả năm nay chúng ta không gặp nhau.”

Cô gái nhỏ vẫn gật đầu, nụ cười tươi tắn trên môi: “Ừm. Nhưng chúng ta có thể nhắn tin WeChat, gọi video mỗi ngày mà!”

Cố Giang trầm giọng: “Em sẽ phải chịu đựng suốt một năm không được chạm vào anh, không được ôm anh, không được hôn anh. Mọi liên lạc giữa chúng ta có thể chỉ là lời chúc ‘chúc ngủ ngon’ qua màn hình điện thoại hoặc máy tính.”

“Chuyện đó cũng chẳng sao mà.” Cô gái nhỏ cười vui vẻ, nhưng sau đó biểu cảm trên khuôn mặt bỗng thay đổi, cô đổi sang một giọng điệu già dặn hơn, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com rồi đọc một câu thơ không biết đã học được từ đâu: “Mong anh là ngọn gió, nâng cánh buồm trắng, mong anh là con thuyền, rẽ sóng xanh biếc, cuộc sống đang mỉm cười phía trước, anh hãy can đảm bước tới, học tập, tìm kiếm tri thức, và ôm lấy cuộc đời đầy sắc màu!”

Cố Giang: “...”

Anh đột ngột cắn nhẹ lên đôi môi hồng của cô, rồi nói: “Nhưng anh sợ mình không chịu nổi.”

Hứa Tư Ý ngơ ngác: “Không chịu nổi cái gì?”

Cố Giang: “Không chịu nổi việc không thể chạm vào em, không thể ôm em, không thể hôn em suốt cả năm trời.”

“...”

Người đàn ông này, trước đây sao em không nhận ra anh lại có tính cách dính người như thế này…

Hứa Tư Ý cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra trên trán, cô im lặng trong giây lát, rồi ngồi dậy, giơ một bàn tay nhỏ bé lên vỗ vỗ vào vai Cố Giang, gương mặt vô cùng nghiêm túc: “Anh ơi, anh phải tin tưởng vào bản thân mình. Anh chắc chắn sẽ làm được.”

Cố Giang im lặng một lúc, cũng ngồi dậy, hai chân dài của anh tùy ý bắt chéo, rồi kéo cô gái nhỏ ngồi lên đùi mình. Vòng tay ôm lấy cô, anh cúi xuống hôn mạnh lên má trắng hồng của cô, nhướng mày, giọng điệu lười biếng lại trở về: “Quyết tâm đẩy anh đi Thụy Sĩ thế này, em không sợ anh ra ngoài tìm hoa hái cỏ à?”

“Anh sẽ không đâu.” Cô gái nhỏ lắc đầu, vòng tay ôm cổ anh, đôi má mềm mại cọ cọ vào anh, “Cố Giang của em thương em nhất, sẽ không nỡ cắm sừng em đâu.”

Cố Giang cười nhạt: “Em không sợ sau một năm tình cảm của anh với em sẽ phai nhạt à?”

“Cũng sẽ không.” Hứa Tư Ý nheo mắt cười, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, cô hếch cằm đầy đắc ý: “Anh chỉ có thể ngày nhớ đêm mong, nhớ em đến phát điên thôi.”

Cố Giang bật cười khẽ, ngón tay khẽ chạm vào mũi cô, giọng điệu lười nhác: “Giỏi thật, em hiểu anh rõ vậy sao?”

Hứa Tư Ý chỉ cười tủm tỉm, không đáp.

Cố Giang nheo mắt, đưa tay vỗ nhẹ lên mông cô một cái: “Vậy còn em?”

Cô không hiểu: “Em sao cơ?”

Cố Giang nhướn mày: “Anh đi Thụy Sĩ, không ai trông chừng em ở đây. Hôm nay một cậu nhóc khoa Văn tỏ tình với em, ngày mai lại có anh chàng đẹp trai khoa Máy tính mời em đi xem phim. Em ở đây nuôi hẳn cả một hậu cung, anh cũng không biết.”

Hứa Tư Ý nghe vậy chớp mắt, suy nghĩ một chút rồi bất chợt vui mừng, cô vỗ tay, cố ý trêu chọc: “Đúng rồi! Vậy là em có thể sở hữu cả dàn trai đẹp!”

“Em nói lại cho anh nghe lần nữa xem?” Cố Giang nghiến răng, tức giận cù nhẹ vào người cô.

Hứa Tư Ý sợ nhột, vừa cười vừa né, úp mặt vào ngực anh, cười khanh khách: “Em sai rồi, em sai rồi... chỉ đùa một chút thôi mà!”

Hai người trêu đùa một lúc lâu mới yên lặng lại.

Cố Giang tựa cằm vào mái đầu mềm mại của Hứa Tư Ý, ôm cô thật chặt, không nói gì thêm.

Một lúc sau, anh nghe giọng cô gái nhỏ thì thầm vài tiếng: “Cũng như nhau thôi.”

Cố Giang hôn nhẹ lên trán cô: “Như nhau là sao?”

“Anh ở Thụy Sĩ sẽ ngày nhớ đêm mong, nhớ em đến phát điên,” Hứa Tư Ý khẽ nheo mắt, giọng nói mang chút nghẹn ngào. Hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của chàng trai, cô cười nói, “Em cũng sẽ nhớ anh đến không chịu nổi.”

Chàng trai của em, có lẽ anh không biết đâu.

Cô gái mà anh yêu thích cũng yêu anh, tình cảm ấy chưa bao giờ ít hơn tình cảm của anh dành cho cô.

Cô ấy yêu anh, yêu đến mức thấu hiểu tất cả những băn khoăn, những mục tiêu của anh. Yêu đến mức sẽ không bao giờ để bản thân trở thành gánh nặng trên con đường anh đi, yêu đến mức sẵn sàng nỗ lực để trở nên tốt hơn vì anh, yêu đến mức chỉ cần thấy anh thành công, cô ấy có thể hy sinh, cũng có thể từ bỏ.

Vì vậy, anh hãy mạnh dạn bước về phía trước. Em không phải gánh nặng của anh, mà là người sẽ luôn theo sau anh mãi mãi.

Cố Giang cuối cùng đã giành được suất học tại Học viện Công nghệ Liên bang Zurich.

Hiệu trưởng rất vui, vỗ vai chàng trai trẻ, nói một hồi dài đầy ý nghĩa, khuyến khích anh tiếp tục chăm chỉ học tập và còn nói rằng tương lai của anh sẽ rất rực rỡ, bla bla...

Cố Giang đặt vé máy bay vào cuối tháng Mười, bay thẳng từ Yến Thành đến Zurich.

Khi việc du học đã được xác nhận, cô gái nhỏ của anh, Hứa Tư Ý, rõ ràng còn hào hứng hơn cả anh, người trong cuộc. Cô vừa tìm hiểu thời tiết của Thụy Sĩ suốt cả năm, Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm vừa lên mạng tra cứu "những vật dụng cần thiết khi du học Thụy Sĩ", còn cẩn thận lập một danh sách dài dằng dặc. Tay nhỏ của cô kéo lấy tay lớn của anh, dẫn anh đến siêu thị để mua sắm thật nhiều thứ.

Hôm đó tình cờ là cuối tuần, đêm trước đại thiếu gia làm việc đến tận hai giờ sáng ở phòng làm việc, khi về căn hộ thì thấy cô gái nhỏ của mình đang mặc chiếc váy ngủ, nằm cuộn tròn trong chăn của anh, ngủ say sưa. Gương mặt hồng hào với hàng mi cong dày khiến anh không cưỡng lại được, bèn bỏ qua cơn buồn ngủ, cúi xuống hôn và cắn nhẹ cô trên giường cho đến tận bốn giờ sáng mới thực sự đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Tư Ý đã gọi anh dậy.

“Dậy mau dậy mau!” Cô như một chú chim sẻ nhỏ, quỳ trên giường, thì thầm vào tai anh ríu rít: “Anh đã hứa là mười giờ sáng sẽ đi siêu thị mua sắm rồi, bây giờ đã là chín giờ rưỡi rồi!”

Cố Giang mệt đến mức muốn giết người, lông mày dày của anh nhíu lại thành một nút thắt đẹp đẽ, mắt vẫn chưa chịu mở ra.

Cô gái nhỏ vẫn không nhận ra sự khó chịu của anh, ngồi chễm chệ lên người anh, tay nhỏ ôm đầu anh mà lắc lắc, “Dậy nhanh, dậy nhanh.”

Cách cô ngồi, bao gồm cả vị trí, thật sự rất nhạy cảm.

Lần này, đại thiếu gia mở mắt, nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô rồi lật cô xuống giường, gầm gừ: “Em định làm gì thế? Có phải muốn bị phạt một trận mới ngoan không?”

“...”

Hứa Tư Ý mở to mắt tròn xoe ⊙⊙.

“Em không biết đàn ông có hiện tượng sinh lý gọi là ‘buổi sáng căng tràn sức sống’ à?”

“...”

Hứa Tư Ý tiếp tục mở to mắt ⊙⊙.

Vài giây sau, cô nhìn lên khuôn mặt đầy giận dữ của anh, nghiêm túc nói: “Nhưng chúng ta đã hứa là sẽ đi siêu thị mua sắm mà.” Cô chỉ vào chiếc đồng hồ nhỏ trên cổ tay mình, “Em cho anh ba phút để rửa mặt thay đồ nhé.”

Cố Giang: “…”

Đúng mười giờ sáng, với mái tóc rối bù và đôi mắt nheo lại vì thiếu ngủ, đại thiếu gia cùng cô gái nhỏ tràn đầy năng lượng đứng trước cửa siêu thị gần trường.

“Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng đi siêu thị.” Hứa Tư Ý mỉm cười, vui vẻ nói, “Thật hạnh phúc!”

Đi siêu thị có gì vui chứ.

Trong lòng Cố Giang hừ nhẹ một tiếng, xoay cổ vặn mình thư giãn, nhưng khóe môi vẫn cong lên một đường rất nhẹ T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o. Anh đưa tay ra, nắm lấy tay nhỏ của cô, miệng lười biếng buông một câu: “Ngốc nghếch thật.”

Vì là cuối tuần và buổi sáng nên siêu thị rất đông, ở khu vực thực phẩm có rất nhiều ông bà tay cầm túi đi mua sắm.

“Tỏi đang giảm giá đây! Mua đi mua đi!”

“Rau muống giảm giá đặc biệt hôm nay!”

Cố Giang nhíu mày. Gia đình anh giàu có, tính tình lại thích yên tĩnh, nên luôn tránh xa những nơi ồn ào, náo nhiệt như thế này. Anh không quen với bầu không khí đậm chất đời thường và ồn ào ở đây. Cánh tay anh vòng qua Hứa Tư Ý, tránh xa đám đông, hướng về phía thang máy.

Đúng lúc đó, một bà thím tay cầm một củ cải lớn và một quả cà chua hùng hổ lao tới.

Cố Giang lo sợ bà thím sẽ va vào Hứa Tư Ý, theo phản xạ ôm cô vào lòng che chắn.

Củ cải sượt qua cánh tay của Cố Giang, để lại một vết bùn dài trên chiếc áo hoodie đắt tiền của anh.

“Em có bị đụng trúng không?” Cố Giang cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong vòng tay.

“Không sao.” Hứa Tư Ý lắc đầu, nghĩ đến hành động phản xạ bảo vệ của anh khi nãy, trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác ngọt ngào. Cô mỉm cười, lấy một chiếc khăn ướt từ túi ra, lau vết bẩn trên tay áo anh, sau đó nắm lấy tay anh, nói: “Đi thôi.”

Tầng trên của siêu thị, khu vực bán đồ gia dụng, yên tĩnh hơn nhiều so với khu thực phẩm tầng một, nơi các cô chú lớn tuổi đang bận rộn mua sắm.

Hai người đi qua các lối giữa các giá hàng.

Hứa Tư Ý cầm danh sách, vừa nhìn quanh vừa lẩm bẩm tìm kiếm các món đồ, còn Cố Giang thì đẩy xe mua sắm, yên lặng đi theo phía sau.

“Băng cá nhân…” Cô cầm vài hộp băng cá nhân rồi thả vào giỏ hàng, sau đó tiếp tục tìm các món đồ khác trên danh sách.

Lúc này, cô cảm nhận một lực nhẹ kéo từ phía sau.

Hứa Tư Ý cúi xuống nhìn. Đó là một cậu bé nhỏ nhắn, dễ thương, tầm ba, bốn tuổi. Một tay cậu bé mút ngón cái, tay còn lại đang cầm lấy món đồ trang trí hình con thỏ trên chiếc balo của cô, mắt to tròn sáng lấp lánh.

“Ôi trời, không để ý một chút là nghịch ngay…” Một người mẹ trẻ chạy tới, kéo con trai mình lại phía sau và xin lỗi Hứa Tư Ý: “Xin lỗi cô nhé.”

Hứa Tư Ý mỉm cười, xua tay: “Không sao đâu, trẻ con mà.”

Cậu bé vẫn nhìn chằm chằm vào món đồ trang trí hình thỏ, mắt chớp chớp.

Hứa Tư Ý suy nghĩ một lúc, rồi tháo món trang trí xuống, đưa cho cậu bé, cười tươi: “Em thích món này không? Nếu thích thì chị tặng em nhé.”

“Ôi, ngại quá,” người mẹ trẻ xua tay từ chối, “Chúng tôi không thể nhận được.”

Nhưng Hứa Tư Ý đã đưa món đồ cho cậu bé và nhẹ nhàng xoa má cậu, cười nói: “Không sao đâu ạ.”

Người mẹ trẻ không còn cách nào khác, chỉ đành cảm ơn nhiều lần rồi dắt cậu bé rời đi.

Hứa Tư Ý nhìn theo họ một lúc.

Bỗng nhiên,

“Có vẻ em rất thích trẻ con.” Giọng nói trầm thấp vang lên, có chút lười biếng.

“Đúng vậy.” Cô quay lại, nở nụ cười ngọt ngào với anh, “Trẻ con giống như những thiên thần nhỏ, thuần khiết và đáng yêu biết bao.”

Cố Giang gật đầu: “Sau này anh sẽ cố gắng.”

Hứa Tư Ý bối rối: “Cố gắng gì cơ?”

“Để trong ba năm có hai đứa.”

“...” Hứa Tư Ý mặt đỏ lên, cô khẽ đẩy anh một cái, nhỏ giọng: “Đang ở siêu thị đó, anh có thể nghiêm túc hơn không?”

Cố Giang nhìn cô chăm chú, nhướn mày: “Bàn về việc có con với vợ mình thì có gì là không nghiêm túc?”

Mặt cô đỏ hơn nữa, “Ai là vợ anh chứ.”

“Em chứ ai.”

Cô lúng túng đáp: “Chúng ta còn chưa cưới mà.”

“Chỉ là tờ giấy thôi.” Cố Giang thản nhiên nói: “Nếu em đồng ý, chờ anh về chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn.”

“...”

Hả?

Cô ngây người, chớp chớp đôi mắt to, “Anh đang cầu hôn em sao?”

Cố Giang im lặng.

“Không hẳn. Cầu hôn thì phải có sự chuẩn bị và phải trang trọng hơn.”

“Vậy cái này là gì?”

Cố Giang vẫn điềm nhiên: “Đặt trước thôi.”

Hứa Tư Ý: “...”

Vào cuối tháng Mười, mọi người đã tổ chức một bữa tiệc chia tay cho Cố Giang. Ngoài những người bạn thân như La Văn Lãng và Triệu Dẫn Hạo, còn có bạn gái của họ, cùng với Lục Diêu và Cố Bác Chi.

Trong buổi tiệc, các chàng trai uống rượu rất hăng, chưa ăn được nửa bữa thì hầu như ai cũng đã uống khá nhiều.

Cố Bác Chi vỗ vai Cố Giang đầy tình cảm, lần đầu tiên anh thể hiện đúng vai trò người anh họ.

Triệu Dẫn Hạo ít nói, cầm luôn ba chai rượu uống liền một hơi.

Lục Diêu, fan cuồng của Cố Giang, mặt đỏ bừng, say khướt nói: “Anh Giang ơi, anh yên tâm! Anh tuy ở Thụy Sĩ, nhưng trái tim anh vẫn ở đây với tụi em! Sau này có buổi gặp mặt nào, tụi em sẽ chụp hình rồi gửi qua cho anh…”

Cố Giang: “...”

Lời vừa dứt, La Văn Lãng đập một cái vào vai Lục Diêu.

“Nói gì vậy! Phải nói là gửi đi chứ không phải đốt gửi đâu!”

Hứa Tư Ý quay lại nhìn, thấy cậu bạn tóc bện của mình ngồi sụp xuống bên cạnh Cố Giang, lải nhải không ngừng, càng nói càng khóc…

Mọi người: “...”

“Zurich à, anh vẫn chưa đến đó bao giờ... Anh không muốn anh đi chút nào...” La Văn Lãng khóc to hơn, nước mắt chảy ra: “Nhưng làm sao được, đó là Học viện Công nghệ Liên bang Zurich! Bao nhiêu người mơ ước được vào đó, anh phải đi, nếu không bọn anh sẽ bị chỉ trích! Dù mọi người có chê trách anh vì can thiệp quá nhiều cũng được, nhưng cuộc đời này anh chỉ cần có anh và Triệu Dẫn Hạo là anh em tốt của mình, chỉ cần hai người hạnh phúc, anh không ngại bị chửi chút nào!”

Nói xong, cậu ta uống thêm một ngụm rượu lớn, khóc lóc và định ôm cổ Cố Giang để hôn lên má anh.

Mọi người: “...”

Triệu Dẫn Hạo nhìn cảnh đó mà lặng lẽ kéo La Văn Lãng ra.

Sau vài vòng rượu, tất cả mọi người đều đã ngã gục trên bàn tiệc.

Cố Giang nhấm nháp một cây kẹo mút khi đứng trên ban công ngoài đại sảnh Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com, tay ôm lấy Hứa Tư Ý, cằm tựa vào vai cô, ngửi mùi hương dịu nhẹ như kẹo trái cây từ cô.

“Sáng mai anh đi rồi.” Anh nhắm mắt, thì thầm. “Em có điều gì muốn nói với anh không?”

Cô gái nhỏ suy nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng nói: “Chúc anh thượng lộ bình an.”

Cố Giang: “...”

Cố Giang mỉm cười, khẽ nói: “Còn gì nữa?”

Hứa Tư Ý chớp mắt, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em sẽ đợi anh về.” Cô ngừng lại một chút rồi hỏi: “Vậy anh có gì muốn nói với em không?”

Đại thiếu gia khẽ cắn môi cô một chút, giọng điệu lười nhác: “Ngoan ngoãn, đợi anh về.”

Cô nghiêm túc gật đầu: “Ừ.”

Nhiều năm sau, Hứa Tư Ý thường nghĩ lại, nếu năm đó Cố Giang không đi Zurich, liệu mọi chuyện sau này có khác đi không.

Nhưng trên đời không có "nếu", những năm tháng đó, bánh xe số phận vốn dĩ đã xoay như vậy rồi.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box