Nội dung bảo vệ
Chị họ của Hứa Tư Ý có dáng người cao ráo, sắc sảo, và năng lực cá nhân cũng rất mạnh mẽ. Mới còn trẻ mà đã trở thành một trong những quản lý cấp trung của một công ty nước ngoài nổi tiếng ở Đồng Thị. Gia đình cô làm kinh doanh trong lĩnh vực rượu và thực phẩm, không phải là đại phú đại quý, nhưng rất vững vàng.
Trong mắt người thân, với điều kiện của chị họ, người mà cô chọn làm bạn đời trong tương lai hẳn sẽ là một cậu ấm nhà giàu hoặc một xã hội tinh anh trẻ tuổi và thành đạt.
Tuy nhiên, thực tế cuối cùng lại khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.
Bạn trai mà chị họ chọn chỉ là một trưởng phòng nhỏ ở một đơn vị sự nghiệp, quê gốc ở một huyện nhỏ trực thuộc Đồng Thị. Gia đình anh ta rất bình thường, cha mẹ đều là công nhân viên nhà nước, tính tình chất phác, cả đời chăm chỉ cần cù. Vài năm trước, họ mới vừa vất vả dành dụm được một căn nhà và một chiếc xe ở Đồng Thị để con trai có thể kết hôn với chị họ.
Theo lẽ thông thường, câu chuyện này giống như trong những cuốn tiểu thuyết hay phim truyền hình, hẳn sẽ gặp phải sự phản đối gay gắt từ phía bố mẹ chị họ. Nhưng thực tế lại một lần nữa khác xa với dự đoán của mọi người — bố mẹ chị họ rất thoáng và hiểu lý lẽ, không quá coi trọng tiêu chuẩn “môn đăng hộ đối” theo truyền thống. Sau khi chị họ dẫn bạn trai về nhà, hai ông bà nhìn thấy chàng trai tuấn tú, khiêm tốn và thật thà, nên đã đồng ý cho họ qua lại.
Sau đó, chỉ sau bốn tháng yêu nhau -+-Truyện Nhà Bơ -+-, hai người đã nhanh chóng tiến tới giai đoạn bàn chuyện cưới xin.
Nhà chị họ chuẩn bị của hồi môn cho con gái lên đến gần bảy con số, còn nhà trai chỉ cố gắng lắm mới chuẩn bị được 200 triệu tiền sính lễ.
Vì điều này, bố mẹ chị họ có chút không hài lòng, nhưng chị họ lại không quan tâm chút nào.
Một tuần trước khi cưới, chị họ từng nhắn tin cho Hứa Tư Ý qua WeChat, gửi tin nhắn thoại nói rằng bạn bè của cô ấy, người thì yêu đương, người thì kết hôn, nhưng tiêu chuẩn chọn bạn đời đều dựa theo công thức: “gia thế + tiền bạc + vài căn nhà”. Không một ai thật sự yêu thích bản thân đối phương.
Chị họ, với thân thể 26 tuổi nhưng mang trái tim thiếu nữ 18, đơn giản và trong sáng, hoàn toàn chế giễu tiêu chuẩn chọn chồng của bạn bè. Cô tin rằng tình yêu là thứ tình cảm trong sáng và đẹp đẽ nhất trên đời, nếu xen lẫn vật chất hoặc những yếu tố khác thì nó đã bị biến chất.
Vì vậy, chị họ vô cùng kỳ vọng vào cuộc hôn nhân của mình, tin rằng cô khác với những người bạn thực dụng kia, rằng cô thực sự đã kết hôn vì tình yêu.
Từ tận sâu trong lòng, Hứa Tư Ý không hoàn toàn ủng hộ và đồng tình với cách làm của chị họ.
Theo cô, hôn nhân và tình yêu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tỷ lệ chịu đựng sai sót trong tình yêu rất cao. Khi bị tình yêu che mờ mắt, con người ta thường tự động bỏ qua những khuyết điểm của đối phương và tự mình lý tưởng hóa họ thành phiên bản tốt đẹp nhất. Nhưng hôn nhân sẽ phơi bày tất cả mọi điều.
Hoàn cảnh xuất thân và môi trường trưởng thành quyết định thế giới quan và giá trị của một người. Sự chênh lệch quá lớn giữa hai yếu tố này chắc chắn sẽ dẫn đến sự khác biệt lớn trong suy nghĩ và lối sống. Thời gian bốn tháng ngắn ngủi không đủ để chứng minh rằng chị họ và bạn trai có thể vượt qua tất cả những khó khăn đó để ở bên nhau.
Hứa Tư Ý từng nhẹ nhàng chia sẻ quan điểm của mình với chị họ.
Chị họ cô trực tiếp phớt lờ.
Lúc ấy, Hứa Tư Ý đã hiểu rằng chị họ thật sự yêu thích người bạn trai này https://www.truyennhabo.com/, nên cô chỉ khẽ thở dài trong lòng, gửi lại một tin nhắn thoại: “Tình yêu là cảm xúc kỳ diệu nhất của con người. Hai người xa lạ gặp nhau, quen nhau và yêu nhau vì duyên phận, vốn dĩ đã là điều thuần khiết. Chúc chị và anh rể mãi mãi hạnh phúc.”
Con người luôn thích nghe những điều mình muốn nghe và tin vào những gì mình muốn tin.
Chị họ vui vẻ đón nhận mọi lời chúc phúc và tổ chức đám cưới đầy hân hoan.
Địa điểm tổ chức đám cưới là một nhà hàng tầm trung ở Đồng Thị, tên là Vân Cảnh Hội.
Mười một giờ rưỡi trưa, Cố Giang lái xe đến bãi đỗ của khách sạn.
Hứa Tư Ý vì tay phải không tiện nên cúi đầu, loay hoay dùng tay trái gỡ dây an toàn một cách vất vả. Cố Giang nhìn thấy, khẽ đánh nhẹ lên bàn tay nhỏ vụng về của cô, cúi người, "tách" một tiếng, mở khóa giúp cô.
"Cảm ơn." Hứa Tư Ý mặt hơi đỏ, khẽ nói. Vừa nói xong, điện thoại trong cặp sách của cô bất ngờ reo lên.
Cô đưa tay ra lấy, nhưng khi đầu ngón tay chưa kịp chạm vào khóa kéo thì chợt nhớ ra điều gì đó, cô dừng lại, lặng lẽ ngước mắt lên nhìn người đối diện.
Cố Giang lười biếng cúi mắt nhìn cô, gương mặt không chút biểu cảm.
Hứa Tư Ý lập tức ngồi yên, ngoan ngoãn thu tay về, chớp mắt rồi nói: "Anh giúp em lấy điện thoại với."
Cố Giang nhếch môi cười nhẹ, kéo khóa cặp, lấy điện thoại ra đưa cho cô.
Hứa Tư Ý cầm lấy điện thoại, nhìn thấy là cuộc gọi từ ba cô.
Cô mím môi, do dự vài giây rồi bấm nút nghe nhưng không nói gì.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng loảng xoảng của chiếc bình hoa bị đập vỡ, kèm theo giọng the thé của một người phụ nữ, vừa gào khóc vừa la hét, tiếp theo là tiếng đàn ông quát lớn, như thể hai người đang cãi nhau kịch liệt.
"Hứa Quảng Hải! Con gái cưng của ông có phải muốn bức tôi đến chết không? Tôi chết rồi thì nó mới vừa lòng phải không?" Phó Hồng Linh giận dữ chửi rủa.
"Im đi!" Đây là giọng của ba cô.
"Tôi đã làm gì mà phải chịu cảnh này? Lấy ông là nghiệp chướng của tôi! Hứa Tư Ý là con gái của ông, còn con trai tôi thì không phải sao? Ông nghĩ tôi có thể sống tiếp thế này không?"
"Vậy thì ly hôn đi!"
"Thằng Tiểu Lỗi mới tám tuổi! Hứa Quảng Hải, đồ cầm thú, lương tâm ông bị chó ăn rồi!"
Sau đó là một loạt âm thanh điện thoại rơi rớt loạn xạ, dường như Phó Hồng Linh lao tới giật điện thoại khỏi tay Hứa Quảng Hải. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Hứa Tư Ý cau mày, đưa điện thoại ra xa một chút.
Khoảng một phút sau, đầu dây bên kia vang lên tiếng cửa bị đóng sầm lại, cuối cùng cũng yên tĩnh.
Cô mới mở lời, nhẹ giọng nói: "Ba, con đây."
"Tư Ý..." Giọng của ba cô nghe có vẻ mệt mỏi. Ông hít sâu một hơi rồi ngừng lại vài giây, sau đó xác nhận: "Dì Phó nói con vừa tới công ty của họ à?"
"Dạ." Hứa Tư Ý theo thói quen gật đầu.
Hứa Quảng Hải ngạc nhiên không tin nổi: "Bà ấy còn nói con dẫn theo cả đại thiếu gia của Cố Thị?"
Nghe vậy, Hứa Tư Ý vô thức liếc mắt sang người đàn ông đang chống cằm, nhìn cô chằm chằm bên cạnh. Cô do dự vài giây rồi lại gật đầu, "Dạ."
"Cậu đại thiếu gia đó rút vốn khỏi tất cả các dự án của Tứ Hải à?"
"Ừm."
"Cậu ta còn nói... cậu là bạn trai của con?"
Mặt Hứa Tư Ý lại đỏ lên, cô cố lấy can đảm đáp: "Dạ đúng."
Sau khi cô nói xong, đầu dây bên kia im lặng suốt ba giây.
Khi ba cô lên tiếng trở lại, giọng ông trầm xuống: "Giờ con đang ở đâu, có phải đang tham dự đám cưới của chị họ không?"
Hứa Tư Ý đáp: "Con vừa mới tới bãi đỗ xe của khách sạn."
Ba cô hỏi tiếp: "Con đi một mình hay đi cùng ai?"
Hứa Tư Ý thành thật trả lời: "Con đi cùng Cố Giang."
Ở đầu dây bên kia, ba cô đưa tay ấn nhẹ lên trán, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ba xử lý xong việc bên này sẽ qua đó ngay." Ông dừng lại một chút rồi nghiêm giọng nhấn mạnh: "Nói với cậu 'Cố thiếu gia' đó, đợi ba ở đó."
"Vâng." Hứa Tư Ý nói xong thì cúp máy.
Cố Giang cúi xuống liếc nhìn điện thoại của cô, hất cằm, hỏi: "Ba em nói gì với em vậy?"
Hứa Tư Ý ngoan ngoãn đáp: "Ba bảo sẽ đến ngay và còn bảo anh đợi ba ở đây."
"Được thôi." Cố Giang cười nhàn nhã, kéo dài giọng điệu.
Hứa Tư Ý bỗng thấy hơi căng thẳng, cô cúi đầu, mím môi, lo lắng nói: "Ba em không cho phép em yêu đương khi còn đang đi học, chắc chắn ông ấy sẽ rất giận... hơn nữa, lúc nãy em còn dám đánh Phó Hồng Linh."
"Sợ gì." Cố Giang tiến lại gần, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má cô, giọng điệu lười biếng: "Có đánh, có mắng cũng là anh chịu, em chỉ cần ngoan ngoãn trốn trong lòng anh là được."
Hứa Tư Ý phồng má như cá nhỏ, lẩm bẩm: "Anh nghiêm túc chút đi, đó là ba em mà."
Cố Giang trượt trán chạm vào chóp mũi nhỏ của cô, giọng trầm xuống: "Anh có không nghiêm túc đâu." Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Cô bị anh chọc đến đỏ mặt, vội rụt cổ lại tránh xa, rồi đưa tay trái với lấy chốt cửa xe bên ghế phụ, nói: "Đám cưới của chị họ sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi."
Cố Giang nheo mắt: "Ai cho em tự mở cửa xe?"
Cơ thể nhỏ nhắn của Hứa Tư Ý khựng lại, cô quay đầu với vẻ ngơ ngác: "Em không được tự mở cửa xe à?"
"Tối qua khi anh ép em xuống gi.ường hôn, anh đã nói gì rồi?" Anh nhìn cô, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng: "Lặp lại đi."
"..."
Hỏi thì hỏi, sao anh phải mô tả rõ ràng thời gian, địa điểm, tình huống và cả hành động như vậy chứ?
Hứa Tư Ý đỏ mặt, lầm bầm câu gì đó không rõ.
Cố Giang nhướng mày: "Nói to lên."
"..." Hứa Tư Ý ngượng chín mặt, mãi mới lí nhí nhắc lại: "Từ bây giờ cho đến khi tay em lành lại, em không được tự làm bất cứ việc gì, chỉ có thể ngoan ngoãn để anh chăm sóc."
"Bảo bối của anh ngoan lắm." Cố Giang hài lòng, ngón tay anh nhẹ nhàng nâng cằm nhỏ của Hứa Tư Ý, lắc nhẹ, rồi mở cửa xe cho cô: "Xuống xe nào."
Theo phong tục ở Đồng Thị, trong lễ cưới, cô dâu và chú rể phải đứng ở sảnh khách sạn để đón khách, phát kẹo và thuốc mời khách mừng.
Cánh cửa khách sạn ngăn lạnh giá bên ngoài, bên trong đại sảnh ấm áp như mùa xuân. Vừa bước vào, Hứa Tư Ý đã thấy chị họ đang mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi.
Chị họ có ngũ quan sắc sảo và tinh tế, trang điểm tỉ mỉ càng làm tôn thêm vẻ đẹp quyến rũ và rực rỡ của cô. Nhìn bộ váy cưới đuôi cá trắng như tuyết của chị họ, Hứa Tư Ý bất giác nghĩ đến nàng tiên cá trong truyện cổ tích, người đã sẵn lòng đổi giọng hát ngọt ngào để lấy đôi chân nhằm gặp hoàng tử.
Cô đang mải suy nghĩ thì bỗng nhớ ra rằng câu chuyện của nàng tiên cá kết thúc trong bi kịch. Vội vã lắc đầu để xua đi ý nghĩ không lành đó.
"Tiểu Tư Ý!"
Hứa Tư Ý vốn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, luôn biết nghe lời, nên chị họ rất quý cô từ nhỏ. Vừa thấy Hứa Tư Ý (truyennhabo.com), nụ cười hạnh phúc trên mặt chị họ càng rạng rỡ hơn, vội vàng bước tới nắm lấy tay cô. Khi nhìn thấy bàn tay phải của cô quấn đầy băng vải, chị liền nhíu mày.
"Tư Ý, tay em sao thế này?" Chị hỏi đầy lo lắng.
Ánh mắt Hứa Tư Ý hơi tối lại, nhưng cô nhanh chóng mỉm cười: "Em vô ý cắt phải khi dùng dao, không sao đâu ạ."
Chị họ đau lòng nói: "Sau này nhớ cẩn thận hơn nhé."
"Vâng ạ." Hứa Tư Ý khẽ gật đầu rồi chân thành khen ngợi: "Hôm nay chị thật sự rất đẹp. Chúc mừng chị nhé!" Sau đó, cô liếc nhìn sang chú rể, người chồng tương lai của chị họ.
Chú rể cao ráo, dáng người thon gọn và chỉnh tề. Gương mặt anh ta cũng rất sáng sủa và đẹp trai, mặc bộ vest đen, trông vô cùng xứng đôi với chị họ.
Hứa Tư Ý mỉm cười: "Chào anh rể, chúc mừng anh."
Chị họ mỉm cười, quay sang chú rể, giới thiệu: "Đây là em họ mà em đã kể với anh, đáng yêu lắm." Khi ánh mắt chị chuyển sang người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh Hứa Tư Ý, chị không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Người đàn ông này cao lớn, vai rộng, chân dài, không nói lời nào nhưng lại toát ra khí chất mạnh mẽ, đứng đó mà sự hiện diện của anh đã không thể bị bỏ qua. Thêm vào đó, anh sở hữu gương mặt anh tuấn, nổi bật, vừa mang nét trầm ổn của người đàn ông trưởng thành, vừa có sự phóng khoáng của một chàng trai trẻ. Hai khí chất trái ngược này hoà quyện hoàn hảo với nhau.
Ngay khi bước vào, chị họ đã chú ý đến anh.
Ban đầu, chị chỉ nghĩ anh là công tử của một người bạn của bố, tình cờ đi cùng Hứa Tư Ý, nên không để ý nhiều. Nhưng đến giờ chị mới nhận ra anh chàng này đi cùng với em họ mình.
Bởi bàn tay đẹp đẽ, thon dài của anh ta tự nhiên vòng qua eo nhỏ của Hứa Tư Ý.
"Tư Ý, vị này là..." Chị họ cẩn thận quan sát Cố Giang.
"Ồ." Chị họ mỉm cười gật đầu: "Chào Cố bạn học."
Cố Giang nhếch nhẹ khóe môi, nói bình thản: "Chị họ, anh rể, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
"Cảm ơn!" Chị họ mỉm cười đáp lại, còn anh rể thì vui vẻ mời cả hai vào trong phòng tiệc: "Tiểu Tư Ý, cậu em rể, hai người chờ một chút, lễ cưới sẽ diễn ra ngoài trời, chúng tôi sẽ báo khi mọi người có thể ra ngoài."
Hứa Tư Ý cười nhẹ, vẫy tay: "Anh cứ bận việc của mình đi, bọn em tự lo được mà, không phải người ngoài đâu."
Anh rể mỉm cười ái ngại: "Vậy hai người tự chọn chỗ ngồi nhé, xin lỗi không tiếp được chu đáo." Anh quay sang nhìn Cố Giang: "Xin phép."
Cố Giang nhàn nhã gật đầu, rất lịch sự: "Cứ tự nhiên."
Trên đường quay lại sảnh, anh rể không ngừng ngoái đầu nhìn về phía sau, chị họ nhẹ nhàng vỗ vai anh rồi thắc mắc: "Anh nhìn cái gì mà quay mãi thế?"
Anh rể hạ giọng, khen ngợi: "Bạn trai của em họ trông thật sự không tệ chút nào."
Chị họ cũng gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, dáng người đẹp, lại còn đẹp trai nữa, đúng là học sinh giỏi từ trường danh tiếng." Chị trầm ngâm thêm một chút: "Chỉ không biết cậu ấy là thiếu gia nhà ai."
Anh rể tò mò: "Sao em biết cậu ta là ‘thiếu gia’?"
Chị họ cười trêu chọc: "Anh không nhận ra nhưng em thì có. Một thân đồ hiệu, thêm cả đồng hồ đắt tiền, làm sao là người bình thường được?"
Anh rể gật gù: "Ồ."
Bất ngờ, chị họ khẽ thở dài.
Anh rể bật cười: "Em họ em tìm được bạn trai là thiếu gia, sao em lại thở dài vậy?"
Chị họ nhìn xung quanh, rồi thì thầm: "Anh không biết đấy thôi, em họ của em có hoàn cảnh đáng thương lắm. Lúc nó mười tuổi, ba mẹ ly hôn. Mẹ nó thì đi Pháp, còn nó sống với ba — chính là tam thúc của em. Tam thúc sau này cưới một tiểu thư nhà giàu, nghe nói bà ấy không đối xử tốt với em họ."
"Vậy thì em họ em có bạn trai thế này chẳng phải rất tốt sao?"
"Hy vọng là vậy." T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o Chị họ nói: "Các gia đình quyền thế rất coi trọng ‘môn đăng hộ đối’, gia đình em họ có chút phức tạp. Hy vọng anh bạn Cố này sau này có thể bảo vệ em nó, đừng để nó phải chịu thiệt thòi."
_____________________
Đúng 12 giờ trưa, lễ cưới chính thức bắt đầu.
Dưới bầu trời xanh, mây trắng và bãi cỏ xanh mướt, cô dâu chú rể từ từ tiến vào trong tiếng nhạc hôn lễ, dưới sự dẫn dắt của người chủ hôn, họ trao nhau lời hẹn ước và nhẫn cưới.
Cuối cùng, chú rể nhẹ nhàng vén tấm voan trắng của cô dâu lên và hôn cô.
Khoảnh khắc nụ hôn rơi xuống, toàn bộ khách mời bật lên những tràng vỗ tay và tiếng reo hò vang dội.
Chị họ và anh rể trong vòng tay chúc phúc của người thân và bạn bè, đã rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Hứa Tư Ý bị xúc động bởi cảnh tượng đó, sống mũi cay cay, mắt cũng dần ngấn nước. Cô cúi đầu, lén dùng tay trái lau đi những giọt nước mắt.
Ngay lúc đó, một tờ khăn giấy trắng bất chợt được đưa tới.
"... Cảm ơn." Hứa Tư Ý ngượng ngùng, lặng lẽ nhận lấy khăn, lau mặt và mũi.
Cố Giang đứng đó, ánh mắt đầy thích thú, nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ với đôi mắt đỏ hoe và chiếc mũi nhỏ cũng đỏ theo. Bất chợt, anh nhướng mày hỏi: "Em thích kiểu lễ cưới như thế nào?"
"Em à?" Hứa Tư Ý ngẩn người, suy nghĩ một lát rồi nói: "Em thích lễ cưới kiểu truyền thống."
"Tại sao?"
"Vì em nghĩ rằng phượng bào và khăn vấn đầu đỏ đẹp hơn chiếc váy cưới màu trắng." Hứa Tư Ý cúi đầu, khẽ nhếch môi nhẹ nhàng: "So với câu ‘I do’ của phương Tây, em vẫn thấy ‘Nắm tay nhau, cùng nhau đến già’ đẹp hơn."
Cố Giang lười biếng đáp lại: "Được, nhớ rồi."
Hứa Tư Ý ngạc nhiên quay đầu lại, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy bất ngờ.
Cố Giang đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi của cô, ánh mắt lạnh lùng thường ngày thoáng hiện lên một tia cười, sáng rực như ánh sao, mà không cần nói thêm lời nào.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu anh đã vẽ ra cảnh tượng cô gái của anh mặc bộ hỷ phục cưới đỏ, rực rỡ, đẹp không bút nào tả xiết.
Tiệc cưới bắt đầu.
Hứa Tư Ý dẫn Cố Giang đi gặp một số người thân lớn tuổi trong gia đình. Sau khi giới thiệu xong, để tránh bị các bậc trưởng bối hỏi han quá nhiều, cô kéo đại thiếu gia chạy trốn, lẻn vào một bàn nhỏ nằm tận sâu trong góc ít ai để ý của sảnh tiệc để ngồi xuống và bắt đầu ăn.
Bàn này toàn là lũ trẻ con, --Truyện Nhà Bơ - - nhỏ thì khoảng sáu, bảy tuổi, lớn nhất cũng chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, không khí vô cùng náo nhiệt.
"Chị Tư Ý, nghe nói chị vừa đỗ đại học năm nay?" Cậu bé hỏi chuyện năm nay mới mười ba tuổi, đang học lớp 8, là con của cô ruột Hứa Tư Ý. Cậu tròn mắt tò mò nhìn chị mình, hỏi: "Học đại học có khó không?"
Hứa Tư Ý kiên nhẫn cười đáp: "Thật ra cũng không quá khó. Chỉ cần học tốt từ cấp ba thì lên năm nhất sẽ không quá vất vả, nên nhất định phải học chăm chỉ nhé."
"Học cấp ba có khó không?"
"Khá là khó."
...
Tiếng trò chuyện ríu rít, lũ trẻ như những chú ong nhỏ không ngừng nói chuyện từ lúc ngồi vào bàn cho tới giờ, miệng không lúc nào ngừng.
Cố Giang vốn thích yên tĩnh, bị đám trẻ con ồn ào này làm cho đau đầu. Ăn qua loa vài miếng rồi anh đặt đũa xuống, tựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, nghiêng đầu đầy hứng thú nhìn "nữ hoàng ong" giữa đám ong nhỏ kia.
Lúc này, "nữ hoàng ong" của anh đã kết thúc cuộc thảo luận về học hành với chú ong nhỏ số một, chuyển sang nói chuyện với chú ong nhỏ số hai về bộ phim hoạt hình mới ra mắt.
Đôi mắt to tròn lấp lánh, đôi môi hồng khẽ mở ra khép lại, cố gắng theo kịp những câu chuyện bay bổng không biên giới của lũ trẻ.
Không biết đã bao lâu trôi qua, lũ trẻ cuối cùng cũng đói bụng, bắt đầu cầm đũa lên ăn, và tạm thời tha cho "nữ hoàng ong" của anh. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com
"Phù." Hứa Tư Ý âm thầm thở phào, rồi bắt đầu ăn uống.
Bên tai Hứa Tư Ý bỗng vang lên một tiếng cười khẽ, trầm thấp và khó đoán.
Cô dừng lại động tác gắp đồ ăn, tò mò xoay đầu nhìn Cố Giang, nhỏ giọng hỏi: "Anh cười gì vậy?"
Cố Giang chậm rãi trêu chọc: "Người có thể nói chuyện với đám trẻ con lâu như vậy, chứng tỏ cô ấy cũng là một đứa trẻ con."
Hứa Tư Ý im lặng một lát rồi giải thích: "Bọn trẻ này đều là con cháu của các bác, cô chú trong nhà. Em quen biết nhiều từ nhỏ. Em thấy chúng đáng yêu nên nói chuyện với chúng nhiều hơn chút."
Cố Giang hỏi: "Em thích trẻ con lắm à?"
Hứa Tư Ý nghiêm túc gật đầu.
Cố Giang nhướng mày, vẫy vẫy ngón tay về phía cô gái nhỏ.
Hứa Tư Ý tưởng anh định nói điều gì bí mật, nên nghiêng người về phía anh, giọng nói nhỏ nhẹ: "Sao vậy?"
Giọng nói trầm thấp, đầy ý cười bên tai: "Vậy em tính sinh cho anh mấy đứa?"
Lời nói vừa dứt, khuôn mặt trắng nõn của Hứa Tư Ý lập tức đỏ bừng như quả cà chua.
Cô vừa thẹn vừa ngượng, vội quay mặt đi, đôi mắt trong veo chạm phải ánh nhìn đầy ý cười của Cố Giang. Đang định đáp lại thì một giọng nói vang lên từ phía xa.
"Tam thúc, chẳng phải thúc nói có việc gấp ở nhà không đến được sao?" Chị họ ngạc nhiên và vui mừng reo lên, mời chào: "Mau mau, ngồi xuống uống rượu đi."
Rồi cô gọi anh rể đang bận tiếp khách tới, cười tươi giới thiệu: "Tam thúc, đây là chồng con, anh Tần."
Anh rể vội vàng chào hỏi: "Cháu chào tam thúc."
"Chúc mừng chúc mừng, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử." Nhưng sự chú ý của Hứa Quảng Hải rõ ràng không phải ở cặp đôi mới cưới, ông ngước mắt lên, ánh nhìn quét khắp sảnh tiệc như đang tìm kiếm ai đó.
Chị họ nhìn xung quanh, tò mò hỏi: "Tam thúc, tam thẩm đâu ạ?"
"À, mấy hôm nay công ty của cô ấy bận quá, không đi được." Hứa Quảng Hải cười cười, không muốn nói thêm nhiều, chỉ đơn giản bảo: "Cô ấy nhờ thúc chuyển lời chúc phúc tới các cháu. Chúc hai đứa mãi hạnh phúc."
"Cháu hiểu mà, tam thẩm đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ." Chị họ cười.
Hứa Quảng Hải vẫn không ngừng đưa mắt tìm kiếm, không thấy bóng dáng con gái đâu, ông cau mày hỏi: "Có thấy Tư Ý không?"
"Tư Ý à..." Chị họ cũng quay đầu tìm kiếm, rồi đột nhiên mắt sáng lên, chỉ tay về phía một góc phòng tiệc: "Kia kìa tam thúc, em ấy đang ngồi cùng bạn trai ở góc kia."
Nghe đến hai chữ "bạn trai", sắc mặt Hứa Quảng Hải lập tức biến đổi.
Nhưng chị họ vốn thật thà, không hề nhận ra điều đó, cười nói: "Tam thúc thật có phúc, bạn trai của Tư Ý rất hợp với em ấy."
Hứa Quảng Hải nhìn theo hướng tay của cháu gái, quả nhiên thấy bóng dáng mảnh mai quen thuộc của con gái, và người đàn ông cao lớn mặc vest đen ngồi bên cạnh cô.
Ông mím môi, sải bước tiến về phía họ.
Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, Hứa Tư Ý ngẩng đầu lên, nói: "Ba."
Cố Giang gật đầu, giọng bình thản: "Chào chú."
“……” Hứa Quảng Hải nhíu mày, ánh mắt lướt qua người đàn ông trẻ trước mặt vài vòng, rồi nhìn sang Hứa Tư Ý, nở một nụ cười gượng gạo, nói: “Không biết Cố thiếu gia lát nữa có rảnh không? Tôi muốn mời cậu một tách trà, mong cậu nể mặt.”
Cố Giang vẫn giữ thái độ điềm đạm, mỉm cười đáp: “Tất nhiên.”
Vài phút sau, trong một phòng trà tại một tầng của khách sạn tổ chức tiệc cưới, Hứa Tư Ý ôm ly nước chanh, lòng đầy lo lắng. Đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại, thỉnh thoảng cô quay đầu nhìn hai người đàn ông ngồi cách xa mình.
Cô dựng đôi tai lên, cố gắng lắng nghe.
Tuy nhiên, khoảng cách quá xa, chẳng nghe được gì.
Cô thở dài một cách buồn bã.
Ở phía bên kia.
Hứa Quảng Hải đi thẳng vào vấn đề, “Cố thiếu gia, nghe nói cậu đang hẹn hò với con gái tôi?”
Cố Giang nhấp một ngụm trà, không thèm ngẩng đầu lên, “Đúng vậy.”
Hứa Quảng Hải nghe xong liền cười nhẹ, “Cố thiếu gia, việc nhà họ Cố có muốn rút vốn khỏi Tập đoàn Tứ Hải hay không là chuyện của các cậu, Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com tôi không có quyền cũng như không đủ tư cách để can thiệp.” Dừng một chút, giọng ông trầm xuống, “Nhưng vợ tôi có nói, cậu muốn con gái tôi cắt đứt quan hệ với chúng tôi, rời khỏi gia đình này, xin hỏi điều đó có nghĩa là gì?”
“Ý của tôi là,” Cố Giang ngẩng mắt lên, không chút cảm xúc nhìn người đàn ông trung niên đối diện, giọng trầm xuống: “Nếu chú không thể bảo vệ con gái mình, tốt hơn hết hãy để tôi lo việc này.”
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box