Nội dung bảo vệ
Bản chất của một doanh nhân có lẽ đã được khắc vào gen di truyền. Sinh ra trong gia đình họ Cố, Cố Giang mang trong mình sự lạnh lùng bẩm sinh, tính cách ấy như đã được hình thành ngay từ trong bụng mẹ. Sự lạnh nhạt, xa cách trong mối quan hệ với người khác, kết hợp với nguyên tắc lợi ích luôn đặt lên hàng đầu, đã trở thành kim chỉ nam cho anh khi đối diện với mọi người xung quanh, bất kể người đó có mối quan hệ máu mủ hay không.
Chính vì vậy, từ khi sinh ra đến giờ, số người mà Cố Giang thực sự coi là bạn bè thân thiết ít ỏi đến mức chỉ cần một bàn tay là có thể đếm hết.
Cố Giang không hứng thú với việc kết bạn, càng không mặn mà với chuyện yêu đương. Trong mắt anh, đàn ông và phụ nữ chẳng khác nhau mấy, ngoài một vài điểm hình dáng. Suốt những năm qua, không ít những cô gái xinh đẹp, từ thuần khiết đến quyến rũ, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o đã tỏ tình hoặc cố gắng tiếp cận anh. Nhưng những khuôn mặt đó, dù anh có nhìn qua cũng chỉ như gió thoảng, thậm chí không nhớ nổi rõ nét từng người.
Chỉ có một người duy nhất mà anh từng gặp vào năm mười sáu tuổi. Hình ảnh đó đi vào giấc mơ của anh và từ đó in sâu trong tâm trí một cách vô thức.
Ban đầu, vào ngày sơ tuyển của hội sinh viên, Cố Giang hoàn toàn không có ý định xuất hiện. Anh chẳng có chút hứng thú nào với các tổ chức sinh viên, việc anh tham gia ban chủ tịch từ năm nhất chỉ để lấy suất đặc biệt được đi giao lưu một tháng ở Manchester. Cộng thêm việc tối hôm trước anh thức trắng đêm để hoàn thành bản vẽ, nên sáng hôm đó anh mệt đến mức nằm ngủ bù trên chiếc sofa trong căn hộ thuê của mình.
Khi Quản Thúc gọi cuộc điện thoại đầu tiên, Cố Giang tức giận đến mức không thèm nhìn mà cúp máy ngay lập tức.
Quản Thúc gọi cuộc thứ hai, thứ ba, và đến cuộc thứ tư thì Cố Giang đã cho số của anh ta vào danh sách đen.
Là người làm việc chung với Cố Giang suốt nửa năm, Quản Thúc hiểu rất rõ tính cách của anh – kiêu ngạo, làm theo ý mình, ngay cả trời đất cũng không thể kiểm soát được. Không còn cách nào khác, Quản Thúc đành chụp lại danh sách thí sinh và gửi vào WeChat của Cố Giang kèm theo một dòng tin nhắn: “Đây là danh sách tổng, cậu xem qua trước, lát nữa kết quả xong mình sẽ gửi danh sách thí sinh vào vòng phỏng vấn.” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Không biết có phải do số phận hay không, ngay khi nghe tiếng báo tin từ WeChat, Cố Giang bất ngờ tỉnh dậy.
Anh hé mắt, cau mày, mở bức ảnh danh sách lớn lên và lướt qua một cách qua loa.
Một cái tên nằm ở vị trí khoảng giữa cuối danh sách lọt vào tầm mắt của anh: Hứa Tư Ý – "Ý" trong chữ ý tưởng bất ngờ.
Sau khi nhìn chằm chằm cái tên đó vài phút, Cố Giang quyết định rời khỏi nhà.
Lúc đó, anh bước vào giảng đường, nhận danh sách từ tay giám khảo rồi bước thẳng về hàng ghế cuối. Trên đường đi, anh vừa bước vừa quan sát, những tân sinh viên trong phòng đều tò mò lén nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên, có chút thán phục và cả ngại ngùng. Anh giữ nét mặt lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm lướt qua những gương mặt khác nhau mà chẳng ai khiến anh lưu tâm.
Không một ai trông giống như trong trí nhớ của anh.
Cố Giang cười tự giễu trong lòng: buổi phỏng vấn nhàm chán, danh sách nhàm chán, và một cái tên nhàm chán.
Một mớ thứ vô vị.
Sau khi liếc qua sáu hàng ghế đầu, Cố Giang thu lại ánh mắt, không nhìn nữa. Anh ngồi xuống chiếc ghế ở hàng cuối cùng, ngáp một cái và tính rằng sẽ nghe một chút rồi về nhà ngủ tiếp.
Nhưng đúng lúc đó, anh cảm thấy có ánh mắt từ phía trước đang nhìn mình. Anh mở mắt, tìm thấy ngay cô gái nhỏ đang lén nhìn anh.
Cô gái ấy ngồi một mình ở hàng thứ ba từ cuối, hoàn toàn tách biệt với những sinh viên khác. Nhỏ nhắn, mỏng manh, cô cúi đầu, cắn môi, đôi mắt to tròn sáng rực. Dù trông nhút nhát, nhưng sự tò mò của cô vẫn lộ ra rõ ràng khi ánh mắt e dè nhìn về phía anh.
Trong đầu Cố Giang dường như hiện lên một hình bóng mơ hồ.
Anh nhìn cô chăm chú, khẽ nhướng mày.
Nhưng ngay khi cô gái phát hiện mình bị anh bắt gặp, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng, sợ hãi quay đầu đi.
Cố Giang nhìn chằm chằm vào dáng lưng mảnh khảnh của cô, đôi mắt anh hơi nheo lại, ngón trỏ dài của anh nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn, vẻ mặt không rõ đang nghĩ gì.
Ngay sau đó, người dẫn chương trình gọi tên: “Thí sinh tiếp theo, Hứa Tư Ý –”
Chủ nhân của dáng lưng mảnh mai kia rõ ràng khựng lại, theo phản xạ giơ cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo lên, giọng nói mềm mại run rẩy vang lên: “Dạ, có ạ!”
Ngay khoảnh khắc ấy, Cố Giang khẽ nhếch môi, không hiểu sao lại bật cười không thành tiếng.
Có một câu thoại kinh điển trong phim đã nói thế nào nhỉ?
"Trên đời này, mọi cuộc gặp gỡ đều là sự tái ngộ sau một thời gian dài xa cách."
Từ sau lần đó, suốt một tháng liền, mỗi đêm Cố Giang đều mơ thấy cô, trong những bối cảnh, thời gian, địa điểm khác nhau, nhưng nhân vật chính luôn là cô gái ấy. Khuôn mặt trắng trẻo với đôi mắt lúc nào cũng long lanh ướt át, ánh nhìn sáng ngời, {bơ bui bặm} đôi môi đỏ mọng, răng trắng đều tăm tắp. Có lúc cô đứng yên, dịu dàng và thanh thoát, tựa như bức tranh mỹ nhân bước ra từ làn sương khói Giang Nam. Có lúc cô lại sinh động, nhoẻn miệng cười với đôi mắt cong cong như trăng khuyết, hai gò má ửng hồng vì men say, ngây ngô đến buồn cười.
Anh thậm chí còn nghi ngờ mình đã bị ai đó hạ bùa chú.
Nếu không, sao lại mê mẩn đến mức này, để một cô gái chưa đầy mười tám tuổi khiến anh điên đảo đến thế.
Trong giấc mơ, Hứa Tư Ý hoàn toàn khác biệt. Cô trong giấc mơ của anh giống như một yêu tinh, huyền ảo, xinh đẹp như hoa đào, nhẹ nhàng như làn khói nước. Mỗi lần anh đưa tay ra với lấy, thứ anh chạm được chỉ là không khí.
Cảm giác này, Cố Giang chưa từng trải qua.
Kể từ lần gặp Hứa Tư Ý năm mười sáu tuổi, mấy năm qua, thi thoảng anh vẫn mơ thấy cô. Nhưng những khoảnh khắc thoáng qua ấy chưa đủ để tác động mạnh mẽ đến anh. Anh không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ gặp lại Hứa Tư Ý, lại càng không ngờ rằng, một người lạnh lùng như anh, lại có thể trở thành kẻ si tình ngu ngốc, mê mẩn đến điên dại.
Thật ngu ngốc.
Sáng nào tỉnh dậy, trong quần anh cũng ướt hết cả.
_____________________
Nghe xong lời của Cố Giang, Hứa Tư Ý ngẩn ra, nhưng rồi khi lấy lại tinh thần, một hồi chuông cảnh báo vang lên trong đầu cô, đôi tai đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Cô luôn thấy đôi mắt anh thật đẹp, tròng mắt đen láy, lạnh lẽo mà sáng ngời. Nhưng giờ phút này, ánh mắt ấy sâu thẳm như đại dương, chỉ một cái nhìn cũng đủ khiến tim người ta run sợ.
Cô hoảng hốt, vô thức lùi lại hai bước, đôi môi khẽ mấp máy, cố gắng để giọng mình không run rẩy, “Anh… đừng đùa với em như vậy.”
Cố Giang nhìn cô chằm chằm, không rời mắt, rồi tiến một bước về phía trước: “Anh trông giống đang đùa sao?”
Thấy anh tiến tới, Hứa Tư Ý chỉ còn cách tiếp tục lùi lại, hoảng loạn đến nỗi nói lắp: “Nhưng… nhưng anh rõ ràng đã đồng ý cho em suy nghĩ năm ngày… Hôm nay mới là ngày đầu tiên, vẫn còn bốn ngày nữa…”
Cố Giang khẽ cười, ánh mắt lộ vẻ thích thú: “Hôm nay anh hôn, với bốn ngày sau anh hôn, có gì khác nhau?”
Cùng lúc với câu nói đó, gót chân của Hứa Tư Ý chạm vào cột phía sau.
Phía sau không còn đường lui, còn Cố Giang thì đã tiến đến ngay trước mặt cô. Anh hơi cúi người, hai cánh tay dài vươn ra lười biếng, bao trọn cô trong khoảng không chật hẹp giữa anh và cột.
Mặt Hứa Tư Ý đỏ bừng, cô cắn môi, cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực, mắt không dám nhìn thẳng vào anh.
Khoảng cách quá gần khiến hương thơm của hoa nhài hòa quyện với mùi sữa từ cơ thể cô một lần nữa lọt vào mũi Cố Giang.
Anh cúi xuống, ánh mắt dừng lại trên đôi tai nhỏ xinh đã đỏ ửng vì xấu hổ, tiến lại gần hơn, hơi thở mát lạnh phả nhẹ lên má cô. “Hửm?”
Anh đừng đến gần cô như vậy…
Anh như thế, cô hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì…
Hứa Tư Ý bối rối, đầu óc cô như bị rối tung lên thành một mớ bòng bong, phải mất vài giây cô mới khó nhọc thốt ra được một câu, giọng nói nhỏ nhẹ: “Bây giờ anh không thể… hôn em, và sau bốn ngày nữa cũng không thể.”
Đôi tai nhỏ bé giấu dưới mái tóc của cô cũng đã đỏ bừng, nhìn cảnh đó, trong lòng Cố Giang chợt nảy sinh một ý nghĩ. Ngón tay trỏ của anh khẽ lướt dọc theo đường viền tai cô, giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Tại sao?”
Đầu ngón tay của Cố Giang có một lớp da chai nhẹ, khiến tai Hứa Tư Ý cảm thấy nhột nhạt, cô không nhịn được mà nghiêng đầu tránh né. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com “Bởi vì… bởi vì em không có ý định…” Cô ngập ngừng một lúc lâu, đôi mắt cụp xuống, giọng nói khẽ khàng tiếp tục: “…đồng ý với anh.”
Nghe đến đó, ngón tay đang ve vuốt tai cô của Cố Giang chợt dừng lại.
Cả không gian nhà xưởng dường như bị ấn nút dừng lại đột ngột.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, bóng râm của những tán cây lấp lánh rọi xuống mặt đất, gió khẽ thổi qua, làm lá cây rung rinh dưới ánh nắng.
Mọi thứ đều tĩnh lặng.
Cố Giang không buông tay, vẫn giữ cô trong vòng tay của mình, nhưng ngón tay trỏ từng chạm nhẹ lên tai cô đã hơi co lại, rút vào lòng bàn tay. Anh nhíu mày, nhưng rất khó nhận ra, rồi khẽ hỏi: “Tại sao?”
Hứa Tư Ý cúi đầu thật thấp, không đáp lời.
Cố Giang đứng trên cao nhìn xuống cô. Một tia sáng từ ô cửa kính bị vỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt của Hứa Tư Ý. Dưới ánh sáng đó, những sợi tóc tơ mềm mại trên trán cô hiện lên rõ ràng, mái tóc được cột đuôi ngựa, phần cổ thon dài trắng như tuyết lộ ra dưới ánh nắng, đẹp đến mức gần như trong suốt.
Anh hỏi lại lần nữa, lần này với vẻ mặt và giọng nói vô cùng bình thản: “Tại sao?”
Hứa Tư Ý cắn môi dưới, vẫn im lặng.
Cố Giang: “Em không có tình cảm với anh sao?”
“...”
“Thật không?”
Hàng mi dài và dày của Hứa Tư Ý rủ xuống như hai chiếc quạt nhỏ, từ đầu đến cuối cô không nói một lời.
Cố Giang im lặng trong chốc lát, từ từ đứng thẳng dậy, quay mặt sang một bên rồi nhếch môi cười, nhưng nụ cười đó chẳng mang theo chút niềm vui nào.
Cô không phải là kiểu con gái e thẹn hay ngại ngùng, cũng chẳng phải cố tình chọc ghẹo anh để chơi trò tình cảm. Không nhận được câu trả lời rõ ràng, thực ra, đã là một câu trả lời hiển nhiên rồi.
Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình đúng là đồ ngốc.
Chỉ trong giây lát, Cố Giang thả hai tay xuống, không nhìn cô nữa, lạnh lùng bước vài bước trong nhà xưởng. Anh nói: “Chỗ này anh định sẽ cải tạo lại, làm thành xưởng làm việc. Hợp đồng mua bán đã ký xong rồi, ngày mai sẽ làm thủ tục chuyển quyền sở hữu.”
Nghe vậy, Hứa Tư Ý ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Vì đây là nơi anh mua để làm xưởng, nên... anh đặc biệt dẫn cô tới đây xem sao?
“Không còn chuyện gì khác nữa.” Vừa nói, anh vừa lấy từ túi quần ra một bao thuốc, rút một điếu rồi ngậm vào miệng. Anh quay người bước về phía cửa gỗ, giọng nói lạnh nhạt pha chút lơ đễnh: “Về thôi.” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Hứa Tư Ý đứng tại chỗ, cắn môi.
Cố Giang cao hơn 1m80, dáng người cao lớn, bước chân dài. Anh chỉ mới đi vài bước đã gần tới cửa. Cô đứng nhìn theo, rồi chợt nhận ra đây mới là tốc độ đi bộ bình thường của anh. Mỗi lần trước khi đi cùng cô, anh đều cố tình bước chậm lại.
Nhưng lần này, anh không có vẻ gì là muốn đợi cô.
“...Cố Giang.”
Nhà xưởng yên tĩnh, giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại của cô bất ngờ vang lên. Âm điệu xen lẫn sự dò hỏi, lo sợ và bất an.
Cố Giang đã đặt một tay lên nắm cửa. Nghe tiếng cô gọi, anh dừng bước, vẫn ngậm điếu thuốc trên miệng, mày hơi nhíu lại, nhưng không quay đầu lại.
Hứa Tư Ý cúi đầu, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, cố gắng để giọng nói của mình nghe thật bình tĩnh và tự nhiên: “Ba mẹ em ly hôn khi em mới mười tuổi.”
Câu nói vừa dứt, Cố Giang tháo điếu thuốc ra và quay lại, mày càng nhíu chặt hơn.
“Em được tòa xử cho sống với ba. Không lâu sau, ba cưới một người phụ nữ rất xinh đẹp về nhà...”
Người phụ nữ đó họ Phó, tên là Phó Hồng Linh, xuất thân từ một gia đình giàu có và có tiếng trong giới thương nhân của thành phố Đồng. Bà ấy kém ba của Hứa Tư Ý bảy tuổi. Khi kết hôn với ba cô, Phó Hồng Linh đã mang thai sáu tháng, mà ba mẹ Hứa Tư Ý chỉ mới ly hôn được hai tháng. Điều đó có nghĩa là, cô Phó này chính là kẻ thứ ba phá hoại gia đình cô.
Gia đình Phó có mối quan hệ rộng, quyền lực lớn. Phó Hồng Linh đã dựa vào các mối quan hệ trong giới kiến trúc của gia đình mình để giúp ba của Hứa Tư Ý có được nhiều dự án, nhờ đó ông được cấp trên chú ý, thăng tiến nhanh chóng, từ một người quản lý nhỏ trở thành phó tổng giám đốc công ty.
Phó Hồng Linh là người tính cách mạnh mẽ, thô lỗ. Mặc dù bà rất hỗ trợ trong sự nghiệp của ba cô, nhưng lại vô cùng ghét Hứa Tư Ý. Ngay cả khi có mặt ba cô, bà cũng không bao giờ tỏ thái độ tốt với cô.
Ba cô, một mặt thì thương con gái, mặt khác lại không dám đắc tội với vợ. Ông chỉ có thể lén lút đưa tiền và mua đồ cho Hứa Tư Ý để bù đắp.
Hứa Tư Ý không kể hết mọi chuyện, chỉ khẽ cong môi lên, nụ cười nhạt nhòa: “Mọi người đều nói, ba mẹ và người yêu là những người thân thiết nhất trong cuộc đời chúng ta. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com Nhưng người yêu có thể thay đổi, còn ba mẹ cũng có lúc không thể làm khác được. Nên cuối cùng, người duy nhất mà mỗi người có thể dựa vào, chỉ là chính mình mà thôi.”
Cố Giang đứng cách cô vài mét, ánh mắt đen thẫm nhìn cô, im lặng không nói.
Hứa Tư Ý ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt, người vẫn im lặng không nói gì, rồi mỉm cười: “Đôi khi, tình bạn dễ bền lâu hơn tình yêu, bạn bè cũng dễ đồng hành đến già hơn người yêu, đúng không?”
Cả không gian chìm vào im lặng trong vài giây.
Một lúc sau, Cố Giang khẽ nhếch môi cười, nụ cười pha chút khinh thường, lạnh nhạt: “Không phải.”
“…” Hứa Tư Ý ngẩn người.
“Có chỗ nào mạo phạm đến ba em, mong em bỏ qua.” Anh nói hờ hững.
Hứa Tư Ý ngơ ngác trước câu nói ấy, không hiểu: “...Ý anh là gì?” Mạo phạm ba cô cái gì chứ?
Cố Giang không chút biểu cảm: “Không phải người đàn ông nào trên đời này cũng vô dụng như ba em.”
Hứa Tư Ý: “…”
Gió ngoài cửa sổ lại thổi vào.
Lần này cơn gió lớn hơn trước, mang theo tiếng xào xạc của những chiếc lá cây.
Cố Giang cúi xuống, chậm rãi lấy từ trong túi quần ra một vật nhỏ, nắm trong tay, mặt anh vẫn bình thản. Sau đó, anh bước đến trước mặt cô gái, vươn tay ra và nhét vật nhỏ đó vào tay cô.
Hứa Tư Ý nghi ngờ, cúi đầu mở tay ra nhìn.
Đó là một viên kẹo bạc hà vẫn còn bọc trong giấy.
Cô ngẩn ngơ, không hiểu chuyện gì. Đúng lúc đó, chàng trai trước mặt bất ngờ cúi người, đầu anh tiến sát đến gần má cô, khoảng cách giữa đôi môi mỏng của anh và mặt cô chỉ còn chưa đến hai centimet.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt nửa cười nửa không, đen sẫm lấp lánh.
Hương thơm của thuốc lá, bạc hà và mùi hương nam tính đặc trưng của anh lập tức bao trùm lấy cô. Tim Hứa Tư Ý đập loạn nhịp, hai má vừa mới bớt đỏ lại nhanh chóng nóng bừng lên.
Cô theo phản xạ muốn ngả người ra sau để giữ khoảng cách với anh.
Vì quá căng thẳng, lòng bàn tay trắng nõn và mịn màng của cô toát mồ hôi, trơn trượt, gần như không thể nắm chặt viên kẹo. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Nhưng ngay khi ý nghĩ lùi lại vừa nhen nhóm trong đầu, cô chưa kịp hành động thì điều bất ngờ đã xảy ra—Cố Giang vươn tay ra, đỡ lấy phần hông của cô và nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên trong không trung.
“…”
Hai chân Hứa Tư Ý cách mặt đất một đoạn không nhỏ, cô không kịp chuẩn bị nên giật mình kinh hãi, theo bản năng, đôi tay nhỏ bé vội vàng vòng qua cổ anh, hai chân cũng theo quán tính quấn chặt lấy eo anh.
Trong chớp mắt, Hứa Tư Ý trông chẳng khác nào một chú gấu túi treo lủng lẳng trên người Cố Giang.
…Trời ơi.
Tư thế này quá khó và xấu hổ đến nỗi cô không dám tin nó có thật.
Quá sốc và ngượng ngùng, Hứa Tư Ý cảm thấy mặt mình như bốc lửa, đôi mắt tròn xoe, mở to hơn cả quả chuông đồng.
Cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại, thơm tho của cô nhẹ nhàng như không hề có trọng lượng. Cố Giang giữ chắc cô trong lòng, nhấc cô lên một chút, rồi nhướng mày, chế nhạo: “Em làm bằng kẹo bông à?”
Hứa Tư Ý đỏ mặt tía tai, gần như hét lên trong cơn xấu hổ: “Anh đang làm gì vậy? Buông em ra! Thả em xuống, mau thả em xuống…”
Cố Giang vẫn ôm cô trong lòng, cúi xuống nhìn cô, giọng nói hờ hững: “Muốn anh thả mà còn ôm chặt anh thế?”
Hứa Tư Ý đầu óc đang rối bời, nghe vậy liền sững lại, theo phản xạ buông hai tay đang ôm chặt cổ anh ra mà không suy nghĩ nhiều.
Cố Giang thấy vậy, nét mặt lập tức thay đổi, anh buột miệng chửi thầm, lo sợ cô ngã nên vội vàng dùng một cánh tay vòng qua eo nhỏ của cô, siết chặt hơn. Sau đó, anh xoay người, ép cô vào tường, tức đến mức bật cười: “Anh bảo em buông tay thì em buông thật à? Nghe lời thế? Thế tại sao anh muốn hôn em thì em lại bướng bỉnh không chịu?”
Câu chuyện đi một vòng, cuối cùng không ngờ lại quay trở về điểm ban đầu.
“Anh... thả em xuống,” Hứa Tư Ý nhẹ giọng nói.
Cố Giang chẳng thèm đáp lại.
“…” Với sự chênh lệch về sức mạnh giữa nam và nữ, Hứa Tư Ý với đôi tay nhỏ bé, chân yếu, gần như không có khả năng thoát khỏi vòng tay của Cố Giang. Cô đỏ bừng mặt, cơ thể bị treo lơ lửng, cảm giác hoàn toàn không an toàn. Cô cắn môi, đành đưa tay nắm lấy vạt áo T-shirt của Cố Giang trong sự bất lực.
Đột nhiên, Cố Giang gọi tên cô. Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng khi ba chữ đó thoát ra từ miệng anh, dường như chúng mang theo một sự dịu dàng không thể diễn tả được.
Toàn thân cô nóng bừng, cảm giác như cả ngón chân cũng đã đỏ lựng. Ngượng ngùng, cô khẽ đáp, giọng yếu ớt như tiếng muỗi kêu: “Vâng?”
Anh tiến sát lại gần khuôn mặt cô, giọng nói tùy tiện, vẫn giữ nguyên vẻ lơ đãng: “Thế giới này có nhiều mặt, bất cứ ai, bất cứ việc gì cũng không đơn giản chỉ là những gì ta nhìn thấy.”
“…” Hứa Tư Ý sững lại, đôi mắt ngước lên, chạm phải đôi mắt đen lấp lánh của anh.
Sự rực rỡ gần trong gang tấc.
“Cách chúng ta nhìn nhận một sự việc có thể chưa chạm tới được một phần vạn của nó, nhưng lại là một phần trăm con người chúng ta.” Anh nói nhẹ nhàng, “Em hiểu không?”
“Cách chúng ta nhìn nhận một sự việc có thể chưa chạm tới được một phần vạn của nó, nhưng lại là một phần trăm con người chúng ta…”
Hứa Tư Ý cố gắng suy nghĩ bằng bộ não đang mờ mịt của mình, môi khẽ mấp máy, không chắc chắn hỏi: “Ý anh là... ‘chúng ta như thế nào, thì sẽ nhìn thế giới theo cách như thế’?”
Anh cười: “Cũng không quá ngốc.”
Hứa Tư Ý im lặng một lúc, chậm rãi gật đầu, “... Em hiểu rồi.”
“Vì vậy, em cần biết rằng, trên thế giới này, người mà em có thể dựa vào không chỉ là chính mình.” Cố Giang nhìn cô chăm chú. “Hãy dựa vào anh. Từ giờ trở đi, trời có sập xuống thì anh sẽ gánh cho em.”
“…” Trong giây phút ấy, ánh mắt của Hứa Tư Ý thoáng lay động, cô không nói gì, bàn tay cầm viên kẹo siết chặt hơn. (truyennhabo.com) Trong không gian quá yên tĩnh của nhà xưởng, tiếng giấy gói kẹo bị bóp méo nhẹ nhàng vang lên.
Gió thổi lay động những chiếc lá, thời gian trôi qua êm đềm.
Đột nhiên, Cố Giang đưa mũi đến gần đôi môi hồng nhạt của cô, hít một hơi nhẹ, ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng. Anh khẽ nhếch môi, lơ đãng nói: “Viên kẹo anh vừa đưa cho em đâu rồi?”
Kẹo…
Hứa Tư Ý ngẩn ra một lúc, rồi sau đó mới phản ứng lại. Cô mở bàn tay trái, ngoan ngoãn đưa viên kẹo bạc hà nhăn nhúm do mình đã bóp chặt tới trước mặt anh: “Cái này à?”
Hai tay Cố Giang vẫn đang ôm cô, không thể thả ra được, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, lười biếng nâng cằm lên nhẹ nhàng: “Cho em mà, mở ra.”
“…” Hứa Tư Ý không hiểu, có chút ngơ ngác nhìn anh.
Anh nhướn mày: “Ăn đi.”
“Bây giờ à?”
“Ừ.”
“…” Được rồi. Cô chớp chớp mắt, rồi dùng cả hai tay bóc lớp giấy kẹo ra. Bên trong là một viên kẹo bạc hà màu xanh nhạt, tròn xoe, chỉ bằng ngón út.
Cô bỏ viên kẹo vào miệng.
Ngay lập tức, vị ngọt thanh và mát lạnh của bạc hà lan tỏa trên đầu lưỡi.
Dưới bóng nắng chập chờn, bên bức tường cũ kỹ của nhà máy sản xuất thuốc lá bỏ hoang, chàng trai đang bế cô gái trong tay, ép cô vào tường.
Trán anh nhẹ nhàng chạm vào trán cô, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì ngượng, hỏi: “Ngon không?”
Hứa Tư Ý khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Ừm.”
“Em có thích ăn kẹo không?”
“...Ừm.” Cô lại nhẹ nhàng gật đầu.
“Thế thì tốt.” Cố Giang khẽ nhếch môi cười, giọng nói trầm thấp đến khàn khàn: “Anh cũng thích.”
Lông mi của Hứa Tư Ý khẽ run lên, cô nhận ra điều gì đó. Sự ngạc nhiên và hoảng hốt lóe lên trong đôi mắt của cô, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không báo trước, Cố Giang cúi đầu, cắn lấy đôi môi mềm mại của cô. Cơ thể cô run lên trong vòng tay của anh, còn đôi mắt thì mở to kinh ngạc và ngượng ngùng. Anh nheo mắt lại, lưỡi bá đạo tách ra hai hàm răng trắng nhỏ như ngô non của cô.
Hứa Tư Ý cảm giác như cả người đang bốc cháy, đầu óc cô trống rỗng, hơi thở bị anh nuốt sạch sẽ.
Viên kẹo bạc hà đã bị anh lấy đi.
Nhưng dường như anh vẫn chưa thỏa mãn, lưỡi của anh ở trong miệng cô tuyên bố chủ quyền, quét sạch mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ điểm nào.
Không biết đã bao lâu trôi qua,
Khi Cố Giang cuối cùng cũng buông ra, Hứa Tư Ý đã như một con tôm vừa được hấp chín, ngơ ngác đứng đó. Đôi môi của cô ướt át, hồng mọng, cả miệng đều tê rần đến mức mất hết cảm giác.
“Tiểu 41.”
Anh gọi một tiếng, giọng nói sau nụ hôn nghe khàn đặc đầy quyến rũ. Anh khẽ nhắm mắt lại, đầu mũi nhẹ nhàng cọ qua môi cô: “Em đúng là biết cách hành hạ anh.”
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box