Em Trong Tim Tôi - Chapter 03

Em Trong Tim Tôi - Chapter 03

 Chương 3

Có bị nhận ra không nhỉ?

Cho đến khi buổi giao lưu kết thúc, Hứa Tư Ý vẫn liên tục băn khoăn về câu hỏi này. Vừa rồi, sau khi quay lưng lại, cô đã dùng hết sức lực như đang thi chạy 800 mét trong kỳ thi trung học để lao nhanh ra khỏi hiện trường, theo lý mà nói, Cố Giang chắc không nhìn thấy mặt cô.

Cùng lắm anh ta chỉ nhìn thấy bóng lưng mà thôi.

Liệu anh ta có thể nhận ra cô chỉ dựa vào bóng lưng không? Tất nhiên là không thể. Người ta là Chủ tịch Hội Sinh viên, bận rộn trăm công nghìn việc, có khi đã sớm quên mất một tân sinh viên nhỏ bé như cô rồi.

Sau khi tự an ủi mình bằng những suy nghĩ lộn xộn, tâm lý Hứa Tư Ý nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô hít sâu, lắc đầu để định thần lại, rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh, quay lại hội trường với dáng vẻ hết sức bình tĩnh.

Lúc này, người đang đứng trên bục phát biểu là một cô gái tóc ngắn mặc chiếc váy liền màu xanh đậm. Cô ấy không cầm theo bài phát biểu, nói chuyện một cách tự tin, hào sảng và chia sẻ năm điểm chính về cách “luyện thành học bá” với các đàn em.

Hứa Tư Ý thì thầm hỏi người bên cạnh, “Người này là người thứ mấy rồi?”

“Thứ bảy, tạ ơn trời, sắp xong rồi.” Tần Sương đáp với vẻ mệt mỏi như sắp ngủ gật. Cô quay đầu lại, nhìn Hứa Tư Ý một lượt rồi nhíu mày đầy nghi ngờ, “Sao mặt cậu đỏ thế?”

“……” Hình ảnh cơ bụng và hình xăm đường nhân ngư thoáng hiện lên trong đầu Hứa Tư Ý.

Cô ngượng ngùng ho khẽ một tiếng, rồi cười cười gượng gạo: “Trời nóng quá, ở trong này có chút ngột ngạt.”

Tần Sương giơ tay quạt quạt, cũng phàn nàn theo: “Đúng vậy, sắp tháng Chín rồi mà vẫn còn nóng thế này. Ngày mai bắt đầu huấn luyện quân sự,  Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com không biết sẽ ra sao đây...” Nói đến đây, cô bỗng nhiên đổi chủ đề: “Đúng rồi, Tư Ý, cậu có quen Cố Giang phải không?”

Hứa Tư Ý thoáng xuất hiện ba dấu chấm hỏi trong đầu.

Tần Sương cười tươi: “Bạn cùng phòng của mình cũng tham gia phỏng vấn vòng sơ tuyển của Ban Thư ký Hội Sinh viên, nói rằng các cậu đã chào hỏi nhau.” Giọng cô ngọt ngào: “Nghe nói cậu còn được vào vòng phỏng vấn thứ hai nữa, thật sự lợi hại đấy.”

“……” Nhìn gần mới phát hiện lớp trang điểm của cậu giống Vua sư tử quá…

Cô cười khan: “Cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt cả.”

Buổi giao lưu kết thúc, các tân sinh viên dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng và trợ giảng lần lượt rời khỏi trung tâm hoạt động. Vừa ra đến cửa, đội ngũ liền tan rã như cát chảy, từng nhóm nhỏ dựa theo phòng ký túc xá mà tụ họp lại với nhau. Đa phần vẫn còn đang bàn tán về người đầu tiên lên phát biểu trong buổi giao lưu trước đó.

Hứa Tư Ý liên tục nghe thấy cái tên “Cố Giang” vang lên nhiều lần, không khỏi cảm thán trong lòng về sức mạnh của nhan sắc. Ai ngờ vừa mới than thở xong, cô lại nghe thấy một câu nói có vẻ đăm chiêu vang lên bên cạnh: “Thật sự lợi hại.”

Người nói là Vương Hinh, cô bạn cùng phòng có đôi chân dài, quê gốc tại Diễm Thành, ba mẹ đều làm việc ở Sở Giáo dục, chuẩn mực của một thanh niên văn nghệ xuất thân từ gia đình có điều kiện.

Hứa Tư Ý tò mò hỏi: “Lợi hại gì cơ?”

Vương Hinh nhếch môi cười, không trả lời ngay, mà thay vào đó hỏi một câu không đầu không đuôi: “Cậu nghĩ một học sinh cá biệt thì nên làm thế nào để tẩy trắng?”

…Hả?

Trên cây ngơ ngác có quả ngơ ngác, dưới cây ngơ ngác là cậu và tớ.

Cậu bạn này đầu óc bay nhảy hơi quá rồi đó?

Hứa Tư Ý ngơ ngác lắc đầu.

Vương Hinh liếc nhìn cô một cách hờ hững: “Vừa rồi trên bục chẳng phải có một ví dụ sống động hay sao.”

“……”

——

Chuyện xảy ra trong buổi giao lưu hôm đó nhanh chóng bị Hứa Tư Ý quên sạch. Đợt huấn luyện quân sự đã chính thức bắt đầu. Ngay tối đầu tiên, Phó thư ký của Ban Thư ký đã gọi điện cho cô, dặn dò kỹ lưỡng, nhắc nhở cô tham gia vòng phỏng vấn thứ hai.

Sau khi xác nhận đi xác nhận lại rằng không có sự nhầm lẫn trong danh sách, Hứa Tư Ý vui vẻ đồng ý. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có thể vào vòng phỏng vấn tiếp theo, dù kết quả vòng sơ tuyển của cô không tốt lắm, cô nghĩ rằng đây có thể là do sự quan tâm đặc biệt của đàn chị Quế Hiểu Tĩnh dành cho mình.

May mắn hơn nữa, vị Chủ tịch đầy khí chất của vai phản diện đó không xuất hiện trong buổi phỏng vấn.

Năm ngày sau, vào một buổi chiều tối khi đợt huấn luyện quân sự đã đi được quá nửa chặng đường, bảng thông báo tại khu vực sinh viên đã dán lên danh sách các thành viên mới của từng ban trong Hội Sinh viên. Những dòng chữ màu đen trên nền bảng đỏ đã thu hút sự chú ý của vô số tân sinh viên mặc quân phục rằn ri đến xem.

Tên của Hứa Tư Ý được xếp ở hàng đầu tiên, vô cùng nổi bật.

“Hứa Tư Ý…” Có người nhớ ra cái tên này, trầm ngâm nói: “Chẳng phải cô ấy là người đã nói rất nhỏ trong buổi sơ tuyển sao? Vậy mà cũng được vào ư?”

"Trừ việc cô ấy xinh đẹp ra, cô ấy còn có ưu điểm gì nữa không?" Một tân sinh viên không trúng tuyển lên tiếng chua ngoa, "Chắc chắn là dựa vào quan hệ mà vào."

Cứ như vậy, giữa muôn vàn lời bàn tán và đồn đoán, đợt tuyển thành viên mới quy mô lớn cuối cùng cũng khép lại. Hứa Tư Ý chính thức trở thành một thành viên của Ban Thư ký Hội Sinh viên trường.

Năm nhất ngành Quản trị Kỹ thuật, ngoài hai môn chuyên ngành là Cơ học Kỹ thuật và Quản lý học, môn khó nhằn nhất chỉ có Toán cao cấp A, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o khối lượng bài vở cũng không quá nặng. Trong lớp của Hứa Tư Ý, rất nhiều bạn tham gia vào các tổ chức sinh viên. Các bạn học ưu tú thường đặt ra yêu cầu cao cho bản thân, ai cũng mong muốn nâng cao năng lực tổng hợp của mình thông qua công việc trong các tổ chức sinh viên.

Trong phòng ký túc xá của Hứa Tư Ý, cô tham gia Hội Sinh viên, Vương Hinh tham gia Liên hiệp Câu lạc bộ, Trương Địch Phi tham gia Đoàn Nghệ thuật trường, chỉ có Trần Hàm là không tham gia bất kỳ tổ chức nào.

Tối thứ Năm đầu tiên sau khi nhập học, sau giờ học môn Tình hình và Chính sách, Hứa Tư Ý đến phòng 1405 của Tòa nhà Giảng dạy số 1 để tham dự buổi họp đầu tiên của Ban Thư ký Hội Sinh viên.

Thư ký trưởng Quế Hiểu Tĩnh nở nụ cười rạng rỡ, trước tiên là phát biểu một bài chào mừng đầy xúc động, sau đó giới thiệu ngắn gọn về các tổ chức sinh viên phức tạp của trường C, cuối cùng là giải thích về chức năng của Ban Thư ký.

Hứa Tư Ý ngồi bên dưới cầm cuốn sổ ghi chú, sau một hồi ghi chép, cô thầm tổng kết: Hóa ra bộ phận của cô chính là nơi làm mọi việc vặt cho toàn trường.

"Tóm lại, nhiệm vụ của chúng ta là 'truyền đạt thông tin từ trên xuống và phản hồi thông tin từ dưới lên,' lấy việc bảo vệ lợi ích của sinh viên làm trung tâm, hỗ trợ Ban Chủ tịch hoàn thành mọi công việc." Quế Hiểu Tĩnh nói một cách rất chính thức, "Tên và số điện thoại của các Chủ tịch tôi đã viết lên bảng, mọi người ghi lại để tiện liên lạc."

Hứa Tư Ý ngẩng đầu nhìn lên bảng. Trên đó có một sơ đồ dạng cây, trên ngọn cây là hai chữ: Cố Giang, trong ngoặc đơn: Chủ tịch. Số điện thoại: XXXX.

Phía dưới là tên của bốn Phó chủ tịch.

Mọi người nhanh chóng lấy điện thoại ra, cẩn thận lưu lại số điện thoại với tâm trạng kính trọng.

Đến gần mười giờ, buổi họp kết thúc, mọi người nhanh chóng rời đi. Hứa Tư Ý đi sau cùng, khi sắp ra đến cửa lớp, Quế Hiểu Tĩnh gọi cô lại: "Tư Ý."

Hứa Tư Ý dừng bước, quay đầu mỉm cười: "Có chuyện gì vậy, chị?"

Quế Hiểu Tĩnh vẫn cười tươi, "Trường mình sắp tổ chức đêm hội chào đón tân sinh viên, phiền em về viết một bản kế hoạch chương trình nhé."

Cái gì cơ?

Kế hoạch chương trình? Đó là cái gì?

Khuôn mặt Hứa Tư Ý tràn đầy những dấu chấm hỏi.

Quế Hiểu Tĩnh dường như đã đoán được cô muốn nói gì, liền tốt bụng bổ sung: "Không sao nếu em chưa từng viết, chị sẽ gửi cho em một vài mẫu từ những năm trước để tham khảo." Cô dừng lại, giọng càng thêm nhẹ nhàng: "Làm phiền em rồi, cố gắng viết xong trước thứ Hai nhé."

Nghe vậy, Hứa Tư Ý im lặng vài giây, cuối cùng cũng chấp nhận: "Viết xong thì đưa thẳng cho chị à?"

"Không, là anh Giang cần, em đưa trực tiếp cho anh ấy là được."

Hứa Tư Ý: “……”

Cái người mà Quế Hiểu Tĩnh gọi là “anh Giang” ấy, không cần đoán, ngoài Chủ tịch Hội Sinh viên nổi tiếng khắp trường – Cố Giang, thì còn ai vào đây nữa.

Về đến ký túc xá, mở máy tính lên, Hứa Tư Ý phát hiện trong hòm thư đã có mấy bản kế hoạch tổ chức đêm hội chào tân sinh viên của các năm trước. Cô bất đắc dĩ mở file Word ra, bắt đầu gãi đầu gãi tai, suy nghĩ mãi, cố gắng "vắt óc" ra ý tưởng.

Sau ba ngày ròng rã, cuối cùng cô cũng hoàn thành một bản kế hoạch có phần vụng về.

Tối cuối tuần, Hứa Tư Ý ra tiệm tạp hóa trong khuôn viên trường để in bản kế hoạch. Sau đó, cô lẩm nhẩm ôn lại bản thảo đã chuẩn bị sẵn, rồi hít một hơi sâu, lấy điện thoại ra và bấm số.

Sau hai tiếng "tút tút", cuộc gọi được kết nối.

Giọng nói phát ra từ đầu dây bên kia lạnh nhạt và có chút lười biếng, chỉ một từ: “Alo.”

Hứa Tư Ý khựng lại một chút. Phải thừa nhận rằng, giọng nói của người này thật sự rất dễ nghe, trong trẻo nhưng pha chút khàn, giọng trầm ấm khiến cô không thể nào quên.

Cô âm thầm hít thở sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh và tự tin: “Chào anh Cố Giang, em là Hứa Tư Ý, là nhân viên mới của Ban Thư ký. Chị Quế Hiểu Tĩnh nhờ em viết một bản kế hoạch cho đêm hội chào tân sinh viên và bảo đưa cho anh. Em đã viết xong rồi, em có thể...”

Cô chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã cắt ngang với vẻ thiếu kiên nhẫn: “Ở đâu?”

“... Ý anh là em à?” Hứa Tư Ý quay người lại, ngước lên nhìn tấm biển của tiệm tạp hóa trong trường, rồi đọc to: “Siêu thị Nam, trường C.”

“Đợi đấy.”

Ngay sau đó, cuộc gọi lập tức bị ngắt.

Tiệm tạp hóa sáng rực dưới ánh đèn huỳnh quang trắng, khoảng đất nhỏ bên ngoài cũng được thắp sáng. Hứa Tư Ý đứng trong vầng sáng ấy, cẩn thận mở bản kế hoạch ra kiểm tra xem có lỗi chính tả hay ngữ pháp gì không. Cô xem qua một lượt.

Ừm, kiểm tra lại lần nữa.

Sau khi kiểm tra ba lần, Hứa Tư Ý gấp lại bản kế hoạch và xoay xoay cái cổ mỏi nhừ của mình. Ai ngờ khi cô quay đầu lại, liền ngẩn người.

Phía bên trái của tiệm tạp hóa, trong một góc khuất ánh sáng, một bóng dáng đang tựa lưng vào tường. Người đó mặc áo sơ mi và quần dài, --Truyện Nhà Bơ -- cao ráo và vạm vỡ. Gương mặt anh ta không biểu lộ nhiều cảm xúc, đôi mắt đen láy khó lường, không biết đã nhìn cô bao lâu.

Hứa Tư Ý lấy lại bình tĩnh, bước tới gần, cố gắng tỏ ra tự nhiên và mỉm cười chào: “Chào anh, anh Cố.”

Cố Giang lướt mắt qua tay cô: “Viết xong chưa?”

“Dạ.” Hứa Tư Ý hai tay nắm chặt bản kế hoạch, do dự một chút, rồi khẽ hắng giọng nói: “Em chưa từng viết kế hoạch bao giờ, nên có lẽ vẫn còn nhiều chỗ chưa ổn. Anh xem qua... có gì cần sửa thì em sẽ sửa lại.”

Anh không trả lời, chỉ lặng lẽ cúi xuống, từ tốn xé gói thuốc vừa mua.

Hứa Tư Ý đứng đó, lòng đầy thấp thỏm.

Vài giây sau, Cố Giang tiện tay vứt miếng giấy gói trong suốt vào thùng rác, rồi quay đầu lại, liếc nhìn cô một cái, khẽ hất cằm ra hiệu: “Lại đây.”

“?” Cô không hiểu gì cả, ôm chặt bản kế hoạch trong tay, chậm rãi di chuyển về phía anh như một con ốc sên.

Khi đứng trước mặt anh.

… Thật là cao. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Đứng gần, cảm giác áp lực vô cùng mãnh liệt.

Hứa Tư Ý cố gắng giữ bình tĩnh, hai tay đưa bản kế hoạch lên trước mặt Cố Giang, “Anh…” Sao giọng cô lại run rẩy thế này? Cô vội vàng ho khan, cố gắng chỉnh giọng cao hơn: “Anh xem qua nhé.”

Cố Giang cúi đầu nhìn cô một lúc, rồi chầm chậm bước về phía trước.

Không khí xung quanh tràn ngập mùi hương thuốc lá nhẹ nhàng và chút khí chất lạ lẫm từ anh, khiến Hứa Tư Ý như bị bao trùm trong cái bóng của anh. Ánh mắt cô thoáng dao động, theo bản năng lùi lại, nhưng không còn đường lui, lưng cô lập tức chạm vào bức tường phía sau.

… Có gì thì nói chuyện đàng hoàng, làm gì mà căng thẳng thế này…

Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn, từng nhịp rõ ràng vang vọng trong ngực.

Hứa Tư Ý càng hoảng, chút đỏ ửng không kiểm soát được đã lan lên má cô.

Khoảng cách giữa hai người quá lớn, Cố Giang phải cúi xuống, tiến lại gần cô hơn. Giọng điệu của anh lười biếng, nhưng lại toát lên một sự xâm lược vô hình: “Hôm đó, có phải là cô không?”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box