Chương 144:
“Tiểu Lâu, muộn rồi sao còn chưa nghỉ ngơi?”
Một âm thanh đột nhiên xen vào, Tiểu Điệp sững sờ xoay người lại, mắt thấy một nam tử bước ra từ ánh trăng, nàng không khỏi kinh hãi.
Ban đầu khi chưa nhìn rõ còn tưởng là gian tặc, nhưng thấy khí độ thong dong và biểu hiện tự tại, dung mạo phi phàm, dù thế nào cũng không thể nghĩ đó là tặc được.
Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nhìn hắn, trên mặt không cười nhưng môi lại nhẹ nhàng vung lên: “Từ khi nào mà vương phủ trở thành hậu hoa viên của huynh, không cho người thông báo một tiếng đã xông vào.”
Độc Cô Liên Thành cười khẽ, biểu hiện nhẹ nhàng như nước: “Phu thê chưa cưới không được gặp mặt, cho dù ta thông báo Vương phi cũng không cho ta vào, cho nên không thể làm gì khác hơn là lén lút… Hiếm khi làm gian tặc một lần, cảm giác này cũng không tệ lắm.”
Giang Tiểu Lâu nghe thấy bốn chữ phu thê chưa cưới, làm như hơi ngẩn người, cái ngẩn người này như trong nháy mắt nhưng cũng giống như thật lâu, đợi khi nàng tỉnh táo lại thì dặn dò: “Rót cho Thuần Thân Vương một ly trà.”
“Dạ, tiểu thư.”
Tiểu Điệp đã lau khô nước mắt, xoay người rời đi. Độc Cô Liên Thành nhìn theo bóng lưng nàng, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Sở Hán đã quyết định rời kinh thành.”
Quả nhiên là vì việc này, Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Ta biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này, chỉ là… huynh đích thân đến, là sợ ta không chịu thả huynh ấy đi?”
“Nàng sẽ tìm đủ cách giữ hắn lại.” Ánh mắt Độc Cô Liên Thành vô cùng sáng sủa, trên môi hiện lên nụ cười nhạt: “Có thể sẽ không tiếc bất cứ giá nào.”
Các người thật hiểu ta… Giang Tiểu Lâu muốn cười, nhưng lại nghiêm mặt nói: “Không, lần này sẽ không. Sở Hán không thích hợp ở lại kinh thành, cũng không thích hợp sống ở Khánh Vương phủ. Huynh ấy quá đơn thuần, suy nghĩ quá đơn giản, trong mắt huynh ấy chỉ có người tốt, người xấu, còn không vừa mắt những thủ đoạn của ta, người như vậy còn sống ở kinh thành sẽ rất nguy hiểm, huống chi…”
Độc Cô Liên Thành hơi cười, ánh mắt như tỏa ánh hào quang: “Chỉ cần nàng gả vào Thuần Thân Vương phủ thì sẽ không cần hắn bảo vệ nữa.”
Hô hấp của Giang Tiểu Lâu hơi dừng lại, đây rõ ràng là một câu rất bình thường, nàng lại thấy trái tim mình nhảy lên.
Gương mặt hắn vẫn yên tĩnh như ngày thường, ý cười bên môi rất ôn nhu, đôi mắt không chớp mà nhìn nàng. Trong nháy mắt nàng, nàng mơ hồ cảm thấy trong ánh mắt kia có một cảm giác ấm áp không tên.
Đó có thể coi là một loại tình cảm ấm áp.
Trong lòng nàng chợt có nghi hoặc, rồi lại cảm thấy mình đã đa nghi. Xưa nay Độc Cô Liên Thành không có thái độ chấp nhất cuồng nhiệt với chuyện gì, hắn mãi mãi ôn hòa như vậy, yên tĩnh như vậy, gia tài bạc triệu của Tạ gia, hoàng quyền chí cao vô thường, tất cả hắn đều không để vào mắt. Thế gian này có thứ có thể khiến hắn thay đổi sắc mặt sao? Giang Tiểu Lâu rất hoài nghi.
“Chuyện của Tạ Ỷ Chu… chắc huynh đã biết hết rồi.” Có lẽ là muốn đánh vỡ bầu không khí ám muội này, Giang Tiểu Lâu mở miệng trước.
Độc Cô Liên Thành hiểu rõ cảm giác của nàng, cũng không vạch trần: “Phải, Tạ Nguyệt đã tới Thuần Thân Vương phủ.”
Tạ Ỷ Chu vốn không giỏi làm ăn, lại ỷ vào tài sản khổng lồ của Tạ gia mà tùy ý đầu tư, chưa tới nửa năm đã thua lỗ mười mấy vạn lượng bạc. Trong tình hình này lẽ ra hắn phải dừng lại, ai ngờ càng làm càng trầm trọng, càng cố tình làm sai. Vì không còn tấm bia Tạ Liên Thành đỡ đạn, Tạ gia phú quý ngập trời lập tức trở thành miếng thịt bị đàn sói nhìn chằm chằm, những kẻ có âm mưu dụ dỗ Tạ Ỷ Chu đi đánh bạc, cho dù là người khôn khéo nhưng hắn cũng đã rơi vào cái động không đáy không thể bò lên được, thua hết tiền bạc không nói, ngay cả điền trang cửa hàng của Tạ gia cũng thua hết một nửa, khi chủ nợ đến nhà đòi tiền Vương di nương mới biết chuyện này, nhất thời nổi trận lôi đình, nghiêm khắc trách cứ Tạ Ỷ Chu một trận. Tạ Ỷ Chu biết mình bị lừa nhưng vẫn không chịu dừng tay, lại lao đầu vào sòng bạc. Xưa nay quan và cướp là một nhà, hắn lập tức rơi vào nhà lao Kinh triệu doãn. Vương di nương khóc lóc cầu xin đến phủ Thuần Thân Vương, cuối cùng Độc Cô Liên Thành cũng giúp đỡ hắn, nhưng đáng tiếc chính là Tạ Ỷ Chu thua hết gia tài nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng, vừa thả ra vài ngày lại đánh chết một tên quản sự chuyên lo việc trong cửa hàng. Dưới sự sắp đặt của người khác, Tạ Ỷ Chu bị phán lưu đày Khang Châu, toàn bộ gia sản sung công. Vương di nương ngày đêm khóc lóc, dùng hết tiền bạc cũng không làm được gì, bất đắc dĩ đành để Tạ Nguyệt đến cầu xin. Nhưng mà lần này Độc Cô Liên Thành không muốn nhìn thấy họ nữa.
Một người làm sai, cho một cơ hội đó là nhân tình, nhưng Độc Cô Liên Thành không thể chịu trách nhiệm cả đời Tạ Ỷ Chu được, từ chém đầu đổi thành lưu đày đã là sự khoang dung to lớn nhất rồi. Tạ Nguyệt khóc lóc hai ngày ở Thuần Thân Vương phủ, đầu tiên là cầu xin sau đó là nhục nhã, bất đắc dĩ Độc Cô Liên Thành phải xuất hiện, nhưng từ đầu tới cuối hắn đều thờ ơ không động lòng. Sớm có người không vừa mắt, trục xuất đứa con nuôi của Tạ gia ra khỏi nhà, hành vi đúng là qua cầu rút ván, Tạ Nguyệt tự biết không còn mặt mũi nào van xin nên phải quay trở về, ai ngờ có rất nhiều chủ nợ đến trước cửa đòi nợ, quậy cho Tạ gia trời long đất lở, những cây trúc quý báu, hòn giả sơn, thậm chí hoa trong vườn… tất cả đều bị mang đi. Khi Tạ Nguyệt quay về mới biết Vương di nương đã bị người ta bán đi, Tạ Nhu Tạ Hương cũng bị chủ nợ bắt mất, Tạ Xuân thì không biết tung tích. Nàng hoảng sợ trốn ở hiệu thuốc của Phó Triêu Tuyên, đến nay vẫn làm con rùa rụt cổ không dám gặp ai.
Giang Tiểu Lâu hỏi trực tiếp vấn đề mình muốn biết: “Ngũ tiểu thư đi đâu?” Nàng vẫn cảm thấy Tạ Xuân là cô nương tốt, cho nên cố ý phái người đi đón, ai ngờ khi đến nơi thì Tạ gia đã vườn không nhà trống.
‘Tính tình con bé xưa nay nghịch ngợm, không thích hợp cuộc sống ở kinh thành, Tam đệ đã đưa muội ấy đi, có lẽ là lang bạt giang hồ… lại khiến muội ấy vui vẻ hơn.” Độc Cô Liên Thành suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười trả lời.
Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nhìn Độc Cô Liên Thành, trong lòng đột nhiên hiện lên một ý nghĩ kỳ lạ.
Giống như hắn đã sớm biết sẽ xả ra chuyện gì, cho nên đã có biện pháp phòng bị từ trước. Tốc độ của mình đã nhanh rồi, nhưng vẫn đi sau hắn một bước.
“Tâm địa Phó đại phu rất tốt, sẽ chăm sóc Tạ Nguyệt đàng hoàng.” Ý cười bên môi Độc Cô Liên Thành rất cạn.
“Nhưng Phó đại phu đã định thân rồi, đại tiểu thư đi đến đó…thì có thân phận thế nào?” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhướng mày.
Phó Triêu Tuyên chần chừ lâu như vậy, cuối cùng cũng không thể tránh được hôn ước do mẫu thân định ra. Mẹ của hắn đã vừa ý một vị Vinh tiểu thư, tổ tiên nhà này đã từng có ba vị Ngự Sử một vị học sĩ, chỉ là ở triều này không có nhân vật xuất chúng, dần dần sa sút. Vị tiểu thư này từ nhỏ có cuộc sống giàu sang sung túc, không chỉ dung mạo mỹ lệ, cử chỉ đoan trang, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, là tài nữ trăm người chọn một. Nữ tử như vậy vốn không thể nhìn trúng một vị đại phu bình thường, nhưng tổ phụ nàng từng được Phó Triêu Tuyên chữa bệnh, đã quyết định gả cháu gái mình cho hắn. Phó Triêu Tuyên mãi phản kháng mà không có kết quả, phái người đưa cho Giang Tiểu Lâu một cây quạt trống không, Giang Tiểu Lâu đoán được dụng ý của hắn, cuối cùng hoàn trả lại nguyên trạng, trên mặt quạt không đề chữ nào. Phó Triêu Tuyên hiểu ý của nàng, cuối cùng nản lòng thoái chí, miễn cưỡng đồng ý cuộc hôn nhân này.
Cái gọi là tình yêu, cái gọi là chờ đợi, bất quá chính là vấn đề thời gian. Giang Tiểu Lâu từ lâu đã dự đoán được kết quả này, mặc dù Phó Triêu Tuyên miễn cưỡng chống đỡ, cuối cùng vẫn sẽ phải cúi đầu chịu thua mẫu thân của mình.
Giữa mẫu thân và người mình yêu thương, hắn nhất định sẽ chọn người phía trước, cho dù đau khổ này cứ như đâm nát tim gan.
“Thân phận… ta nghĩ Phó lão phu nhân sẽ không chấp nhận nàng, nhưng tâm địa Phó đại phu rất mềm, có lẽ sẽ không thể từ chối.” Nụ cười của Độc Cô Liên Thành rất ôn hòa, đáy mắt toát ra biểu hiện suy tư.
Phải rồi, Phó Triêu Tuyên bị Tạ Nguyệt quấn lấy, cuối cùng không đành lòng nhẫn tâm từ chối, sau này sẽ gây ra phiền toái lớn. Ánh mắt Giang Tiểu Lâu dừng lại thật lâu trên mặt hắn, tỏ vẻ hiểu rõ.
“Hôm nay huynh đến đây là vì những chuyện này?” Nàng cố nhịn, cuối cùng không nhịn được mà hỏi.
Đôi mắt như hồ sâu của hắn nhẹ nhàng lay động, trong đôi mắt như có hào quang tỏa sáng, phức tạp khiến người ta không thể nhìn rõ.
“Không vì gì cả, chỉ là muốn gặp nàng một chút.”
Giang Tiểu Lâu cảm thấy hơi ngạc nhiên, chỉ im lặng mà nhìn đối phương.
Trong bóng tối, đôi mắt của nàng lấp lánh, dường như có một chút ôn nhu.
Tiểu Điệp bước nhanh đến dâng trà, khi quay lại thì chỉ thấy một mình Giang Tiểu Lâu đứng đó, không khỏi mờ mịt nói: “Tiểu thư, Thuần Thân Vương đâu?”
Giang Tiểu Lâu chỉ hơi cười cười: “Đi rồi.”
“Sao? Đi rồi?” Tiểu Điệp kinh ngạc nhìn bóng đêm mịt mờ, chờ đến khi tỉnh táo lại thì Giang Tiểu Lâu cũng đã đi vào phòng. Nàng không khỏi tràn đầy ngờ vực, rốt cuộc hôm nay Thuần Thân Vương đến đây làm gì?
Sáng hôm sau, Thuần Thân Vương phủ liền phái người đưa sính lễ đến, Khánh Vương phi dặn dò người làm đưa tất cả vào nhà, từng cái rương được mở ra, bên trong là châu báu, bảo thạch, mã não, trân châu, phỉ thúy, vàng bạc, tất cả mọi người đều cảm thấy chóng váng lóa mắt vì số trang sức này.
Khánh Vương phi nâng lên một cái vòng tay phủ thúy, không nỡ buông xuống mà nói: “Cái này còn muốn tốt hơn cái mà Hoàng hậu nương nương ban thưởng, đúng là bảo bối giá trị liên thành. Trong lúc gấp gáp mà Độc Cô Liên Thành cũng chuẩn bị được mớ bảo vật này, đúng là có lòng…”
Giang Tiểu Lâu chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, những châu báu này đều là vật quý giá, tuyệt đối không thể chuẩn bị đủ trong một sớm một chiều, hắn lại có thể chuẩn bị được đầy đủ, từ khi hôn kỳ được công bố đến nay cũng chỉ mới một tháng, cứ như hắn đã biết trước sẽ chuẩn bị cưới vợ vậy. Không, không đúng, những châu báu này đều là kiểu dáng nàng yêu thích, ngay cả màu sắc cũng vậy, không khác biệt so với những gì nàng mong muốn, thật kỳ quái, lẽ nào từ lâu hắn đã đoán được nàng sẽ gả cho hắn sao?
Nàng lắc lắc đầu, mơ hồ có một cảm giác không hiểu và hoang đường. Nàng chưa hề nghĩ tới chuyện thành thân, xưa nay chưa từng có, mục đích ở lại kinh thành chẳng qua là vì báo thù, sao Độc Cô Liên Thành lại có thể chắc chắn như vậy?
Nghĩ thế nào cũng thấy rất kỳ quái…
Mắt Giang Tiểu Lâu hơi cong lên, đáy mắt không có sự hồn nhiên và linh động mà những cô nương tuổi này hay có, ngược lại có rất nhiều sự thâm trầm và yên tĩnh, khóe miệng Giang Tiểu Lâu hơi cong lên, toát ra ba phần ôn nhu mỹ lệ.
Nụ cười này rơi vào trong mắt Khánh Vương phi, trái tim bà cũng lay động một chút: “Tiểu Lâu, có phải con còn lo lắng Hoàng hậu nương nương?”
“Mẫu thân, nương nương sẽ không can thiệp vào hôn sự của con, người không cần lo lắng.”
“Đã như vậy sao con lại không vui? Đã sắp đến hôn kỳ rồi, con nên làm một tân nương vui vẻ mới đúng.”
Giang Tiểu Lâu khẽ cúi mắt: “Con không vui, vì còn một vấn đề vẫn chưa có câu trả lời.”
“Vấn đề gì?”
Giang Tiểu Lâu tùy ý ném cái mũ trân châu sang một bên, khi xoay người lại gương mặt đã có thêm một nụ cười sáng lạn: “Mẫu thân yên tâm, con nhất định sẽ có được câu trả lời cho mình.”
Đến hôn lễ, toàn bộ nghi thức được sắp xếp rất long trọng. Bởi vì đây không chỉ là quận chúa xuất giá, mà còn là đại hôn của thân vương, được Hoàng đế tự mình sắc phong, tiếng chiên trống, tiếng pháo, tiếng cười đùa, cơ hồ kinh động toàn bộ kinh thành. Giang Tiểu Lâu ngồi trên hỉ kiệu đi đến phủ Thuần Thân Vương, Tiểu Điệp và hỉ nương ở hai bên trái phải đỡ nàng hoàn thành nghi thức bái đường. Sau khi tiến vào tân phòng, hỉ nương tiếp nhận lấy hỉ quả (những thứ trái cây mang ý nghĩa may mắn) nàng vẫn cầm trong tay, sắp đặt lên giường, sau đó đỡ nàng ngồi xuống giữa giường. Từ đầu tới cuối, lần đầu tiên Giang Tiểu Lâu cảm nhận được cái gì gọi là rườm rà, bên tai vang đầy âm thanh huyên náo cười đùa, thỉnh thoảng có người còn cố sờ vào tay áo hay gấu váy của nàng, như muốn được dính chút hỉ khí.
Cánh cửa phòng cừa đóng lại, tất cả âm thanh huyên náo đều được đẩy lùi ra ngoài, bên trong phòng, một đôi nến long phụng đang cháy rực rỡ, ánh nến vui vẻ nhảy nhót, biến cả gian phòng thành một màn đỏ nhàn nhạt. Giang Tiểu Lâu một mình ngồi dưới tấm rèm lụa đỏ, lẳng lặng chờ đợi. Cuối cùng, nàng nghe được tiếng bước chân rất nhẹ, trong lòng đột nhiên cảm thấy sốt sắng, hô hấp cũng không tự chủ được mà ngừng lại.
Độc Cô Liên Thành đi đến cạnh nàng, không biết vì sao lại chủ động dùng tay vén khăn hỉ, hỉ nương ôi chao một tiếng, vội vàng đưa một cái cây dài làm bằng ngọc qua. Độc Cô Liên Thành hít sâu một hơi, cầm cây vén khăn lên.
Ngay thời khắc khăn được xốc lên, Giang Tiểu Lâu lập tức tỉnh táo lại từ tgrong suy nghĩ của mình, trên mặt lại hiện lên nụ cười dịu dàng thường thấy.
Diễm lệ lóa mắt, chói lọi bức người, từ ngữ như vậy tựa hồ cũng quá nông cạn, khuôn sáo, bất kỳ ngôn ngữ nào cũng không thể hình dung được vẻ đẹp này.
Độc Cô Liên Thành nhìn nàng thật lâu, dặn dò người của cả hai bên: “Lui ra hết đi.”
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, dồn dập che miệng cười trộn, từng người nối đuôi đi ra ngoài, chỉ còn Tiểu Điệp đứng yên tại chỗ, nàng không biết có nên ở lại không, tiểu thư có cần nàng hầu hạ hay không. Độc Cô Liên Thành nhìn nàng một cái, Tiểu Điệp lập tức hiểu được, nhất thời đỏ mặt tới mang tai: “Nô tì cũng lui ra.” Nói xong, nàng xách váy chạy thật nhanh ra ngoài, còn không quên nhẹ nhàng đóng của lại.
Tiếng cười nói ngoài cửa cũng dần dần yên ắng, sau khi trải qua một ngày dằn vặt, toàn bộ Thuần Thân Vương phủ lại rơi vào yên tĩnh.
Ánh nến mông lung chiếu soi tất cả, tạo nên một tầng bóng mờ mờ. Độc Cô Liên Thành hơi cong khóe môi, nụ cười nhẹ nhàng của hắn khiến tâm tình Giang Tiểu Lâu bình phục rất nhiều. Nam tử trước mắt nho nhã hữu lễ, trầm ổn kín đáo, không có một chút nào hư hỏng, làm việc rất có nguyên tắc, hiếu thuận nhưng không một mực nghe lời trưởng bối, bất kể là đối với gia sản của Tạ gia hay đối với những kẻ cực phẩm nhà họ Tạ, xưa nay đều nói một không hai, không có bất kỳ người nào có thể làm trái ý của hắn.
Nếu không phải trong lòng nàng vẫn còn tồn tại nghi vấn, thì hắn là một người rất thích hợp làm phu quân.
“Ta sẽ tháo trang sức trên tóc trước.” Cuối cùng nàng cũng mở miệng, nếu không nói câu này, nàng thật sự không biết phải dùng cách nào mới thoát khỏi đôi mắt ôn nhu của hắn.
Giang Tiểu Lâu ngồi trước gương đồng, từ từ gỡ xuống cây trâm, lập tức mái tóc óng mượt như thác đổ xuống.
Mỹ nhân trong gương, vẫn mi thanh mục túc như trước, ánh mắt càng có thêm ba phần nhu hòa so với ngày thường.
Độc Cô Liên Thành đi tới bên người nàng, Giang Tiểu Lâu quay đầu lại, hắn hơi cúi thấp người, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt của nàng vẫn rất trong suốt, cứ như chưa từng chịu bất cứ tổn thương nào. Độc Cô Liên Thành biết, nàng không hề cứng cỏi như mình, nội tâm nàng đầy vết thương, hắn đưa tay ra nhẹ nhàng xoa mái tóc nàng, động tác cực kỳ ôn nhu.
Thân thể Giang Tiểu Lâu nhẹ run lên, hắn bỗng nhiên kề sát môi vào trán nàng, hôn khẽ một cái.
Hắn hôn rất nhẹ, rất êm, như là chạm vào một món bảo vật dễ dàng bị hư hỏng, vừa giống như người đang chết khát trong sa mạc gặp được dòng nước ngọt. Cảm giác này thật khó hình dung, trái tim của nàng lại nhẹ nhàng rung động một chút.
“Ta biết, nàng nhất định có nhiều điều muốn hỏi ta.”
Giữa gian phòng yên tĩnh, tiếng nói của hắn đặc biệt mát mẻ, mang theo sự ôn nhu nhàn nhạt, khiến Giang Tiểu Lâu cảm thấy tim mình như đập sai nhịp.
Nàng nhìn hắn, hàng mi dài nhúc nhích một chút: “Huynh biết ta có chuyện muốn hỏi?”
“Phải, từ ngày được tứ hôn kia nàng đã muốn hỏi rồi.”
Độc Cô Liên Thành lẳng lặng nhìn Giang Tiểu Lâu, như có chút si mê, bất kể nhìn nàng bao nhiêu lần, trong lòng hắn đều dâng lên một cảm giác yêu thương không thể kềm chế. Cho dù là nhắm mắt lại, hắn cũng có thể miêu tả nàng từng chút một, nhưng bất kể thế nào hắn cũng không thể để cho nàng phát hiện bí mật này.
“Phải, ta muốn hỏi, tại sao là ta?”
Câu hỏi này nghe ra không đầu không đuôi, nhưng Độc Cô Liên Thành vừa nghe đã hiểu, hắn thở dài nói: “Phải, tại sao lại là nàng.”
Có lúc, hắn không ngừng tự hỏi mình, gặp bao nhiêu mỹ nhân như vậy, ôn nhu thanh lệ, xinh đẹp tài năng, tại sao chỉ đặc biệt để ý đến nàng. Nói về dung mạo, nàng không phải đẹp nhất, nói về tâm địa, nàng cũng không phải người lương thiện, nói về tình cảm, nàng gần như là tự khóa kín mình. Nhưng hắn chỉ để ý đến ngàng, thậm chí chỉ nhìn thấy nàng trong ngàn vạn người.
Nếu như tình cảm có thể giải thích vậy thì từ lâu hắn đã có lời giải đáp cho bản thân mình. Nhưng tình cảm là như vậy đó, cho dù hắn có cái đầu thông minh nhất thiên hạ cũng vĩnh viễn nghi hoặc, mờ mịt, không biết làm sao.
Hắn chú ý tới nàng từ khi nào?
Nghĩ tới nghĩ lui hắn mới phát hiện, hay là từ lần đầu tiên gặp nàng, khi đó nàng cả người đầy máu nằm dưới đất, đôi mắt lại còn sáng hơn sao trên trời, hay là ở lần thứ hai gặp lại ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, nàng biến hóa xinh đẹp uyển chuyển nhảy múa…Không, có thể đều không phải.
Giang Tiểu Lâu đang chờ hắn trả lời, không ngờ lại bị hắm ôm lấy, nàng nhất thời có chút căng thẳng, bắt lấy tay Độc Cô Liên Thành, cây trâm lưu ly bát bảo trong tay cũng rơi xuống đất. Hắn cũng mặc một bộ hỷ phục màu đỏ tực, tơ lụa mềm mại khiến lòng người sinh ra cảm giác khác lạ, đặc biệt thoải mái, cũng như hắn luôn khiến cho lòng người sinh ra cảm giác thong dong thanh nhã.
Giang Tiểu Lâu mơ hồ đoán được hắn muốn làm gì, trong nháy mắt cả trái tim như bị treo lên, hai gò má cũng đỏ ửng.
“Ta tự đi được.”
Ngay khi nàng còn chưa nói hết câu, hắn cũng đã đưa nàng đặt lên gường.
Lập tức, một cái mền gấm nhẹ nhàng che ở trên người nàng, Độc Cô Liên Thành mỉm cười nói: “Không còn sớm nữa, ta sẽ không trả lời câu hỏi của nàng, đợi đến khi nào nàng hiểu rõ thì sẽ tự hiểu thôi.”
Thông thường Giang Tiểu Lâu đều mang bộ dạng bình lặng như nước, đoan trang, thanh nhã, cao quý, còn có một loại kiêu ngạo rụt rè xuất phát từ nội tâm, giờ khắc này không hiểu vì sao, chỉ nghi hoặc nhìn hắn, đôi mắt đen óng không chớp một cái, rất có sức mê hoặc.
“Ta chỉ muốn nàng biết, cưới nàng không chỉ vì né tránh nương nương ban hôn. Ta rất tự hào vì nàng có thể đồng ý hôn sự này. Nhưng đồng thời ta cũng rất xin lỗi vì bắt nàng phải đồng ý trong hoàn cảnh đó. Ta cảm giác mình quá ích kỷ, để nàng gánh chịu cơn giận của Hoàng hậu, sau này có thể còn đối mặt với rất nhiều vấn đề, những vấn đề này đổi lại là người khác sẽ không biết làm sao giải quyết. Có thể nàng sẽ không chịu được, vì nàng không chuẩn bị được tâm lý để đối mặt, nhưng mà Tiểu Lâu, ta rất vui, vì nàng không từ chối ta. Nàng biết mà đúng không, ta thật sự rất vui.”
Tay của hắn đắp mền cho nàng, ngón tay dường như vô tình lướt qua gò má nàng, đầu ngón tay vô cùng ấm áp, mang theo một loại nhiệt độ xuyên thấu lòng người.
Giang Tiểu Lâu nghe được lời nói này, hầu như chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm của đối phương. Trong mắt của hắn có thâm tình, ôn nhu, có tất cả khiến nàng mê hoặc.
“Nàng là nữ chủ nhân của vương phủ này, Tiểu Lâu.”
Giang Tiểu Lâu không tự chủ được mà choáng váng, hắn chỉ nhẹ nhàng che mắt nàng lại, đứng lên nói: “Không còn sớm nữa, nàng nghỉ ngơi đi.”
Có một chớp mắt Giang Tiểu Lâu cho rằng hắn sẽ ở lại, nhưng mà hắn chỉ để lại một cái hôn giữa trán nàng, một đường trượt dài xuống mũi, đến khi chạm vào môi thì đôi mắt Độc Cô Liên Thành như đang tỏa ra một ánh sáng rực rỡ, khiến người ta không tự chủ được mà chìm đắm trong đó. Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chờ đợi cái hôn kia, nhưng hắn chỉ mím môi, hơi cười, ngón tay thon dài chầm chậm lướt qua mũi của nàng.
Động tác này cực kỳ thân mật, phảng phất như là đang yêu thương một đứa bé.
“Ngủ đi.”
Nói xong, hắn đi ra ngoài.
Giang Tiểu Lâu cảm giác được mùi hương nhà nhạt theo hắn rời đi, theo bản nắng mở mắt ra nhìn theo: “Huynh…”
Độc Cô Liên Thành đứng lại, Giang Tiểu Lâu nhất thời hận không thể tự cắn lưỡi mình, nếu hắn phải đi có nghĩa là hắn sẽ không ngủ lại, tại sao mình còn lên tiếng hỏi? Không phải nàng đang lo lắng sao, cớ gì lại mở miệng? Lời này đột nhiên phát ra, giống như nàng cảm thấy vô cùng mất mát khi hắn không cùng chung chăn gối với mình.
Độc Cô Liên Thành xoay người lại, thản nhiên nhìn bộ dáng phức tạp của Giang Tiểu Lâu, hắn ngẩn ra rồi nở nụ cười, giờ khắc này e là chính nàng không hiểu trong lòng mình đang nghĩ gì. Trên mặt hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi nhìn nàng, hồi lâu mới mở miệng nói: “Tiểu Lâu, có phải nàng hy vọng ta ở lại?”
Đầu óc Giang Tiểu Lâu lập tức xẹt qua một ý nghĩ, tự tìm một lý do phù hợp cho mình, nhẹ giọng nói: “Đây là tân phòng, nếu huynh không ngủ ở đây thì người khác sẽ nghĩ sao…”
Độc Cô Liên Thành nhìn thấy gương mặt nàng, yên tĩnh, ôn nhu, không nhìn ra chút nào che giấu hoặc đang nói dối, nhưng hắn biết, giờ khắc này trong lòng Giang Tiểu Lâu nhất định không bình tĩnh, nàng lại là người rất giỏi che giấu tâm tình của mình, chắc chắn không để bất kỳ ai nhìn ra trong lòng mình đang nghĩ gì.
Ánh mắt của hắn lập tức mang theo ý cười sâu sắc, sau đó hắn chậm rãi thở ra một hơi, bộ dáng vô cùng lười biếng.
“Nếu là vậy, thì ta nên ở lại thôi.” Nói xong, hắn tự nhiên đi về phía giường.
Nhìn gương mặt tuấn tú, nhã nhặn, quý khí kia đang thản nhiên tự đắc nói ra những lời này, đáy mắt Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia kinh ngạc, lập tức ý thức được câu nói lúc nãy của mình đã nói sai, hầu như không biết nên phản ứng thế nào.
Nữ tử thông minh đến mấy, đêm tân hôn cũng là lần đầu tiên.
Mấy bước chân này chỉ chớp mắt là đến, Giang Tiểu Lâu lại cảm thấy đặc biệt dài dằng dặc, ngoại trừ ánh nến đỏ lấp lánh, cảnh tượng trước mắt nàng từ từ trở nên mông lung. Độc Cô Liên Thành đi tới bên giường, đột nhiên đưa tay ra cho nàng. Giang Tiểu Lâu nhắm chặt mắt, không nói được trong lòng là cảm giác căng thẳng hay ngượng ngùng, lại nghe được hắn cười khẽ một tiếng, từ bên người nàng lấy đi một cái mền gấm. Giang Tiểu Lâu mở mắt ra, phát hiện hắn đã đi đến bên chiếc giường nhỏ, trải cái mền ra.
Giang Tiểu Lâu thấy cảnh này liền muốn ngồi dậy, nhưng nàng suy nghĩ một chút, cuối cùng nhịn xuống không hề nhúc nhích.
Độc Cô Liên Thành nằm trên chiếc giường nhỏ, ánh mắt lẳng lặng nhìn Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu gần như không dám nhìn vào đôi mắt kia, nhưng mặc kệ là nàng nhắm mắt hay giả ngủ, phảng phất đều không thoát khỏi nhiệt độ nóng rực đó.
“Ngủ không được sao? Có cần trà an thần hay gì khác không?” Hắn đột nhiên mở miệng.
“Không cần…ta ngủ được.” Mắt của nàng nhúc nhích một chút, âm thanh phát ra rất bình tĩnh.
“Khẳng định sao, nàng ngủ được à, sẽ không vì có ta ở đây mà suy nghĩ lung tung sao?” Trong giọng nói của hắn phảng phất ý cười.
“Phải.” Nàng mơ hồ cảm thấy hình như hắn đang chờ cái gì, còn không kịp cẩn thận nghĩ kỹ thì đã bật ra câu trả lời này.
Hắn tựa hồ khe khẽ thở dài, cảm giác như thất vọng.
Tiểu Lâu, nếu nàng yêu ta, giống như ta yêu nàng, thì nàng sẽ hiểu được trái tim của ta, mải mãi sẽ không hỏi ta vì sao.
“Tiểu Lâu.”
“Sao?”
“Có nhớ không, lúc nãy ta đã nói, nàng là nữ chủ nhân trong phủ.”
“Có nhớ.”
“Lúc nhỏ, phụ thân luôn dùng thái độ xa cách với ta, mẫu thân thì đắm chìm trong Phật pháp, ta có nhà…cũng như không có. Bây giờ ta cảm thấy…bản thân mình đã có một mái nhà. Từ đây, thân nhân của nàng chính là ta, thân nhân của ta chính là nàng. Cho nên đừng lo lắng nữa, có thể chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều chuyện, nhưng ta tin tưởng…ta đủ kiên cường để bảo vệ nàng, nàng cũng có thể cho ta niềm an ủi duy nhất.”
Nến đỏ không biết đã tắt từ lúc nào, tiếng nói của hắn đặc biệt rõ ràng, từ chữ như gõ vào tim nàng, vốn dĩ tâm địa lạnh lùng cứng rắn lập tức mềm nhũn ra, dường như đã bị hòa tan.
Một lúc lâu, trong bóng tối rốt cuộc cũng truyền đến âm thanh của Giang Tiểu Lâu: “Độc Cô Liên Thành, ta không hiểu huynh chút nào.”
Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng cong môi: “Có lẽ có một ngày, nàng sẽ hiểu.”
“Nếu cả đời ta cũng không hiểu, huynh sẽ không nói cho ta biết sao?”
Giang Tiểu Lâu tràn ngập nghi hoặc, Độc Cô Liên Thành dừng lại một chút mới đáp: “Không, một ngày nào đó nàng sẽ hiểu.”
Nhận xét Box