Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 143

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 143

 


Chương 143

Đúng lúc này Sở Hán đi vào, theo bản năng hắn nhìn Tiểu Điệp một chút, Tiểu Điệp hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác. Rõ ràng hai người vẫn chưa làm lành, Giang Tiểu Lâu thu hết tất cả vào đáy mắt, mỉm cười nói: “Có chuyện gì sao?”

Sở Hán khom người hành lễ, đưa lên một tấm thiệp.

Giang Tiểu Lâu mở thiệp mời ra nhìn, trong mắt lướt qua một nụ cười lạnh lùng: “Thì ra là Tam điện hạ mời.”

“Tiểu thư, Tam hoàng tử tìm người sao, không phải ngài ấy bị trúng độc à?” Tiểu Điệp không tiếp tục giận dỗi nữa mà truy hỏi.

Giang Tiểu Lâu tùy ý bỏ thiệp mời lên bàn, cười nhạt nói: “Có phải là thật không, chúng ta đi nhìn một cái là biết.”

Lúc chạng vạng, một chiếc xe ngựa lặng lẽ dừng lại trước cửa sau phủ Tam hoàng tử, Giang Tiểu Lâu xuống xe đi thẳng vào phủ. Quản gia dẫn đường cho nàng vào, bước qua khỏi tầng tầng lớp lớp màng che, mùi thuốc nồng đậm bay xộc vào mũi.

Độc Cô Khắc đang nằm trên giường, bộ dáng thoi thóp, tì nữ đỡ hắn ngồi nửa người dậy, hắn ộc một tiếng ói ra một ngụm máu đen, tì nữ lộ ra vẻ mặt kinh hoảng, nhưng hắn chỉ phất tay ra hiệu cho đối phương lui xuống.

Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đến, hắn chán nản nói: “Xin lỗi quận chúa, ta không thể đứng dậy đón tiếp.”

Giang Tiểu Lâu thấy sắc mặt hắn tái nhợt, liền biết hắn đã bỏ ra số vốn lớn, quả thật đã tự mình uống thuốc độc, nàng không khỏi thở dài: “Tam điện hạ, sức khỏe thế nào rồi?”

“Tạm thời còn chưa chết được.” Độc Cô Khắc vừa nói xong liền ho khan liên tục, phảng phất muốn ho ra cả tim phổi.

Giang Tiểu Lâu ngồi ở xa xa, bên môi hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Tam điện hạ, tuồng kịch này diễn đã hỏng bét rồi.”

Độc Cô Khắc nhìn Giang Tiểu Lâu, trong mắt lấp lóe không yên, tựa hồ đang cố gắng đèn nén tâm trạng bất bình, miệng thở dài một tiếng: “Đúng vậy, hỏng bét rồi. Phụ hoàng đã thả Thái tử ra, không chỉ thế ông ấy còn an ủi Thái tử một phen, còn tặng rất nhiều lễ vật làm hắn vui lòng.”

Độc Cô Khắc nói tới chỗ này, sắc mặt vàng như nghệ, trở nên cực kỳ khó coi.

Giang Tiểu Lâu đột nhiên cười khẽ một tiếng, Độc Cô Khắc trừng mắt nhìn nàng, trong ánh mắt có mấy phần tức giận: “Nàng cười cái gì, ta thua như vậy nàng đắc ý lắm sao?”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn cười khanh khách: “Ta cười ngài tự nâng đá đập chân mình, biết rõ Thái tử điện hạ chưa hề làm mất lòng bệ hạ, tại sao còn to gan làm loạn, chạy đến phủ Thái tử cố ý trúng độc để vu oan cho hắn. Bệ hạ là cha hiền, nhưng vẫn là vua một nước, lòng nghi ngờ rất nặng, chỉ cần nghĩ kỹ lại sẽ nghi ngờ sang ngài. Câu nói trộm gà không xong còn mất nắm gạo chính là nói những người như ngài.” Nói xong, nàng đứng lên nói: “Điện hạ, ta chỉ đến thăm bệnh thôi, nếu ngài không bị nguy hiểm đến tính mạng thì ta xin cáo từ. Cố gắng dưỡng bệnh đi, đừng manh động nữa.”

Mắt thấy người phải vất vả mới mời đến được lại muốn đi, Độc Cô Khắc liền ngồi dậy, lớn tiếng nói: “Quận chúa, xin chờ một chút.”

Giang Tiểu Lâu cũng không quay đầu lại mà đi thẳng đến cửa, Độc Cô Khắc rung giọng nói: “Là ta sai rồi, là ta không đúng, xin Minh Nguyệt quận chúa tha thứ.”

Lúc này Giang Tiểu Lâu mới quay đầu lại, biểu hiện lạnh nhạt: “Nếu Tam điện hạ đã biết sai, thì ta xin nói một chút đạo lý với ngài.  Tuy rằng bệ hạ là người khoan dung, nhưng bệnh đa nghi rất nặng, lúc trước bệ hạ đi săn bắn ở ngoại thành, đột nhiên gặp phải ám sát, trong bốn vị đại thần đi theo có một người phát hiện kịp thời, dẫn binh cứu giá, ba người kia lại không hề hay biết. Đến khi vị đại thần nọ cứu được bệ hạ, chuyện đầu tiên ngài ấy làm là gì, ngài còn nhớ không?”

Độc Cô Khắc ngồi yên tại chỗ, đột nhiên nhớ tới chuyện này, sắc mặt không khỏi trắng bệch: “Phụ hoàng… phụ hoàng giết vị đại thần cứu giá đó.”

“Ngài biết tại sao bệ hạ làm vậy không? Vì bệ hạ nghi ngờ hắn, người khác đều không phát hiện, tại sao chỉ có một người phát hiện, còn chạy đến rất đúng lúc, nếu không có ý muốn ám sát bệ hạ thì chính là người muốn lập công, người như vậy dĩ nhiên không thể không chết. Đã biết lòng nghi ngờ của bệ hạ rất nặng thì càng phải cẩn thận nhiều hơn, hành vi hôm nay của ngài đã khiến bệ hạ dè chừng, sau này chỉ sợ là sẽ rất khó khăn, đang yên đang lành lại làm mất đi tương lai tươi đẹp, cảm giác thế nào?”

Sắc mặt Độc Cô Khắc ngày càng trắng xám, hắn xưa nay là người cẩn thận, nhưng lần này cái chết của Bùi Tuyên đã làm hắn nhìn thấy hy vọng, một cơ hội đoạt được vị trí Thái tử. Cơ hội này hắn đã chờ rất lâu, chờ đến mất kiên nhẫn, hắn cho rằng Bùi Tuyên ngã xuống, hoàng đế dĩ nhiên sẽ nghi ngờ Thái tử, lúc này chính là thời cơ để động thủ, ai ngờ kết cục của kẻ tham lam liều lĩnh chính là làm vỡ nát cục diện mà mình vất vả tạo dựng bấy lâu nay.

Hắn không thể không tin tưởng Giang Tiểu Lâu, nàng là người ngoài cuộc cho nên càng thấy rõ ràng hơn. Độc Cô Khắc chống đỡ thân thể đứng lên, tuy rằng trên người chỉ mặc áo lót nhưng lại trịnh trọng cúi người với Giang Tiểu Lâu: “Xin quận chúa chỉ dạy.”

Lòng xem thường của Giang Tiểu Lâu càng sâu, ngoài mặt chỉ cười một tiếng: “Xem điện hạ nói kìa, trong phủ có nhiều môn khách phụ tá như vậy, không lẽ họ cũng không có cách?”

“Không, bọn họ có cách, nhưng cách của họ đều quá mức quy củ. Nếu như ta thất bại, bọn họ có thể nương nhờ người khác, chỉ có ta rơi vào con đường chết, làm sao ta có thể giao toàn bộ người trong phủ vào tay những kẻ tiểu nhân đó được?”

Giang Tiểu Lâu bất giác bật cười: “Ta thì có gì khác?”

“Chúng ta là liên minh, là đồng bọn, quận chúa, xưa nay ta chỉ xem nàng như một nữ tử bình thường, nhưng hôm nay ta chính thức xem nàng là quân sư của ta. Ta nhất định sẽ trọng thưởng cho nàng, nàng muốn gì ta cũng có thể cho. Ngược lại, nếu để Thái tử đăng cơ, nàng và Thuần Thân Vương còn có thể sống những ngày tháng dễ chịu hay sao, giúp ta cũng không khác gì giúp chính mình.”

Trong mắt Độc Cô Khắc có một luồng tâm tình hưng phấn, Giang Tiểu Lâu nhìn thấy rất rõ ràng, nàng lại từ từ ngồi xuống, nhìn Độc Cô Khắc nói: “Điện hạ, bây giờ ngài phải nhìn ra thế cuộc trước mắt.”

Độc Cô Khắc dùng ánh mắt dò hỏi nhìn nàng.

“Bệ hạ nhất định sẽ gọi ngài vào cung, Thái tử đã thành công làm nổi lên lòng nghi ngờ của ông ấy, bệ hạ sẽ tìm đủ cách bắt ngài thừa nhận chuyện hạ độc, khi đó ngài tuyệt đối không được nhận, bất kể bệ hạ mắng ngài, đánh ngài, thậm chí dụng hình cũng kiên quyết không được nhận. Một khi nhận thì không còn cơ hội trở mình nữa.”

“Hả, liều chết không nhận?” Độc Cô Khắc rất hồi hộp, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Có tác dụng không?”

“Có, không chỉ liều chết không nhận, còn phải một mực khẳng định mình vô tội, càng phải chứng tỏ lòng trung thành với bệ hạ. Ta biết thân thể điện hạ suy yếu, nhưng càng như vậy ngài càng phải cố gắng chống đỡ, bất kể là nói sai một chữ nào…thì cũng tiêu đời. So với tính mạng của người trong phủ, một chút đau đớn thì có đáng là gì? Cho dù ngài mai bệ hạ có muốn đánh chết ngài, ngài cũng phải liều mình kêu oan, càng thê thảm càng tốt?”

“Ta…có cần gọi triều thần nói giúp không?”

“Dĩ nhiên không được, ngài phải một mình tiến cung, không được để bất cứ ai cầu xin cho mình. Nhất định phải nhớ kỹ, nếu có ai cầu xin cho ngài, thì nhất định là đang hại ngài.” Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nói.

Độc Cô Khắc nhìn nàng, nhất thời sắc mặt nghi ngờ không thôi.

“Điện hạ, ý kiến ta đã nói ra rồi, có thể bệ hạ sẽ cho người đánh ngài, cũng có thể dùng lời nói ngon ngọt lừa gạt ngài, nhưng bất kể là dùng cách gì, nếu ngài không thể kiên cường chống đỡ thì phủ Tam hoàng tử… e là sẽ biến thành hoang phế. Ta có nói quá hay không, cứ chờ ngài mai sẽ rõ.”

Trái tim Độc Cô Khắc như chìm xuống, nhìn Giang Tiểu Lâu nửa ngày cũng không nói ra lời. Gương mặt của đối phương mỹ lệ lóa mắt, nhưng biểu hiện lại lạnh lẽo như nước, hắn đã sai một lần, nếu còn sai lần nữa thì nhất định chết không có chỗ chôn.

“Được, ta đồng ý với nàng.”

Sáng hôm sau, Giang Tiểu Lâu vừa vào đến đại sảnh Kim Ngọc Mãn Đường thì chưởng quỹ liền đến bẩm báo: “Quận chúa, hầu gia đến rồi.”

“Tử y hầu?”

“Vâng, quận chúa.” Chưởng quỹ nơm nớp lo sợ trả lời, dĩ nhiên là cảm thấy vô cùng bất an đối với vị khách kia.

Giang Tiểu Lâu lên nhã gian, đẩy cửa ra, Tiêu Quan Tuyết đang ngồi bên trong tự rót tự uống, bộ dạng thản nhiên đắc ý.

“Đồ ăn ở đây của quận chúa đúng là mùi vị đặc biệt, khá lắm, rất hợp khẩu vị của ta.”

Giang Tiểu Lâu liếc mắt thấy một bàn đầy mỹ thực, vẻ mặt vẫn rất yên tĩnh, âm thanh trong trẻo như nước: “Sao hôm nay Hầu gia có nhã hứng đại giá quang lâm vậy?”

Bàn tay thon dài xinh đẹp của Tiêu Quan Tuyết đang cầm một cái ly uống rượu, không nhanh không chậm nói: “Nửa đêm hôm qua bệ hạ triệu kiến Tam hoàng tử vào cung, bắt giữ Tam hoàng tử tại chỗ, còn giam cầm hộ vệ bên người hắn, nghiêm hình tra tấn những người kia, buộc họ nhận tội. Bệ hạ vừa tự mình thẩm vấn Tam hoàng tử, vừa để hắn nghe âm thanh gào khóc xin tha của những hộ vệ kia. Giữa sự uy hiếp mãnh liệt như vậy, người bình thường đều không chịu nổi mà nói hết ta, nhưng Tam hoàng tử vẫn một mực liều chết không nhận, bệ hạ đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, thậm chí sai người nhục nhã hắn, hắn cũng không nhận, cuối cùng bệ hạ không có cách nào hạ độc thủ, cũng không có chứng cứ, phải thả hắn ra. Chẳng qua ta chỉ cảm thấy có người ở bên trong âm thầm thao túng…”

“Hầu gia, lại đang nghi ngờ ta sao?”

“Tuy rằng Độc Cô Khắc thông minh, nhưng hắn cũng có một tật xấu, đó là nôn nóng, dễ kích động, dễ dàng rơi vào bẫy của người khác. Lần này Thái tử điện hạ đã sớm biết hắn hạ độc, nhưng vẫn tùy ý hắn uống vào, mục đích chính là vì giải trừ hiểu lầm với bệ hạ.” Tiêu Quan Tuyết không chút che giấu, nói rõ ràng kế hoạch ra.

Giang Tiểu Lâu ngưng thần lắng nghe, trong lòng cười gằn, tên ngốc Độc Cô Khắc này đúng là tự mình nạp mạng, đúng lúc Thái tử mượn tay hắn giải trừ nghi ngờ của hoàng đế, vừa xóa bỏ được những ảnh hưởng bất lợi từ cái chết của Bùi Tuyên, lại đả kích Độc Cô Khắc nặng nề, rửa sạch hiềm nghi của mình, một mũi tên trúng ba chim. Giang Tiểu Lâu tựa như cười mà không cười nói: “Hầu gia cao minh, Tiểu Lâu bội phục.”

“Đáng tiếc đáng tiếc, lần này vốn có thể đánh đổ Độc Cô Khắc, không ngờ lại kém một chút, để ngươi nhìn thấu tất cả.” Trên mặt Tiêu Quan Tuyết mang theo nụ cười nhàn nhạt, cũng không tỏ vẻ tiếc nuối chút nào.

Giang Tiểu Lâu chỉ hờ hững nói: “Hầu gia từ đâu mà suy đoán được chuyện này có ta tham gia vào?”

Tiêu Quan Tuyết lại trầm ngâm nói: “Độc Cô Khắc là kẻ yếu đuối, không chịu nổi kinh sợ, bệ hạ hiểu rất rõ điểm này, chỉ cần hù dọa hắn thì hắn sẽ nói hết tất cả mọi chuyện ra, tại sao lần này cho dù dọa thế nào hắn cũng liều chết không nhận? Nếu không có cao nhân đứng sau chỉ điểm thì sao làm lại như vậy? Nhưng ta nghĩ tới nghĩ lui, người có lá gan và có bản lãnh xách động sau lưng người khác như vậy, trừ ngươi ra thì còn ai?”

Giang Tiểu Lâu bất giác mỉm cười: “Xem ra mọi hành vi của ta đều không gạt được con mắt của Hầu gia.”

Tiêu Quan Tuyết thở dài: “Phải, ta ra chiêu ngươi nắm rõ, kế sách của ngươi ta cũng nhìn thấu, ván cờ này không thể đánh tiếp nữa.”

Trên mặt hắn nổi lên nụ cười như có như không, xem ra thần bí khó lường, ánh mắt lại toát ra sự hưng phấn khi gặp được kỳ phùng địch thủ.

Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nhìn hắn một cái, dặn dò Tiểu Điệp: “Đi, đổi một chén trà nóng đến.”

Tiểu Điệp dâng trà nóng đến, Tiêu Quan Tuyết lại không hề chạm đến, chỉ nhàn nhạt nói: “Ta nghe nói…tháng sau là hôn lễ của quận chúa, ta còn chưa chúc mừng nữa.”

Đáy mắt Giang Tiểu Lâu bốc lên một tia lạnh lùng, thần sắc vẫn ôn hòa như cũ: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ, sao dám phiền Hầu gia bận tâm.”

“Trời ban duyên lành, ta rất mong chờ đến lúc đó…” Tiêu Quan Tuyết nói xong câu đó liền cười to đứng lên, nghênh ngang rời đi.

Tiêu Quan Tuyết ra khỏi Kim Ngọc Mãn Đường, vừa xuống bậc thang thì có xe ngựa hoa lệ đang chờ sẵn, khi hắn đang bước lên lưng người hầu để lên xe ngựa thì phía sau vang lên một âm thanh trong trẻo: “Hầu gia, chờ một chút.”

Tiêu Quan Tuyết nghe vậy liền đứng lại, quay đầu nhìn, Giang Tiểu Lâu trầm tĩnh đi từ trên cầu thang xuống, đến trước mặt Tiêu Quan Tuyết, nở nụ cười long lanh, nhẹ giọng nói: “Hầu gia, cảm tạ ngài đã chúc mừng, ta cũng rất mong chờ nước cờ kế tiếp của ngài.”

Nàng đứng gần như vậy, gần như có thể ngửi được mùi hương lạnh lùng trên người nàng. Đôi mắt câu hồn người, nếu đổi lại là ai khác thì tim đã đập dồn dập liên hồi, tuy rằng Tiêu Quan Tuyết không hiểu vì sao nàng lại làm vậy, nhưng trên mặt đã nổi lên ý cười: “Cáo từ.”

Giang Tiểu Lâu đứng tại chỗ, nhìn theo xe ngựa đi xa, cuối cùng nở nụ cười nhẹ nhàng.

Phủ Thái tử, trong thư phòng, Thái tử đang khiếp sợ: “Ngươi nói Tử y hầu đi đến Kim Ngọc Mãn Đường?”

“Vâng điện hạ, nô tài tận mắt nhìn thấy Tiêu Quan Tuyết đi vào Kim Ngọc Mãn Đường. không chỉ như vậy, Giang Tiểu Lâu còn đích thân tiễn ngài ấy ra.”

Sắc mặt Thái tử hơi đổi: “Tại sao Tiêu Quan Tuyết lại đến chỗ của Giang Tiểu Lâu, đúng là kỳ quái.”

Tùy tùng bước đến gần một bước, vẻ mặt cảnh giác: “Đúng vậy điện hạ, trong lòng nô tài cũng thấy bất an cho nên đã cho người theo dõi Tử y hầu và Giang Tiểu Lâu, xem xem bọn họ còn tiếp xúc gì khác không.”

Thái tử toát ra biểu hiện nghi ngờ, tùy tùng nghe lời đoán ý: “Điện hạ yên tâm, nếu có bất cứ hành động gì ngài nhất định sẽ nhận được tin.”

Thái tử khẽ gật đầu một cái: “Bùi Tuyên đã gây phiền phức lớn cho ta, ta không hy vọng Tiêu Quan Tuyết cũng giẫm lên vết xe đổ, hiểu chưa?”

"Vâng, điện hạ."

Thái tử cau mày, không ngừng đi tới đi lui trong thư phòng, có vẻ buồn bực mất tập trung.

Giang Tiểu Lâu trở lại Kim Ngọc Mãn Đường ngồi xuống, yên lặng trầm tư một lúc, đột nhiên dặn dò: “Tiểu Điệp, lấy giấy bút đến.”

“Vâng.” Tiểu Điệp lập tức mang giấy bút đến.

Giang Tiểu Lâu vội vã viết một phong thư, lại suy nghĩ chốc lát rồi sửa đổi mấy câu, giống như đang muốn che giấu chuyện gì, Tiểu Điệp vội trải ra một tờ giấy mới khác, đang định để Giang Tiểu Lâu đổi sang, ai ngờ Giang Tiểu Lâu lại nói: “Không, không cần, cứ như vậy đi.” Nói xong nàng liền gấp tờ giấy này lại bỏ vào phong thư, dặn dò Sở Hán: “Lập tức mang phong thư này đến phủ Tử y hầu.”

Sở Hán ngẩn ra: “Đưa đến phủ Tử y hầu?”

“Phải, đưa cho Tiêu Quan Tuyết, nếu như trên đường có người cản trở hoặc là giở trò…huynh biết nên làm sao không?”

“Ta nhất định đưa thư đến nơi an toàn.” Sở Hán kiên định nói.

“Không, huynh nên làm thế này…” trên môi Giang Tiểu Lâu hiện lên nụ cười nhàn nhạt, âm thanh ngày càng thấp, cuối cùng gần như không còn chút tiếng động.

Sở Hán nghe vậy không khỏi hơi nghi hoặc một chút, nhưng hắn vẫn không nhiều lời, lập tức dựa theo dặn dò của Giang Tiểu Lâu mà làm.

Tối hôm đó, thư lập tức được đưa đến trước bàn của Thái tử. Thái tử liếc mắt nhìn, không khỏi giận tím mặt: “Phong thư này lấy được ở đâu?”

“Bẩm điện hạ, phong thư này đoạt được ở trên đường, nô tài lệnh cho người giỏi nhất thừa dịp người đưa thư không chú ý mà động phải hắn một cái rồi đánh tráo đi, đến giờ hắn còn chưa biết…”

“Hay cho tên Tiêu Quan Tuyết, dám chơi trò này với ta, rõ ràng là nói một đằng làm một nẻo.” Thái tử đập rầm một tiếng lên bàn, tỏ rõ vẻ giận dữ và bất bình, chợt hắn đứng bật dậy, trực tiếp đi ra ngoài, đúng lúc đụng phải Thái tử phi vừa bước vào cửa.

“Điện hạ, ngài vội vàng như vậy là muốn đi đâu?” Hàng lông mày tao nhã của Thái tử phi nhẹ nhàng nhướng lên, ra vẻ kinh ngạc.

“Còn đi đâu nữa, đến phủ Tử y hầu tính sổ.” Đáy mắt Thái tử mơ hồ lóe sáng, bộ dáng tức giận sôi sục.

Thái tử phi ngẩn ra: “Xảy ra chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện gì, nàng tự mình xem đi.”

Thái tử ném tờ giấy cho Thái tử phi, Thái tử phi tiếp nhận nhìn qua hai lần, không thể kềm được kinh hãi: “Điện hạ, ngài suýt nữa trúng kế ly gián rồi.”

Thái tử lập tức quay người lại, nhìn Thái tử phi nói: “Kế ly gián?”

Thái tử phi thấy Thái tử dễ dàng mắc lừa như vậy, nhất thời cảm xúc lẫn lộn, tuy rằng phu quân vô năng, nhưng nàng nhất định phải toàn tâm toàn ý giữ gìn hắn, đành phải kiên nhẫn giải thích: “Đúng vậy điện hạ, rõ ràng là Giang Tiểu Lâu cố ý đưa thư cho Tiêu Quan Tuyết, mục đích là để Thái tử sinh lòng nghi ngờ. Điện hạ, người cũng quá không cẩn thận rồi, sao lại tin tưởng lời nói vô căn cứ này.” Nói xong nàng tùy ý vò nát tờ giấy đó rồi ném sang một bên, lại ôn nhu khuyên: “Điện hạ, đạo dùng người chính là dùng thì không nghi ngờ mà nghi ngờ thì không dùng. Nếu ngài đã lựa chọn Tử y hầu thì tại sao còn đề phòng hắn như vậy? Giang Tiểu Lâu đó gian xảo như vậy, hộ vệ bên cạnh ả võ công cao cường, sao có thể dễ dàng đánh tráo được đồ trên người hắn chứ, nói không chừng đây là cái bẫy mà ả bày ra, để điện hạ tin là thật, ly gián quan hệ giữa ngài và Tiêu Quan Tuyết. Điện hạ cần phải nghĩ rõ, ngài đi chọc giận Tử y hầu, để hắn bỏ đi chống lưng cho người khác, điện hạ sẽ trở thành dã tràng xe cát.”

Thái tử bỗng nhiên tỉnh ngộ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng trong lòng vẫn còn có chút không vui: “Tuy là như vậy, nhưng ta luôn cảm thấy Tiêu Quan Tuyết không trung thành với ta.”

Trên mặt Thái tử phi lúc này mới để lộ ra một nụ cười khổ nhàn nhạt: “Trên đời này sẽ không có ai trung thành với điện hạ hơn thiếp, vì thiếp là thể tử của ngài, lúc nào cũng lo lắng cho ngài, suy nghĩ cho ngài, còn những người khác… bọn họ sao lại quan tâm đến an nguy của điện hạ chứ? Tính tình Tiêu Quan Tuyết giả dối kỳ quái, hắn vì đối nghịch với Giang Tiểu Lâu nên mới đứng về phe điện hạ, ngài phải nắm lấy cơ hội này mà lung lạc hắn, tuyệt đối không được đẩy hắn về phía kẻ thù…”

Thái tử nghe đến đó không khỏi tỉ mỉ quan sát Thái tử phi, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Lúc nãy bản thân mình quá nóng nảy, lại quên mất khả năng là kế ly gián, nhưng Thái tử phi đã một lời đánh thức người trong mộng, hắn suýt nữa đã trúng kế của Giang Tiểu Lâu. Cuối cùng hắn thở dài một tiếng: “Phải, trên đời này không ai quan tâm ta hơn Thái tử phi, nếu không có nàng, ta cũng không biết nên làm sao.”

Thái tử phi không khỏi tươi cười: “Bất kể thế nào thiếp cũng đứng bên cạnh điện hạ, thành tâm thành ý suy nghĩ cho ngài, mãi mãi không rời khỏi ngài.”

Khánh Vương phủ.

Vương phi đã đợi Giang Tiểu Lâu rất lâu, thấy nàng trở về lúc này mới lo lắng mà cười: “Ta chờ con đã lâu rồi.”

Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Mẫu thân tìm con là có chuyện gì?”

“Giá y (áo cưới) của con đã đưa đến, mau đến xem thử đi.”

Giá y? Giang Tiểu Lâu còn đang sửng sốt thì đã bị Khánh Vương phi kéo vào phòng: “Mau xem thử còn có gì không hài lòng?”

Giang Tiểu Lâu nhìn chăm chú chốc lát, trong nháy mắt gần như bị chiếc áo gắn đầy châu báu kia làm cho lóa mắt, không khỏi nhướng mày: “Mẫu thân, cần gì gióng trống khua chiên như vậy, cái áo này thật quá long trọng.” 

“Thành hôn là đại sự cả đời, không xuất giá một cách long trọng thì ta sẽ mất mặt lắm.” Khánh Vương cười.

Giang Tiểu Lâu còn chưa kịp phản ứng, Khánh Vương phi đã vội vàng đẩy nàng vào sau bình phong: “Nhanh mặc vào cho ta xem, nếu bị rộng thì còn kịp thời chỉnh sửa.”

Giang Tiểu Lâu không giải thích nhiều lời nữa, xoay người đi thay áo, chờ đến khi bộ hỉ phục đỏ rực kia được khoác lên người, nàng mới mơ hồ có một cảm giác là mình sắp xuất giá. Tay dừng lại trên mảnh tơ lụa bóng loáng, nàng im lặng hồi lâu không lên tiếng, Khánh Vương phi ở bên ngoài thúc giục: “Sao rồi, xong chưa?”

Tiểu Điệp yên lặng ngồi xuống giúp Giang Tiểu Lâu vuốt lại vết nhăn trên áo, cất giọng nói: “Sắp xong rồi, tiểu thư, chúng ta ra ngoài thôi.”

Giang Tiểu Lâu chợt tỉnh giữa cơn mê, chậm rãi bước ra: “Được.”

Khi nàng bước ra ngoài, toàn bộ gian nhà như được một mảng màu đỏ tươi chiếu sáng, đôi mắt lấp lánh, mái tóc dài buông xuống, tôn lên bộ y phục màu đỏ kinh diễm. Giang Tiểu Lâu không cười, nhưng khóe miệng phảng phất mang theo ý cười, đôi mắt đen óng lấp lánh hào quang.

Khánh Vương phi kéo tay Giang Tiểu Lâu, ôn nhu cười nói: “Xem con gái của ta đi, đúng là quá xinh đẹp. Đến đây, tự nhìn thử đi.”

Khánh Vương phi kéo Giang Tiểu Lâu đến trước gương đồng, dưới ánh nến, mỹ nhân trong gương như bước ra từ tranh vẽ, vóc dáng uyển chuyển, một thân y phục đỏ khảm đầy châu báu đá quý, khiến người ta chói mắt. Giang Tiểu Lâu nhìn mình trong gương cảm thấy vô cùng xa lạ. Cho tới hôm nay, nàng cũng không có cách nào tin được tân nương đang chờ gả trong gương đây chính là mình. Trước kia nàng chưa có cơ hội mặc vào hỷ phục thì đã nằm trong quan tài, nhưng bây giờ nàng lại không biết được cái đang chờ đợi mình phía trước là gì.

Tựa hồ nhìn ra Giang Tiểu Lâu có tâm sự nặng nề, Khánh Vương phi không nhịn được hỏi: “Tiểu Lâu, con sao vậy?”

Giang Tiểu Lâu phục hồi tinh thần, nhìn vẻ mặt lo lắng của Khánh Vương phi, chỉ khẽ mỉm cười: “Không có gì đâu mẫu thân, chẳng qua con chỉ cảm thấy thời gian qua nhanh quá, đã sắp đến hôn kỳ rồi.”

“Đúng vậy, mùng hai tháng sau chính là hôn lễ của con, ta đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đó, đến khi đó Nhạc Nhi gần như cũng đã khỏe lại hoàn toàn, để cho nó cõng con lên kiệu hoa.”

Giang Tiểu Lâu không khỏi tràn đầy cảm động: “Mẫu thân, cảm tạ người.”

“Đứa bé khờ này, cảm ơn cái gì. Chuyện thành thân của con ta luôn để trong lòng, luôn nghĩ phải làm sao để cho thật tốt, nhưng mà bên phía Hoàng hậu nương nương…” trên mặt Vương phi mang đầy lo lắng.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười: “Mẫu thân yên tâm, Hoàng hậu nương nương sẽ không gây khó dễ con nữa.”

“Vậy thì tốt, người ta lo nhất chính là bà ấy… Bây giờ bà ấy chịu buông tay thì ta cũng yên tâm rồi.” Khánh Vương phi vỗ vỗ tay Giang Tiểu Lâu, ôn nhu nói: “Tới xem trang sức của con đi.”

Ở phía gần vách tường có một loạt bảy tám cái rương nhỏ, Khánh Vương phi bảo Tiểu Điệp mở ra, bên trong toàn là ngọc ngà châu báu: “Những thứ này không phải là đồ cũ trong kho đâu, là ta mới mua vài năm gần đây thôi, con xem có thích hay không.”

Giang Tiểu Lâu liền nói: “Không, mẫu thân cũng biết gia cảnh con thế nào, con thật sự không cần những thứ này.”

“Đứa nhỏ ngốc, của con là của con, đây là đồ của mẫu thân cho con, con phải nhận lấy. Vốn dĩ ta tích góp những thứ này là muốn chờ đến ngày Tuyết Nhi xuất giá sẽ cho nó, nhưng đáng tiếc ta không chờ được ngày đó. Trong lòng ta, con cũng không khác gì Tuyết Nhi, không để cho con thì còn để cho ai?”

Bên môi Giang Tiểu Lâu hiện lên một nụ cười ấm áp, không chút do dự nắm chặt tay Khánh Vương phi: “Mẫu thân, từ nhỏ Tiểu Lâu đã không có mẹ, là phụ thân nuôi nấng con trưởng thành, từng bước đi đến hôm nay, Tiểu Lâu cũng không biết còn có thể đi được bao lâu nữa, nhưng con hứa với người, chỉ cần con còn sống một ngày, thì sẽ hầu hạ bên cạnh mẫu thân, thay thế Tuyết Ngưng tỷ chăm sóc người.”

Khánh Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu, trong lòng cảm động vô cùng, đưa tay ra xoa mái tóc nàng, nhẹ giọng nói: “Đúng là đứa con ngoan, mẫu thân biết rồi.”

Giang Tiểu Lâu mang giá y quay trở lại phòng của mình, đặt lên ghế, xa xa mà nhìn, tựa hồ có chút cảm giác xa lạ. Đúng vào lúc này, nàng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào, không khỏi bước nhanh ra cửa, nhìn thấy Tiểu Điệp đang ngồi ở hành lang, hai mắt đỏ hồng, bộ dạng như vừa khóc xong. Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát mới hỏi: “Tiểu Điệp, ngươi sao vậy?”

Tiểu Điệp vội vã lau mắt, cũng không trả lời.

Giang Tiểu Lâu hỏi tới: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Điệp nhướng mắt lên, nhìn thẳng vào Giang Tiểu Lâu, đôi mắt lấp lánh nước: “Tiểu thư, Sở Hán phải đi.”

Tâm tư Giang Tiểu Lâu xoay chuyển, khi mở miệng thì mang đầy vẻ thân thiết: “Đi, hắn muốn đi đâu?”

“Hôm nay nô tì đến phòng của hắn để xin lỗi, ai ngờ hắn không thèm để ý tới nô tì, còn đang thu dọn hành lý, nô tì hỏi hắn muốn đi đâu, hắn chỉ nói có một số việc phải xử lý, sáng mai sẽ từ biệt với tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp, ánh mắt từ từ nhu hòa: “Tiểu Điệp, trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, hắn muốn đi thì cứ để hắn đi thôi.”

“Nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra tâm ý của nô tì sao?” Âm thanh của Tiểu Điệp vô cùng thất vọng, nước mắt lại muốn rơi ra.

“Dĩ nhiên hắn nhận ra.” Vốn dĩ Giang Tiểu Lâu muốn an ủi nàng vài câu, nhưng cuối cùng quyết định phải để cho nàng nhìn thấy được hiện thực.

“Nếu nhìn ra, vì sao hắn còn đối xử với nô tì như vậy?” Tiểu Điệp không hề chớp mắt mà nhìn nàng.

“Bởi vì… hắn không thích ngươi.”

Giang Tiểu Lâu nói thẳng, sắc mặt Tiểu Điệp lập tức trở nên trắng bệch, một lúc lâu cũng không nói ra lời.

Tiểu Điệp dù sao cũng là thiếu nữ mới biết yêu, nàng chưa từng được ai yêu thích, cũng chưa từng thích ai, không biết làm sao để thích một người, Giang Tiểu Lâu lớn tuổi hơn nàng, lẽ ra nên cố gắng an ủi nàng. Chỉ là đối với chuyện tình cảm của bản thân Giang Tiểu Lâu cũng giải quyết rất nhanh chóng, không thích dây dưa dài dòng, thích là thích, không thích là không thích, nàng không làm ra bộ dạng tiểu cô nương được, càng không muốn nhìn thấy Tiểu Điệp phải ăn năn hối hận.

Người không được yêu sẽ trở nên rất thấp kém, nhưng nếu mình không biết cách yêu bản thân mình thì người khác làm sao yêu mình được.

Giang Tiểu Lâu đi lên phía trước, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Tiểu Điệp, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Điệp, trước kia khi chúng ta ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, không có tình cảm cũng sống rất vui vẻ đúng không? Sao ngươi lại vì một nam nhân mà đau lòng như vậy?”

“Tiểu thư, người thật sự từng yêu sao?” Tiểu Điệp đột nhiên hỏi như vậy, nước mắt rơi đầy mặt.

Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, dĩ nhiên nàng đã từng yêu một người, chỉ có điều sau đó nàng mới phát hiện mình đã chọn sai người. Qua một thời gian dài như thế, ngay cả gương mặt của tên bại hoại đó nàng cũng không nhớ ra được. Nghĩ kỹ lại, có lẽ tình cảm của nàng lúc đó không phải yêu, mà là toàn bộ ước mơ của thiếu nữ đối với chuyện tình ái.

Giang Tiểu Lâu không trực tiếp trả lời Tiểu Điệp, ngược lại hỏi: “Sở Hán có nói bao giờ thì đi không?”

Tiểu Điệp hít sâu một hơi, bình tĩnh lại đau khổ trong lòng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Nô tì cũng không biết. Trong lòng hắn đang trách nô tì, trách nô tì không tốt với Vệ Phong, nô tì chính là không thích tên tiểu tử đó yêu diễm như vậy, vừa nhìn liền biết không phải người tốt.”

“Sở Hán có thích ngươi hay không hoàn toàn không liên quan đến Vệ Phong, nếu ngươi không hiểu được điểm này…thì cả đời cũng không thể vui vẻ mà sống được.”

Tiểu Điệp cảm thấy trái tim như nhảy vọt lên một cái, đôi mắt co rút lại, nhìn Giang Tiểu Lâu không nói một lời, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Tiểu thư, nô tì biết mình nói mà không có chứng cớ, nhưng nô tì cảm thấy tiểu tử đó có gì quái lạ.”

Đôi mắt của Giang Tiểu Lâu dưới ánh trăng toát ra một tia hiểu rõ, ý cười bên môi càng sâu: “Cũng không còn sớm nữa, mau đi nghỉ ngơi đi.”

“Tiểu thư, tại sao không có ai chịu tin nô tì vậy? Nô tì thật sự không có nói dối, không có.”

Giang Tiểu Lâu dừng bước lại, quay đầu nhìn nàng, bên môi mơ hồ toát lên vẻ thất vọng: “Tiểu Điệp, Sở Hán có thích ngươi hay không cũng không liên quan đến lai lịch của Vệ Phong, không thể gộp làm một mà nói. Chuyện tình cảm, không phải ngươi cho đi bao nhiêu thì đối phương phải báo đáp lại bấy nhiêu, những thứ ngươi cho đi là cam tâm tình nguyện, cũng không thể trách Sở Hán được. Còn Vệ Phong, ngươi không những không có chứng cứ, mà còn mang theo trong lòng quá nhiều đố kị và oán hận. Nếu như ta là Sở Hán ta cũng rất khó mà tin tưởng ngươi. Nếu muốn người ta tin tưởng, trừ khi ngươi tìm được chứng cứ rõ ràng, hoặc là… bắt ngay tại trận.”

Bắt ngay tại trận? Vệ Phong kia tinh ranh như hồ ly vậy, nói nghe thì dễ rồi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box