Chương 142
Vệ Phong ngại ngùng nở nụ cười: “Hôm nay Thế tử dạy nô tài viết, nô tài học không giỏi, viết được một nửa thì quên mất rồi.”
Giang Tiểu Lâu không để ý lắm, nhặt một cành cây dưới đất lên, nhẹ nhàng viết xuống ba chữ Giang Tiểu Lâu, sau đó ngẩn đầu lên ôn nhu giải thích với hắn: “Đây là tên ta.” Sau đó nàng lại dùng cành cây viết hai chữ Vệ Phong, nghiêm túc nói, “Đây là chữ vệ, là họ của ngươi, đây là chữ phong.”
Vệ Phong trợn to mắt, làm như cảm thấy rất thần kỳ. Hắn tiếp nhận cành cây trong tay Giang Tiểu Lâu, học theo răm rắp, viết ra năm chữ Giang Tiểu Lâu, Vệ Phong, tuy rằng viết rất khó coi, hầu như không đọc ra được, nhưng đáy lòng hắn lại dâng lên một cảm giác vui sướng và cảm động chưa từng có.
Hắn thích viết chữ, nhưng xưa nay chưa từng có ai dạy hắn.
Không tự chủ được, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, nụ cười này long lanh như trăng tháng sáu, nháy mắt khiến lòng người ta tan rã. Giang Tiểu Lâu đột nhiên hiểu được tại sao Khánh Vương lại dây dưa không tha với một thiếu niên, vì vẻ đẹp không phân nam nữ thế này, vượt qua thân phận, địa vị, tuổi tác, khiến lòng người không ngừng rung động.
Dù Giang Tiểu Lâu có trái tim cứng như đá, cũng có thể cảm nhận được vẻ đẹp này của hắn.
“Tiểu thư, chúng ta nên về thôi.” Tiểu Điệp cảnh giác nhìn chằm chằm Vệ Phong, chủ động nói.
Vệ Phong thất vọng nhìn Giang Tiểu Lâu, lại nghe nàng mỉm cười nói: “Hôm nay đa tạ ngươi cứu Thế tử, chờ Thế tử khỏe hơn… ta sẽ xin ban thưởng cho ngươi.”
Dưới ánh trăng, Vệ Phong lẳng lặng nhìn Giang Tiểu Lâu rời đi, bóng lưng nho nhỏ bị kéo dài thành một vệt.
Mấy ngày tiếp theo, Giang Tiểu Lâu vẫn luôn canh giữ trong phòng ngủ, thay Khánh Vương phi chăm sóc Thế tử. Khi Độc Cô Liên Thành tới thăm Thế tử, Giang Tiểu Lâu đang ngồi ở phòng ngoài bên cạnh giường ngủ, lấy tay chống cằm, ngủ say.
Độc Cô Liên Thành từ bên ngoài đi vào, ánh nến trên bàn bập bùng, phảng phất không bao lâu sau sẽ tắt.
Trái tim Độc Cô Liên Thành lập tức trở nên mềm mại, nhẹ nhàng đi đến cạnh nàng, dưới mi mắt nàng có chút vòng đen, dường như đã lâu rồi không được ngủ ngon, gò má hồng nhạt cứ như mất đi một tầng, bị lõm vào. Nhìn tình cảnh như thế, trong lòng Độc Cô Liên Thành run lên, cảm giác đau nhói không tên.
Nhất định là nàng rất mệt nhọc, không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Độc Cô Liên Thành không khỏi thở dài trong lòng, không kìm lòng được đưa tay ra xoa lên mái tóc nàng, cảm giác trìu mến từ từ dâng lên trong lòng, như thủy triều nhấn chìm tất cả.
Nhẹ nhàng, từ từ, một cái hôn đặt lên trán Giang Tiểu Lâu.
Mấy ngày nay quá bận rộn, hắn thậm chí không có thời gian đến gặp nàng, bây giờ thấy nàng tiều tụy như vậy, trong lòng hắn đau hơn bất cứ ai.
Đúng vào lúc này, Tiểu Điệp đột nhiên bưng nước nóng tiến vào, đúng lúc nhìn thấy Độc Cô Liên Thành đứng đưa lưng về phía mình, nhất thời sửng sốt một chút. Độc Cô Liên Thành quay đầu lại, bộ dáng phong độ ngời ngời không khác gì tiên nhân, Tiểu Điệp kinh ngạc, giờ khắc này vẻ mặt Độc Cô Liên Thành cực kỳ lạnh nhạt, giữa hai lông mày lộ ra uy nghiêm và sát khí thâm trầm.
Nhìn thấy Tiểu Điệp, Độc Cô Liên Thành không để lộ ra chút biểu tình gì, từ từ bước tới.
Tiểu Điệp lập tức hành lễ nói: “Thuần Thân Vương, nô tì sẽ đánh thức tiểu thư dậy.”
“Không cần để ý lễ tiết, ta chỉ đến thăm Thế tử.” Độc Cô Liên Thành mở miệng nói, chợt hắn liếc mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, khẽ mỉm cười, trong mắt có mấy phần ám áp: “ Chăm sóc tiểu thư nhà ngươi cho tốt.”
Độc Cô Liên Thành đi ra khỏi phòng, ngay sau đó Giang Tiểu Lâu đột nhiên mở mắt ra.
Tiểu Điệp đi vào đặt nước nóng lên bàn: “Tiểu thư, nô tì vừa múc nước nóng, lát nữa sẽ rửa mặt cho Thế tử.”
Giang Tiểu Lâu liếc nhìn nàng một cái, sắc mặt lại hơi ửng hồng, Tiểu Điệp thấy thế không khỏi có chút kỳ quái.
“Lúc nãy Thuần Thân Vương tới…”
Giang Tiểu Lâu ngẩn ra, ánh mắt dần dần nhu hòa trở lại, một cảm giác ngọt ngào không tên chợt nổi lên trong lòng, trên môi hiện lên nụ cười như có như không.
Dưới áp lực của Khánh Vương phi, lão Vương phi không thể không điều tra chuyện Thế tử ngã ngựa, hạ lệnh áp giải tất cả tùy tùng, hộ vệ ra thẩm vấn nghiêm ngặt, rốt cuộc có một người trong số đó tiết lộ sự tình. Người này là con trai của Liễu ma ma chuyên quản lý chuyện tiền bạc trong viện Tương Hiểu Vân, được sắp xếp đi theo đội ngũ tùy tùng.
Khi kết quả thẩm vấn kết thúc, người đầu tiên biến sắc là Tương Hiểu Vân. Gương mặt kiều diễm của nàng không còn trấn định, mà bàng hoàng nhìn mọi người.
Khánh Vương phi cười lạnh một tiếng: “Bây giờ chứng cứ xác thực, ngươi làm sao giải thích?”
Mặt Tương Hiểu Vân trắng bệch, nàng không ngờ sẽ bị vạch trần nhanh như vậy, tay run rẩy không ngừng, còn Hách Liên Duẫn đột nhiên đứng lên cho Tương Hiểu Vân một cái bạt tai: “Ngươi đúng là to gan.”
Tương Hiểu Vân biết muốn chối cũng không được, lập tức đỏ mắt: “Phu quân, thiếp cũng nghĩ cho chàng thôi.”
“Nghĩ cho ta? Ngươi có biết, bởi vì hành động ngu xuẩn của ngươi mà ta phải gánh lấy tội danh tày trời. Cưới vợ không hiền, coi như là ta mù mắt.”
Hách Liên Duẫn nghiến răng nghiến lợi, tức đến nổ phổi, thậm chí gân xanh trên trán cũng nổi lên.
Sắc mặt Khánh Vương phi nặng nề, hiển nhiên cũng không tin những lời này: “Phu thê vốn là chim liền cành, hoạn nạn thì mạnh ai nấy bay, Kim Lăng quận vương, đừng làm bộ nữa, xảy ra chuyện thì đẩy hết lên người nữ nhân, như vậy là đại trượng phu sao?”
Khánh Vương phi hoài nghi Hách Liên Duẫn là kẻ chủ mưu cũng hợp tình hợp lý, lão Vương phi chỉ trầm mặt không nói một lời. Trong đáy lòng bà không tin Hách Liên Duẫn làm như vậy, nhưng sự thật bày ra trước mặt, không tin không được. Vốn là đứa cháu này không giống mẹ hắn, là đứa biết suy nghĩ, nhưng giờ xem ra cũng không hẳn. Con người khi đứng trước lợi ích rất dễ bị choáng váng, Hách Liên Duẫn cũng là người, hắn có thể chống đỡ được sự cám dỗ của ngôi vị Thế tử sao? Cho dù chuyện này hắn thật sự không biết, nhưng tội danh dạy vợ không nghiêm cũng không thể thoát.
Trong lòng Hách Liên Duẫn lạnh lẽo: “Con không có, con chưa từng làm chuyện như vậy. Mẫu thân, con biết người vì Thuận di nương mà ghi hận con, nhưng đại trượng phu có cái nên làm có cái không nên làm, con sẽ không thừa nhận chuyện mà con không làm.”
Khánh Vương phi ầm một cái đứng lên: “Hách Liên Duẫn, Tương Hiểu Vân là thê tử của ngươi, ngươi có trách nhiệm và nghĩa vụ quản lý nàng ta. Bây giờ chứng cứ xác thực, là Tương Hiểu Vân gắn ngân châm lên yên ngựa, bây giờ ngươi định bù đắp thế nào?”
Ánh mắt lão Vương phi trở nên thâm trầm: “Trong nhà liên tiếp có chuyện, chỉ trách phụ thân con cư xử bất công. Duẫn Nhi, con là tướng quân, là trụ cột triều đình, càng phải quản giáo người bên cạnh nghiêm khắc. Tương Hiểu Vân phạm sai lầm, con phải trừng trị nghiêm khắc.”
Ý tứ lão Vương phi rất rõ ràng, Tương Hiểu Vân sợ đến tái mặt, rầm một tiếng ngã quỵ xuống đất, khổ sở cầu xin: “Tổ mẫu, xin nể tình con đã vì vương phủ nối dõi tông đường, không có công lao cũng có khổ lao, tha cho con đi.”
Không có ai nhìn nàng, thậm chí không ai vì nàng nói một câu, bao gồm cả phu quân của nàng, tất cả chỉ dùng ánh mắt thất vọng mà nhìn.
Thanh Hà quận vương Hách Liên Thái chỉ lạnh nhạt nhìn cảnh này, lẳng lặng ngồi uống trà. Gần đây trong nhà liên tiếp có chuyện, chỉ có hắn là không tham gia vào đấu tranh, thờ ơ lạnh nhạt, mặc người thắng bại. Nhưng hôm nay, hắn mơ hồ thấy có một cơn bão đang tiến đến gần, không suy nghĩ chốc lát, không kềm được mà nói: “Tổ mẫu, việc này do đại tẩu gây nên, không liên quan đến đại ca, theo con thấy hay là…”
“Ngươi nói vậy là ý gì? Hách Liên Thái, hắn là đại ca của ngươi, không lẽ Nhạc Nhi không phải huynh đệ của ngươi? Nhìn thấy hắn bất tỉnh nằm trên giường, người không có chút nào đau lòng sao? Phải rồi, ngươi và Nhạc Nhi không cùng mẹ sinh ra, nhưng dù sao cũng nên có thái độ công bằng một chút, trợ giúp một tên súc sinh hãm hại đệ đệ mà nghe được sao?” Nếu Khánh Vương phi không phẫn nộ đến tận cùng thì sẽ không nói những lời như vậy.
Hách Liên Thái nhẹ nhàng thở ra một tiếng, biểu thị chính mình không thể ra sức.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng đỡ lấy Vương phi, cật lực kềm chế đối phương đang run rẩy, ôn nhu nói: “Mẫu thân không nên tức giận, thị phi công luận, đến trước mặt bệ hạ nói rõ đi.”
Hách Liên Duẫn chấn động, lập tức trở mặt: “Giang Tiểu Lâu, việc nhà của Khánh Vương phủ sao lại đưa đến chỗ bệ hạ, ngươi muốn cả thiên hạ này cười chê Khánh Vương phủ sao?”
Giang Tiểu Lâu thờ ơ nói: “Kim Lăng quận vương, việc này không phải ta cố ý xúi giục, ngài suy nghĩ xem Thế tử có thân phận gì, đệ ấy là người được bệ hạ sắc phong sẽ thừa kế Khánh Vương phủ, bây giờ Vương gia bệnh nặng không thể làm chủ, việc này dĩ nhiên phải giao cho bệ hạ xử trí, nếu không mới đúng là rối loạn cương thường.” Nói xong, nàng nhìn về phía lão Vương phi nói: “Thế tử vô cớ bị thương, lại rất nghiêm trọng, nếu lại nhẹ nhàng bỏ qua, tùy ý một phụ nhân đứng đây đổi trắng thay đen, chỉ sợ là miệng người trong thiên hạ chúng ta sẽ không chống lại nổi.”
Dĩ nhiên lão Vương phi biết điểm này, dù sao Hách Liên Nhạc cũng là Thế tử Khánh Vương, an nguy vinh nhục của hắn liên quan đến toàn phủ, chuyện này e là đã truyền đến tai hoàng đế, chiều hôm nay hoàng đế còn phái người đến hỏi thăm, bị lão Vương phi nghĩ trăm phương ngàn kế cản trở. Nhưng hoàng đế không phải người ngốc, cuối cùng cũng sẽ biết sự thật, đến khi đó cả Khánh Vương phủ cũng không chống đỡ nổi.
Hách Liên Duẫn xanh mặt, cắn răng nói: “Minh Nguyệt quận chúa yên tâm, ta sẽ cho các người một câu trả lời rõ ràng.” Nói xong hắn xoay người rời đi, Tương Hiểu Vân kinh hãi đến cực hạn, tiến lên ngã nhào xuống đất, nắm lấy vạt áo Hách Liên Duẫn nói: “Phu quân, cứu thiếp, cứu thiếp.”
Hách Liên Duẫn cúi đầu, khó xử nhìn nàng: “Ta đã hết sức ngăn cản nàng, nhưng nàng không bao giờ chịu nghe lời ta. Việc đến nước này, đã không còn đường để hối hận nữa, duyên phận phu thê của chúng ta đã hết.”
Tương Hiểu Vân thất thanh khóc rống, nàng mơ hồ dự liệu được kết cục của mình, nhất thời cảm thấy không rét mà run, không còn ai cứu được nàng nữa. Nhưng mà sao lại… nàng rõ ràng đã làm rất tốt mọi chuyện, sao lại nhanh chóng bị phát hiện chứ.
Chiều hôm đó, Hách Liên Duẫn trực tiếp tiến cung thỉnh tội, nói rõ với hoàng đế mọi chuyện, đồng thời nói mình không biết cách dạy vợ, gây ra thảm họa, xin hoàng để hủy bỏ chức vụ của hắn, cùng nhau xử phạt. Hoàng đế nghe xong câu chuyện, trong lòng rất khó xử, tuy rằng Hách Liên Duẫn không trực tiếp phạm lỗi, nhưng dù sao Tương Hiểu Vân cũng là thê tử của hắn, cho nên hoàng đế quyết định tước bỏ phong hào Kim Lăng quận vương của hắn, giữ lại chức vụ Uy Vũ tướng quân, phạt bổng lộc ba năm, đồng thời phái hắn mãi mãi trấn giữ Ninh Châu, không được về kinh. Đã như thế, xem như triệt để phá nát giấc mộng kế thừa tước vị Thế tử của hắn. Còn Tương Hiểu Vân thì không được may mắn như vậy, nàng lập tức bị định tội bắt giam, giao cho Hình bộ tiến hành tuyên phán.
Sau khi Hách Liên Duẫn trở lại Khánh Vương phủ, lập tức đến viện của Giang Tiểu Lâu.
Trong phòng, Giang Tiểu Lâu nâng chén trà lên, khẽ nhướng mắt nói: “Hắn muốn gặp ta?”
“Vâng tiểu thư, Kim Lăng quận vương đang chờ bên ngoài.”
“Mời hắn vào đi.” Giang Tiểu Lâu dặn dò, ung dung thong thả đặt chén trà xuống.
Hách Liên Duẫn chậm rãi tiến vào phòng khách, biểu hiện tự nhiên không chút tức giận. Giang Tiểu Lâu âm thầm đánh giá hắn vài lần, trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần thưởng thức, chẳng trách Khánh Vương coi trọng hắn, thê tử làm ra sai lầm nghiêm trọng, một mình hắn gánh chịu hậu quả, không chút trốn tránh, đúng là một nam nhân khí độ phi phàm. So với Khánh Vương luôn trốn tránh trách nhiệm đúng là tốt hơn nhiều. Nàng khẽ mỉm cười: “Quận vương có lời muốn nói?”
“Ta đã không còn là Kim Lăng quận vương, bệ hạ lệnh cho ta lập tức rời kinh, mãi mãi không được quay lại. Ta còn quay lại đây chỉ vì có lời muốn nói, Minh Nguyệt quận chúa, có thời gian nghe ta nói không?”
Giang Tiểu Lâu khẽ nói: “Tướng quân đã bỏ Tương Hiểu Vân, cũng đã trả giá cho hành vi của mình, cho nên ta và ngài cũng không còn gì để nói.”
"Không, chúng ta còn có lời chưa nói rõ ràng."
Giang Tiểu Lâu nhìn Hách Liên Duẫn, vẻ mặt vô cảm: “Xin nói rõ.”
“Ta chỉ muốn nói, chuyện này vẫn chưa xong.”
“Chưa xong cái gì?”
Hách Liên Duẫn không chớp mắt mà cười lạnh một tiếng: “Ta tin là trong lòng ngươi hiểu rõ hơn ai hết, nhưng vì diệt trừ hậu họa cho Thế tử, ngươi vẫn tương kế tựu kế trục xuất ta ra khỏi kinh thành.”
Thần sắc Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, giọng điệu đặc biệt yên tĩnh: “Tướng quân nói gì ta không hiểu.”
“Không, ngươi rõ. Tương Hiểu Vân âm thầm hãm hại Thế tử, chẳng qua là ngươi dựa vào tay nàng ta mà đuổi ta đi thôi, vết thương của Thế tử vốn không nặng như vậy, là ngươi sai đại phu bày kế, khiến hắn hôn mê bất tỉnh. Chỉ cần ta rời khỏi kinh thành không quá hai ngày, hắn nhất định sẽ tỉnh dậy vui vẻ như thường. Tùy cơ ứng biến, thấy một biết mười, quả nhiên là độc ác, có thể nghĩ ra chiêu số như vậy.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tướng quân quá đề cao ta rồi, nếu không phải thê tử của ngài ra tay hại người trước, ta cần gì phải ra hạ sách này.”
“Nếu ta cho ngươi biết, ngân châm đó không phải do Tương Hiểu Vân sắp đặt?”
“Bản thân nàng ta đã thừa nhận.”
“Đúng, nàng thừa nhận, vì nàng ta sắp xếp như vậy. Nhưng gã sai vặt họ Liễu vì sợ hãi nên cuối cùng đã không thực hiện.”
Giang Tiểu Lâu đột nhiên nhíu mày: “Vậy là ý gì?”
“Có người muốn mượn tay Tương Hiểu Vân hắt nước bẩn bên người ta, rõ ràng là có người khác tổn thương Thế tử.”
Biểu hiện thay đổi của Giang Tiểu Lâu chớp mắt đã biến mất, khôi phục như bình thường: “Không, không thể nào.”
“Giang Tiểu Lâu, ban đầu ta nghi ngờ là ngươi, dù sao chiêu tương kế tựu kế này của ngươi rất tuyệt diệu, nhưng sau đó ta nhìn thấy ngươi rất quan tâm Thế tử, cho nên ta lại nghĩ, không thể là ngươi, vì ngươi sẽ không liều lĩnh với tính mạng của hắn. Cho nên, nhất định vẫn còn một người chúng ta chưa biết.”
Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát, đôi mắt càng trở nên sâu thẳm: “Vì sao lại nói chuyện này với ta?”
“Rất đơn giản, ta chỉ không muốn có người làm ngư ông đắc lợi mà thôi, bấy giờ ta đã mất quyền tranh ngôi Thế tử, nhưng trong phủ còn một người, ngươi đừng bao giờ quên sự tồn tại của hắn.”
Biểu hiện Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt: “Ngươi đang chỉ mũi dùi về phía Hách Liên Thái?”
“Người vô hại nhất thường chính là người đáng sợ nhất, Hách Liên Thái không tham gia vào tranh đấu trong phủ, luôn luôn đứng ngoài tất cả. Nhưng dù sao hắn vẫn là con của phụ thân, không thể không có chút dã tâm nào. Bây giờ ta và Thế tử lưỡng bại câu thương (hai bên cùng tổn thất), Thế tử nằm trên giường, ta thì bị trục xuất khỏi kinh thành vĩnh viễn, không thể kế thừa được vị trí của phụ thân, vậy thì ai được lợi nhất?”
Nếu Hách Liên Duẫn và Hách Liên Nhạc đều xảy ra vấn đề, vị trí Thế tử dĩ nhiên sẽ rơi vào người Hách Liên Thái, Hách Liên Duẫn suy đoán như vậy cũng không phải không có lý, chỉ là… “Chứng cớ đâu?”
Hách Liên Duẫn tỏ vẻ thất vọng lắc đầu: “Ta không có chứng cớ.”
“Không có chứng cớ, tướng quân nói với ta thì có ích gì?”
“Có chứ, ít ra có thể cẩn thận đề phòng. Một lần không được, nói không chừng còn có lần thứ hai, ta không hy vọng Thế tử chết trên tay hắn, càng không hy vọng âm mưu của hắn thành công. Giang Tiểu Lâu, nếu ngươi thật sự thông minh như người ta nói, thì chứng minh cho ta xem đi, cố gắng bảo vệ Thế tử, không được để đệ ấy trúng gian kế của kẻ gian, nếu đệ ấy chết thì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn Hách Liên Duẫn, thật ra nàng không nên tin tưởng hắn, vì biểu hiện của Hách Liên Thái xưa nay rất xem thường vị trí Thế tử, hắn thậm chí hay ra ngoài trêu hoa ghẹo bướm, dáng vẻ lúc nào cũng là một lãng tử phóng túng. Thế nhưng Giang Tiểu Lâu không thể không thừa nhận, nếu tất cả là do Hách Liên Thái âm thầm bày ra, chiêu một mũi tên hạ hai con chim này quả thật rất tinh diệu. Cục diện bây giờ quả thật vô cùng có lợi cho Hách Liên Thái. Nghĩ đến đây, Giang Tiểu Lâu nhìn Hách Liên Duẫn nói: “Ta sẽ ghi nhớ trong lòng, tướng quân xin bảo trọng.”
Hách Liên Duẫn thờ ơ nói: “Có rất nhiều người muốn ta chết, nhưng đến nay chưa ai thành công, dù cho không có xuất thân từ vương phủ ta cũng có thể dựa vào chính mình tự tạo lập nên công danh, cáo từ.” Nói xong hắn liền xoay người đi.
Giang Tiểu Lâu đột nhiên gọi hắn lại: “Chờ một chút, ta còn một vấn đề muốn hỏi ngài.”
"Ngươi hỏi đi.” Hách Liên Duẫn chậm lại bước chân, nhưng không quay đầu lại.
“Nếu đã biết việc này không phải do thê tử của ngài làm, sao còn muốn bỏ nàng ta?”
“Ta phải cho Vương phi một câu trả lời, cho người trong thiên hạ một câu trả lời. Quan trọng hơn chính là, mặc dù nàng là thê tử của ta, nhưng không thể toàn tâm toàn ý suy nghĩ vì ta. Từ đầu tới cuối, nàng chỉ muốn vị trí Thế tử phi, trước kia kềm chế không hành động là vì đối phương chưa ra chỉ thị, một khi Thái tử phi yêu cầu, nàng sẽ vì lợi ích của Tưởng gia mà mặc kệ ta. Thê tử ngu xuẩn như vậy sao có thể tiếp tục giữ lại bên cạnh mình.”
Nói xong, Hách Liên Duẫn thở dài một tiếng, đi ra ngoài.
Ngày hôm sau khi Khánh Vương phi đến thăm Thế tử, phát hiện hơi thở của hắn đã vững vàng, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều, không khỏi yên lòng, nói với Giang Tiểu Lâu: “Đại phu nói sao?”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười: “Đại phu nói, qua mấy ngày nữa Thế tử sẽ tỉnh táo.”
“A di đà phật, nếu nó còn chưa tỉnh thì ta sẽ lo lắng đến chết mất.” Khánh Vương phi nhìn con trai mình, trong lòng nổi lên thương tiếc. Trước kia bà chỉ cảm thấy Hách Liên Nhạc chỗ nào cũng không tốt, mỗi lần nhìn thấy hắn đều tức giận mà không phát ra được, vì những oan uổng mà bà phải gánh chịu bao nhiêu năm qua khiến bà luôn trách đứa con trai này quá vô dụng. Nhưng bây giờ bà mới cảm giác được, vị trí Thế tử, vinh hoa phú quý, đều không thể sánh bằng tính mạng con mình. Bà ngẩn đầu, nhìn thấy gương mặt gầy rộc đi của Giang Tiểu Lâu, không khỏi ôn nhu nói: “Mấy hôm nay bệnh tình của Vương gia cứ trở đi trở lại, không chịu ăn gì, ta sợ ông ta có mệnh hệ nào, cho nên luôn ở bên đó, khiến con phải vất vả ở đây.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, thân thiết nói: “Bệnh của Vương gia nặng thêm sao?”
“Vẫn như cũ, chẳng qua là nổi nóng thôi.” Khánh Vương phi nhíu mày.
Trong mắt Giang Tiểu Lâu hiện lên một nụ cười: “Vương gia không chịu ăn sao?”
“Phải, không biết ông ta làm sao nữa, đến tuổi này rồi còn giận dỗi cái gì.”
Giang Tiểu Lâu trấn định mỉm cười: “Mẫu thân, không bằng để con đi khuyên Vương gia.”
“Con đi? Bây giờ ông ta đang hận con thấu xương.” Khánh Vương phi kinh ngạc.
Giang Tiểu Lâu chớp mắt, biểu hiện dịu dàng: “Mẫu thân yên tâm, con chỉ có ý tốt thôi.”
Khánh Vương phi thở dài một tiếng: “Muốn đi thì con cứ đi, bây giờ ông ta ngay cả trở người cũng cần có người hầu hạ, không thể làm tổn hại ai nữa.”
Giang Tiểu Lâu vào viện của Khánh Vương phi, Triêu Vân đang đút cho Khánh Vương ăn cơm, nhưng hắn chỉ trầm mặt, nhắm chặt mắt, không thèm để ý Triêu Vân. Giang Tiểu Lâu thấy thế liền đi lên phía trước, tiếp nhận chén cơm trong tay Triêu Vân: “Đi ra đi, nơi này có ta là được.”
Khánh Vương nghe được âm thanh quen thuộc, bỗng nhiên trợn to mắt, trong mắt lập tức chiếu ra dung nhanh mỹ lệ của Giang Tiểu Lâu, con ngươi lập tức trợn to, toát ra sự thù hận vô hạn, miệng nghẹn ngào ô ô, nước dãi không ngừng chảy xuống. Triêu Vân nhìn thấy cảnh này trong lòng có chút khiếp đảm, không dám tùy tiện lui ra.
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Ngươi yên tâm, là Vương phi bảo ta đến thăm hỏi Vương gia, không cần lo lắng quá.”
Triêu Vân lập tức đỏ mặt, cúi đầu nói: “Dạ, quận chúa.”
Triêu Vân lặng lẽ lui ra, đứng bên ngoài hành lang chờ đợi, nàng biết Khánh Vương rất ghét Giang Tiểu Lâu, chỉ sợ hai người nổi lên xung đột nên không dám đi quá xa.
Giang Tiểu Lâu múc một muỗng cháo thơm tho, ân cần đưa đến bên miệng Khánh Vương. Hàm răng Khánh Vương không ngừng canh cách va vào nhau, nhưng vẫn không chịu há miệng, mặc cho thức ăn dần dần nguội lạnh.
Giang Tiểu Lâu chậm rãi thả cái muỗng xuống: “Vương gia, ông tức giận thì tức giận, cần gì phải làm khó thân thể của mình như vậy?”
Khánh Vương không phát ra được âm thanh nào, chỉ tàn bạo trừng mắt với Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu khẽ cười: “Ta biết ông hận ta, ta cũng không thích ông. Từ ngày đầu tiên ta vào phủ thì đã rất ghét ông. Nếu không phải ông thì Tuyết Ngưng sẽ không thất lạc từ nhỏ, nếu không tại ông thì tỷ ấy sẽ không thương tích đầy người, không nhà để về. Nếu không phải tại ông thì tỷ ấy sẽ không phải khom lưng cúi đầu, đau khổ dằn xé. Nếu không phải tại ông thì tỷ ấy sẽ không phải chết mà không nhắm mắt. Kẻ đứng đầu những chuyện này chính là người phụ thân như ông. Thân là trượng phu, không thể cư xử công bằng, bất công ái thiếp, thất lễ chính thê, thậm chí làm thất lạc con gái, ta thật muốn moi trái tim của ông ra nhìn một cái, xem xem nó có phải là màu đen hay không.”
Khánh Vương hoảng sợ trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, ngón trỏ duy nhất còn cử động được không ngừng nhúc nhích gõ cành cạch lên giường, như muốn cầu cứu Triêu Vân ngoài hành lang.
Giang Tiểu Lâu cười lạnh: “Không cần căng thẳng, ta sẽ không giết ông, bộ dạng này của ông còn đáng để ta ra tay sao?”
Cái muỗng trong tay nàng khua nhẹ, một lần nữa múc cháo, Khánh Vương cắn chặt hàm răng không chịu há miệng, từng hạt cháo không ngừng chảy xuống.
Giang Tiểu Lâu thở dài, vẻ mặt lạnh lùng: “Ông vẫn còn cho rằng mình là Vương gia oai phong lẫm liệt trước kia sao? Ta cho ông biết, từ khi ông bệnh, bệ hạ đã lấy lại toàn bộ binh quyền của ông, đã có người khác tiếp nhận, còn ông chỉ có thể cố gắng dưỡng bệnh thôi. Nếu ta là Vương phi, bây giờ ta sẽ không để cho ông được sống dễ chịu, ta sẽ bỏ sâu bọ rắn rết vào trong cơm của ông mỗi ngày, để ông đau đớn đến không muốn sống, mới có thể giải mối hận trong lòng ta. Nhưng dù sao Vương phi cũng không phải ta, bà là một người tâm địa lương thiện, cho dù ông làm nhiều chuyện có lỗi như vậy, xưa nay chưa từng quan tâm chăm sóc bà, thì bà vẫn chăm sóc ông, chưa từng từ bỏ. Ông có biết chuyện Thế tử bị ngã ngựa không?”
Khánh Vương sửng sốt, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu, trong mắt mơ hồ phát ra một luồng ánh sáng dị dạng. Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nói: “Người động thủ chính là Kim Lăng quận vương phi, nàng ta hy vọng tướng công mình trở thành Thế tử, cho nên sai người gắn kim châm dưới yên ngựa. Cách làm này rất vụng về đúng không, nhưng cũng rất hữu hiệu, chỉ cần Thế tử ngã ngựa mất mạng, vị trí Thế tử tất nhiên sẽ thuộc về Kim Lăng quận vương. Bất kể là Lão Vương phi hay là ông, ai cũng hướng về hắn. Đáng tiếc chính là, sự tình bại lộ, liên lụy đến Kim Lăng quận vương không thể thoát khỏi trừng phạt, hắn đã bị bệ hạ đuổi ra khỏi kinh thành. Chà chà, đó là nhi tử mà Vương gia yêu thương nhất, có phải là rất đau lòng không?”
Ánh mắt Khánh Vương lóe qua một tia đau khổ không dễ phát hiện, không biết là vì phẫn nộ hay sợ hãi.
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Xem đi, trái tim của ông quả là thiên vị, chuyện đến nước này, người ông quan tâm cũng chỉ có trưởng tử mà không phải Hách Liên Nhạc, đệ ấy cũng là con của ông, nhưng ông lại làm như không thấy nỗi khổ của đệ ấy.” Nói tới chỗ này, nàng làm như vô cùng thất vọng với Khánh Vương, đặt chén cháo lên bàn, giọng điệu vô cùng lạnh nhạt: “Tuyết Ngưng vẫn hay nói với ta, tuy cha của tỷ ấy nghiêm khắc nhưng trong lòng vẫn yêu thương tỷ ấy, ta tuy rằng không đồng ý lắm với suy nghĩ này nhưng vẫn hy vọng giấc mộng của tỷ ấy có thể kéo dài. Nể tình ông là cha ruột của tỷ ấy, ta tha cho ông một mạng.”
Nói xong, Giang Tiểu Lâu đưa tay kéo mền lên đắp cho Khánh Vương, nụ cười trở nên đặc biệt yên tĩnh: “Vương gia, cố gắng dưỡng bệnh đi, phải sống thật lâu mới có thể tận mắt nhìn thấy Thế tử kế thừa tất cả của ông.”
Khánh Vương dùng một loại ánh mắt phẫn hận lại không thể làm gì được mà nhìn theo bóng lưng Giang Tiểu Lâu, từ lâu hắn đã là một cái xác chết biết thở, không, còn đau khổ hơn nhiều. Xác chết sẽ không có bất kỳ cảm giác gì, nhưng hắn không phải, hắn cảm giác được lạnh, cảm giác được nóng, cảm giác được bi thương, thống khổ, phẫn nộ, nhưng lại không biểu đạt được, đau khổ như thế là chuyện vị Khánh Vương oai phong lẫm liệt trước kia chưa từng phải chịu đựng. Sống cả đời như thế, so với chết còn thảm hơn.
Khi ra ngoài đúng lúc gặp được Khương Phiên Phiên, Giang Tiểu Lâu liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười nói: “Khương phu nhân đến thăm Vương gia sao?”
Khương Phiên Phiên ôm bụng hành lễ, ôn nhu nói: “Không, ta làm chút điểm tâm, cố ý đến đưa cho Vương phi.”
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười, Khương Phiên Phiên đúng là người thông minh, Khánh Vương bây giờ thành ra như vậy, dù sao cũng không thể khôi phục được, nàng lập tức thay đổi thái độ, nhiệt tình đi nịnh bợ Khánh Vương phi. Chỉ cần có Vương phi chống đỡ, nàng lại sinh một đứa con, sau này cuộc sống trong Khánh Vương phủ cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Hiểu được gió chiều nào xoay chiều đó, cuộc sống sẽ không quá bi thảm.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ôn hòa: “Nếu như ai cũng hiểu chuyện như phu nhân thì thế giới này đã thái bình hơn nhiều.”
Khương Phiên Phiên nghe thấy lời ấy, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, đảo mắt đã thấy Giang Tiểu Lâu đi xa.
Giang Tiểu Lâu trở lại viện của mình, Tiểu Điệp bước ra đón: “Tiểu thư, tam hoàng tử trúng độc rồi.”
Bước chân Giang Tiểu Lâu nhất thời dừng lại, nhướng mày nói: “Trúng độc? Khi nào?”
“Trưa nay ngài ấy phụng lệnh bệ hạ đến đưa cho Thái tử một bộ văn phòng tứ bảo (là bộ dụng dụ gồm để viết chữ vẽ tranh ngày xưa gồm: giấy, viết, nghiên, mực), ở lại thư phòng của Thái tử một lát, khi trở lại liền ói ra máu, khi bệ hạ nghe được đã phái Thái y lập tức qua đó.”
“Sau đó thì sao?” Giang Tiểu Lâu sững sờ trong thoáng chốc, lập tức khôi phục trấn định, ngồi xuống uống trà.
“Điện hạ nôn ra máu rất nhiều, gần như thoi thóp, bệ hạ nổi trận lôi đình, sai người trói Thái tử lại, nói…”
“Nói cái gì?”
“Nói muốn hỏi tội Thái tử.”
Giang Tiểu Lâu trầm tư chốc lát, rồi lại mạnh mẽ lắc đầu thất vọng: “Độc Cô Khắc cho rằng thắng lợi trong tầm tay, không ngại được ăn cả ngã về không, nhưng theo ta thấy…vẫn là quá nôn nóng rồi.”
“Tiểu thư, lời này là ý gì?” Tiểu Điệp nghi hoặc hỏi.
“Bây giờ vẫn chưa đến lúc Thái tử rơi đài, Độc Cô Khắc làm như thế không những không được kết quả gì, còn sẽ khiến bệ hạ nghi ngờ.” Giang Tiểu Lâu nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
“Nhưng bệ hạ đã bắt giam Thái tử, nói không chừng lần này có thể lật đổ được hắn. Trước kia Bùi Tuyên đắc ý như vậy, cũng bị tiểu thư lật đổ mà.” Tiểu Điệp tràn đầy tự tin, đặc biệt hưng phấn.
Nghe thấy Tiểu Điệp nói vậy, Giang Tiểu Lâu không thể không cười sự ngây thơ của nàng: “Ngươi thật sự cho rằng Bùi Tuyên ngã, Thái tử sẽ chịu ảnh hưởng sao?”
“Rõ ràng bệ hạ đã nổi lên lòng nghi ngờ với Thái tử, chuyện Thái tử lôi kéo Bùi Tuyên… hoàng đế sẽ không biết sao?”
Giang Tiểu Lâu hầu như muốn bật cười to, nhưng nghĩ lại cũng tội cho nha đầu này, cuối cùng nhịn xuống: “Nha đầu ngốc, chính vì Tam hoàng tử nghĩ giống như ngươi cho nên mới tính toán sai lần. Tuy đầu óc Thái tử không quá thông minh, nhưng phía sau hắn còn một quân sư.”
“Tiểu thư nói chính là…”
“Tiêu Quan Tuyết”.
“Tử y hầu cũng tham gia chuyện này sao?” Tiểu Điệp toát ra vẻ kinh ngạc.
“Tiêu Quan Tuyết là một người kỳ quái, ngươi càng nịnh bợ hắn, làm hắn vui lòng, hắn càng xem thường ngươi, nhưng ngươi càng không quan tâm hắn, mặc kệ hắn, hắn lại càng chú ý tới ngươi, ghi nhớ ngươi.”
Tiểu Điệp nhất thời nói không nên lời, hoàn toàn ngây ngốc. Tiểu thư của nàng đang nói gì vậy, miêu tả con người Tiêu Quan Tuyết sao?
Giang Tiểu Lâu mím môi, toát ra ý cười nhàn nhạt: “Nếu ta đi tìm Tiêu Quan Tuyết gây chuyện, hắn ngược lại sẽ không chú ý tới ta, bây giờ thì ngược lại, ta cố ý gạt hắn sang một bên, lâu dần trong lòng hắn sẽ khó chịu, buồn bực, uất ức, dĩ nhiên là sẽ đi tiếp cận kẻ thù của ta. Hắn giống như một đứa con nít to xác, cứ thích tạo nên sự chú ý của người khác, cố ý làm ra một số chuyện nghịch ngợm.”
Cuối cùng Tiểu Điệp đã rõ, nếu Giang Tiểu Lâu tích cực tấn công, Tiêu Quan Tuyết nhất định sẽ rất hài lòng mà ngồi chờ nàng. Nhưng nàng lại một mực không động thủ, dĩ nhiên Tiêu Quan Tuyết sẽ không phục, chủ động tới gần Thái tử chính là phương thức chọc tức Giang Tiểu Lâu, cho nên hắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế giúp đỡ đối phương thoát tội. Đáng tiếc, Thái tử lại giống như một đống cỏ khô có thể cháy bất cứ lúc nào, dựa vào càng gần thì bị chết càng nhanh
Nhận xét Box