Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 141

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 141

 Chương 141

Buổi chiều, Giang Tiểu Lâu vừa tới viện của Vương phi, Mộ Vũ đã vén rèm lên nhỏ giọng báo cáo: “Tiểu thư, Kim Lăng quận vương trở về rồi.”

Kim Lăng quận vương?

Giang Tiểu Lâu lẩm bẩm tên người này một lần trong đầu, lập tức hiểu ra.

Tiến vào phòng khách, nàng liền nhìn thấy nam nhân trẻ tuổi vừa cởi chiến bào mặc bộ cẩm y đang ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế gỗ màu đỏ.

Mặt mũi hắn rất cương nghị, đôi mắt tối đen, tựa hồ có sức mạnh thấu vào lòng người.

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Giang Tiểu Lâu xin chào quận vương.”

Hách Liên Duẫn nhìn Giang Tiểu Lâu, thiếu nữ trước mắt có đôi mắt sáng, thanh lệ thoát tục, khiến người ta không kềm được mà yêu thích.

Các muội muội của mình đều là mỹ nhân xuất sắc ở kinh thành, nhưng không được thanh diễm như nàng. Loại xinh đẹp này không mị tục, không khô khan, ngũ quan xinh xắn, đôi mắt sáng sủa, khiến hắn không kềm được mà nhớ đến sự mông lung đẹp đẽ của hạnh hoa giữa cơn mưa xuân.

“Muội muội không cần khách sáo, muội đã là nghĩa nữ của mẫu thân thì cũng chính là muội muội của ta. Lần này ta quay về có mang theo lễ vật cho mẫu thân và muội, một lát nữa sẽ đưa tới.” Âm thanh Hách Liên Duẫn trầm ổn, biểu hiện không chút khác thường. Nói xong hắn quay đầu nói với Khánh Vương phi: “Mẫu thân, có thể cho con đi thăm phụ thân một chút không?”

Vẻ mặt hắn đặc biệt cung kính, không có chút nào quá phận.

"Phụ thân con đang ở ngay bên cạnh, đi thăm ông ấy đi. Nhưng mà đại phu nói, bây giờ ông ấy bệnh rất nặng, vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện.” Khánh Vương phi dặn dò.

“Vâng, mẫu thân.” Hách Liên Duẫn lập tức đáp một tiếng, lễ nghi chu toàn mà lui xuống.

Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng Hách Liên Duẫn, không khỏi khẽ mỉm cười: “Kim Lăng quận vương sao lại đột ngột về kinh?”

Khánh Vương phi thở dài nói: “Vì Vương gia bị bệnh, cho nên Hách Liên Duẫn dâng tấu bên bệ hạ, khẩn cầu cho phép hằn về kinh thăm phụ thân.”

“Chỉ vì thăm bệnh mà về sao?” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày, suy tư mà nói.

Khánh Vương phi cười lạnh một tiếng: “Mẹ ruột, đệ đệ muội muội của hắn đều chết rồi, sao lại không về xem xem tình hình chứ, thăm bệnh chỉ là cái cớ thôi.”

“Mẫu thân, trước giờ con chỉ nghe nói hắn rất trung dũng, không biết còn người hắn thế nào, mẫu thân nói với con một chút được không?”

Giang Tiểu Lâu đã hỏi, Khánh Vương phi liền nói không chút giấu diếm: “Từ nhỏ hắn thông minh hiểu chuyện, làm việc quả quyết, văn thao võ lược, Vương gia cho rằng hắn rất giống ông ấy, cho nên đặc biệt sủng ái. Từ nhỏ hắn được đưa ra khỏi kinh học tập, đến mười một tuổi mới quay về, tràn ngập ý chí báo quốc, khiến Vương gia rất cảm động. Đến khi hắn mười lăm tuổi Vương gia liền giao hắn cho lão bằng hữu là Kỵ Nam tướng quân đưa đi trong quân rèn luyện. Hắn bắt đầu làm một tiểu tốt, dựa vào chiến công là tiến lên từng ngày, hoàn toàn khác biệt với loại thô bạo như Bùi Tuyên. Hắn đối đãi binh sĩ như con cháu, khiêm tốn không kiêu ngạo, kề vai sát cánh, cho nên rất được lòng mọi người, Vương gia cũng vì vậy mà càng thêm quý trọng hắn.”

Giang Tiểu Lâu gật gù, toát ra biểu hiện suy tư.

Hách Liên Duẫn thăm bệnh xong, đang ở trong phòng tự mình hầu hạ Khánh Vương dùng bữa tối, lúc này mới quay về viện của mình. Tương Hiểu Vân đầy mặt vui mừng tiến ra nghênh đón, dâng lên trà nóng đã được chuẩn bị từ trước.

Hách Liên Duẫn nhận trà, thuận thế kéo một cái, Tương Hiểu Vân lập tức rơi vào trong lòng hắn, hai tay cuốn lấy cổ hắn, gương mặt lập tức hiện lên một tia đỏ ửng, hô hấp cũng gấp gáp lên, yêu kiều nói: “Chàng đó, vừa về đến nhà mà…”

Sắc mặt Hách Liên Duẫn đặc biệt bình tĩnh, không nhìn ra một chút dục vọng nào, hắn chỉ cao giọng nói: “Ta ở trong quân lâu như thế, không biết nhớ nàng đến mức nào nữa.” Nói xong câu đó, âm thanh hắn đè thấp, kề sát vào tai nàng nói: “Trong nhà đã xảy ra chuyện gì?”

Tương Hiểu Vân ngẩn ra, gần như cứng người lại.

Hách Liên Duẫn dùng sức vỗ vào lưng làng, cực kỳ yêu thương nói: “Đến đây, cho ta hôn một cái.” Nhưng trên thực tế hắn lạnh lùng nói: “Nói hết mọi chuyện cho ta.”

Tương Hiểu Vân lập tức hiểu được, liếc mắt nhìn ra cửa sổ, biết Hách Liên Duẫn đang lo tai vách mạch rừng, không khỏi thấp giọng nói: “Trong viện này đều là người của thiếp, không có gì đâu.”

“Hừ, trong nhà có mẹ và đệ đệ muội muội, bên ngoài thì có cường địch bao vây, nha đầu kia có thể trong thời gian ngắn gây nên sóng gió, thật sự đơn giản vậy sao? Nàng cũng quá xem thường người ta.” Hách Liên Duẫn cười lạnh một tiếng, nhéo vào ngực nàng một cái.

Trong lòng Tương Hiểu Vân run lên, kể hết mọi chuyện một lượt, nhìn thấy sắc mặt Hách Liên Duẫn ngày càng khó coi, không khỏi căng thẳng trong lòng, nàng cắn cắn đôi môi đỏ mọng, oan ức nói: “Thiếp biết chàng trách thiếp không đứng ra giúp mẹ và đệ muội của chàng, nhưng thiếp cần khuyên đã khuyên, năn nỉ cũng năn nỉ, bên phủ Thái tử không biết đã chạy bao nhiêu chuyến, những gì cần làm đã làm hết. Thiếp cũng phải nghĩ cho tương lai của chàng, còn có con của chúng ta… Không lẽ vì họ mà không để ý những chuyện này, cứ thế lao đầu vào sóng gió sao? Thiếp làm gì có bản lãnh đó?”

Hách Liên Duẫn nắm chặt vòng eo của nàng, thở dài nói: “Hiểu Vân, con người ta không biết ăn nói, không nói ra được lời ngọt ngào, dĩ nhiên ta biết nàng vất vả, chưa từng có ý trách móc nàng. Mẹ của ta thiển cận, không biết tiến lùi, các đệ muội cũng bị phụ thân làm hư, không biết trời cao đất rộng. Thứ xuất là chuyện trời định, sao có thể tranh dành với trời.” Miệng hắn nói như vậy nhưng sự đau khổ trong mắt lại rất sâu.

Tương Hiểu Vân lập tức ôm sát hắn: “Thiếp là thê tử của chàng, dĩ nhiên toàn tâm toàn ý lo lắng cho chàng, cho dù phải tranh với ông trời thiếp cũng không sợ.” Suy nghĩ một chút, nàng lại lo âu nhíu mày nói: “Nhưng thiếp sợ Giang Tiểu Lâu, vừa nhìn thấy gương mặt tươi cười kia liền sợ. Nàng ta cười càng ôn nhu thì suy nghĩ trong lòng càng độc ác. Lần này chàng trở về, thiếp lo nhất là nàng ta không chịu buông tha cho chàng, muốn… đối phó với chàng.”

Hách Liên Duẫn xoa xoa làn da trơn bóng của nàng, thở dài nói: “Ta biết, cho nên ta lập tức đi gặp phụ thân. Ai ngờ ông ấy bệnh nặng nằm trên giường, khi gặp ta thì dường như có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng một chữ cũng không thốt ra được, trong lòng ta vô cùng khổ sở.”

Tương Hiểu Vân cũng khổ sở, nhưng điều nàng đau lòng nhất là chỗ dựa duy nhất của phu quân mình đã ngã xuống, Khánh Vương rất sủng ái Hách Liên Duẫn, thậm chí không tiếc tranh chấp với Khánh Vương phi, nhưng hôm nay ông ấy không thể nói chuyện, nếu Vương phi dùng thân phận đích mẫu chèn ép Hách Liên Duẫn thì hắn đúng là không còn đường lui.

“Phu quân, chuyện đến nước này, chúng ta chỉ có thể mạo hiểm một phen.” Tương Hiểu Vân nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng không nhịn được nói.

“Mạo hiểm một phen?” Hách Liên Duẫn nhíu mày.

“Trước kia thiếp không dám ra tay là vì không có phu quân ở đây, nhưng giờ đã khác, phu quân trở về rồi. Cục diện trước mắt, lão Vương phi không quản sự, Vương phi bá đạo, Giang Tiểu Lâu độc ác, Thế tử gần đây cũng khá hơn trước nhiều. Nghe nói khi đi yết kiến bệ hạ còn được khen ngợi, thiếp cảm thấy đó là do Giang Tiểu Lâu ở sau lưng dạy hắn. Bây giờ phụ thân đã ngã xuống, bọn họ rõ ràng đang từng bước thanh trừng thế lực của phu quân. Nếu tiếp tục như vậy, chàng muốn có được vị trí Thế tử đúng là trăm ngàn khó khăn, không bằng quyết tâm…” Tương Hiểu Vân thăm dò nói.

“Thế tử chết rồi, người đầu tiên bị nghi ngờ sẽ là ta, như vậy chỉ khiến cho ngư ông đắc lợi, không lẽ phụ thân chỉ có hai bọn ta là con trai sao?” Hách Liên Duẫn tức giận nói, “Huống chi, cho dù Thế tử không hiểu chuyện thì vẫn là đệ đệ của ta, mẫu thân lạnh nhạt với ta nhưng không hề ngược đãi, nàng bảo ta đi giết Thế tử là muốn ta trở thành tội nhân? Ta là tướng lĩnh trong quân, không có tước vị này thì cũng không ai cướp được thứ thuộc về ta, nhưng một khi mang tiếng xấu thì các đồng liêu và thuộc hạ sẽ đối xử với ta thế nào? Sau này ta còn có thể thống lĩnh bọn họ sao? Bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, nàng đang muốn đẩy ta vào đường cùng sao?”

Sắc mặt Tương Hiểu Vân trắng bệch, nàng nhẫn nhịn thời gian dài chính là chờ có cơ hội thích hợp diệt trừ Thế tử, được làm vua thua làm giặc, có nhà nào không vì tước vị mà tranh chấp một mất một còn, chỉ cần có thể kế thừa tước vị, thê tử cũng sẽ được thơm lây, còn dựa vào quân công thì tính là gì? Một bên là thân vương, một bên là võ tướng tứ phẩm, ai cũng biết nên chọn thế nào.

“Chàng đang trách thiếp hại chàng?”

“Không, ta không có ý này, chỉ là nàng suy nghĩ quá đơn giản.” Hách Liên Duẫn nhìn chằm chằm Tương Hiểu Vân, vẻ mặt lạnh lẽo nói: “Hiểu Vân, nàng gả cho ta đã lâu, lẽ nào không hiểu tính tình của ta?”

“Dĩ nhiên thiếp biết, chỉ là…”

“Không cần nói nhiều, đại trượng phu có việc nên làm có việc không nên làm, ta đã khuyên mọi người rất nhiều lần, không thể hung hăng càn quấy, tuy rằng phụ thân luôn nói là muốn lập ta làm Thế tử, nhưng Thế tử không có sai lầm gì, tuy rằng so với người thường thì hắn không bằng, nhưng dù sao vẫn là trưởng tử của phụ thân, nếu không có gì bất trắc thì… vị trí của hắn là ván đã đóng thuyền, không thể thay đổi. Nhưng mà mẹ và nhị đệ lại không tin, lúc nào cũng muốn đoạt vị trí Thế tử, vị trí này dễ đoạt như thế sao? Ta biết nàng đang giúp ai làm thuyết khách, nhưng nàng là thê tử của ta, trước tiên phải suy nghĩ cho ta, chứ không phải nghĩ cho Tưởng gia, cho Thái tử phi.”

Mặt Tương Hiểu Vân lập tức đỏ lên: “Phu quân, thiếp không có.”

“Được rồi, ta đã hiểu rõ, ban đầu khi Thái tử phi gả nàng cho ta, ta biết nàng có chủ ý gì, trước kia không phải ta không nghĩ đến chuyện dựa vào sự giúp đỡ của Thái tử mà leo lên vị trí Thế tử, nhưng nhìn phụ thân biến thành bộ dạng kia, lòng ta cũng nguội lạnh rồi. Còn người nên nắm lấy những thứ có trong tay, chứ đừng chạy theo dục vọng viễn vông. Hiểu Vân, nàng là người thông minh, không nên bị Thái tử phi đầu độc.”

“Phu quân, thiếp chỉ suy nghĩ cho chàng thôi, chàng nghĩ lại đi, nếu Thái tử phi đã mở miệng thì nhất định đã chắc chắn, chỉ cần có thể diệt trừ Thế tử…”

“Diệt trừ Thế tử thì đã sao, phụ thân chỉ nói ngoài miệng thôi, đã từng có hành động gì sao? Không phải ông ấy không muốn, mà là không có cách. Ông ấy là thân vương, có bao nhiêu người nhìn vào, không lẽ có thể mặc kệ quy củ và lễ pháp?”

“Nhưng cả ngày Thế tử nhốt mình trong phòng vẽ vời, không biết gì cả, người như vậy làm sao kế thừa tước vị Khánh Vương, chàng kế thừa tước vị mới đúng là được lòng mọi người.” Tương Hiểu Vân không nhịn được mà cãi lại.

“Được lòng mọi người? Đừng tự mình gạt mình nữa, Thái tử ủng hộ ta trở thành Khánh Vương bất quá là muốn binh quyền trong tay ta thôi.”

“Hai bên cùng có lợi thì có gì không tốt?” Tương Hiểu Vân nhất thời tim như bị dao cắt, cảm thấy bất bình vì bị hiểu lầm, “Nếu để cho Thế tử kế thừa tước vị, tương lai không biết Khánh Vương phủ sẽ biến thành bộ dạng gì, không lẽ chàng trơ mắt nhìn vương phủ ngã xuống như thế sao?”

Hách Liên Duẫn không mở miệng, trong lòng hắn nào phải là không suy nghĩ, đệ đệ thậm chí ngay cả quân đội, hoàng quyền là cái gì cũng không biết, một đứa nhỏ ngốc có thể trở thành một thân vương chân chính sao? Người ta thường nói phú quý không quá ba đời, nhà huân quý cũng như thế, cho nên bọn họp phải liều mình tìm một người thừa kế thích hợp. Nhưng Khánh Vương phủ lại sinh ra một Thế tử ngốc, nếu Hách Liên Duẫn có thể sinh trong từ bụng Vương phi, vậy thì hắn là Thế tử đường đường chính chính, chứ không phải ngồi đây thở ngắn than dài.

Huyết thống, đích thứ, quả thật là có sức mạnh không thể lường được đối với vận mệnh con người, cho dù ngươi có sức xoay chuyển trời đất cũng không thay đổi được. Trong lòng Hách Liên Duẫn làm sao không đau, không khổ, hắn là người muốn có được vị trí Thế tử hơn ai hết, muốn đến muốn bạc tóc, muốn khô máu, nhưng vậy thì sao, hắn không tranh nổi với ông trời, không tranh nổi với số mệnh.

Tương Hiểu Vân lại không chịu dừng tay, từ ngày nàng gả vào Khánh Vương phủ, Thái tử phi liền đảm bảo với nàng Hách Liên Duẫn sẽ có được vị trí thân vương. Trước kia nàng án binh bất động là do Hách Liên Duẫn không có ở đây, nàng sợ mình manh động sẽ uy hiếp đến tương lai của phu quân, nhưng bây giờ hắn đã trở về, tại sao còn muốn ẩn nhẫn với Giang Tiểu Lâu, nàng không cam lòng.

Nghĩ đến đây, nàng lại tận tình khuyên nhủ: “Phu quân, đừng nghĩ rằng chàng nhẫn nhịn thì chúng ta sẽ được sống thoải mái, tính tình của Tiếu Nhi là thế nào chứ, nếu không bị ép đến đường cùng nàng sẽ ra tay hay sao? Khổ sở chờ đợi, cuối cùng hôn sự bị đoạt, Hách Liên Tuệ cho rằng lượm được món hời lớn, cuối cùng cũng mất mạng tại hỉ đường, thê thảm cỡ nào. Thay vì ngồi chờ chết, không bằng ra tay trước là thượng sách.”

Hách Liên Duẫn nhìn nàng, ánh mắt từ từ trở nên sâu thẳm: “Thái tử phi cũng không phải suy nghĩ cho chúng ta, chẳng qua nàng muốn mượn tay ta đi đả kích Vương phi mà thôi, Khánh Vương phủ huyên náo long trời lở đất, quan trọng nhất chính là lòng tham không ngừng, ta không muốn gia đình không yên, không muốn nàng giẫm vào vết xe đổ, càng không muốn sau này có ngày bị người ta mắng sau lưng, nói ta là vì tước vị mà sát hại huynh đệ ruột thịt. Cho nên, những câu nói này đừng nhắc lại nữa…” Nói xong, Hách Liên Duẫn quay đầu đi ra ngoài.

“Phu quân, chàng đi đâu vậy?” Tương Hiểu Vân lập tức đỏ mắt lên.

“Ta đã hứa với Thế tử dẫn đệ ấy ra ngoại ô cưỡi ngựa, không cần chờ ta.” Hách Liên Duẫn bỏ lại một câu, sải bước đi ra khỏi phòng.

Tương Hiểu Vân tức tối nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng tan nát.

Giang Tiểu Lâu đi đến viện của Hách Liên Nhạc, thấy hắn đang dạy Vệ Phong viết chữ. Hách Liên Nhạc dạy rất chăm chú, từng nét từng chữ, Vệ Phong học cũng rất chăm chú, tóc trên trán nhẹ buông xuống, đôi mắt óng ánh lóe lên ánh sáng. Hắn mỹ lệ như vậy, như là giọt sương sớm đọng trên lá cây, khiến người ta thậm chí không dám nói chuyện với hắn, chỉ sợ một hơi thổi qua hắn liền tản đi.

Hách Liên Nhạc vừa ngẩn đầu, đúng lúc nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, ngại ngùng mỉm cười nói: “Tỷ đến rồi.” Bây giờ khi gặp được Giang Tiểu Lâu, Hách Liên Nhạc đã ăn nói rất trôi chảy, càng không tránh né nàng, có thể thấy được hắn đã quen với vị tỷ tỷ ôn nhu mỹ lệ này.

Vệ Phong thấy thế liền vội vàng hành lễ: “Tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Đứng lên đi, bây giờ ngươi là tùy tùng của Thế tử, không cần khách sáo như vậy.”

Vệ Phong còn quỳ trên đất, cũng không lên tiếng.

Hách Liên Nhạc vội nâng hắn dậy, giọng điệu đặc biệt thân cận: “Bảo ngươi đứng thì cứ đứng lên đi.”

Hách Liên Nhạc tâm tư cẩn thận, quan sát tỉ mỉ, ngoại trừ nhũ nương tuyệt đối trung thành bên cạnh ra, trước giờ chưa từng thân cận với bất cứ người nào. Giang Tiểu Lâu nhìn hai người nọ có vẻ rất hòa thuận, trên mặt mang theo nụ cười: “Xem ra Thế tử rất thích Vệ Phong.”

“Phải, hắn rất ngoan ngoãn, cũng rất hiểu chuyện."

Trong mắt Giang Tiểu Lâu thì Hách Liên Nhạc vẫn là một đứa bé, nhưng khi hắn nâng Vệ Phong dậy, đôi mắt cong cong, cười rất vui vẻ, có lẽ trong vương phủ phần lớn người ta đều trước mặt cung kính sau lưng khinh thường hắn, sự xuất hiện của Vệ Phong chính là một ngoại lệ. Vệ Phong là một thiếu niên thành thật, tuy mới mười ba tuổi nhưng đã rất hiểu chuyện, cũng biết cách nhìn sắc mặt người khác, đối xử với Hách Liên Nhạc cũng rất tỉ mỉ, cho nên Hách Liên Nhạc yêu thích hắn, khi biết hắn không biết chữ đã chủ động mở miệng đòi dạy hắn.

Giang Tiểu Lâu đi tới bên cạnh bàn, liếc mắt nhìn tờ giấy trên đó, không khỏi cười nói: “Bút lực của Thế tử càng lúc càng ngay ngắn đẹp đẽ, còn về Vệ Phong, phải rèn luyện nhiều hơn, nếu không sau này Thế tử mang ngươi ra ngoài, người khác sẽ cười hắn dẫn theo một thư đồng không biết viết chữ.”

“Vâng, tiểu thư.” Vệ Phong không chút do dự nói, bộ dáng nghiêm chỉnh chọc cười Hách Liên Nhạc.

Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng tì nữ bẩm báo: “Thế tử gia.”

"Vào đi."

Tì nữ cung kính hồi bẩm: “Kim Lăng quận vương đến rồi, đang chờ ở phòng khách.”

“Đại ca đến rồi?” Trên mặt Hách Liên Nhạc lộ vẻ vui mừng, Giang Tiểu Lâu thấy thế không khỏi có chút kỳ quái. Nàng vẫy lui tì nữ, nói với hắn: “Tình cảm của Thế tử và Kim Lăng quận vương rất tốt sao?”

“Ừ, đại ca không giống với nhị ca.” Hách Liên Nhạc nói xong câu này, liền bắt đầu tìm kiếm quanh phòng.

Giang Tiểu Lâu đè nén kinh ngạc trong lòng, biểu hiện trên mặt kỳ lạ: “Đệ đang tìm gì vậy?”

“Đệ tìm roi ngựa.” Hách Liên Nhạc nghiêm túc trả lời nàng.

Giang Tiểu Lâu nhìn đối phương, nhẹ nhàng nháy mắt: “Thế tử, bây giờ đã trưa rồi, nếu cưỡi ngựa ra khỏi thành thì đến tối mới quay về được, không bằng ngày mai lại đi.”

“Không được, ngày mai đại ca sẽ quay về.”

“Quay về? Kim Lăng quận vương phải về sao?”

“Vâng”. Hách Liên Nhạc lập tức đáp: “Đại ca chỉ về thăm phụ thân, thăm xong phải đi ngay… a, ở đây.” Hách Liên Nhạc vội vàng chuẩn bị, mang theo roi ngựa lập tức muốn đi ra ngoài, ra tới cửa đột nhiên nhớ đến chuyện gì, quay đầu lại nhìn Giang Tiểu Lâu, khó xử nói: “Tỷ đừng nói với mẫu thân, bà sẽ không vui.”

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu hơi dừng một chút, lặng lẽ nói: “Nếu biết vì sao còn muốn đi?”

“Đệ… đại ca rất tốt với đệ, không dễ dàng gì mới xin được huynh ấy.” Hách Liên Nhạc không nhịn được mà đỏ mặt, lại vẫy vẫy tay với Vệ Phong, “Đến đây, ta dẫn ngươi cùng đi, vui lắm”.

Vệ Phong chần chừ nhìn Giang Tiểu Lâu một lúc, thấy nàng gật đầu với mình, lúc này mới đi theo Hách Liên Nhạc

“Sở Hán, theo Thế tử, cố gắng âm thầm bảo vệ.”

"Vâng."

Giang Tiểu Lâu trở lại viện của Khánh Vương phi, Khánh Vương phi cũng đã được hạ nhân bẩm báo, đang ngồi đó sắc mặt nặng nề.

“Mẫu thân, người biết rồi?”

“Vương phủ được bao lớn, tên ngốc này, còn tưởng rằng con không nói thì sẽ không ai nói cho ta biết. Chân trước hắn vừa ra cửa, nhũ mẫu đã qua đây…” Khánh Vương phi thở dài.

Trên mặt Giang Tiểu Lâu lóe qua một nụ cười: “Vậy có muốn con cản Thế tử không?”

"Nếu là Hách Liên Duẫn hẹn nó ra ngoài cưỡi ngựa thì thôi đi, trước kia bọn chúng thường đi cùng nhau, lần nào cũng quay về không chút thương tổn, con an tâm, Hách Liên Duẫn không phải kẻ ngốc, hắn sẽ không làm ra chuyện giấu đầu hở đuôi.”

Hách Liên Duẫn đưa Hách Liên Nhạc ra ngoài, hắn không chỉ muốn đảm bảo an toàn cho đối phương, còn phải biểu hiện tình cảm huynh đệ thắm thiết cho đến cùng, nếu Hách Liên Nhạc có chút tổn thương nào, tất cả mọi người đều sẽ nhận định là Hách Liên Duẫn gây nên. Giang Tiểu Lâu không khỏi cười thầm chính mình lo lắng quá mức, thuận tiện nói: “Nếu mẫu thân đã nói là không có gì thì con cũng không nhiều lời.”

“Trong ba đứa con của Thuận di nương, chỉ có Hách Liên Duẫn mới thật sự là người thông minh, không chỉ thông minh còn hiểu được thời thế. Từ nhỏ hắn không thân cận với các đệ muội ruột, ngược lại yêu thích Nhạc Nhi, đối với nó còn tốt hơn đệ muội ruột. Có một lần Nhạc Nhi tình cờ rơi xuống nước, là hắn cứu được. Cho nên Nhạc Nhi đặc biệt thân cận với hắn, thường bám theo hắn đi đây đi kia, hắn cũng không từ chối, thường mang theo Nhạc Nhi ra ngoài đi dạo, không hề úy kỵ ánh mắt người khác. Có lúc ta cũng nghĩ, tính tình Nhạc Nhi không thích hợp làm Thế tử, không bằng mang vị trí này tặng lại cho Hách Liên Duẫn, để ta khỏi phải lo lắng đề phòng suốt ngày.” Khánh Vương phi cảm khái mà nói.

Giang Tiểu Lâu không nói lời nào, Hách Liên Duẫn quả thật biết cách làm người hơn đám đệ muội ngu ngốc kia. Kẻ địch chân chính thông thường đều không ra tay ngoài sáng, bọn họ luôn có vẻ ngoài hoàn mỹ tươi cười, thái độ thân thiết, dần dần ăn mòn tâm linh người khác, nhân tài như vậy là đáng sợ nhất. Tuy rằng vẻ ngoài của Hách Liên Duẫn rất tốt, nhưng có tiền lệ của Thuận di nương, nàng cũng không thể có ấn tượng tốt với người này được.

Qua hơn một canh giờ, Hách Liên Duẫn tự mình ôm Hách Liên Nhạc vào cửa. Trên trán Hách Liên Nhạc có một cái lỗ lớn, máu tươi chảy ào ào, ướt đẫm cả bả vai.

Khánh Vương phi sợ đến mặt mày trắng bệch, lớn tiếng nói: “Nhanh, đi mời đại phu.”

Hách Liên Duẫn đặt Hách Liên Nhạc lên giường, gương mặt Hách Liên Nhạc trắng bệch, xem ra cực kỳ yếu đuối, mà Vệ Phong luôn đi sát sau lưng bọn họ, giờ khắc này cũng đã vào cửa, nhưng chỉ cuộn mình ở một bên, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Hách Liên Duẫn.

Đại phu nhanh chóng đến, hắn kiểm tra thương thế của Hách Liên Nhạc một lúc, không khỏi nhíu chặt lông mày: “Ôi chao, không ổn, vô cùng không ổn.”

“Đại phu, rốt cuộc con ta bị thương thế nào?”

“Thể tử ngã từ lưng ngựa xuống, trán còn bị đập vào đá, tuy rằng đã rất nhanh chóng quay về, nhưng mất máu quá nhiều, lão phu chỉ có thể làm hết sức, Vương phi phải chuẩn bị tâm lý trước đi.”

Trái tim Khánh Vương phi nhảy thình thịch không ngừng, lập tức ngồi xuống ghế. Trong lòng Giang Tiểu Lâu cũng căng thẳng: “Mẫu thân, thế tử người tốt sẽ gặp lành, nhất định không có việc gì.”

“Tiểu Lâu, ta rất sợ, thật sự rất sợ.” Khánh Vương phi lập tức nắm chặt tay Giang Tiểu Lâu.

Hách Liên Nhạc là con trai duy nhất của bà, nếu như ngay cả hắn cũng xảy ra chuyện, Khánh Vương phi thật sự không biết làm sao.

Từ đầu tới cuối, Hách Liên Duẫn chỉ đứng trong sảnh, tuy rằng cố gắng duy trì vẻ ngoài trấn tĩnh, nhưng tay chân lại cuống cuống.

Lão Vương phi cũng nghe được tin tức này, vội vàng mang người chạy tới, vừa vào cửa đã nói: “Lại có chuyện gì?”

Khánh Vương phi không ngừng khóc, bà chỉ vào Hách Liên Duẫn, ngón tay run rảy: “Mẫu thân, người hỏi hắn đi.”

Sắc mặt Hách Liên Duẫn tái xanh, hàm răng run lập cập: “Tổ mẫu, Thế tử thích cưỡi ngựa, nhưng ngày thường bọn hạ nhân không dám để đệ ấy cưỡi, chỉ có lúc con trở lại mới có thể dẫn ra ngoài, đệ ấy đã năn nỉ con rất lâu, con không thể không đồng ý. Vốn dĩ mọi thứ đều bình thường, ai ngờ con ngựa kia không biết vì sao bị kinh sợ, lập tức hất Thế tử ngã xuống, con…con…”

“Nghịch tử.” Lão Vương phi nổi giận, đôi mắt mờ đục như bắn ra lửa, “Ai bảo ngươi đưa hắn ra ngoài, không biết tính mạng Thế tử quý giá hơn bất cứ ai khác sao?”

Khánh Vương phi cười lạnh một tiếng, nói: “Mẫu thân, người ta có lòng tốt dẫn nó ra ngoài cưỡi ngựa, hay là có tâm muốn giết người đoạt vị, không cần nói cũng biết rồi.”

“Vương phi, người có ý gì? Không lẽ con cố ý hại đệ đệ của mình sao?” Hách Liên Duẫn không kìm lòng được mà phản bác, sắc mặt lúc xanh lúc đen.

Giang Tiểu Lâu lạnh lẽo nhìn hắn: “Quận vương, hôm nay ngài mang theo Thế tử đi ra ngoài, lại là huynh trưởng của đệ ấy, dĩ nhiên phải bảo vệ an toàn cho đệ ấy, bây giờ Thế tử bị thương, lẽ nào ngài chỉ dùng lí do ngựa bị hoảng sợ mà tránh né sao? Ngựa của vương phủ xưa nay được huấn luyện đàng hoàng, nhất là con ngựa Sư Tử Thông của Thế tử, xưa nay vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối sẽ không vô cớ hất chủ nhân xuống ngựa.”

“Giang Tiểu Lâu, ngươi đừng có ngậm máu phun người.”

“Quận vương cần gì nóng nảy như vậy, ta cũng đâu có nói là ngài làm.”

“Nhưng ngươi đang bóng gió, rõ ràng là có ý này.” Tương Hiểu Vân tiến lên một bước nói, “Minh Nguyệt quận chúa, trong nhà đang rối loạn, mong ngươi đừng tạo nên khẩu nghiệp, nói ra những lời khiến người ta đau lòng.”

“Chuyện này… Vương phi, ta cũng không muốn nghe những lời nói linh tinh, ta tin tưởng Duẫn Nhi sẽ không làm vậy.” lão Vương phi trầm giọng nói.

“Nếu hắn không mang con trai của con ra ngoài thì ai lại vô cớ vu oan hại hắn.” Trong lòng Khánh Vương phi từng trận kích động, không nhịn được mà phản bác.

Tương Hiểu Vân đầy oan ức: “Mẫu thân, phu quân con chẳng qua nhất thời có lòng tốt, thấy Thế tử đáng thương mới mang Thế tử ra ngoài.”

“Đáng thương, con trai ta có chỗ nào đáng thương? Chẳng qua là các ngươi cố ý kiếm cớ, muốn đẩy hắn vào chỗ chết.” Khánh Vương phi quay đầu nói với lão Vương phi, “Mẫu thân, lúc nãy tất cả mọi người đều nghe thấy rồi, sao người không nói gì, không lẽ muốn thiên vị người này sao?”

Dĩ nhiên lão Vương phi không biết nói gì, bây giờ Thế tử đã thoi thóp, nếu xử trí Hách Liên Duẫn thì vương phủ này ai sẽ kế thừa đây? Bà cắn răng nói: “Trước tiên chờ đại phu nói thế nào đã.”

Lão đại phu xốc màn đi ra, thi lễ với mọi người một cái mới nói: “Thế tử mất máu quá nhiều, bây giờ hôn mê bất tỉnh, chỉ e phải qua một thời gian nữa, chờ máu bầm trong đầu tan hết mới tỉnh được.”

Khánh Vương phi nghe thấy lời này như sấm sét giữa trời quang, mắt tối sầm lại, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Đưa Khánh Vương phi trở về phòng, Giang Tiểu Lâu lập tức gọi Sở Hán đến: “Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

“Ban đầu thuộc hạ đi quá gần, suýt nữa bị họ phát hiện, không thể làm gì khác hơn là cách xa ra. Con ngựa của Thế tử đang yên ổn, đột nhiên như nổi cơn điên lao nhanh, thuộc hạ vội phóng tới nhưng không kịp cứu Thế tử, để hắn bị ngã xuống đất, nếu không có Vệ Phong lót cánh tay bên dưới, e là Thế tử đã mất mạng rồi.”

“Vệ Phong?”

“Phải, khi con ngựa của Thế tử lao vút đi, Vệ Phong liều mình kéo dây cương, khi không thể làm gì được thì lấy thân mình bảo vệ…”

Ban đêm tĩnh lặng, Giang Tiểu Lâu cứ lăn qua lộn lại không thể ngủ được. Tiểu Điệp ngồi dậy từ giường nhỏ, thắp nến lên: “Tiểu thư, muộn rồi người còn chưa ngủ sao?”

Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài: “Bây giờ Thế tử thành ra như vậy, quả thực ta không ngủ được.” Nói xong, Giang Tiểu Lâu liền ngồi dậy, “Ngươi ngửi xem, ngoài cửa sổ có một mùi hương hoa lê, trong trẻo thanh đạm, rất thơm, chúng ta ra ngoài một chút đi.”

“Tiểu thư, muộn như vậy người còn muốn ra ngoài sao?”

Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhạt: “Ta chỉ thấy phiền lòng, muốn đi một chút.”

Tiểu Điệp không dám nhiều lời, vội cầm áo khoác ra mặc vào cho Giang Tiểu Lâu, lại đi phía trước soi đèn cho nàng. Giang Tiểu Lâu không làm kinh động bất cứ ai, một đường đi tới hoa viên. Đúng vào lúc này, nàng phát hiện ở phía trước không xa có một bóng đen, như lúc trước nàng sẽ cho rằng đó là Thế tử, nhưng nghĩ lại, bây giờ Hách Liên Nhạc đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, sao lại chạy đến đây được?

Tiếng bước chân của Giang Tiểu Lâu làm kinh động người kia, hắn lập tức quay đầu lại.

Thiếu niên nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, vội vã hành lễ: “Tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười với hắn, âm thanh trầm thấp ôn hòa: “Lúc này còn làm gì mà chưa ngủ?”

“Nô tài không ngủ được.” Vệ Phong trầm giọng nói.

Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn cổ tay trái được băng bó của hắn, cười nói: “Đang làm cái gì?”

Vệ Phong cúi đầu xuống không nói một lời, Tiểu Điệp đột nhiên lên tiếng: “Hừ, không biết có phải đang làm chuyện mờ ám gì không.”

Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn Tiểu Điệp một chút, Tiểu Điệp lập tức im bặt.

Từ ngày phát sinh tranh chấp với Sở Hán, Tiểu Điệp liền tràn ngập địch ý với thiếu niên này, mỗi lần nhìn thấy hắn, nhẹ thì chê cười, nặng thì la mắng trách móc. Giang Tiểu Lâu và Vương phi càng thương tiếc thiếu niên này thì Tiểu Điệp càng căm ghét hắn, đặc biệt mỗi lần nhìn thấy Sở Hán dạy võ công cho hắn, Tiểu Điệp đều không kềm được mà ghen tỵ ngập tràn, che mờ cả lý trí.

Nữ tử đang ghen tỵ thì không thể giảng giải đạo lý, Giang Tiểu Lâu biết điểm này nên nàng cũng không định sẽ đi khuyên giải Tiểu Điệp, vì bất luận nàng khuyên thế nào cũng không chống đỡ được một ánh mắt của Sở Hán.

Vệ Phong không mở miệng, Giang Tiểu Lâu liền ngồi xuống nhìn theo hướng ánh mắt của hắn, chỗ đất bên dưới khóm hoa có mấy chữ viết xiêu vẹo, chữ đầu tiên là “phong”

Giang Tiểu Lâu cẩn thận nhìn một hồi, hỏi: “Bên cạnh chữ này là gì?”

Vệ Phong lập tức đỏ mặt lên, ấp a ấp úng nói: “Không, không có gì.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày, cẩn thận tỉ mỉ nhìn một lúc, thật sự không biết là vẽ bùa hay là cái gì.

Mặt Vệ Phong đỏ bừng: “Là…là chữ “giang”.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn: “Là họ của ta?”

Tiểu Điệp nhìn Vệ Phong chằm chằm, càng nhìn càng thấy cảnh giác, thiếu niên này không ổn, toàn thân đều không ổn.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box