Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 136

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 136

 Chương 136

Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng nở nụ cười, trực tiếp nâng ly rượu độc lên uống sạch.

Hoàng hậu biến sắc, lập tức đứng lên: “Độc Cô Liên Thành, ngươi làm gì đó?”

Trên mặt Độc Cô Liên Thành mang theo nụ cười bình tĩnh, hắn nhìn Hoàng hậu khẽ nói: “Nương nương, hôn sự này vốn là thần kiên trì, không liên quan gì đến Tiểu Lâu, nếu người nhất định phải làm vậy, thì thần chỉ còn cách chết thay nàng.”

Ngữ khí của hắn không khác gì ngày thường, nhưng trái tim Giang Tiểu Lâu trong nháy mắt như bị cái gì tác động.

Nàng không khỏi nghiên đầu nhìn Độc Cô Liên Thành, đáy mắt không khỏi nổi lên sự kinh ngạc, phảng phất như đang hỏi tại sao.

Nhưng mà hắn chỉ nhìn thẳng phía trước, thậm chí không liếc nhìn nàng một cái.

Không biết tại sao, nàng cảm giác hô hấp của mình có chút không thông.

Hoàng hậu tức giận đến trắng bệch mặt mày, hầu như không đứng vững được, đầu đau như búa bổ, miễn cưỡng tựa vào người nữ quan bên cạnh, lạnh lùng nói: “Tốt, các ngươi làm rất tốt, không làm cho ta tức chết thì không cam lòng đúng không?”

Sắc mặt Độc Cô Liên Thành trầm tĩnh: “Nương nương, vốn dĩ người có thể có được hai đồng minh, nhưng lại vì tức giận nhất thời mà tạo ra hai kẻ địch, tội gì.”

Hoàng hậu nhìn chằm chằm Độc Cô Liên Thành, một lúc lâu không nói ra lời.

Toàn bộ đại điện hoàn toàn tĩnh mịch, Giang Tiểu Lâu hầu như có thể nghe được âm thanh rèm che dao động. Giờ khắc này tâm tình của nàng đặc biệt phức tạp, há miệng ra nhưng không nói được câu nào.

Sắc mặt Hoàng hậu có vẻ suy yếu, phảng phất như bị đánh bại, cuối cùng bà thở dài một hơi: “Cút ra ngoài, cút hết đi cho ta.”

“Nhưng mà thuốc giải…” Giang Tiểu Lâu muốn nói, Độc Cô Liên Thành lại lắc đầu với nàng, chỉ lẳng lặng hành lễ một cái, rồi kéo Giang Tiểu Lâu đang chưa kịp phản ứng lại đi ra ngoài.

Hai người đi đến ngự hoa viên mới dừng lại, Giang Tiểu Lâu bị gió lạnh thổi, lập tức rùng mình một cái: “Huynh điên rồi sao, ngay cả rượu độc cũng dám uống?”

Độc Cô Liên Thành khẽ mỉm cười, phảng phất một giọt mưa rơi vào đáy mắt bình tĩnh của hắn, tràn lên vài gợn sóng ôn nhu.

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn như vậy, trong lòng không khỏi hoảng loạn: “Tại sao không trả lời, tại sao lại uống ly rượu đó. Lỡ bị độc phát thì làm sao?”

Độc Cô Liên Thành bình tĩnh mà nghe, nhẹ nhàng nói: “Nếu ta không uống, thì nàng làm sao?”

Đột nhiên một trận đầu váng mắt hoa xông đến, khiến cho hắn không thể đứng thẳng, theo bản năng chống tay lên một cái cây bên cạnh, một ngụm máu tươi cuồn cuộn tuôn ra, Giang Tiểu Lâu vội vàng dìu hắn, không tự chủ được mà giật mình: “Huynh…”

Hô hấp có chút đình trệ, ngón tay nàng run rẩy xoa lên môi hắn, lau đi vệt máu tươi.

“Ta không sao.” Độc Cô Liên Thành đè nén dòng máu trong ngực, yên tĩnh nhìn nàng: “Ta đã dám uống thì đã biết chắc mình sẽ không chết, một kẻ từ nhỏ đã nếm thử độc dược khắp thiên hạ, sao lại dễ dàng bị thứ độc này hại chết.”

Hô hấp của Giang Tiểu Lâu cứ như bị đình chỉ, trên mặt toát ra vẻ kinh ngạc, Độc Cô Liên Thành vẫn bình chân như vại: “Nàng đã quên ta từng nói, từ khi nằm trong bụng mẹ ta đã bị hạ độc. Bao nhiêu năm qua, vì chữa trị cho ta mà Thái Vô tiên sinh đã thử không biết bao nhiêu loại độc, ta là người bách độc bất xâm."

*bách độc bất xâm: trăm loại độc cũng không làm hại được.

Chính vì vậy Hoàng hậu mới không đề cập đến thuốc giải, cứ như thể đuổi họ rời đi. Trái tim đang loạn nhịp của Giang Tiểu Lâu bây giờ mới bình tĩnh lại được một chút. Nàng nhìn Độc Cô Liên Thành, không tự chủ được nói: “Huynh đúng là điên rồi.”

Độc Cô Liên Thành ung dung nở nụ cười, hắn có một đôi mắt trong suốt, giờ khắc này càng sâu thẳm, ôn nhu, mang theo một loại tâm tình phức tạp, nhàn nhạt bao phủ nàng trong đó.

Giang Tiểu Lâu thầm nhẹ nhàng hít một hơi, không biết vì sao có chút sợ hãi đối mặt với ánh mắt này.

Ngày thường không làm chuyện sai trái, nửa đêm không sợ bị gõ cửa. Giang Tiểu Lâu không làm sai, nhưng nàng nợ hắn quá nhiều, nhiều đến mức không thể trả được.

Độc Cô Liên Thành nhìn nàng, vẻ mặt ôn nhu, đôi mắt chăm chú theo dõi từng cử động của nàng.

Hắn đến gần một bước, tay nhẹ nhàng nâng lên, đột nhiên duỗi thẳng về phía nàng, tốc độ không nhanh không chậm.

Giang Tiểu Lâu cảm thấy mùi thuốc trên người hắn ngày càng gần, không tự chủ được nín thở.

Nàng theo bản năng lùi lại, đôi mắt mang theo vẻ nghi hoặc.

Đôi mắt hắn vẫn nhìn nàng chăm chăm, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Trên tóc nàng có mảnh lá rụng”.

Giang Tiểu Lâu trợn to hai mắt, trong nhất thời cũng không rõ hắn vừa nói gì.

Khi Độc Cô Liên Thành mở miệng, giọng điệu bình thản dẫn theo một nụ cười: “Xem đi.” Tay của hắn mở ra, lộ ra một mảnh lá cây.

“Bây giờ, chúng ta đã đắc tội Hoàng hậu nương nương rất thê thảm.” Giang Tiểu Lâu trong lòng hơi động, nhưng chỉ cúi mắt xuống, nhẹ giọng nói.

Rõ ràng vì hai chữ “chúng ta” mà cảm thấy ấm áp, Độc Cô Liên Thành chỉ mỉm cười: “Ta biết, nàng vì ta mới đồng ý hôn sự này.”

Trong mắt Giang Tiểu Lâu lóe lên, như muốn nói gì, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã nuốt xuống: “Huynh giúp ta rất nhiều, về tình về lý, cũng không thể bỏ mặc huynh không lo.”

Độc Cô Liên Thành chỉ cười khẽ, ánh mắt hơi buồn: “Đúng rồi, cho dù là vì báo ân, ta cũng rất cảm kích.”

“An Tiểu Thiều xuất thân cao quý, tài tình xuất chúng, là mỹ nhân hàng đầu trong kinh thành, huynh từ chối nàng, thật sự không hối hận sao?”

Đôi mắt Độc Cô Liên Thành vẫn nhìn nàng chằm chằm, có vẻ đặc biệt nghiêm túc: “Ta không hối hận.”

Nếu Giang Tiểu Lâu đủ nhạy cảm, nàng sẽ phát hiện từ đầu tới cuối đôi mắt Độc Cô Liên Thành chưa từng rời khỏi nàng.

Hắn bề ngoài bình tĩnh như nước, tuấn tú không ai bằng, nhưng biểu hiện trong mắt lại là tự tin kiêu ngạo.

Nhưng khi đối mặt Giang Tiểu Lâu, hắn phải cẩn thận từng chút mà thu lại sự tự tin này, đổi thành bộ dạng thắm thiết dịu dàng.

Đáy mắt của nàng chậm rãi hiện lên một phần nghi hoặc, một phần tình cảm mà bản thân nàng cũng không giải thích được.

Một lúc lâu, hắn lại cong môi lên, hững hờ nở nụ cười, trong nụ cười tràn đầy ôn nhu, khiến người ta cảm thấy rất chân thành: “Đi thôi, nên xuất cung rồi.”

Trong cung Hoàng hậu lại là mưa gió đầy trời, vẻ mặt bực tức của Hoàng hậu đã biến đến vô cùng lãnh khốc: “Thì ra đây chính là con trai tốt của ngươi.”

Vừa dứt lời, từ phía sau bình phong một trung niên nữ tử bước ra. Bà mặc một thân áo ni cô, gương mặt ung dung đặc biệt yên tĩnh, bà nhìn Hoàng hậu, trong lòng căng thẳng nhưng trên mặt lại khẽ cười: “Nương nương, người tức giận rồi.”

Hoàng hậu mạnh mẽ trừng bà một cái, nhíu mày nói: “Làm sao ta không tức giận được, nó đúng là không muốn sống. Đó là rượu độc, nó lại ỷ vào to gan mà uống, thật sự nghĩ là ta sẽ không giết nó sao?”

Tịnh Không chỉ lạnh nhạt nhìn bà, không trả lời ngay.

“Ngươi nói đi, đó là tại sao?” Hoàng hậu đột nhiên quay đầu về phía bà, trên mặt tựa như cười mà không cười: “Nó quyết tâm đối nghịch với ta, vốn dĩ ta còn muốn nể mặt ngươi mà chăm sóc tốt cho nó, nhưng bây giờ, đúng là bùn nhão không trét được tường.”

Toàn bộ đại điện hoàn toàn tĩnh mịch, không khí giống như bị gia tăng trọng lượng, Hoàng nữ quan bị bầu không khí này ép đến cúi đầu, không dám lên tiếng.

Nhưng mà, hai mắt Tịnh Không lại bình tĩnh như nước, bà nhìn Hoàng hậu, trên mặt không chút sợ hãi.

“Nương nương, trên đời này không có ai muốn phản bội ngài.”

“Không có ai phản bội ta? Ta ra quyết định này cũng chỉ một lòng nghĩ cho Liên Thành. An Tiểu Thiều là thân phận gì, Giang Tiểu Lâu lại có xuất thân gì, hai người bọn nó phân cao thấp, không lẽ người làm mẫu thân như ngươi không nhìn ra sao? Hay là ngươi bị nó mê hoặc, ngay cả thị phi tốt xấu cũng không phân biệt rõ?”

Tịnh Không thở dài: “Cho dù An Tiểu Thiều tốt cũng không phải người trong lòng nó, vì sao phải bắt buộc hai người không thích nhau thành thân với nhau, không lẽ nương nương chê chuyện kết nhầm uyên ương trên đời còn ít, nhất định phải thêm một đôi này nữa?”

Hoàng hậu hít sâu một hơi: “Ngươi biết rõ thân phận Thuần Thân Vương đặc biệt, nếu muốn bảo vệ tính mạng nó thì phải có một chỗ dựa mạnh mẽ, nếu nó có thể kết thân với nữ nhi An gia, thì ta có thể an tâm tin tưởng nó, nhờ đó An gia cũng sẽ ủng hộ nó, ngươi biết rõ chuyện này có ý nghĩa gì, tại sao còn muốn giúp đỡ nó chống đối ta?”

Tịnh Không sư thái khẽ cười: “Đó là vì ta hiểu đứa con này, không ai hiểu Liên Thành hơn ta. Bề ngoài nó là đứa trẻ yên tĩnh, nhưng bên trong lại rất quật cường, nếu nương nương miễn cưỡng nó, nó sẽ thà chết. Nương nương, lúc nhỏ phụ thân đưa một con ngựa cho ngài, con ngựa là loại hiếm có khó tìm trên đời, ngài dùng đủ mọi cách cũng không thuần phục được nó, cuối cùng nó thoi thóp ngã vật ra, sắp chết đến nơi nhưng vẫn tuyệt đối không cúi đầu trước bất cứ ai, khi đó ngài làm thế nào, còn nhớ không?”

Hoàng hậu hơi choáng váng, nhất thời không nói được gì, một lúc lâu bà mới nhớ lại chuyện trước kia. Khi đó, bà rất thích một con ngựa hoang, nhưng bất kể bà dùng bao nhiêu tâm tư thủ đoạn, con ngựa kia vẫn tuyệt đối không chịu để cho người khác cưỡi lên. Khi thấy con ngựa chỉ còn thoi thóp, bà vừa đau lòng vừa tức giận, mấy lần muốn giết chết nó.

“Phụ thân nói phải giết chết con ngựa đó, nhưng sau đó tỷ tỷ lại thả nó đi.”

Tịnh Không sư thái không kêu nương nương nữa, mà kêu là tỷ tỷ.

Hoàng hậu yên lặng nhìn Tịnh Không, vẻ mặt từ từ khôi phục yên tĩnh: “Vậy thì sao?”

Tịnh Không nổi lên ý cười ôn hòa: “Đó là vì tỷ tỷ có lòng từ ái, đối với con ngựa không thể thuần phục cũng không muốn giết nó, mà thả nó về nơi hoang dã, tha mạng cho nó. Đối với một con vật còn như vậy, thì đối với bọn trẻ mà tỷ yêu thương, cần gì phải hà khắc chứ?”

Vẻ phẫn nộ trên mặt Hoàng hậu biến mất, mắt trở nên bi thương: “Ta đã sớm nói qua đây là muốn tốt cho nó, một mối hôn sự không môn đăng hộ đối, có thể đẩy nó vào đường chết. Ngươi thừa biết Giang Tiểu Lâu này có bao nhiêu phức tạp, nàng không chỉ không thể giúp trượng phu, còn có thể mang đến sự xem thường của người khác.”

Tịnh Không dĩ nhiên biết rõ, nhưng bà đã sớm khuyên Độc Cô Liên Thành, đã nói rất nhiều nhưng không lần nào thành công. Bà là mẫu thân Độc Cô Liên Thành còn không thể ép được hắn, Hoàng hậu làm sao có thể?

Nói cho cùng, sự quật cường của hắn không kém Đức Hinh Thái tử năm xưa chút nào.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Tịnh Không đột nhiên trở nên nhu hòa: “Lúc trước tỷ tỷ buông tha cho ngựa kia thật ra là vì một nguyên nhân rất quan trọng, Đức Hinh Thái tử tình cờ đi ngang nhìn thấy đã nói ra bốn chữ “thật sự đáng tiếc”, chỉ vì bốn chữ này mà tỷ tỷ thay đổi chủ ý. Liên Thành là con trai của người, cũng là huyết mạch duy nhất, xem như nể mặt người, tỷ tỷ tha thứ cho Liên Thành được không?”

Hoàng hậu cơ hồ bị nghẹn, bà nhìn chằm chằm vị thứ muội của mình, cuối cùng hiểu được tâm tư của mình không thể giấu diếm được đối phương. Bà nhất thời cảm thấy hổ thẹn, vì phần tình cảm này vốn không nên có, lại cảm thấy không dám đối diện với muội muội. Cuối cùng bà lạnh lùng nói: “Nếu ta nhất định không chịu thì sao?”

Tịnh Không nở nụ cười, trong nụ cười có vẻ thấu hiểu: “Tỷ tỷ, trước đây ta đã từng nhiều lần ngăn cản nó, nhưng nó chỉ nói có một câu.”

“Là câu gì?”

Âm thanh của Tịnh Không giữa đại điện yên tĩnh vang lên rõ ràng: “Nó nói, một người nếu không thể sống theo ý mình, thì không khác gì xác chết biết đi.”

Hoàng hậu cười xì một tiếng: “Là nó hiểu rất rõ điểm yếu của ngươi, có lẽ chúng ta đều thua rồi, nó mới là người thấu hiểu tâm ý người khác nhất.”

Tịnh Không bất giác mỉm cười: “Nương nương nói vậy, là đã hết giận rồi sao?”

Âm thanh Hoàng hậu mang theo sự ân hận: “Nó muốn đi con đường thế nào ta cũng không muốn quản nữa.” Nói xong câu này, vẻ mặt bà chậm lại: “Muội muội, sau này muội chịu thường xuyên vào cung trò chuyện với ta không?”

Tịnh Không than nhẹ một tiếng: “Ta đã xuất gia, không nên xen vào thế sự, lần này vì Liên Thành… không thể không ngoại lệ. Nương nương, tuy rằng ta không thể bầu bạn bên cạnh ngài, nhưng ta nhất định sẽ thỉnh cầu Phật tổ phù hộ ngài bình an vui vẻ, xin thứ cho ta cáo lui.”

Nhìn Tịnh Không sư thái rời đi, Hoàng hậu lẳng lặng mà ngồi, trên mặt hiện lên vẻ bi ai.

Tịnh Không nói không sai, cho dù bà oán hận Độc Cô Liên Thành đến mấy cũng phải tha thứ cho hắn, vì hắn là con của người kia, là huyết mạch duy nhất. Nhưng còn Giang Tiểu Lâu… bà sẽ không dễ dàng tha thứ.

Sau khi Giang Tiểu Lâu trở lại Khánh Vương phủ, Khánh Vương đặc biệt khiếp sợ, hắn không ngờ đắc tội Hoàng hậu rồi còn có thể toàn thân trở ra, không nhịn được hỏi: “Nương nương gọi ngươi vào cung, có nói gì không?”

Giang Tiểu Lâu hơi nhướng mắt, cười ôn hòa: “Nương nương chỉ muốn chơi cờ với con thôi.”

Khánh Vương mặt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, dĩ nhiên là không tin: “Xem ra, ngươi vẫn không mất đi sủng ái của nương nương.”

Lời này đã đủ thẳng thắng, Giang Tiểu Lâu cười ôn hòa, làm như không nghe thấy: “Đa tạ phụ thân quan tâm, nương nương vẫn đối với con như trước kia.”

Trong lòng Khánh Vương không ngừng lầm bầm, tâm tư của Hoàng hậu mọi người đều nhìn rất rõ, rõ ràng là muốn gả An Tiểu Thiều cho Thuần Thân Vương, Giang Tiểu Lâu chặn ngang như vậy, nương nương nhất định sẽ rất giận, nhưng làm sao nàng lại an toàn trở ra được? Khánh Vương đăm chiêu nửa ngày, không thể hiểu được.

Giang Tiểu Lâu hướng về hắn chào một cái, trực tiếp rời đi.

“Haizz, ngươi…” Khánh Vương đang muốn hỏi thêm hai câu thì người đã sớm mất bóng, hắn cắn răng một cái, hừ lạnh một tiếng.

Ở cửa, Khánh Vương phi đang nóng nảy chờ đợi, thấy Giang Tiểu Lâu về vội ra nghênh đón: “Con về rồi, suýt nữa là ta đã xông vào cung.”

Chưa được Hoàng hậu triệu kiến đã xông vào cung là tội chết, Giang Tiểu Lâu nắm chặt tay bà, ôn nhu nói: “Mẫu thân không cần lo lắng, mọi chuyện đều đã qua.”

"Có thật không?"

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng gật đầu, biểu hiện yên tĩnh chắc chắn.

Khánh Vương phi đầy nghi hoặc: “Hoàng hậu nương nương rõ ràng rất tức giận, tại sao lại đổi ý?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu rạng rỡ lấp lóe: “Ban đầu Hoàng hậu không chấp nhận được, nhưng khi phát hiện được tình cảnh của mình… bà sẽ thay đổi chủ ý.”

“Con nói vậy là sao?”

Giang Tiểu Lâu chủ động giải thích: “Hoàng hậu nương nương tính toán rất kỹ, bà hy vọng Độc Cô Liên Thành kết thân với An gia, vậy là Thuần Thân Vương sẽ phải đứng cùng chiến tuyến với An gia, An thị đã hưởng thụ vinh quang thái bình quá lâu, tuy rằng làm việc khiêm tốn nhưng bệ hạ cũng có phần kiêng dè. Người nghĩ đi, An Tiểu Thiều xuất thân danh môn, nhân phẩm tài học đều là tốt nhất, tại sao bệ hạ không chọn nàng làm Thái tử phi, trái lại tùy ý Hoàng hậu sắp đặt.

Khánh Vương phi sửng sốt.

Giang Tiểu Lâu không nhanh không chậm phân tích: “Vì bệ hạ biết rõ quyền lực của An thị tuyệt không thể quá lớn, An gia đã có một Hoàng hậu, tuyệt đối không thể có thêm người thứ hai thứ ba, cho nên An Tiểu Thiều không được làm Thái tử phi. Lần này Hoàng hậu nương nương chọn Thuần Thân Vương cho nàng, bệ hạ cũng sẽ không đáp ứng. Nương nương tự cho là mình muốn tốt cho Thuần Thân Vương, nhưng cũng không biết chuyện này là hại hắn, leo lên càng cao sẽ té càng đau. Thuần Thân Vương và An gia kết thân, một mặt là nâng cao địa vị của mình, mặt khác cũng sẽ đưa đến nhiều công kích. Bất kể là Hoàng đế quan tâm Thuần Thân Vương hay là e ngại hắn, cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý.”

Liên tưởng đến vẻ mặt kỳ lạ của hoàng đế lúc đó, Khánh Vương phi lập tức hiểu được, không khỏi lộ ra nét mừng: “Con thì khác, mặc dù con là nghĩa nữ của Vương gia nhưng căn cơ quá mỏng, không thể tạo thành uy hiếp với hoàng quyền.” Nghĩ đến đây bà thở dài một cái: “Tuy là nói vậy, chỉ là đối nghịch với Hoàng hậu nương nương cũng là một chuyện rất nguy hiểm.”

Giang Tiểu Lâu làm sao không biết điểm này, nàng cũng không muốn trở thành cái đinh trong mắt Hoàng hậu, nhưng nàng nợ Độc Cô Liên Thành quá nhiều, lần này cho dù là núi đao biển lửa cũng phải cùng hắn xông qua. Nàng khẽ cười: “Vất vả cho mẫu thân rồi, ván cờ này tuy rằng ngàn cân treo sợi tóc nhưng cuối cùng vẫn được bình an vô sự. Có thể thấy được con phúc lớn mạng lớn, được ông trời che chở.”

Khánh Vương phi gật gù, lại than nhẹ một tiếng: “Bây giờ chỉ có thể đi bước nào tính bước đó…”

Nhìn thấy Khánh Vương phi lo lắng như vậy, Giang Tiểu Lâu có chút an ủi, lời còn chưa ra khỏi miệng Tiểu Điệp đã cầm một lá thư tiến đến. Nàng mở ra nhìn, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Sao vậy?"

“Dương phu nhân viết thư bảo con nhanh chóng đế phủ Các Lão.”

Giang Tiểu Lâu dặn dò người lập tức chuẩn bị xe ngựa, phóng thẳng đến phủ Các Lão. Xuống xe ngựa đã thấy Dương phu nhân chờ trước cửa, nhìn thấy nàng đến liền vội vã ra đón, khó nén vẻ lo lắng: “Đến là tốt rồi, mau đi khuyên ông ấy, lão già này tính tình bướng bỉnh, ta nói thế nào ông ấy cũng không nghe.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy gật đầu, theo Dương phu nhân vào bên trong. Mới đi đến phòng của Dương Các lão liền nghe thấy một trận ho khan gấp gáp vang lên, trong lòng nàng khẽ run, vội đi vào.

Dương Các lão nằm trên giế, sắc mặc trắng xanh, tựa hồ như không thở nổi, hô hấp cũng nặng nề.

Vị lão đại nhân này xưa nay thân thể cường tráng, chưa bao giờ có lúc suy yếu, Giang Tiểu Lâu chậm bước, đi tới bên người hắn: “Tiểu Lâu ra mắt Các Lão.”

Dương Các lão liếc nhìn nàng một cái, không đứng dậy mà chỉ khoác tay nói: “Là con sao. Ôi, đều tại phu nhân đó, ta đã nói rồi chẳng qua ta chỉ bị chút bệnh vặt, cần gì làm lớn chuyện chứ.”

Dương phu nhân đi vào đúng lúc nghe thấy câu này, lập tức oán trách: “Mấy chục năm qua ông chưa từng bỏ lỡ một ngày vào triều, bây giờ đã bảy tám ngày không đi, còn nói là bệnh vặt.”

Dương Các lão tựa hồ muốn mở miệng tranh luận, suy nghĩ một chút lại nhịn xuống: “Nếu đã đến rồi thì ngồi xuống trò chuyện với ta.”

Dương phu nhân tự mình bưng một chén trà đến tay Dương Các lão, tay của hắn không ngừng run rẩy, khó khăn lắm tay trái mới đè được tay phải mà cầm chén trà đưa lên miệng. Lập cập uống hết một hơi, hắn thở ra một hơi, hòa hoãn lại mới nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Hôm nay tới tìm ta có chuyện gì sao?”

Giang Tiểu Lâu nhìn Dương Các lão uống nước cũng vất vả như vậy, trên mặt hiện lên một nụ cười ôn nhu: “Lẽ nào phải có việc mới được vấn an Các Lão sao?”

Dương Các lão nhìn Giang Tiểu Lâu tràn đầy ngờ vực, trong khoảng thời gian này Dương Các lão cũng rất rõ ràng, đứa bé Tiểu Lâu này tiếp cận mình là có mưu đồ khác. Nàng từng nhắc đi nhắc lại, chỉ muốn mượn sức mình mà đứng vững gót chân. Nhưng trên đời này có một loại người, bất kể nàng nói gì làm gì cũng không thể khiến người ta thấy chán ghét. Nàng không gạt ngươi, không lừa ngươi, làm gì đều nói rõ cho ngươi biết, đồng thời phân tích rõ ràng lợi hại, hoàn toàn không cố ý dối trá. Chính vì vậy Dương Các lão mới yêu thích nàng, đối xử với nàng như đệ tử của mình.

Hắn cười hai tiếng: “Nói vậy hôm nay là đặc biệt đến thăm ta?”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trở nên nhu hòa: “Mẫu thân nghe nói Các Lão bệnh rồi, cố ý bảo con mang nhân sâm đến.”

“Thay ta cảm tạ ý tốt của Vương phi.” Dương Các lão nói xong câu này lại nặng nề ho khan, tay của hắn đè ở ngực, hiển nhiên là hơi khó thở.

Dương phu nhân vội nói: “Ông nói chậm thôi.”

Dương Các lão thở dốc một trận mới hòa hoãn lại: “Con xem, lớn tuổi là như vậy đó, chẳng qua là bị chút phong hàn liền không đứng dậy nổi, hai ngày nay đã khá hơn, mai ta có thể vào triều rồi.”

Giang Tiểu Lâu và Dương phu nhân liếc mắt nhìn nhau, thấy rõ sự căng thẳng và bất an trong mắt đối phương. Nàng hít sâu một hơi, cười nói: “Các Lão, tuổi ngài đã lớn, nên an hưởng tuổi già thôi, mỗi ngày vào triều xử lý quốc sự, thường xuyên nổi giận, rất bất lợi với bệnh tình của người, theo Tiểu Lâu thấy…”

Nàng còn chưa nói hết đã bị Dương Các lão cắt ngang: “Con cũng đến khuyên ta rút lui?”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trong trẻo, thẳng thắng: “Phải, Tiểu Lâu đến khuyên người rút lui.”

Dương Các lão tựa hồ không dám tin: “Sao con lại suy nghĩ giống lão bà này, nếu ra rời khỏi kinh thành thì còn ai che chở con?”

Giang Tiểu Lâu chậm rãi vương tay ra, nắm chặt tay Dương Các lão, biểu hiện nghiêm túc: “Các Lão, chúng ta là thầy trò, nhưng con luôn đối xử với người như cha ruột. Mệnh của Tiểu Lâu trải qua bao thăng trầm, không nơi nương tựa, không có Các Lão nâng đỡ thì sẽ không có ngày hôm nay. Nhận ơn người nhớ ngàn năm, Tiểu Lâu mãi mãi không thể quên sự chăm sóc và bảo vệ của Các Lão, cho nên con không thể ích kỷ như vậy.”

Dương Các lão trợn mắt giận dữ nhìn Dương phu nhân: “Bà nói với nó cái gì?”

Dương phu nhân tỏ rõ vẻ oan ức: “Tôi còn có thể nói gì, là Tiểu Lâu nghe nói ông bị bệnh nên cố ý muốn đến khuyên, nó chỉ có ý tốt thôi.”

Dương Các lão tức giận, trợn mắt nói: “Ai nói ta lớn tuổi, ta còn có thể ăn một bữa ba chén cơm, khí lực vẫn còn rất mạnh…” lời còn chưa dứt hắn đã ho sặc sụa. Dương phu nhân vội đến vỗ lưng, đau lòng trách móc: “Đã đến tuổi này rồi còn nổi nóng như vậy làm gì. Quốc gia cũng không phải do một mình ông chống đỡ, thiếu ai cũng không sao cả, nếu lỡ ông có mệnh hệ gì thì tôi biết phải làm sao, tại sao không chịu vì lão thê của mình mà suy nghĩ một chút hả?”

Dương Các lão sửng sốt, nhìn Dương phu nhân một lúc mà không nói gì.

Giang Tiểu Lâu xem đúng thời cơ, khuyên nhủ: “Đại trượng phu bảy mươi phải biết dừng, ngài đã đến tuổi này rồi, nếu cố chấp giữ chức quan không buông, chỉ sợ người khác sẽ mượn cớ công kích.”

Quan chức Đại Chu đến bảy mươi là nghỉ hưu, Dương Các lão đã qua tuổi, nhưng hắn là nguyên lão tam triều, chỉ cần ngày nào chưa chủ động dâng tấu thì hoàng đế cũng không tiện mở miệng đuổi người. Quan chức nghỉ hưu thật là là quy trình đương nhiên của đời người, nhưng người đang ở giữa quyền lợi, muốn dứt ra nói nghe thì dễ. Dương Các lão có thân phận có địa vị, được mọi người kính trọng ngưỡng mộ, bây giờ muốn hắn từ bỏ mọi thứ, cáo lão về quê, chỉ sợ trong lòng cũng có phần không nỡ, đó cũng là lẽ thường.

Hiện giờ Thái tử và Tam hoàng tử tranh quyền, nếu xảy ra binh họa, lê dân bá tánh đều rơi vào nước sôi lửa bỏng, hắn không phải không nỡ từ bỏ quyền lực, mà lo lắng sau khi mình đi triều đình sẽ rối loạn. Dương Các lão khẽ thở dài: “Dĩ nhiên ta biết chuyện này, e là trong triều cũng có rất nhiều người mong ta mau cút đi. Nhưng bọn họ càng như thế, ta càng muốn làm ngược lại, nhất định phải nhìn thấy ngày thiên hạ thái bình mới thôi.”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Các Lão, không ai ngăn cản được các hoàng tử tranh đấu, phủ của ngài gần đây cũng không được yên ổn đúng không, Thái tử và Tam hoàng tử liên tục đến cửa, ngài còn muốn ở lại làm gì? Nếu sau này lỡ bị cuốn vào tranh đấu giữa các hoàng tử, thì sự anh minh cả đời của ngài phải làm sao?”

Một câu này khiến Dương Các lão sửng sốt.

Bản chất hắn là người thanh cao, lại là ngôi sao sáng trong giới văn đàn, nếu bị các hoàng tử kéo xuống nước thì danh dự cả đời này sẽ hủy. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng hắn động tâm: “Được, vậy trước hết ta sẽ xin nghỉ dưỡng bệnh với bệ hạ.”

Thấy hắn có phần thỏa hiệp, Dương phu nhân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười cảm kích với Giang Tiểu Lâu.

Lúc đưa Giang Tiểu Lâu đi ra, Dương phu nhân kéo tay nàng nói: “Sau khi bọn ta rời khỏi kinh thành, một mình con phải cẩn thận.”

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Phu nhân yên tâm, con không sao đâu.”

“Nha đầu ngốc, tình cảnh của con sao ta lại không biết, lão già nhất định không chịu rời kinh cũng vì lo lắng cho con. Bây giờ con nghịch ý Hoàng hậu nương nương, không lẽ không thấy ánh mắt mọi người nhìn con đều thay đổi rồi sao?”

Ý cười của Giang Tiểu Lâu đặc biệt ôn nhu, tay nhẹ nhàng nắm chặt: “Con biết rõ.”

Dương phu nhân thở dài một tiếng: “Con là một cô nương lương thiện kiên cường, ta hy vọng con có thể một đời bình an.”

Giang Tiểu Lâu nắm chặt tay Dương phu nhân, xoay người đi xuống bậc thang. Trước khi lên xe ngựa, nàng quay đầu lại nhìn, Dương phu nhân vẫn đứng ở bậc cửa ngóng theo, trong ánh mắt mang theo lưu luyến và không đành lòng.

Giang Tiểu Lâu cười với bà, mạn hạ xuống, ngăn cách ánh mắt hai người.

Giang Tiểu Lâu hiểu rõ hơn ai hết, Dương Các lão đi như vậy, đúng là khó càng thêm khó.

Lúc chạng vạng, một người hầu mang vào một tấm thiệp, Giang Tiểu Lâu mở ra nhìn, trong mắt như có hào quang lóe ra: “Mẫu thân, là Tử y hầu mời.”

Khánh Vương phi lộ ra vẻ ngạc nhiên, Tiêu Quan Tuyết chưa bao giờ mời Khánh Vương phi, sao lần này lại có ngoại lệ? Bà không khỏi suy nghĩ.

Giang Tiểu Lâu mang theo nụ cười nhạt: “Người ta thành tâm thành ý mời, chúng ta không thể từ chối được.”

Khánh Vương phi nhìn nàng, bỗng thay đổi thái độ: “Cũng được, nghe nói phủ Tử y hầu vàng óng chói lọi, sự tinh xảo xa xỉ cũng không thua gì hoàng cung, ta cũng muốn đến xem thử rốt cuộc nó là thế nào.”

Giang Tiểu Lâu như có điều suy nghĩ: “Nhưng mà, Tiêu Quan Tuyết đột nhiên nhiệt tình như vậy, thật khiến trong lòng con nghi ngờ.”

Phủ Tử y hầu nằm ở phía đông ngoại thành, diện tích rộng lớn, khung cảnh đặc biệt thanh u tú lệ. Giờ khắc này thời tiết đã dần nóng lên, giữa hồ sóng nước dập dờn rải đầy lá sen xanh xanh, hoa sen hồng nhạt đang nở rộ. Dòng nước uốn cong vòng qua bên mái đình, giữa đình trải một tấm thảm, trên thảm là một bộ bàn uống trà. Trên bàn này ra rượu thơm thức ăn ngon, các tân khách đang túm tụm ngồi trò chuyện. Các tì nữ phục vụ bên cạnh đều là mỹ nhân, người nào cũng ăn mặc vô cùng xinh đẹp sang trọng, mang trang sức quý báu, hình dáng lại rất giống nhau, nhìn lướt qua sẽ không phân biệt được.

Tiếng tiêu dìu dặt vang lên khúc nhạc, nữ tử xinh đẹp nhẹ nhàng khiêu vũ, đó là là khúc Đào Yêu.

Thời gian qua đã lâu, một lần nữa nghe lại ca khúc này, Giang Tiểu Lâu không tự chủ được mà nhìn sang người ngồi vị trí chủ tọa.

Tiêu Quan Tuyết mặc một thân áo tím, trên môi mang theo nụ cười nhạt.

Ý cười của hắn rất cạn, thậm chí mang theo vài phần mong chờ ác ý.

Dĩ nhiên, hắn mong chờ nhìn thấy Giang Tiểu Lâu luống cuống, nhìn thấy nàng phát điên.

Hồi ức giống như thủy triều tràn vào đầu óc nàng, không ai quen thuộc phủ đệ này hơn Giang Tiểu Lâu. Cuộc sống như ác mộng ở nơi này vĩnh viễn không thể nào quên, từng ngày, từng canh giờ, lúc nãy một đường đến đây, bước chân nàng giống như dẫm lên mũi kim, mỗi bước đều có cảm giác trái tim như bị xé rách. Đau khổ rõ ràng như vậy, khiến người ta không thể chịu đựng, nhưng Giang Tiểu Lâu vẫn đứng đó, nụ cười như cũ, khiến người ta không nhìn ra chút manh mối nào.

Tiêu Quan Tuyết mở tiệc mời nàng, đó chính là một loại khiêu khích, nếu nàng không dám đến tức là sợ hãi, nếu nàng đến thì phải chịu đựng.

Khóe miệng Tiêu Quan Tuyết cười càng lúc càng sâu, trong mắt phảng phất lóe qua tia độc ác.

Giang Tiểu Lâu dời ánh mắt, chỉ lẳng lặng thưởng thức ca vũ, trên mặt là bình tĩnh vô cùng.

Các tì nữ khiêu vũ ai cũng mỹ lệ ôn nhu như hoa sen, Khánh Vương phi không khỏi thở dài nói: “Tiêu Quan Tuyết xa xỉ đến mức này, đúng là khiến người ta phải than thở.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng khép mắt, rất lâu trước kia, nàng cũng từng là một thành viên trong số đó, phải xuất đầu lộ diện trước mặt khách khứa, khúm núm hầu hạ. Nhưng bây giờ, nàng một thân hoa phục ngồi ở vị trí khách quý, nhận được sự ngưỡng mộ và kính nể của mọi người, thân phận địa vị đã có sự thay đổi to lớn.

Nhưng mà, Giang Tiểu Lâu mãi mãi vẫn là Giang Tiểu Lâu, bề ngoài và thân phận dù có khác, nhưng trái tim này từ đầu tới cuối không hề thay đổi.

Mở mắt ra, nàng nhìn ánh mắt khiêu khích của Tiêu Quan Tuyết, ý cười bên môi dần sâu sắc hơn.

Tiêu Quan Tuyết, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tính món nợ này.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box