Chương 131
Mọi người hoảng hồn, lập tức đưa Hách Liên Tuệ vào nội viện. Đại phu vội vội vàng vàng tới, nhanh chóng bắt mạch cho nàng, Hách Liên Tuệ thì đã bất tỉnh.
Tam hoàng tử không ngờ đang yên đang lành bái đường lại xảy ra chuyện như vậy, hắn nhất thời tức giận tới cực điểm, mạnh mẽ nện một quyền xuống bàn.
Tì nữ nơm nớp lo sợ: “Tam hoàng tử, Minh Nguyệt quận chúa…”
“Để cho nàng ấy vào.” Độc Cô Khắc nói.
Giang Tiểu Lâu từ ngoài cửa đi vào, Độc Cô Khắc bỗng nhiên ngẩn đầu nhìn chằm chằm nàng: “Có phải Vân Châu quận chúa trời sinh có bệnh?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu an ổn: “Tam điện hạ không phải đã biết trước rồi sao, Vân Châu quận chúa có chứng bệnh suyễn, nhưng mà… đã nhiều năm không tái lại rồi.”
Sắc mặt Độc Cô Khắc từ từ âm trầm lại, ba bốn năm không phát bệnh, ở ngay hỉ đường lại ngã xuống, làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?
“Khánh vương phủ các người nhất định phải cho ta một câu trả lời, lập tức, bây giờ.”
Giang Tiểu Lâu cũng không để ý tới chuyện hắn tức giận, chỉ lẳng lặng đi tới nói: “Chuyện đến nước ngày, vẫn là để mẫu thân làm chủ đi.”
Độc Cô Khắc lạnh rên một tiếng, dặn dò: “Người đâu, đi mời Khánh vương phi tới cho ta.”
Tì nữ sợ hết hồn, trong lúc hốt hoảng suýt nữa đã vấp ngã ở cửa.
Tâm tình Độc Cô Khắc lo lắng, đi qua đi lại ở đại sảnh, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Giang Tiểu Lâu làm như không thấy, chậm rãi ngồi uống trà, vẻ mặt đặc biệt lạnh lùng. Độc Cô Khắc mấy lần dừng lại muốn hỏi gì đó, thấy biểu hiện nàng như thế, lời muốn nói ra đều nuốt vào.
Theo thông lệ Đại Chu, trong nhà gái cũng sẽ đãi tiệc bạn bè thân thích của mình, vốn dĩ Giang Tiểu Lâu nói đi một lát sẽ trở lại, nhưng quá hai canh giờ cũng không thấy đâu. Khánh vương phi đang chào hỏi khách khứa thì bên ngoài có người đến báo tin, nói là tân nương đột nhiên ngã bệnh, bất tỉnh giữa hỉ đường. Sắc mặt Khánh vương đại biến, hai chân lảo đảo một cái muốn té xỉu. Khánh vương phi chỉ kinh hoảng trong chốc lát, liền dặn dò người dìu Khánh vương về nghỉ, lại nói với Triêu Vân: “Chuẩn bị một chút, ta lập tức đến phủ Tam hoàng tử.”
"Vâng."
Nửa canh giờ sau xe ngựa của Khánh vương phủ chạy đến phủ Tam hoàng tử, Khánh vương phi vào cửa, sắc mặt có chút khác thường: “Người sao rồi?”
Giang Tiểu Lâu đặt chén trà xuống, giọng điệu trầm ổn: “Mẫu thân, đại phu còn chưa đi ra.”
Giờ khắc này, rèm cửa hơi nhúc nhích một chút, đại phu đi ra: “Điện hạ, chuẩn bị hậu sự đi.”
“Ngươi nói cái gì?” Độc Cô Khắc tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, hầu như không thể tin vào tai mình.
Lần đầu tiên Độc Cô Khắc cảm nhận được như có một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, Hách Liên Tuệ mà hắn chọn tới chọn lui nay đã không qua khỏi, tân nương vừa vào cửa đã phải làm tang sự, chuyện này là thế nào chứ?
Đại phu lắc đầu, mặt đẩy tiếc hận: “Bệnh này vốn là như vậy, lúc thì tốt lúc thì xấu, chưa nói đến chuyện mệt nhọc trước hôn lễ, cho dù trong không khí có một chút phấn hoa hay tro bụi khiến nàng bị dị ứng, thì cũng có thể lấy mạng nàng bất cứ lúc nào. Đừng thấy tân nương ngày thường khỏe mạnh, thật ra không khác gì người làm bằng giấy…”
Sắc mặt Độc Cô Khắc tái nhợt, ngồi phịch xuống ghế không nói một lời.
Ngữ khí Khánh vương phi đặc biệt bình tĩnh: “Người còn sống được bao lâu?”
Đại phu thở dài: “Lão đã dùng châm giữ lại mạng cho hoàng tử phi, nhưng chỉ được khoảng nửa canh giờ, để hoàng tử phi nói hết lời muốn nói, rồi an tĩnh mà ra đi.” Nói xong hắn liền thi lễ một cái, khom người lùi ra.
Khánh vương phi liếc mắt nhìn về phía nội viện, nói với Tam hoàng tử: “Điện hạ, người có gì muốn nói với Tuệ Nhi không?”
Độc Cô Khắc tang thương lắc đầu, hắn đối với Hách Liên Tuệ không có cảm tình, có gì mà nói?
Khánh vương phi mang theo Giang Tiểu Lâu tiến vào bên trong, tơ lụa màu đỏ treo cao, trên bàn bày đầy chén dĩa có hình long phượng, hai đôi đũa ngà voi, gấm vóc tua rua vàng đỏ lung lay, tì nữ đứng thẳng hai bên. Vốn là một tân phòng vui vẻ, bây giờ lại một mảnh mây đen mù mịt, trên mặt mỗi người đều ngập tràn bi thương. Ngày vui mà tân nương lại sắp chết, đúng là tai họa trời giáng.
Nhìn thấy Khánh vương phi, các tì nữ dồn dập quỳ xuống hành lễ, Khánh vương phi phất ta: “Các ngươi ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với Vân Châu quận chúa.”
Mọi người không dám nói gì, lặng yên không một tiếng động lui xuống.
Hách Liên Tuệ mặt trắng như tờ giấy, suy nhược nằm đó. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng khó khăn di chuyển đôi mắt, nhìn về phía Khánh vương phi. Chợt, nàng lóe lên một nụ cười yếu ớt: “Mẫu thân, người đến gặp con lần cuối sao?”
Khánh vương phi cũng không nói gì, chỉ đi thẳng tới trước mặt nàng, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Hách Liên Tuệ khẽ cười một cái, sắc mặt càng trắng hơn lúc nãy, âm thanh cũng khác hẳn ngày thường, như bị nghẽn lại: “Mẹ ruột con… vẫn sợ hãi người, không muốn con đi bầu bạn với người, thậm chí ngay cả thỉnh an cũng mượn cớ không đi. Nhưng sau đó bà ấy chết, không thể nhờ ai, cuối cùng chỉ phải van cầu người. Ngày hôm đó con trốn trong tủ không chịu ra ngoài, người tự mình bưng thức ăn đến tìm con. Khụ khụ, nào là bánh chưng, có mặn có ngọt, mứt táo, bánh đậu, người để con tùy ý chọn lựa.”
Khánh vương phi thở dài một hơi: “Những chuyện này thì ra con vẫn còn nhớ.”
“Nếu người khác muốn đến phòng mẫu thân thì phải có giờ có giấc, chỉ có con muốn đến là đến. Lúc còn nhỏ, gặp phải khi người đang nghỉ ngơi, con còn có thể vòi vĩnh cùng nằm với người, nằm ngay bên cạnh người.”
Trên mặt Khánh vương phi hiện lên ý cười bất đắc dĩ: “Đúng rồi, khi đó con còn quấn lấy ta bắt ta kể chuyện xưa.”
Sắc mặt Hách Liên Tuệ ngày càng trắng: “Mẫu thân, tuy rằng con không phải con gái ruột của người, nhưng người rất thương con. Có lúc con bướng bỉnh, sờ soạng lòng bàn tay, người vì nhột nên tỉnh giấc, vẫn không đành lòng mắng con. Khi người không vui, con liền ở bên cạnh nói đùa, khi đó… mẹ con chúng ta rất vui vẻ.”
Khánh vương phi nhìn Hách Liên Tuệ, hai mắt từ từ ướt át, đột nhiên nói: “Con không được khỏe, đừng nói nữa.”
Hách Liên Tuệ chỉ nói tiếp: “Nếu hôm nay không nói hết ra, sau này cũng không còn cơ hội nữa.” Nàng liếc mắt nhìn Giang Tiểu Lâu đứng xa xa, nở nụ cười trống vắng: “Thật ra con đã đoán được sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Người ta thường nói, người sắp chết lời nói cũng bi ai. Hôm nay con sẽ nói hết những gì muốn nói ra.”
Nàng lại nặng nề ho khan một tiếng, tinh thần dường như tốt hơn lúc nãy rất nhiều, ánh mắt cũng phấn khởi khác thường.
“Từ đầu con thật sự xem mẫu thân là mẹ ruột của mình, người cũng rất yêu thương con, khiến cho cho dù không còn mẹ ruột cũng có thể sống được trong vương phủ, nhưng khi Hách Liên Tuyết trở về…”
Khánh vương phi lập tức cắt ngang nàng: “Không, trong lòng ta con và Tuyết Nhi đều như nhau.”
Hách Liên Tuệ cười lạnh: “Mẫu thân, con không cảm thấy người yêu thuong con bao nhiêu, kêu người yêu một đứa con không có huyết thống giống như con ruột của mình, đó là chuyện không thể nào.”
"Ta..."
“Hoàn toàn khác biệt chứ, đối với con ruột, mẫu thân có thể trách cứ bất cứ lúc nào, nhưng đối với con… người luôn rất khách khí, bất kể con làm gì người cũng không tức giận. Đó là vì giữa chúng ta có khoảng cách, người sẽ không bao giờ dùng cách giáo dục Dao Tuyết tỷ tỷ để giáo dục con.”
Khánh vương phi không nói lời nào, bà rất yêu thương Hách Liên Tuệ, nhưng dù sao Dao Tuyết cũng là con ruột bà, lại thất tán nhiều năm, cho nên khi Dao Tuyết vừa về phủ, quả thật bà đã bỏ quên Hách Liên Tuệ. Bây giờ nghĩ lại, nàng thường xuyên cô độc ngồi một bên, lẳng lặng mà nhìn mình. Khi đó nàng đang mong chờ cái gì, nếu mình có thể chú ý tới nàng một chút, có phải những chyện sau này sẽ không phát sinh?
Hách Liên Tuệ con môi lên trào phúng: “Con biết mình có làm gì cũng không sánh bằng Dao Tuyết, tỷ ấy ôn nhu, lương thiện, mỹ lệ, có tất cả những gì con muốn, quan trọng nhất là trên người tỷ ấy chảy dòng máu của mẫu thân, điểm này con có cố gắng đến mấy cũng không theo kịp. Cho nên con rất hận tỷ ấy, từ ngày đầu tiên tỷ ấy vào phủ, con đã nghĩ phải làm sao để cho tỷ ấy rời đi. Là con đã nói, chỉ có chết đi mới giúp tỷ ấy cọ rửa sỉ nhục trong quá khứ, mới có thể chấm dứt tai họa cho mẫu thân. Nếu để cho người khác biết những trải nghiệm và tao ngộ của tỷ ấy, mẫu thân sẽ phải chịu đựng nhục nhã đáng sợ nhất.”
Khánh vương phi bỗng nhiên nhắm mắt lại, không đành lòng nghe nữa.
Hách Liên Tuệ nhẹ cười: “Con là hung thủ, nhưng Giang Tiểu Lâu không tìm được… khụ khụ, mãi mãi không thể tìm được chứng cứ. Người xem, thú vị biết bao chứ…”
Giang Tiểu Lâu chỉ đứng tại chỗ, vẻ mặt đặc biệt bình tĩnh.
Nhân chi sơ, tính bổn thiện, lần đầu tiên nhìn thấy Hách Liên Tuệ, nàng yên tĩnh, ngoan ngoãn, mang theo mấy phần gầy yếu, bộ dạng làm người ta thấy yêu thương. Nhưng mà, thiếu nữ xinh đẹp này vốn nên ôn nhu lại có tâm địa độc ác. Có lẽ tình thương nàng dành cho Khánh Vương phi chính là độc chiếm, có lẽ lòng ghen tỵ đã che mờ lương tri. So với Thuận di nương, những toan tính đẫm máu của Hách Liên Tiếu, thì những âm mưu giết người không thấy máu này càng khiến người ta thấy lạnh sống lưng, sởn tóc gáy.
Khánh Vương phi nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Đừng nói nữa.”
Hách Liên Tuệ nghiên mặt, giọt nước mắt từ từ lăn ra từ mắt trái, chậm rãi lướt qua sống mũi, chỉ có một giọt óng ánh long lanh, nhưng trên môi nàng lại mang theo thù hận quái lạ: “Nếu phần tình cảm này không được đầy đủ, thì con thà là không có. Nếu mẫu thân không thể yêu thương một mình con, thì thà để người hận con. Cho nên, mẫu thân giết con là đúng, nếu con còn sống thì sớm muộn cũng sẽ giết chết Giang Tiểu Lâu.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Hách Liên Tuệ.
Âm thanh Hách Liên Tuệ lạnh lẽo: “Chết một người, lại đến thêm một người, ông trời thật lạnh nhạt với ta.”
“Tuệ Nhi, tại sao đến nước này con vẫn không biết hối cải. Sự giáo dục bao nhiêu năm qua của ta đều vô ích cả sao?” Thương hại trên mặt Khánh Vương phi từ từ biến mất.”
“Ha ha…” Hách Liên Tuệ làm như nghe phải chuyện rất buồn cười, đúng là nàng đã cười, nhưng vừa cười lại vừa có máu tràn ra từ miệng, cảnh tượng vô cùng khủng bố nhưng nàng làm như không hay biết, “Mẫu thân, có mấy người trời sinh đã xấu xa, giáo dục thế nào cũng không tốt lên được.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đúng rồi, người trời sinh xấu xa sao đến chết vẫn không chịu nhận sai, không chịu xin Vương phi tha thứ.
Khánh Vương phi đột nhiên đứng lên, không chịu nhìn nàng nữa, bỏ ra ngoài.
Rèm nhúc nhích một chút, bóng người Khánh Vương phi biến mất, ánh mắt Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng xoay chuyển, rơi vào trên người Giang Tiểu Lâu.
“Ngươi có thể xin Vương phi tha thứ, chỉ cần ngươi lên tiếng bà ấy nhất định sẽ tha thứ, tại sao phải chọc giận bà ấy?” Giang Tiểu Lâu hỏi.
“Ta không cần người nào tha thứ, người không vì mình trời tru đất diệt.” Hách Liên cười một cái.
“Không, ngươi thà để Vương phi mãi mãi hận mình, Hách Liên Tuệ, ngươi còn chưa đủ xấu xa.” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nói.
“Ai nói… khụ khụ…” Trên mặt Hách Liên Tuệ lộ ra nụ cười lạnh lùng: “Vốn dĩ ta định, chỉ thua một mình ngươi, đáng tiếc ông trời không cho ta cơ hội. Ta là một kẻ lừa đảo cấp thấp, ngươi là kẻ lừa đảo cấp cao, ngươi phải tiếp lục lừa đảo, cố gắng diễn tròn vai con gái ngoan, ta tin…ngươi sẽ làm tốt hơn ta, vì ngươi thông minh hơn ta, ác hơn ta. Nhớ kỹ, đừng để ai làm hại mẫu thân…”
Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Ta hứa với ngươi.”
Khóe miệng Hách Liên Tuệ lộ ra nụ cười quái dị, trút hơi thở cuối cùng.
Ở bên ngoài, Khánh Vương phi dường như cảm nhận được cái gì, trong lòng dâng lên một trận bi thương, che lại mặt mình: “Xin lỗi Tuệ Nhi.”
Giang Tiểu Lâu đi ra khỏi phòng, nhìn thấy cảnh Khánh Vương phi đang bi thương, ôn nhu nói: “Mẫu thân, đừng đau lòng vì nàng ta.”
Khánh Vương phi ngước mắt lên, trong mắt tràn đầy lệ quang: “Là ta, ta đã động tay động chân vào áo cưới. Ta biết nó bị suyễn, ở giữa lớp áo cưới này toàn là lông chim, còn có những trang sức kia… Ta muốn nó chết, vì nó giết Tuyết Ngưng, nó đã giết con gái ruột của ta.”
Giang Tiểu Lâu lắc lắc đầu, lý do Hách Liên Tuệ phản bội Khánh Vương phi là vì yêu, nàng quá yêu thương Khánh Vương phi, vì người mẫu thân mình yêu thương đột nhiên bị cướp đi, cho nên nàng mới oán hận Ly Tuyết Ngưng.
Con đường của mỗi người đều là tự chọn, từ khi nàng bước chân vào con đường này thì đã mãi mãi không thể quay đầu.
Vai Khánh Vương phi mơ hồ run rẩy: “Đều là ta sai, nếu lúc trước ta tốt với nó hơn một chút, có lẽ những chuyện này sẽ không xảy ra.”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Mẫu thân, Hách Liên Tuệ nói không sai, đây là số mạng, ít nhất mẫu thân đã thực hiện tâm nguyện của nàng ta, nàng ta mong lâu như vậy, ngóng lâu như vậy, cuối cùng đã có được thứ mình muốn, bất kể là có cơ hội hưởng thụ hay không, nàng ta sẽ mãi mãi làm Tam hoàng tử phi.”
Khánh Vương phi không nói nữa, bà đi ra ngoài, bóng lưng có vẻ đặc biệt cô độc.
Giang Tiểu Lâu yên lặng nhìn lụa đỏ trên hỉ đường được mang đi, nàng biết rõ, nó sẽ nhanh chóng được thay bằng màu trắng. Giang Tiểu Lâu chậm rãi theo hành lang đi ra ngoài, suy nghĩ về Hách Liên Tuệ, vừa không chú ý đã đụng phải một người. Tiểu Điệp kinh ngạc thốt lên, người kia đã kịp thời đưa tay ra đỡ nàng.
Giang Tiểu Lâu giật mình, đập vào mắt là gương mặt của Độc Cô Liên Thành.
Độc Cô Liên Thành khẽ mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa: “Ta đã biết tất cả, có muốn đi ra ngoài với ta không?”
Giang Tiểu Lâu khẽ gật đầu, cùng hắn đi ra ngoài.
Độc Cô Liên Thành thấy Giang Tiểu Lâu vẫn trầm mặc, trong lòng đã hiểu được suy nghĩ của nàng: “Hách Liên Tuệ đã nhận lấy kết cục xứng đáng, sao nàng lại không vui?”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Dĩ nhiên là Hách Liên Tuệ đáng ghét, nhưng cũng có chỗ đáng thương. Ta không biết nên hận nàng ta hay đồng tình với nàng ta.”
Độc Cô Liên Thành nhìn chăm chú gương mặt nàng, chỉ nhẹ nhàng cười: “Người đáng thương tất có chỗ đáng trách, nàng hiểu điểm này hơn bất cứ ai, nhưng sao hôm nay lại đa sầu đa cảm như vậy?”
Giang Tiểu Lâu thở dài nói: “Nếu lúc trước ta có thể ngăn cản Tuyết Ngưng nhập phủ, tất cả những thứ này sẽ không xảy ra, là sai lầm của ta. Ta không chỉ không ngăn cản tỷ ấy, còn khuyên tỷ ấy. Có lẽ là tâm tư ích kỷ của ta quá nặng, luôn cảm thấy có tiền có quyền mới được hạnh phúc.”
“Không, đây là nhân tính, tham lam, ích kỷ, tàn nhẫn, ghen tị, lạnh lùng, đều là bản tính con người. Chúng ta sợ hãi cái chúng ta không biết, nhưng thật ra những người ở ngay bên cạnh mình mới là đáng sợ nhất. Gương mặt họ quen thuộc như vậy, thân cận với chúng ta như vậy, nhưng đến thời khắc mấu chốt họ sẽ vì lợi ích của mình mà làm ra những chuyện rất độc ác. Họa phúc không có cửa, chỉ có chúng ta tự tìm tới, báo ứng thiện ác như hình với bóng. Hách Liên Tuệ làm như vậy chỉ vì nàng ta không kháng cự được sự tà ác trong nội tâm mình, không liên quan đến bất cứ ai.”
“Huynh đang khuyên ta sao?”
Độc Cô Liên Thành chỉ cười, nét cười của hắn tuấn tú, nhưng một dòng suối trong suốt từ từ chảy vào đáy lòng, làm cho lòng người thấy khoan khoái.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn: “Huynh cười cái gì?”
Độc Cô Liên Thành thở dài: “Ta cười nàng ngốc.”
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, chờ đợi hắn trả lời.
Độc Cô Liên Thành không nhanh không chậm nói: “Nàng lúc nào cũng ra dáng rất háo thắng, thật ra là người rất mềm lòng. Vốn dĩ có thể vạch trần Hách Liên Tuệ, nhưng vì ngại Vương phi mà chậm chạp không hành động. Nhưng nàng quên một điểm, nàng không phải thần tiên, không thể quyết định lối thoát của mỗi người. Thay vì tính trước lo sau, do dự không quyết, chi bằng sớm hạ quyết tâm, tìm kiếm lối thoát.”
“Vậy thì…theo huynh thấy, lối thoát của ta ở đâu?”
Đôi mắt đen óng của Độc Cô Liên Thành mang theo ý cười: “Độc Cô Khắc thì sao? Thiên hạ ngày nay, Thái tử và Tam hoàng tử Độc Cô Khắc có địa vị ngang hàng, mà Tử y hầu lại rất thân thiết với Thái tử, đúng lúc hai người đó đều là kẻ thù của nàng, nàng có thể liên thủ với Độc Cô Khắc, đối đầu với họ.”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng: “Hắn? Phần thắng quá nhỏ.”
"Tại sao?"
Giang Tiểu Lâu nhàn nhã nói: “Tam hoàng tử quả thật rất thông minh, nhưng người thông minh thật sự sẽ không để người khác nhìn ra trí tuệ và tâm tư của mình. Hắn quá mức để ý thắng thua cá nhân, cũng rất thiển cận, nhìn thấy Hoàng hậu nương nương có hảo cảm với ta thì nóng lòng tới cửa cầu thân. Để lộ ra sắc bén quá mức sẽ đẩy mình đến bờ vực nguy hiểm. Huống chỉ, khí số Thái tử chưa tận, khó mà lay động được.”
Độc Cô Liên Thành không trả lời, chỉ là nhìn nàng, làm như cổ vũ nàng tiếp tục nói.
Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Thái tử điện hạ yêu thích sắc đẹp, dễ bị lừa, nhưng lòng yêu cái đẹp ai cũng có, hắn bị lừa chứng tỏ hắn chịu lắng nghe người khác, như vậy cũng không phải lỗi gì lớn, bệ hạ sẽ không chỉ vì vậy mà phế Thái tử. Văn võ bá quan trong triều tuy có người ủng hộ Tam hoàng tử, nhưng đại đa số vẫn nhận định địa vị chính thống của Thái tử. Ở tình huống này, phần thắng của Tam hoàng tử quá nhỏ.”
Độc Cô Liên Thành nhắc nhở nàng: “Nhưng hiện nay thực lực của Tam hoàng tử là mạnh nhất.”
Giang Tiểu Lâu cười nhìn hắn, ánh mắt sắc bén: “Số mệnh vô thường, người này mạnh lên thì người kia sẽ yếu đi. Thiên địa vạn vật sẽ biến đổi bất cứ lúc nào, kẻ mạnh hôm nay, ngày mai có thể thua không còn manh giáp. Liên Thành, huynh rõ ràng biết tất cả, lại cố ý đến dụ dỗ ta.”
Độc Cô Liên Thành than nhẹ một tiếng: “Đáng tiếc Tiểu Lâu không phải nam nhi, bằng không thiên hạ hôm nay, nàng cũng có thể tham gia tranh phần.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy xì cười một tiếng: “Ta không có hứng thú với thiên hạ, ta chỉ muốn tìm cách báo thù mà thôi.”
“Đã như vậy, ta có thể hỏi mục tiêu tiếp theo của nàng là ai không?”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt nói: “Thế lực của Tử y hầu và Thái tử khổng lồ, lấy sức một mình ta đối phó với họ quả thật quá khó. Cách duy nhất là chia để trị, tiêu diệt từng phần.”
Độc Cô Liên Thành cong môi lên, ánh mắt trong trẻo: “Từ cổ chí kim, mối quan hệ nào cũng yếu ớt, chỉ có mối quan hệ do lợi ích kết thành là bền vững. Thái tử khó khăn lắm mới lôi kéo được Tử y hầu, hai người họ rất đoàn kết, nàng muốn phá hoại cũng không dễ dàng đâu.”
Mắt Giang Tiểu Lâu lóe qua một nụ cười chớp nhoáng: “Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần người có lòng, huynh cứ chờ mà xem.”
Đúng vào lúc này Giang Tiểu Lâu nhìn thấy một bóng người, nhanh như chớp xẹt qua bên cạnh nàng, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, khiến lòng người nao nao. Chợt, kỵ sĩ trên ngựa ghìm dây cương, xoay đầu nhìn về phía Giang Tiểu Lâu, Ánh mắt đối phương khiến lòng người rung động như ánh trăng, mang theo một vẻ đẹp thanh tân xuất trần cao ngạo, áo khoác màu đỏ vung lên trong góp, ngang ngược ngông cuồng, khí thế bức người.
Cố Lưu Niên..
Cố Lưu Niên khẽ mĩm cười với Giang Tiểu Lâu, lập tức thúc ngựa đi về hướng phủ Tam hoàng tử.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu thâm trầm, giọng điệu mang theo lạnh lùng chế giễu: “Xem ra vị Cố công tử này đã lựa chọn được chủ nhân cho mình.”
Độc Cô Liên Thành lại lắc đầu: “Ta thấy chưa chắc.”
"Chưa chắc?"
Độc Cô Liên Thành nhìn theo đám bụi mù xa xa, nói: “Người này tâm cơ thâm trầm, tuyệt đối không phải tầm thường, càng không thể ủy khuất đứng dưới Tam hoàng tử, giữa bọn họ rốt cuộc là ai lợi dụng ai, còn chưa nói chắc được.”
“Như vậy xem ra, Tam hoàng tử đã tìm phải một người mà mình không thể nào sai khiến được…”
Bảy ngày sau Độc Cô Liên Thành hẹn Giang Tiểu Lâu ra vùng ngoại ô giải sầu, khi nhận được thiếp mời Giang Tiểu Lâu hơi kinh ngạc, vì xưa nay Độc Cô Liên Thành chưa từng đơn độc hẹn nàng ra ngoài.
“Hôm nay sao lại có nhã hứng vậy?” Giang Tiểu Lâu không tự chủ được mà hỏi.
“Đừng hỏi nhiều, đi theo ta là biết thôi.” Độc Cô Liên Thành mỉm cười trả lời nàng.
Thời gian này là lúc xuân về hoa nở, trên cành cây lá xum xuê, dưới đất cỏ mọc xanh mướt, khắp nơi nở đầy hoa dại. Tiếng vó ngựa đạo lên cây cỏ phát ra âm thanh xào xạc vang dội. Tiếp tục đi về phía trước chính là cảnh đẹp Hoa Lâm Pha nổi tiếng. Phía nam Hoa Lâm Pha là một khu săn bắn, khu vực này có hơn mười vạn cây tùng, nuôi vô số dã thú chim chóc quý hiếm, mỗi con vật trên cổ đều treo một tấm biển “Ai trộm sẽ bị giết.” Bởi vì đó là vườn săn bắn của hoàng gia, cho nên chỉ có thành viên của hoàng thất mới được săn bắn trong đó. Phía bắc Hoa Lâm Pha lại là từng hàng chùa miếu to nhỏ, tuy không có rường cột trạm trổ, nhưng cũng to lớn khí thế. Dọc theo đường đi có chòi nghỉ mát, trồng các loại hoa quế, mai vàng, phù dung thơm ngát, quanh năm hoa không ngừng nở rộ, mùi hương lan xa. Đến nơi, Giang Tiểu Lâu và Độc Cô Liên Thành xuống ngựa, trực tiếp đi bộ, nhìn ngắm cảnh sắc hai bên đường.
Tối hôm qua có một trận mưa, giờ khắc này khắp nơi như vừa được tẩy rửa xong, càng thêm xanh um tươi tốt. Trên cành cây thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim hót, uyển chuyển êm tai, hơn nữa không khí trong lành, ngào ngạt hương hoa, khiến lòng người cũng thấy sảng khoái. Giang Tiểu Lâu đột nhiên hiểu rõ tại sao Độc Cô Liên Thành muốn dẫn nàng đến đây.
Độc Cô Liên Thành đột nhiên cười nói: “Nàng xem, dưới đất bên đó có gì.”
Giang Tiểu Lâu nhìn kỹ, chỉ thấy trong bụi cỏ đột nhiên chui ra một người rất nhỏ bé, vui vẻ nhảy nhót trong đám cỏ.
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, còn tưởng là mình đang nằm mơ.
Nàng đi lên phía trước, cúi người xuống, tỉ mỉ mà người người tí hon kia, thân hình của hắn rất nhỏ, nhưng vẫn có mũi có mắt, gương mặt vô cùng thanh tú, trên má có hai đốm đỏ ửng, thêm thể mặc một cái áo choàng không vừa vặn lắm, hắn không ngừng nhảy tới chạy lui, thậm chí còn giơ áo choàng lên.
Giang Tiểu Lâu không khỏi ngạc nhiên, đưa tay ra cho hắn, người tí hon này lại rất có nhân tính, đôi mắt đảo tới đảo lui, nhảy vào lòng bàn tay nàng. Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nâng hắn lên, nhất thời cảm thấy yêu thích, người tí hon kia làm như hiểu được, cũng để mặc cho nàng ôm vào ngực.
Trong lòng Giang Tiểu Lâu vô cùng kinh ngạc và vui thích: “Ta thường nghe nói trên núi này có linh chi, không khác gì con người, không lẽ chính là hắn…”
Vừa dứt lời, Tiểu Điệp đã không nhịn được hiếu kỳ mà đưa tay ra sờ, ai nhờ người tí hon kia kêu lên một tiếng, hôn mê bất tỉnh.
Giang Tiểu Lâu lập tức giận dữ nói: “Ngươi xem, sao lại lỗ mãng như vậy?”
Độc Cô Liên Thành chỉ khẽ cười một tiếng, vẻ mặt tự nhiên: “Nếu nó không chết thì nàng mang về mà nuôi, nếu như chết rồi thì đem đi nướng ăn, mùi vị chắc là sẽ rất ngon.”
Vừa dứt lời, người tí hon kia lập tức nhảy lên, nhe răng trợn mắt với Độc Cô Liên Thành, bộ dáng tràn đầy phẫn nộ.
Sở Hán vào nam ra bắc, kiến thức rộng rãi, cũng không khỏi ngây người: “Tiểu thư, tên ngốc này còn dám giả chết. Ta nghe nói người có được chi tiên đều là người có phúc khí, xem ra người sắp gặp được may mắn rồi.”
Tâm tình Giang Tiểu Lâu tốt hơn nhiều so với lúc nãy, đưa tay sờ vào áo choàng trên người hắn, cảm thấy không đúng lắm, lại kéo cái áo choàng đó xuống, trong nháy mắt để lộ ra thân thể đầy lông lá của nó. Nó lập tức gào lên một tiếng, nhảy ra khỏi tay Giang Tiểu Lâu, giấy mình sau gốc cây, đôi mắt long lanh nhìn mọi người dò xét, cũng không giấu được vẻ ngượng ngùng.
Độc Cô Liên Thành mỉm cười ngồi xổm xuống, đưa tay về phía người tí hon, nó lại nhăn nhó nhảy vào lòng bàn tay hắn. Độc Cô Liên Thành sờ sờ đầu nó, lột luôn lớp “da đầu” của nó ra, cuối cùng để lộ bộ mặt thật, chính là một con chồn nhỏ màu trắng. (có hình bên dưới nhé) Hắn khẽ cười nói: “Lông của tên nhóc này có thể dùng làm bút lông, là bảo vật đối với người đọc sách, ta thấy vóc dáng nó rất đặc biệt, rất đáng yêu, nên sai người bắt lấy cho nàng chơi.”
Giang Tiểu Lâu sững sờ, trong lòng thấy ấm áp, nhưng vẫn cố ý nói: “Thì ra là huynh đang chọc ta, nói cái gì chi tiên, cái gì mà vận may nữa.”
“Sao vậy, nàng không thích tên nhóc này sao?”
Giang Tiểu Lâu liếc hắn một cái, tựa như cười mà không cười: “Giả thần giả quỷ, lại muốn làm gì đây?”
Độc Cô Liên Thành bật cười: “Chẳng qua là muốn một nụ cười của nàng.”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu khẽ động, tựa hồ muốn nói gì, rồi lại không lên tiếng.
“Nếu như không thích thì ta sẽ mang về làm bút lông.”
Giang Tiểu Lâu lập tức đón lấy con chồn trong tay hắn, động tác cực nhanh: “Ai nói không thích? Tiểu Điệp, giữ cẩn thận.”
Tiểu Điệp lập tức ôm bảo bối chạy đi, vẻ mặt cực kỳ vui mừng.
Cảnh sắc ở sâu trong Hoa Lâm Pha càng đẹp hơn, ở những bụi cỏ lóe qua những cái bóng màu vàng hoặc bạc, nhìn như châu chấu, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy là thỏ rừng.
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Chẳng trách có không ít văn nhân nhã sĩ thích đến đây đạp thanh, quả nhiên là chỗ tốt, rất thú vị.”
“Nhưng chúng ta đã đi quá xa rồi, vốn dĩ định đi Tường Vân tự, hình như đã vượt qua mất rồi.” Độc Cô Liên Thành nhắc nhở nàng.
“Không sao….” Giang Tiểu Lâu vừa nói ra câu nói này, trong rừng đột nhiên vang lên tiếng gầm nhẹ, chỉ thấy một vật thể màu vàng phi nước đại như gió, gạt những lùm cây sang hai bên, mạnh mẽ dẫm lên hoa cỏ dưới chân. Phía sau có vài con ngựa lập tức đuổi theo, người cầm đầu hô lớn: “Thái tử điện hạ có lệnh, bao vây nó lại, tuyệt đối không được để cho nó thoát.”
Vật kia càng lúc càng đến gần, là một con hưu.
Đối phương nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đứng đó nhưng vẫn giương cung lên, trực tiếp phóng thẳng về phía nàng. Độc Cô Liên Thành lập tức kéo tay Giang Tiểu Lâu, bóng người thoáng hiện, torng nháy mắt chặn ở trước mặt nàng.
Một tên thất bại, cắm thẳng vào cây đại thụ bên cạnh hai người, đối phương lại thẹn quá hóa giận.
"Bắn cung!"
Đối phương giương tay một cái, trong nháy mắt tất cả hộ vệ lập tức buông tên trong tay ra, màn tên dày đặc như mưa ép thẳng tới Độc Cô Liên Thành, bên tai chỉ nghe tiếng xé gió.
Sắc mặt Độc Cô Liên Thành chìm xuống, nhẹ giọng nói: “Ôm chặt ta”. Nói xong hắn ôm chặt Giang Tiểu Lâu, rút trường kiếm bên hông ra, luồng ánh sáng kia lập tức quét lên không trung giống như sao băng, tất cả mũi tên đều rơi xuống đất.
Khoảng cách gần như vậy, Giang Tiểu Lâu ngửi được mùi thơm trên người Độc Cô Liên Thành, mùi hương đó nhàn nhạt vị thảo dược, khiến trái tim nàng nhảy loạn không ngừng.
Trong nháy mắt tất cả mũi tên rơi xuống đất, bọn hộ vệ đều để lộ ra biểu hiện lúng túng cực kỳ.
“Ôi chao, suýt nữa đã ngộ thương Thuần Thân Vương, đáng chết, thật đáng chết.” Một âm thanh đột nhiên vang lên, ngay lập tức có người xuống ngựa, lập tức đi đến nói không ngừng: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi, bọn thuộc hạ của ta đều có mắt như mù, lại không nhìn thấy hai vị.”
Người nói chuyện là Thái tử, hắn tỏ vẻ hổ thẹn, dáng dấp rất bất an.
“Không sao chứ?” Độc Cô Liên Thành cũng không để ý tới Thái tử, chỉ nhẹ giọng hỏi.
Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập quá nhanh, nhưng nàng hiểu rõ lý do trái tim mình đập nhanh không phải vì tình cảnh nguy hiểm lúc nãy. Hơi trấn định lại tâm tình, lúc này mới phát hiện âm thanh của mình có chút run rẩy: “Ta không sao.”
Ánh mắt Độc Cô Liên Thành thâm sâu, chỉ chậm rãi buông tay.
“Không xong, hưu chạy rồi.” Một hộ vệ cao giọng hô to.
Trong khoảnh khắc đó con hưu nhân cơ hội đã chạy đi rất xa.
“Để ta.” Sau một tiếng quát, một nam tử trẻ tuổi mặc áo đen giương cung lên, mấy mũi tên liền được phát ra.
Vèo vèo vèo, đầu con hưu lập tức cắm đầy tên, sau khi nó trúng tên con hưu lập tức nhảy dựng lên, phát sinh tiếng rên thê thảm, sau đó liều mình chạy thêm vài bước, cuối cùng không chống đỡ nổi, phù phù một tiếng ngã xuống.
Người phóng ra hoàng loạt tiễn đã giục ngựa đi đến, hắn một thân trang phục màu đen, gương mặt tuấn tú, chính là đại tướng quân Bùi Tuyên.
Thái tử cao giọng cười to: “Thời tiết này ăn thịt hưu là ngon nhất, mang nó xuống, cắt rửa sạch sẽ, chúng ta phải thưởng thức một bữa."
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chìm xuống, Thái tử và Bùi Tuyên lại cùng nhau đi săn.
Bùi Tuyên cũng đã chú ý tới Giang Tiểu Lâu, ánh mắt của hắn đanh lại, biểu hiện lạnh lùng thêm mấy phần, trong lòng cảm thấy căm ghét Giang Tiểu Lâu cực điểm, nếu không có cô gái này, không chừng bây giờ hắn đã bình an quay về Lương Châu chứ không phải bị giam ở kinh thành. Hắn theo bản năng nhấc cung tiễn lên, nhưng tưởng tượng lại tình cảnh lúc nãy, lại hạ tay xuống, trên mặt nổi lên nụ cười lạnh lùng: “Hai vị có lòng du ngoạn quá, cố ý đến đây đạp thanh sao?”
Độc Cô Liên Thành dùng cơ thể chắn trước mặt Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt hờ hững: “Đúng đó, thật là trùng hợp, lại gặp được Thái tử điện hạ và Bùi tướng quân.”
Bùi Tuyên nhìn Độc Cô Liên Thành, ánh mắt u lạnh: “Thái tử điện hạ, nếu có Thuần Thân Vương ở đây, chi bằng chúng ta cùng mời hai vị này thưởng thức thịt hưu, ý của ngài thế nào?”
Thái tử ngẩn ra, chợt nhìn về phía Bùi Tuyên, gượng cười nói: “Hay, hay, ta cũng đang có ý đó.”
Thái tử mặt đầy ý cười, đặc biệt nhiệt tình, mời Độc Cô Liên Thành và Giang Tiểu Lâu vào chòi nghỉ mát trên núi.
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn con hưu, không khỏi mỉm cười nói: “Con hưu này đúng là cực phẩm, toàn thân đều là bắp thịt săn chắc, không có chút mỡ nào.”
Nụ cười của Thái tử càng rạng rỡ: “Cho nên mới muốn mời hai vị ở lại thưởng thức, càng đông người càng vui.”
Giang Tiểu Lâu không thể không bội phục Thái tử, da mặt dày như bức tường, vừa rồi còn sai người bắn lén, bây giờ cười đến như nở hoa, đúng là một nhân vật không tầm thường.
Thái tử đi ra ngoài còn dẫn theo đầu bếp, trước tiên hắn mang thịt hưu đi rửa sạch, sau đó đặt lên vỉ dùng lửa lớn để nướng, trong chớp mắt toàn bộ chòi nghỉ mát đều tràn ngập mùi thịt hưu. Sau khi thịt chín, hắn cắt thành từng miếng mỏng, đặt lên mâm dâng lên trước mặt mỗi người.
Thái tử vừa nếm, lập tức cảm khái: “Thịt vừa vào miệng liền tan, mùi vị tuyệt mỹ, đúng là tuyệt diệu.” Nói xong, hắn giơ ly rượu trong tay lên, cười nói: “ Ăn thịt hưu thì phải uống rượu nguyên chất, rượu này được nấu ở Hạ Châu, mùi rượu đặc biệt trong thuần mát lạnh, vì sản lượng có hạn nên xưa nay được liệt vào loại cống phẩm cung đình, ta phải khẩn cầu phụ hoàng rất lâu mới xin được một bình đó.”
Bùi Tuyên nghe theo mà uống rượu, lại ăn một miếng thịt, không khỏi than thở: “Quả nhiên là ngon.”
Thái tử nhìn thấy Giang Tiểu Lâu cũng không nhúc nhích một cái, không khỏi nói: “Sao vậy, không hợp khẩu vị quận chúa sao?”
“Dĩ nhiên không phải.” Giang Tiểu Lâu khẽ cười nói, “Chỉ là Vân Châu quận chúa bất hạnh tạ thế, ta đã từng hứa sẽ ăn chay bốn mươi chín ngày.”
“À thì ra như vậy. Haiz, Vân Châu quận chúa vừa qua cửa đã xảy ra chuyện, đúng là hồng nhan bạc mệnh, đáng tiếc, đáng tiếc…” Thái tử tỏ vẻ tiếc hận.
Trong lòng Giang Tiểu Lâu cười gằn, phủ Khánh Vương và Tam hoàng tử không thể thành thông gia, người đầu tiên thấy vui mừng chính là ngươi, giờ này còn làm bộ làm tịch, cũng thú vị thật.
Độc Cô Liên Thành nhìn ra tâm tư Giang Tiểu Lâu, nhàn nhạt nói: “Thái tử điện hạ, Khánh Vương phi muốn cầu siêu cho Vân Châu quận chúa trong chùa, hôm nay quận chúa đến đây để sắp xếp trước, không thể ở lâu được, bọn ta xin cáo từ trước.”
“Thuần Thân Vương, hiếm khi ta mở lời mời, đệ cũng không chịu nể mặt sao?” Thái tử nhíu mày.
Độc Cô Liên Thành chỉ nhẹ nhàng cười: “Hôm nay ta đã hộ tống quận chúa đến thì dĩ nhiên phải đưa nàng bình an trở về, xin lỗi.”
Thấy hai người họ cũng không quay đầu lại mà rời đi, sắc mặt Thái tử càng thêm âm trầm.
Bùi Tuyên nhàn nhạt nói: “Điện hạ, lúc nãy ngài muốn động thủ với Độc Cô Liên Thành sao?”
Âm thanh Thái tử lạnh lẽo: “Cũng do đám phế vật vô dụng này, hôm nay vốn là cơ hội tốt, đáng tiếc lại uổng công.”
Bùi Tuyên than nhẹ một tiếng: “Điện hạ sai rồi, dựa vào những kẻ này, không thể nào diệt được Độc Cô Liên Thành.”
“Hả, võ công của hắn lợi hại vậy sao?” Thái tử cực kỳ kinh ngạc.
Bùi Tuyên gật gật đầu: “Ta đấu với người khác chưa bao giờ quá một trăm chiêu, ngày ấy hắn đấu với ta hơn một trăm năm mươi chiêu, mà vẫn còn thừa sức…”
“Làm sao có thể? Bùi tướng quân đã được rèn luyện trên chiến trường nhiều năm, là công phu thực chiến, làm sao lại không bằng một tên thư sinh hào hoa?”
Bùi Tuyên cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, ta cũng rất muốn biết, một người nhìn mỏng manh yếu đuối sao lại có võ công cao cường như vậy?”
Đi tới nửa đường, Sở Hán và Tiểu Điệp mới thở hồng hộc đuổi theo.
“Tiểu thư, không có chuyện gì chứ?” Cả người Tiểu Điệp đầy mồ hôi, “Lúc nãy tên tiểu tử này thừa dịp nô tì không để ý mà bỏ trốn, khó khăn lắm mới tìm được.”
Giang Tiểu Lâu nhìn con chồn nhỏ trong lòng Tiểu Điệp một cái, chỉ nói: “không sao.”
Sở Hán còn muốn hỏi, Độc Cô Liên Thành đã lắc đầu với hắn, ra hiệu đừng nói nhiều, hắn không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng biết khôn mà im lặng.
“Thái tử và Bùi Tuyên đã kết minh, xem ra… quả thật ta phải cân nhắc tới đề nghị của huynh.” Nãy giờ Giang Tiểu Lâu vẫn trầm mặc, lúc này đột nhiên mở miệng nói.
"Đề nghị của ta?"
“Không sai, là đề nghị của huynh. Sở Hán, dặn dò xe ngựa lập tức đến phủ Tam hoàng tử.”
"Vâng, tiểu thư."
Phủ Tam hoàng tử vẫn đang tổ chức tang sự, Độc Cô Khắc nghe được Giang Tiểu Lâu đến, không khỏi hơi sững người, liền tự mình ra ngoài đón, trên mặt mang theo vẻ bi thương: “Quận chúa đại giá không kịp đón tiếp từ xa, mời vào trong.”
Giang Tiểu Lâu nhìn bộ dáng buồn bã của Độc Cô Khắc, không khỏi thầm buồn cười. Ngày đại hôn tân nương của Độc Cô Khắc qua đời, khiến dư luận xôn xao, có người nói Hách Liên Tuệ không có phúc, có người nói Tam hoàng tử khắc thê, chính là thời cơ tốt Thái tử dùng để đả kích Độc Cô Khắc, ai ngờ người này lại bày ra bộ dáng thâm tình, không chỉ nói với Khánh Vương vẫn giữ mối quan hệ thông gia này, còn tổ chức tang sự cho Hách Liên Tuệ. Hành động này rất được đế hậu khen ngợi, ban thưởng cho hắn rất nhiều, còn xây dựng được hình tượng quân tử khiêm tốn.
Biết được phải nắm bắt cơ hội trèo lên trên, thậm chí không tiếc moi móc lợi ích từ người chết, Độc Cô Khắc quả là không đơn giản. Vốn Giang Tiểu Lâu không muốn phò tá hắn, nhưng lúc nãy nhìn thấy bộ dáng của hai người Bùi Tuyên và Thái tử, nàng lập tức thay đổi chủ ý. Muốn diệt Thái tử, trước phải giết Bùi Tuyên. Đã như vậy, hợp tác với Tam hoàng tử… cũng là một kế sách tạm thời.
Độc Cô Khắc khó mà kềm chế được vui mừng trong lòng, rồi lại biểu hiện hết sức nghiêm túc, cho nên nụ cười có chút quái lạ: “Hôm nay quận chúa đến chắc là có chuyện gì quan trọng?”
Rõ ràng, hắn chắc chắn Giang Tiểu Lâu đã thay đổi tâm ý, muốn “ôn lại tình cảm” với hắn. Nhưng sau một khắc, khi hắn nhìn thấy nam tử tuấn mỹ đứng sau lưng Giang Tiểu Lâu, sắc mặt lập tức thay đổi.
Nhận xét Box